Tướng Công Đòi Cưới

Chương 10



Từ ngày Vũ Thu Đồng đại náo linh đường, không chỉ Đỗ Phi Hồng biến mất, cả Vũ Thu Đồng cũng không thấy .

Sở Bạch Ngọc như phát cuồng tìm kiếm khắp nơi, lại không thu hoạch được gì, Sở gia thậm chí phái người ngựa đi khắp các nơi chỉ vì tìm kiếm Đỗ Phi Hồng.

Ba ngày rồi, ba ngày qua Sở Bạch Ngọc lòng nóng như lửa đốt, phái ra rất nhiều người nhưng hồi báo đều lần lượt là tin tức làm hắn thất vọng, hắn quả thực sắp điên rồi!

“Đại thiếu gia. . . . . . Ngài ăn chút gì được không, còn tiếp tục như vậy, thiếu phu nhân còn chưa tìm được thì ngài đã ngã xuống trước rồi.” Phúc Quế lo lắng nhìn chủ tử. Kể từ ngày thiếu phu nhân mất tích, chủ tử liền giống bị vét sạch tâm tư, cả người giống du hồn, trà không uống, cơm không ăn, mỗi ngày chỉ biết hỏi có tin tức của thiếu phu nhân hay không.

Sở Bạch Ngọc ngoảnh mặt làm ngơ, chính là nhìn thứ đang bày tại trên bàn, khăn vuông mà Đỗ Phi Hồng tặng cho hắn, trải qua mấy ngày nay tra tấn, hắn trở nên gầy yếu tái nhợt, sợi tóc tán loạn, vẻ mặt tối tăm.

Đột nhiên, hai tay của hắn nắm chặt thành quyền, móng tay cơ hồ đâm sâu vào lòng bàn tay, hắn thực sợ! Hắn rất sợ. . . . . .

“Hồng nhi. . . . . .” Nàng đã bị mang đi ba ngày rồi, ba ngày qua này, hắn không dám nghĩ tới Võ Thu Đồng như đã phát điên kia, sẽ đối với nàng làm ra chuyện gì, hắn thật sự sợ, sợ. . . . . .

Hắn mỗi ngày đều kỳ vọng có tin tức của nàng, nhưng cũng sợ hãi nghe được tin tức của nàng, nếu nàng thật sự bị Vũ Thu Đồng. . . . . . Không, sẽ không ! Nhân duyên bọn họ là do thiên định, bọn họ đời này sẽ cùng nhau sống cho đến già. . . . . .

“Đại thiếu gia. . . . . .” Phúc Quế khổ sở che mặt khẽ nấc, hắn đi theo đại thiếu gia bên người cũng đã mười năm, chưa từng xem qua bộ dáng tinh thần đại thiếu gia sa sút như vậy, thiếu phu nhân, người đến tột cùng là đang ở đâu. . . . . . Là còn sống hay là chết, tốt xấu thì cũng cho đại thiếu gia biết a. . . . . .

Đứng ở ngoài cửa Sở Nhạn Nguyệt khẽ thở dài, xoay người nhìn về phía phụ thân cùng Đại bá phụ, Đại bá phụ đáy mắt quang mang đau xót, làm cho hắn hoàn toàn không đành lòng.

Sau khi hắn ăn vào Tiểu Hoàn đan từ biểu đệ Sở Đình mang tới, nội thương đã tốt hơn phân nửa, nghỉ ngơi hai ngày có thể đứng dậy, chính là không nghĩ tới đường tẩu lại xảy ra chuyện.

“Còn không có tin tức sao?” Sở Hòa Kỳ không đành lòng nhìn nhi tử ngày càng gầy.

Sở Nhạn Nguyệt lắc đầu “Hoàn toàn không có tin tức, Vũ Tướng quân cũng phái ra binh lính điều tra phía núi đông, ta vốn cho rằng hắn chính là chủ mưu, không nghĩ tới hắn thật sự phái ra rất nhiều quân lực tìm kiếm Vũ Thu Đồng, nghe thám tử nói, ba ngày trước, sau khi Vũ Thu Đồng dẫn một đám thủ hạ đến linh đường náo loạn, liền mai danh ẩn tích.”

“Điều này không thể nói trước được, Vũ Thu Đồng dù thế nào, hẳn là sẽ cùng cha nàng bảo trì liên lạc mới đúng.” Sở Hòa Khiêm trầm ngâm nửa ngày “Nếu không phải Vũ Tướng quân đóng kịch giỏi, thì chính là Vũ Thu Đồng cũng đã xảy ra chuyện.”

Sở Nhạn Nguyệt cùng phụ thân nghĩ giống nhau, nhưng hắn không dám nói ra, nếu ngay cả kẻ bắt người là Vũ Thu Đồng gặp chuyện không may, không phải đường tẩu lại càng lành ít dữ nhiều sao?

“Không có tin tức khác sao?” Sở Hòa Kỳ truy vấn.

“Không có, chỉ biết là Vũ Thu Đồng mang theo đường tẩu hướng thành đông bỏ chạy, tin tức cứ như vậy mà đứt.” Nếu thực xảy ra chuyện, cũng là báo ứng của Vũ Thu Đồng, nàng mang theo nhóm người kia, là cao thủ trong binh doanh Vũ Tướng quân nổi danh truy lùng, cho nên bọn họ muốn che giấu tung tích của nàng cũng là dễ dàng , chính là bởi vì như thế, Sở gia đem tinh nhuệ ra hết, vẫn tìm không được dấu vết nào, vấn đề chính là đường tẩu. . . . . .

“Đại thiếu gia!”

Tiếng kêu sợ hãi của Phúc Quế đột nhiên truyền vào trong tai ba người Sở Hòa Kỳ, bọn họ lập tức vọt vào trong phòng, chỉ thấy Sở Bạch Ngọc đột nhiên ngã lên trên bàn, trên mũi và miệng có vết máu.

“Bạch Ngọc!” Sở Hòa Kỳ cả kinh, nhanh chóng đi đến phía sau nhi tử, tay điểm vài cái đại huyệt của hắn, hắn liền ngừng hộc máu.

“Đại gia! Đại thiếu gia đột nhiên hộc máu, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Phúc Quế bị dọa sợ rồi, hắn cảm thấy đại thiếu gia giống như cũng sắp tiêu thất, hắn thật sự sợ.

“Thất tình dẫn đến cơ thể tổn thương, mau mời đại phu!” Sở Hòa Kỳ từng có kinh nghiệm trong chuyện này, biết nhi tử là vì thương tâm quá độ, khí huyết nghịch lưu, ảnh hưởng tới lục phủ ngũ tạng, vì thế hắn vừa đề khí, cúi xuống ôm lấy nhi tử, vội vàng đưa vào trong phòng đặt lên trên giường.

“Dạ!” Phúc Quế nhận lệnh, hốt ha hốt hoảng vội vàng chạy đi tìm đại phu.

Lúc này trong phòng cũng chỉ còn lại có phụ tử Sở Hòa Khiêm cùng Sở Nhạn Nguyệt, Sở Hòa Khiêm bình tĩnh nhìn nhi tử, chậm nói : “Ngươi còn có chuyện gì gạt bá phụ ngươi?”

Sở Nhạn Nguyệt khẩu khí than khẽ, không hổ là phụ thân của hắn “Mới vừa rồi trước khi đến, thám tử đi ra ngoài tìm kiếm truyền lại tin tức, nói là tại ở trong thôn trang nhỏ gần đông giới núi Long Tuyền, phát hiện một khối tử thi nữ nhân.” Hắn đã phái bọn ám hộ vệ xuất phát đi đến trước cái thôn trang nhỏ kia.

Sở Hòa Khiêm biểu tình bình tĩnh, mắt rũ xuống, rồi sau đó mới nói: “Việc này, đừng cho đại bá của ngươi nói cho Bạch Ngọc biết.”

Sở Nhạn Nguyệt phút chốc ngước mắt nhìn về phía phụ thân “Vạn nhất xác định là. . . . . .” Kia đường ca không phải cả đời ôm hi vọng đường tẩu có thể còn sống trở về? Này, này quá tàn nhẫn. . . . . .

Sở Hòa Khiêm không cho hắn nói xong “Không có vạn nhất, cho dù là có, cũng tuyệt đối không thể để lộ tin tức.” Hắn là lãnh huyết, nhưng hắn biết thiên tính nam nhân Sở gia, không thương thì thôi. Một khi đã yêu, sẽ dùng hết toàn bộ tấm lòng.”Ôm một tia hi vọng, Bạch Ngọc còn có thể sống sót, nếu là ngay cả một tia hi vọng này cũng bị mất, ngươi tính cho con độc nhất của Đại bá phụ ngươi cứ như vậy chết đi sao? Sau này Bạch Ngọc có lẽ còn có thể gặp lại người thương, khiến cho thời gian hòa tan thống khổ đi.”

Cắn chặt môi dưới, Sở Nhạn Nguyệt suy sụp cúi đầu, đều là lỗi của hắn! Nếu không vì hắn, đường tẩu cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy.

“Sự tình phía trước còn chưa xác định, nhớ rõ trăm ngàn lần chớ để lộ tin tức” Sở Hòa Khiêm lại nhắc nhở.

Sở Nhạn Nguyệt gật gật đầu, đáy lòng áy náy lại cảm thấy như có ghim đâm vào, đều là lỗi của hắn. . . . . .

Trong bóng đêm, không ngừng truyền đến tiếng khóc nhỏ vỡ vụn.

Nàng rất sợ hãi. . . . . . Nơi này là chỗ nào? hai đầu gối gập chặt lại, Đỗ Phi Hồng đè nén không được từ đáy lòng xuất hiện sợ hãi, chỉ có thể không ngừng chảy nước mắt.

Bạch Ngọc. . . . . . Bạch Ngọc chàng ở đâu. . . . . . . . . Vì sao không đến cứu thiếp. . . . . . Thiếp rất sợ hãi. . . . . . Bạch Ngọc. . . . . . Bạch Ngọc. . . . . .

“Ta, ta ở đây!” Sở Bạch Ngọc hô to một tiếng, đột nhiên mở hai mắt ra, thở hổn hển, nháy mắt tiếp theo, hắn từ trên giường nhanh ngồi dựng lên.

“Đại thiếu gia?” Vốn tay đang chống cằm dưới, Phúc Quế ở một bên ngủ gật bị hắn làm bừng tỉnh, xoa xoa ánh mắt, vừa mừng vừa sợ nhìn hắn.

Sở Bạch Ngọc miệng thở lớn, nhìn Phúc Quế giật mình sững sờ, sau một hồi mới mở miệng nói: “Ta đã bất tỉnh bao lâu?” Hắn còn nhớ rõ, trước khi hôn mê, hắn chỉ cảm thấy ngực đột nhiên có một trận đau nhức như bị bóp chặt, rồi sau đó trước mắt tối sầm, cả người liền mất đi tri giác.

“Một ngày.” Phúc Quế hai tay đem cái chăn con mềm mại nhét vào sau lưng chủ tử, làm cho hắn có thể dựa lưng thoải mái.

“Có tin tức gì không?” Sở Bạch Ngọc khàn tiếng nói hỏi.

Phúc Quế trầm xuống. Thật là có tin tức, nhưng là. . . . . . điều này cũng không phải tin tức Sở đại thiếu gia chờ mong, “Có ít tin tức đến, hôm qua Lục thiếu gia phái người đi thăm dò, ở trong thôn trang nhỏ phía đông. . . . . . gần núi Long Tuyền, có một thi thể nữ nhân vô danh, còn, còn chưa xác định thân phận.” Mặc kệ sự thật tàn khốc như thế nào, hắn cũng sẽ không lừa gạt chủ tử mình.

Nghe vậy, Sở Bạch Ngọc thân thể lắc lư, trong lời nói Phúc Quế tựa như đem lưỡi sao sắc bén, hung hăng đâm vào trái tim của hắn, đau đến khiến hắn khó có thể hô hấp.

“Đại thiếu gia?” Phúc Quế lo lắng kêu to. Đại phu từng nói, đại thiếu gia tâm hoả tăng cao, khí buồn nén lại, không thể lại chịu kích thích, nhưng là, nhưng là hắn sao có thể chấp nhận thiếu phu nhân cứ như vậy biến mất? Làm sao có thể?

“Người của Lục thiếu gia đã qua đó sao?” sau khi đau triệt nội tâm, ngược lại là một loại chết lặng đáng sợ, Sở Bạch Ngọc tiếp tục truy vấn.

Sẽ là nàng sao? Sẽ là Hồng nhi sao? Hồng nhi, Hồng nhi, nàng thật sự cứ như vậy bỏ ta mà đi sao? Nàng bỏ được ta một mình ở lại sao?

“Đi chuẩn bị đi, chúng ta xuất phát theo sau.” Bất kể là phải hay không phải, hắn đều phải tự mình xác nhận mới được.

“Đại thiếu gia, thân thể của ngài. . . . . .”

“Đi làm mau.” Sở Bạch Ngọc suy yếu nằm lại trên giường, không muốn nói thêm cái gì nữa.

Phúc Quế muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ có thể hóa thành từng tiếng thở dài, đem chăn gấm phủ đắp kín người chủ tử, mới xoay người đi đến tiểu phòng cách vách nghỉ ngơi, chính là mới đi không đầy vài bước, liền nghe được tiếng thở dốc, áp lực cùng với từng trận khóc bi thương, đáy lòng hắn đau xót, nước mắt cũng đi theo rơi xuống, chưa có quay đầu lại nhìn, chính là đau lòng rời khỏi phòng chủ tử.

Vùi mình ở trong chăn, Sở Bạch Ngọc cũng nhịn không được nữa hắn thực sự đau, một giọt lại một giọt nước mắt chảy xuống.

Hồng nhi, Hồng nhi. . . . . . Hồng nhi của hắn. . . . . .

Núi Long Tuyền ở trong một thôn trang nhỏ giản dị, gần đây lục tục kéo đến mấy cỗ xe ngựa tinh xảo hoa mỹ, khiến cho lòng thôn dân ở đây rất hiếu kỳ.

Lão trưởng thôn trên mặt râu bạc trắng, dẫn một đám nam tử cao ráo mặc áo thâm lam, hướng phòng ở góc khuất nhất trong thôn, một đám nam tử ở bên trong, còn có ba vị cô nương trẻ tuổi.

Mấy phòng kia là nghĩa trang người trong thôn, thôn này của bọn họ ở gần đỉnh ngọn núi, thỉnh thoảng thường phát hiện một ít thi thể bị vứt bỏ ở núi hoang, chỉ cần đã phát hiện, phần lớn đều bị mang lên nghĩa trang xử lý.

Mấy ngày trước mới lại phát hiện một khối thi thể nữ nhân, hôm sau bọn họ thông tri tin tức cho lý trưởng. Lão trưởng thôn trộm dò xét những người phía sau, từng người đều là vẻ mặt lạnh lùng, bảo là muốn đến xác nhận thi thể, nhìn một cái, mỗi người hốc mắt đều đỏ lên, ai. . . . . .

Cô gái này thật không biết là người thế nào, có thể làm cho nhiều người vì nàng bi thương như vậy.

Lão trưởng thôn đẩy cửa gỗ đóng chặt ra, một loạt mùi thi thể thối rữa thản nhiên phiêu tán trên không trung, hắn đầu tiên là mở cửa sổ ra làm cho mùi bay đi chút, mới quay đầu đối với những người đứng phía sau nói : “May mắn đã nhiều ngày nay thời tiết lạnh, này thi thể. . . . . . . . . . .” Lão trưởng thôn dừng một chút, thương hại nhìn các nàng, thanh thanh yết hầu đổi lại cách nói “Cô nương này thân mình vẹn toàn đặt ở trong này, người nhà theo ta lại đây đi.”

Đỗ Tri Thư đi theo mà mắt đỏ hồng, càng không ngừng hít vào, nghĩ nhịn rơi nước mắt xuống, nhưng như thế nào cũng không khống chế được, nước mắt vẫn là nhanh rơi xuống.

Thanh Trúc một bên đi theo tiến đến, hai tay cầm lấy tay nàng “Tiểu thư, thiếu phu nhân còn đợi ở phía trước.” Run rẩy nói, nhưng kỳ thật nàng từ lâu lệ rơi đầy mặt, đáng thương thiếu phu nhân, rõ ràng thiện lương, đơn thuần như thế, làm sao có thể rơi vào kết cục như vậy . . . . . .

Lão trưởng thôn ở một bên thở dài, lại đợi một hồi lâu, Đỗ Tri Thư mới hai mắt đẫm lệ đi theo lão, hít vài lần, lão trưởng thôn dẫn nàng hướng góc giường đá đi đến. Trên giường thi thể đang nằm đắp một cái chiếu rơm.

“Xong chưa?” Xem tiểu cô nương khóc thành như vậy, lão trưởng thôn thực không đành lòng, chiếu này nếu mở ra, chỉ sợ ruột gan sẽ đứt từng khúc a!

Đỗ Tri Thư hít sâu vài lần, tâm lý chuẩn bị, chậm rãi gật gật đầu, lão trưởng thôn thế này mới xốc chiếu lên, nàng vừa thấy, trước mắt nhất thời tối sầm, thiếu chút nữa cứ như vậy hôn mê bất tỉnh ——

Nằm trên giường đá một khối thân hình nữ thi kiều nhỏ, bên cạnh cung trang tơ lụa màu trắng, tóc dài thành biện, thân thể đã dần tanh hôi, tất cả đều là vết tích kiếm đả thương, cơ hồ thương tích đầy mình, mà mặt của nàng, mặt của nàng đúng là một mảnh huyết nhục mơ hồ!

“Ta muốn giết Vũ Thu Đồng! A! A a a ——” Đỗ Tri Thư đau lòng khóc thành tiếng, thét chói tai.

“Tiểu thư, ngài đừng như vậy!” Thanh Trúc cũng là khóc đến không thể cầm được, hoàn toàn không thể tin được Vũ Thu Đồng lại có thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy tàn sát thiếu phu nhân. . . . . .

Những hộ vệ khác nhìn đến thi thể, cũng đều không đành lòng quay đầu đi ra, không muốn tin tưởng thiếu phu nhân thật đã. . . . . .

“Hồng nhi ở nơi nào?” Một giọng nói âm u, thê thảm vang lên.

“Đại thiếu gia?” Bọn hộ vệ kinh ngạc nhìn Sở Bạch Ngọc đột nhiên xuất hiện, không phải đã phong tỏa tin tức rồi sao?

Đại thiếu gia làm sao có thể biết?

Sở Bạch Ngọc thân mình gầy yếu giống như tờ giấy mỏng, giống như một ông già, mái tóc vốn đen, lúc này lại có thêm sợi bạc, mỗi một bước đều phải có Phúc Quế dìu dắt mới có thể đi, theo thanh âm thê lương khóc rống kia, mắt hắn vừa mở, cũng nhìn thấy.

Hắn nhẹ nhàng mà đi đến bên giường bằng đá, vẻ mặt đau thương đến cực điểm làm cho toàn bộ mọi người nhịn không được rơi lệ, tay run run, khẽ vuốt qua thi thể bị hủy toàn bộ trên giường, mâu quang tinh tế tìm mỗi một tấc da thịt trên người nàng, rồi sau đó đem tầm mắt dừng lại ở cổ nàng đeo mảnh ngọc bội, nháy mắt đánh vào lòng hắn tan nát!

Trước mắt một mảnh mơ hồ “Hồng nhi, Hồng nhi. . . . . .” Mở miệng, cổ họng ngòn ngọt, đỏ tươi máu liền theo khóe môi chảy xuống, máu đỏ nhiễm sang xác chết xanh trắng kia.

“Thiếu phu nhân!” Phúc Quế quỳ xuống khóc rống.

Tình cảnh một mảng đau thương, lão trưởng thôn cũng đã thấy nhiều sinh tử, cũng kìm được rớt nước mắt, xem công tử này thống khổ như vậy, nhất định là trượng phu của nha đầu trên giường kia, thật sự là đáng thương. . . . . .

Sở Bạch Ngọc lúc này đã nghe không được thanh âm bốn phía, trong mắt của hắn chỉ có thân hình vô cùng thê thảm kia, muốn hắn như thế nào chấp nhận cái thi thể kia từng được hắn thương yêu ôm vào trong ngực a, hiện nay lại biến thành như thế này?

“Chủ tử!” Phúc Quế thấy thân mình chủ tử lung lay, lập tức xông lên ôm lấy hắn, thế này mới phát hiện chủ tử đã ngất đi.

“Mau! Mau đưa đi y quán!” Lão trưởng thôn cũng sợ hãi, vội vàng gào thét.

Một đám người ôm Sở Bạch Ngọc rất nhanh rời đi, thật lâu sau, vốn trong nghĩa trang không có một bóng người, đột nhiên xuất hiện một bóng người mảnh khảnh, nàng chậm rãi bước đến trước thi thể nữ nhân, nhìn vết máu lây dính trên giường, cười đắc ý .

“Sở Bạch Ngọc a Sở Bạch Ngọc, ta liền muốn cho ngươi nếm thử loại thống khổ sống không bằng chết này! Ha ha ha. . . . . .” Hài lòng híp híp mắt, nàng lại liếc mắt nhìn một cái xác chết trên giường đá, mới đắc ý rời đi.

Chính là nàng không phát hiện, đồng thời lúc nàng rời đi, một đạo hắc ảnh hiện thân, Sở Lôi lẳng lặng yên nhìn cái người càng lúc càng xa kia, không nghĩ nhiều lắm, vội vàng lặng lẽ đi theo phía sau nàng.

“Thả ta ra!” Trong một cái sơn động phía sau núi thôn trang, tiếng kêu cứu vang lên cùng với tiếng khóa sắt.

Đỗ Phi Hồng toàn thân không chỉ mặc đơn độc một bộ quần áo phong phanh, trên cổ tay nhỏ còn bị gắn khóa sắt rất nặng, trên cổ cũng bị cột một sợi dây xích, khóa sắt kéo dài tới trên vách đá sơn động, bị đóng chặt ở đằng kia, chiều dài chỉ đủ để nàng đi đến cửa sơn động, như thế nào cũng không có biện pháp đi ra ngoài.

Từ khi bị Vũ Thu Đồng mang đi, nàng liền hôn mê bất tỉnh, đợi nàng tỉnh lại lần nữa, người cũng đã bị trói ở trong này rồi, nàng căn bản không hiểu được chính mình đã bị như vậy ở chỗ này bao lâu.

Bạch Ngọc biết nàng bị bắt đi, nhất định thực lo lắng, nhưng là. . . . . . Nhìn khóa sắt hạn chế cử động của nàng, nàng như thế nào có biện pháp đem khóa sắt này làm gãy? Càng khỏi nói Vũ Thu Đồng mỗi ngày đều đến xem nàng, nhục nhã nàng, nàng căn bản không có cơ hội trốn.

Trong lòng vừa mới nghĩ như vậy, chợt nghe đến một đạo tiếng cười quen thuộc bén nhọn đắc ý, từ bên ngoài sơn động truyền đến.

Vũ Thu Đồng đứng ở bên ngoài sơn động, đắm chìm dưới ánh mặt trời, tươi cười giống như có được cả thiên hạ “Đỗ Phi Hồng! Ngươi con chó này tới đây cho ta!” Nàng vênh mặt hất hàm sai khiến chỉ vào cửa sơn động điểm một cái.

Đỗ Phi Hồng tâm tình trầm xuống, không muốn phải để ý nàng, nhưng là nàng biết, nếu nàng không qua, Vũ Thu Đồng sẽ như quá khứ kia giống nhau, trên tay cầm khóa sắt trên cổ nàng, đùa bỡn nàng, đợi cho da thịt của nàng bị khóa sắt mài đến xuất huyết, nàng mới có thể thỏa mãn.

“Có chuyện gì không?” Nàng vừa đi, cũng tự nói với mình, nhất định phải nghĩ biện pháp rời đi, nếu lại tiếp tục như vậy, nàng nhất định sẽ điên mất.

Vũ Thu Đồng nhìn Đỗ Phi Hồng ở trong sơn động, nhiều ngày không có vệ sinh, trên người đã dính đầy vết máu làm cho người nhìn rất dơ bẩn, chật vật, thê thảm, tiều tụy. Thật vui sướng, nàng thật sự thật vui sướng, càng nghĩ càng cao hứng, nhịn không được cất tiếng cười to “Ha ha ha ha. . . . . .”

Nàng thật sự điên rồi! Đỗ Phi Hồng nhìn nàng, trong lòng chỉ có ý nghĩ này, nàng làm sao có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy? Lương tâm như thế nào không có cắn rứt đâu?

“Đỗ Phi Hồng, Sở Bạch Ngọc đã tới.” Cười đủ, Vũ Thu Đồng thế này mới chậm rãi mở miệng nói.

Đỗ Phi Hồng nguyên bản thân mình chấn động, suy sụp, bỗng dưng ngẩng đầu nhìn hướng nàng “Bạch, Bạch Ngọc đến đây? Hắn ở đâu? Ngươi mau thả ta ra ngoài!” Nàng phấn khích kéo căng khóa sắt lạnh như băng dắt trên cổ, kích động đỏ vành mắt.

“Nhưng là hắn cũng sẽ nhanh chóng chết!” Vũ Thu Đồng dương dương tự đắc lông mày, cúi đầu xem kỹ đầu ngón tay chính mình nhuộm đỏ, khóe mắt đuôi lông mày tất cả đều là ý cười quỷ dị.

“Vì sao?” Sẽ không , Bạch Ngọc thân mình từ trước đến nay cường tráng, như thế nào đột nhiên sẽ chết?

“Bởi vì. . . . . .” Vũ Thu Đồng cố ý dừng một chút, rồi sau đó lộ ra nụ cười giễu cợt “Hắn thấy thi thể của ngươi, thương tâm quá độ hôn mê bất tỉnh, đáng thương, đáng thương a!” Vẻ mặt tiếc hận than nhẹ.”Xem hắn gầy thành như vậy, không bao lâu sau, hẳn là sẽ rời nhân thế đi chứ?”

Đỗ Phi Hồng hít vào ngụm khí lạnh, một cỗ sợ hãi lạnh lẽo theo lòng bàn chân trực tiếp truyền lên ót “Ngươi, ngươi làm cái gì?” Thi thể? Nàng rõ ràng còn sống mà!

Vũ Thu Đồng khoát tay “Ta chỉ là tùy tiện giết một người thôn nữ hình dạng rất giống với ngươi, sau đó đem y phục của ngươi đều mặc ở trên người nàng, đem ngọc bội trên cổ ngươi đeo lên, bọn họ liền cho rằng ngươi đã chết.”

Đỗ Phi Hồng ngạc nhiên rồi tức giận trừng mắt nhìn nàng “Ngươi, ngươi giết một người thôn nữ?” Nàng không nhịn được liền rùng mình, trách không được nàng ta đem y phục của nàng toàn bộ cởi sạch, ngay cả ngọc bội cũng đoạt đi “Ngươi điên rồi!”

Vũ Thu Đồng trừng to mắt “Ta chính là điên rồi! Ngươi có năng lực làm khó dễ được ta sao?” Một kiếm giết nàng sẽ rất tiện nghi cho nàng, loại tra tấn trong lòng này, mới có thể chân chính ép điên một người, nàng muốn làm cho Đỗ Phi Hồng trong lòng cũng cùng tuyệt vọng mà chết đi.

“Ngươi mau thả ta ra ngoài! Bạch Ngọc! Bạch Ngọc! Làm sao ngươi có thể tổn thương hắn như vậy? Làm sao ngươi có thể âm tàn, độc ác như vậy?” Dùng sức kéo khóa sắt, cổ tay, cổ bởi vì nàng kéo, xuất hiện từng vệt máu.

Vũ Thu Đồng nhìn nàng lạnh lùng “Ta muốn ngươi cùng Sở Bạch Ngọc, vĩnh viễn không được ở chung với nhau, hắn nghĩ đến ngươi đã chết, không lâu nữa cũng sẽ đi theo, mà ngươi. . . . . . Cứ chầm chậm ở trong sơn động này chờ chết đi, sau khi hắn chết chôn cất ở thành đô, mà ngươi lại thành cô hồn dã quỷ, ngay cả trên đường đến hoàng tuyền, các ngươi cũng sẽ không tìm thấy nhau, ha ha ha ha ha. . . . . .”

“Ngươi. . . . . . Ngươi sẽ có báo ứng !” Đỗ Phi Hồng lần đầu tiên trong đời hận một người như vậy!

Vũ Thu Đồng không thèm để ý, tùy nàng chửi bậy, hôm nay nhìn thấy bộ dáng Sở Bạch Ngọc, nàng chỉ biết hắn cách cái chết không xa nữa, mà nàng sẽ khiến cho Đỗ Phi Hồng đói chết tại đây, đây là cách nàng trả thù đối với hai người bọn họ!”Ta đi rồi, ngày sau. . . . . . Không hẹn” Mím môi kiều mỵ cười, liền thi triển khinh công rất nhanh rời đi.

Cha đã truyền đến tin tức, kêu nàng trực tiếp quay về Trường An tránh nạn, chỉ cần trở lại Trường An, không cần quản Sở gia lợi hại như thế nào, dưới chân thiên tử, có chỗ dựa là Hoàng hậu nương nương, xem ai dám làm gì nàng!

“Vũ Thu Đồng!” Đỗ Phi Hồng thê lương hô to, toàn thân vô lực sụp xuống ngồi dưới đất, miệng vết thương trên cổ tay dính đất bẩn đau nhức, nhưng không bằng một phần vạn nỗi đau lòng nàng.

Nàng lâm vào tuyệt vọng, bởi vì nàng biết Vũ Thu Đồng lần này là đi thật, nàng càng nghĩ càng khổ sở, thống khổ che mặt khóc nức nở, nàng rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ, làm như thế nào mới có thể nói cho Bạch Ngọc biết nàng còn sống?

Theo dõi Vũ Thu Đồng mà đến, Sở Lôi nhìn nàng rời đi, ở dưới tàng cây ẩn thân một hồi lâu, mới đứng dậy nhìn về phía chỗ mới vừa rồi Vũ Thu Đồng đứng, híp mắt nhìn kỹ, chỗ này bị tầng tầng bóng râm che lấp, hình như có một cái động.

Cẩn thận lại đợi một hồi lâu, xác định nàng ta sẽ không trở lại, hắn mới cẩn thận hiện thân, điểm nhẹ mũi chân, nhảy mấy cái đi đến cửa động, chậm rãi đẩy nhánh cây ra, phát ra thanh âm sột soạt nhỏ, tiếp theo chậm rãi đi vào sơn động.

Bên tai vẫn truyền đến thanh âm va chạm chói tai, hắn cảnh giác đi đến chỗ sâu nhất ở trong sơn động, nhìn đến một cái bóng người màu trắng đang cầm tảng đá không ngừng đập thành tiếng động, mà từ trên vách động kéo dài ra tới ba khóa sắt, tất cả đều quấn quanh trên thân người kia.

Đột nhiên, người nọ dừng lại động tác, hai tay đem tóc dài tán loạn của mình làm trở ngại tầm mắt bỏ ra phía sau, Sở Lôi quay mặt thoáng nhìn người nọ, nhất thời tâm nhảy dựng “Thiếu phu nhân?”

Đỗ Phi Hồng lại đang cầm lấy tảng đá chuẩn bị đập tiếp thì nghe được âm thanh sửng sốt, chậm rãi quay đầu “Sở, Sở Lôi?”

Thật là nàng? Sở Lôi kích động xông lên trước, đã thấy toàn thân nàng là vết thương “Thiếu phu nhân, làm sao người lại. . . . . .”

Hắn dùng một chút sức kéo khóa sắt ở trên cổ tay nàng, lập tức lông mày nhăn lại.

Đỗ Phi Hồng khóc “Sở Lôi. . . . . . Bạch Ngọc, Bạch Ngọc hắn không có sao chứ?” Nàng chỉ lo lắng Bạch Ngọc sẽ xảy ra chuyện.

Sở Lôi nhịn không được đỏ mắt “Thiếu phu nhân, chỉ cần ngài còn sống, đại thiếu gia sẽ không có chuyện gì, người lai ở chỗ này một chút, ta đi mang đại thiếu gia lại đây!” Cái khóa sắt này kiên cố quá mức, bằng vũ khí của hắn là chém không đứt, nhất định phải là bảo kiếm Lưu Ly của đại thiếu gia mang trên hông kia.

“Ân !” Đỗ Phi Hồng kích động gật đầu.

Sở Lôi lại liếc mắt nhìn nàng một cái, nhanh chóng rời đi, Đỗ Phi Hồng lại dấy lên hi vọng, nàng chậm rãi tỉnh táo lại, ngồi ở trên đất đá lạnh như băng, hai mắt nhìn chằm chằm cửa sơn động.

Không biết qua bao lâu, nàng rốt cục nghe được tiếng bước chân lộn xộn, giống như rất nhiều người đến đây, cuối cùng, nàng rốt cục cũng được đã gặp bóng dáng quen thuộc mà nàng nhung nhớ ——

Sở Bạch Ngọc hai mắt đẫm lệ, si ngốc nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của nàng, hắn vốn tưởng rằng là Sở Lôi lừa hắn, không nghĩ tới nàng thật sự còn sống!

“Bạch Ngọc!” Đỗ Phi Hồng nhìn thấy bộ dáng hắn tiều tụy, đau lòng sắp chết, bất chấp vết thương của mình, đem hết toàn lực nhào vào trong lòng ngực của hắn.

“Hồng nhi. . . . . .” Sở Bạch Ngọc ôm chặt lấy nàng, thề đời này không bao giờ buông tay nữa!

Nếu hỏi Đỗ Phi Hồng sau bao nhiêu kiếp nạn trở về nàng sẽ làm cái gì, nàng sẽ nói là sẽ không uống thuốc nữa, còn có nô bộc tỳ nữ thành đàn cũng sẽ không than phiền, hơn nữa đây cũng là từ lúc chào đời tới nay nàng lần đầu tiên cảm nhận, cái gì gọi là tay không thể chọn, miệng không thể nói.

Hai tay của nàng và cổ đều bị khóa sắt đả thương, lúc gỡ khóa sắt xuống thì miệng vết thương chỉ có thể dùng máu thịt lẫn lộn để hình dung.

Trên cổ quấn vải trắng thật dày, nàng không thể làm hoạt động tùy ý, chỉ cần vừa động nhẹ nhàng, miệng vết thương sẽ rát đau, hại nàng chỉ có thể tựa ở bên giường, khiến nàng như tiểu thư khuê các không ra được khỏi cửa, cổng, hai tay của nàng cũng không khá hơn chút nào, làm chuyện gì cũng phải có người hỗ trợ mới được.

Nàng cảm giác mình giống một phế nhân, bất quá khi nàng cùng Bạch Ngọc nói như vậy thì hắn vẫn cười cười, nói chỉ cần nàng còn sống là tốt rồi, nghe xong lòng nàng thật sự chua xót cực kỳ.

“Suy nghĩ cái gì?” Sở Bạch Ngọc ngồi ở bên giường, cầm lược tỉ mỉ chả mái tóc dài đang rối rắm, thấy nàng tựa hồ có chút xuất thần, nhịn không được lên tiếng hỏi.

“Nghĩ vết thương trên tay cùng trên cổ còn bao lâu mới có thể hồi phục.” Nàng thật sự không có thói quen để cho người ta hầu hạ như vậy.

Sở Bạch Ngọc khẽ vuốt qua cánh tay đang quấn thuốc của nàng, ánh mắtdịu dàng “Không vội, vết thương sẽ nhanh hồi phục.”

“Ân.” Nghe vậy, nàng lòng lại chua xót một trận. Nàng biết cái Đỗ Phi Hồng giả kia dọa hắn sợ, cho nên hắn cái gì cũng không cầu, chỉ cầu còn sống nàng bình an.

“Ngươi có hỏi qua đại phu chưa, tóc của ngươi. . . . . .” Có lẽ là tại hắn quá mức lo lắng, nội trong một thời gian ngắn ngủn, tóc của hắn bạc đi không ít, nàng mỗi một lần nhìn thấy, lại một lần đau lòng.

“Không có hỏi, việc này không quan trọng, nàng đừng suy nghĩ nhiều.” Tóc cũng sẽ không đau, thành màu trắng liền cứ để màu trắng, bộ dáng coi như già trước tuổi đi.

“Chàng. . . . . .” Đỗ Phi Hồng muốn nói lại thôi, kỳ thật nàng muốn hỏi về Vũ Thu Đồng một chút, nhưng là sợ nói ra lại để cho Bạch Ngọc nghĩ đến chuyện không tốt, sau khi nàng trở lại Sở phủ, mọi người cũng đều làm như không có người này, tuyệt đối không ở trước mặt nàng nhắc tới.

“Ân?” Kỳ thật hắn biết nàng muốn hỏi cái gì, nhưng hắn sẽ không nói .

Nét mặt thả lỏng một nửa, đáy mắt hắn hận ý nhanh biến mất. Hắn làm sao có thể bỏ qua nàng ta? Này nữ nhân điên cuồng, cho nàng sống tự do trên đời, sẽ chỉ làm Hồng nhi lâm vào nguy hiểm, hắn làm sao có thể lại trải qua một lần nữa cái cảm giác tan nát cõi lòng này, cho nên trước khi nàng ta tới Trường An, đã bị người của Sở gia bắt lại .

Nàng có thể tâm ngoan thủ lạt, hắn Sở Bạch Ngọc cũng có thể! Hắn cũng đem nàng nhốt tại thâm sơn, nàng lúc trước ngược đãi Hồng nhi như thế nào, hắn liền đối chiếu lại như thế, gậy ông đập lưng ông. Bất đồng duy nhất là, hắn sẽ cho nàng sống sót, cả đời đều bị cưỡng bách sống khốn sở ở trong sơn động.

Mà đại hỏa đoạt đi bốn mạng người của Chú Vũ Phường, hắn đã chứng minh là Vũ Huệ Ân đã mua lượng lớn dầu đốt, là thủ hạ của hắn phóng hỏa, chứng cớ hắn đã giao cho một vị tướng quân là bằng hữu của Ngũ thúc ở Trường An, xem Vũ Huệ Ân còn có thể càn rỡ tới khi nào!

Hắn thực nghĩ đến Vũ Mị Nương có thể bảo vệ hắn sao? Cũng không muốn nghĩ, hắn chỉ là thứ vụn vặt của Vũ gia, Vũ hậu còn không có nắm giữ binh quyền, làm sao có thể vì bảo trụ hắn, mà đắc tội những tướng quân khác, chỉ có hủy đi chi mạch Vũ gia này, Sở gia mới có thể chân chính bình yên, đồng thời đây cũng là giết gà dọa khỉ, cho thấy từ nay về sau tuyệt không nhúng tay đến triều đình, nếu ai lại dám làm càn, lập tức sẽ thành một cái Vũ Huệ Ân thứ hai!

Về phần Trưởng Tôn Vô Ưu. . . . . . Ai, hắn ung dung tự tại không được lâu lắm, bởi vì không cần hắn phải ra tay, qua vài năm nữa dòng họ Trưởng Tôn sẽ nhận quả báo!

Hắn không nói, không có nghĩa là nàng đoán không được.”Bạch Ngọc, đem nàng giao cho quan phủ đi, nàng giết thôn nữ kia, lại đả thương không ít người, những chuyện đó đã khiến nàng không thoát tội được” Khẽ thở dài “Thiếp không hy vọng hai tay của chàng cũng bị lây máu tươi. . . . . . Nàng điên, chúng ta không cần phải cũng như thế.”

Nàng tưởng tượng được hắn sẽ đối đãi Vũ Thu Đồng như thế nào, ngay từ đầu nàng cũng nghĩ rất nhiều, nhưng Vũ Thu Đồng, nói toạc ra, cũng chỉ là một thiên kim đại tiểu thư bị làm hư, nàng hiểu được cho nên mới phải hủy hết những ý niệm trong đầu hắn.

Khi nàng trở về Sở phủ thì cha mẹ đã lo lắng đợi nàng rồi, vừa nhìn thấy nàng hai người đều khóc, nàng không phải là thương hại Vũ Thu Đồng, mà là Vũ Tướng quân, hắn cũng là một người phụ thân yêu thương nữ nhi, nhìn đến cha, nàng luôn nhịn không được nghĩ như vậy, nghĩ đi nghĩ lại, liền mềm lòng.

Mắt to đẫm lệ nhìn hắn, lộ ra thỉnh cầu không tiếng động, Sở Bạch Ngọc lẳng lặng nhìn nàng một hồi lâu, mới nói: “Hảo. . . . . . Nàng nói, ta nghe theo là được.”

Quên đi, dù sao Vũ Thu Đồng đã nửa điên rồi, đem nàng giao cho quan phủ cũng có thể, chứng cứ phạm tội của nàng vô cùng xác thực, bởi vì nàng ta bắt cóc Hồng nhi một chuyện oanh động cả nước, quan địa phương không có khả năng khai ân, hơn nữa chuyện Vũ Huệ n, nàng cuối cùng chạy không khỏi số chết, dù sao mặc kệ như thế nào, hắn chỉ cần nàng vĩnh viễn biến mất.

“Ân.” Nàng cười như đóa hoa nở rộ, nàng thật cao hứng hắn có thể buông tay.

“Nàng phải hồi phục nhanh lên một chút, cha mẹ ta vẫn chờ ta cưới nàng a!” Nàng yếu ớt như vậy, hắn ngay cả chạm vào nàng cũng không dám, chỉ sợ làm đau nàng.

“Cha mẹ đều trở về rồi? Thiếp như thế nào không thấy?” Nàng nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy, người đến cũng chỉ có hắn cùng Lục thiếu gia, còn có bọn Phúc Quế.

“Cha mẹ muốn cho nàng tĩnh dưỡng, cho nên không đến quấy rầy nàng, bọn họ đã chọn ngày lành rồi, ngay tại tháng sau.”

Đỗ Phi Hồng kinh ngạc trợn tròn mắt “Nhanh như vậy?” Nàng còn tưởng rằng nếu nhanh cũng phải sang năm, như thế nào chỉ nháy mắt tháng sau sẽ lập gia đình?

“Ân, nàng không cao hứng sao?” Ánh mắt u ám.

Đỗ Phi Hồng theo bản năng lắc đầu, “Không —— a!” Vết thương trên cổ bị ảnh hưởng theo, đau đến khiến nàng kêu ai ai.

“Không có sao chứ? Nàng thật sự là!” Sở Bạch Ngọc đau lòng ôm mặt của nàng, cúi đầu thổi một chút lên vết thương trên cổ nàng.

Cố nén đau, Đỗ Phi Hồng có chút cứng ngắc cười cười “Thiếp không mất hứng, chính là lo lắng vạn nhất tháng sau vết thương cũng còn chưa hồi phục, đến lúc đó muốn bái đường thành thân như thế nào? Chẳng lẽ muốn một bên kêu ai nha, ai nha, một bên bái đường với chàng sao?” Vừa nghĩ tới cái hình ảnh kia, nàng nhịn cười không được, đến lúc đó bố chồng, mẹ chồng khẳng định thấy há hốc mồm.

Sở Bạch Ngọc cũng cười “Có phải không, ta đã hỏi qua đại phu, qua chừng mười ngày nữa, thương thế của nàng là có thể hồi phục gần như bình thường, tuyệt sẽ không cho nàng làm cái tân nương kêu ai nha.”

“Vậy là tốt rồi, miễn cho người ta nghĩ thiếp còn chưa vào cửa đã bị ngược đãi.”

Sở Bạch Ngọc trong mắt lưu quang chuyển động, hiện lên một chút ý cười, cố ý dán tại bên tai của nàng nói: “Ta chỉ biết buổi tối ngươi nằm ở trên giường kêu ai ai mà thôi.”

Đỗ Phi Hồng vừa xấu hổ vừa tức giận “Chàng thật sự là không đứng đắn!”

“Nàng chính là yêu ta không đứng đắn!” Mỗi lần đều nói không muốn, nhưng còn không phải vẫn ngoan ngoãn để hắn chơi đùa sao.

Đỗ Phi Hồng liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn cố tình đắc ý nhìn nàng, ngắm nhìn nàng cười duyên liên tục, một hồi lâu mới thu hồi tâm vui đùa, nghiêm túc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, thâm tình nói: “Ân, thiếp yêu chàng không đứng đắn, hơn nữa còn là rất yêu, rất yêu.”

Sở Bạch Ngọc ngẩn ra, không nghĩ tới nàng lại đột nhiên nói như vậy, trong lòng tràn đầy cảm động, không tự kìm lòng được hai tay liền dịu dàng đem nàng ôm vào trong lòng, kích động không biết nên nói cái gì cho phải.

“Thiếp yêu chàng. . . . . .” Đỗ Phi Hồng tựa vào bên tai hắn nhỏ giọng lặp lại.

Ôm chặt nàng, Sở Bạch Ngọc đột nhiên thấy thực may mắn vì năm đó đã ưng thuận nguyện vọng kia của tổ tiên Chúc gia, cũng nhờ vậy, mới khiến hắn có mặt trên đời này, mới có thể gặp được nàng.

“Ta cũng yêu nàng.”

Đỗ Phi Hồng nhắm mắt lại, mặc kệ vết thương trên tay có thể đau hay không, gắt gao quay lại ôm lấy hắn, một lòng cũng bởi vì lời nói yêu của hắn mà cảm động trào dâng .

“Ta cũng yêu nàng, bé con của ta.” Sở Bạch Ngọc vẫn là nhịn không được nghĩ tiếp tục trêu cợt nàng.

“A! Chàng thật sự rất xấu nha! Sở Bạch Ngọc!” Bị hắn gọi như vậy, cảm động mới vừa rồi mất ráo, toàn bộ người lại nổi da gà, khiến nàng xấu hổ không thôi.

“Ha ha ha ha. . . . . . Bé con, bé con.”

“Sở Bạch Ngọc!”

Vợ chồng Sở Hòa Kỳ vốn là muốn tới thăm con dâu tương lai, nghe được trong phòng truyền đến tiếng cười, đối mắt liếc nhìn, cười cười xoay người rời đi, quyết định để cho hai người trẻ tuổi ngọt ngào đi, dù sao cuộc sống sau này, còn rất dài mà!

Kết thúc

Sau khi hôn lễ náo nhiệt kết thúc, Đỗ Phi Hồng còn không có cơ hội nhìn thấy cha mẹ chồng của nàng, nguyên bản ngày hôm sau rời giường muốn lên sảnh dâng trà, sao biết mẹ chồng sớm lôi kéo cha chồng đi xem hội chùa .

Chính thức trở thành người của Sở gia, đối với Đỗ Phi Hồng mà nói cũng không có cái thay đổi gì quá lớn, ân. . . . . . Duy nhất biến đổi là tên của nàng, kêu Sở Phi Hồng, thật không hay.

Vết thương trên người toàn bộ đã hồi phục tốt lắm, Đỗ Phi Hồng tự nhiên đợi không được, thật vất vả bỏ một đống tỳ nữ, chạy đến bên hồ nước nhỏ ở hậu viện Sở phủ, “Wow. . . . . . Đẹp quá nha!” Nàng đến Sở phủ lâu như vậy, cũng còn chưa từng tới nơi này đâu!

Đương nhiên là bởi vì Sở Bạch Ngọc không cho phép nàng, sợ nàng gặp nguy hiểm, nói cái gì cũng không chịu cho phép nàng .

Đã lâu không có tự tại, nhẹ nhàng như vậy rồi, Đỗ Phi Hồng ngâm nga bài hát, sung sướng đi ở bên trên đường mòn hồ, nhìn đến đóa hoa nhỏ ven đường, thuận tay hái được một đóa ở trong tay thưởng thức.

Cái đại lao đầu khủng bố kia (chắc chỉ anh Bạch Ngọc --.--), mỗi ngày đều phái một đống người đi theo nàng, ai. . . . . . Nên làm như thế nào mới có thể thoát khỏi a?

Đi tới đi lui, nàng đột nhiên phát hiện phía trước có một bóng người, cô nương kia tóc thật dài, bị rối tung ở sau gáy, ngồi xổm dưới một thân cây không biết đang làm cái gì, nàng tò mò phấn khởi chạy tới, cho là có cái gì đó chơi vui. Nàng thật sự bị giam lâu lắm rồi, hiện tại tựa như chim nhỏ ra khỏi lồng sắt, chỉ muốn hướng phía chân trời bay đi.

Nữ tử ngồi xổm dưới tàng cây đang cố gắng đem lá cây gom lại, bên chân còn có vài cái khoai lang, vừa nghĩ tới hương vị ngọt ngào khoai lang nướng khi ăn, nàng nước miếng nhanh chảy xuống, bỗng dưng, nàng nghe được tiếng bước chân nhỏ từ phía sau truyền đến, phủi đất trên tay, tò mò xoay người nhìn về phía người đi tới ——

Mà Đỗ Phi Hồng vừa nhìn thấy cô gái kia, cả người đều choáng váng. . . . . .

Nàng có một đôi mắt đẹp nhất mà Đỗ Phi Hồng từng gặp qua, dường như ánh sao trên bầu trời sáng đều rơi xuống ở đáy mắt nàng, lóe ra động lòng người, khuôn mặt khéo léo, cái mũi rất xinh đẹp, môi hồng nộn như hoa, mặc trên người một bộ quần áo màu ngà ngà, khí chất phiêu nhiên xuất trần, giống như tiên nữ tái thế, hơn nữa. . . . . . Trừ bỏ ánh mắt không giống, người nữ tử trước mắt này, cùng Sở Bạch Ngọc tựa như một cái khuôn đúc ra.

Chúc Dung buồn bực nhìn tiểu cô nương phía sau, không rõ tại sao vừa nhìn thấy mặt mình liền choáng váng. Trên mặt nàng dính gì sao? Nàng mới cử động chân còn muốn chạy đến bên hồ nhìn một chút, chợt nghe đến cô nương ngốc nói ——

“Tiên nữ. . . . . .” Đỗ Phi Hồng lại cảm nhận được ánh mắt rung động trước kia khi nàng nhìn Sở Bạch Ngọc.

Chúc Dung sửng sốt, lập tức nhếch miệng cười vui vẻ, tiên nữ nha! “Ngươi. . . . . .”

Vừa mới muốn nói chuyện, không nghĩ tới đối phương đột nhiên vươn tay hướng tới phía trước ngực nàng, cái này đổi thành nàng bị choáng váng!

Bên kia đường mòn, Sở Bạch Ngọc cùng cha vừa vặn đi tới, bọn họ là đến tìm Chúc Dung, không nghĩ tới vừa mới đến gần, liền thấy một màn như vậy, phụ tử cùng kinh ngạc trừng mắt nhìn con dâu trước mắt.

Đỗ Phi Hồng hưng phấn mà đỏ mặt, còn muốn xác nhận cho chính xác nên nhéo hai cái ở trên ngực rất tròn của Chúc Dung, Chúc Dung trong lúc nhất thời sửng sốt, cũng đã quên lời muốn hỏi mà dừng lại.

Đỗ Phi Hồng vừa quay đầu mạnh, vừa vặn nhìn đến trượng phu đứng ở không xa, vô cùng vui vẻ nhằm phía hắn đi tới, một bên lớn tiếng nói: “Bạch Ngọc, Bạch Ngọc! Tiên nữ nha! Tiên nữ có bộ ngực nha!”

Sở Bạch Ngọc lập tức nhớ lại hoàn cảnh hai người gặp mặt lúc trước, lập tức biết thê tử lại ngẩn người rồi, nhịn không được cất tiếng cười to, nàng làm sao có thể ngây thơ thành như vậy? Nha! Trời ạ!

“Ha ha ha. . . . . .” Hắn cười đến nỗi phải tựa vào trên người phụ thân, mới chống đỡ được thân thể của mình. Đỗ Phi Hồng không biết hắn đang cười cái gì, thật cao hứng bắt lấy cánh tay hắn “Tiên nữ có bộ ngực nha!”

“Ha ha ha. . . . . .” Sở Bạch Ngọc cười đến nước mắt đều rơi ra.

Sở Hòa Kỳ nhịn cười, ước chừng đoán được là chuyện gì xảy ra rồi, bước nhanh đi đến trước mặt thê tử vẻ mặt còn ngu ngơ.

Chúc Dung ngơ ngác nhìn trượng phu, chậm rãi nói: “Thiếp bị nữ nhân khinh bạc. . . . . .”

Sở Hòa Kỳ cười xoa xoa đầu thê tử “Nàng là con dâu chúng ta.”

“Cái gì?” Chúc Dung kinh ngạc trừng to mắt “Thiếp lại có thể bị con dâu khinh bạc?”

Kia Phương Sở Bạch Ngọc thật vất vả đè nén ý cười điên cuồng, hai tay khoát lên trên vai Đỗ Phi Hồng, chậm rãi đem mặt nàng chuyển hướng tới cha mẹ, chỉ vào Chúc Dung nói : “Cái tiên nữ kia —— chính là, nương, ta!”

Đỗ Phi Hồng nghẹn họng nhìn Chúc Dung trân trối, nghĩ đến hành động mới vừa rồi của chính mình, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, nha! Không ——

Một cái sững sờ, một cái ngẩn người, phụ tử Sở Hòa Kỳ đối mắt liếc nhìn, nhịn không được cất tiếng cười to.

Thế là truyện này cũng đã hoàn, *tung bông*, *tung pháo hoa*, truyện đầu tiên của ta cũng đã hoàn rồi, ta vui quá *nước mắt rơi tùm lum*, cám ơn mọi người đã theo dõi truyện của ta trong suốt thời gian qua, đặc biệt là xumuoi304 cảm ơn nàng nhiều lắm vì những comment của nàng đã giúp ta có thêm động lực , cũng cảm ơn nàng Trúc Dung vì luôn ủng hộ ta nhé *hun hun*

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.