Tướng Công Không Bằng Cha

Chương 24: Âm mưu và tình yêu



Ba ngày, hôn lễ đã chuẩn bị đầy đủ hết. Mà hết thảy này ít nhất muốn chuẩn bị cũng phải một tháng mới có thể hoàn thành.

Khi Lăng Liệt hiểu được điều này, hắn đã đứng ở ngoài cửa tân phòng.

Không biết nên vui hay buồn, là bất đắc dĩ, hay vẫn là chấp nhận. Chỉ là từ đó, hắn cùng với Vô Vi xem như cách biệt . Vô Vi, một nữ nhân khiến hắn vừa yêu vừa hận, một cái tên từ trước đến nay vẫn làm hắn đau lòng, về sau có lẽ sẽ cố chôn sâu xuống đáy lòng .

Nhìn qua cửa, hắn thấy tân nương tử mặc hỉ bào đỏ rực nhàn tĩnh ngồi ở mép giường không chút sứt mẻ. Đúng như cha mẹ nói , đoan trang hiền thục.

Nhớ ngày đó, đồng dạng là tân nương tử, Vô Vi lại một khắc cũng không thể ngồi yên. Trước khi nhìn thấy chú rể, nàng liền ở trong phòng tự cởi đồ trước. Nói thật, đến nay hắn vẫn không rõ vì sao nàng muốn đem hỉ bào cởi, mặc một thân bạch y….

Hoài niệm xa vời, Vô Vi đã theo thanh minh của hắn biến mất, mà nữ tử trước mắt mới là bạn đời sắp tới của hắn.

Hắn lắc đầu thoát khỏi những suy nghĩ về Vô Vi, đẩy cửa ra, hướng tân nương của hắn đi đến.

Chỉ cần vạch khăn voan, trách nhiệm của hắn đêm nay liền hoàn thành . Hắn cũng không muốn viên phòng cùng nàng ta, ít nhất là đêm nay. Hắn cần thời gian để thích ứng những thay đổi, càng cần thời gian để quên Vô Vi, tuy rằng đây là chuyện không có khả năng, nhưng hắn vẫn như cũ kiên trì, trước khi quên được Vô Vi, hắn tuyệt đối sẽ không chạm vào nữ tử này.

Hắn chậm rãi nhấc khăn voan lên……

Kinh ngạc, hoài nghi, kích động, mừng như điên…… Mọi cảm xúc hỗn độn ùa lấy hắn.

Vô Vi!Tân nương của hắn cư nhiên lại là Vô Vi, nữ tử mà hắn yêu!

Đây là thật chăng?Có khả năng sao? Hắn quả thực không thể tin được hai mắt của mình.

Đột nhiên,tiếng khóc quen thuộc của Vô Vi lại truyền vào tai hắn. Hắn lúc này mới tin chuyện trước mắt là thật. Nhưng sao lại là Vô Vi lại? Nếu nàng không thương hắn, lưu nàng lại bên người có ích gì đâu?

Lăng Liệt không hiểu, trong lòng tất nhiên là trăm vị hỗn độn. Mà bên này, Vô Vi thấy hắn thật lâu không nói, nghĩ rằng hắn trước sau không cần nàng , liền lớn tiếng khóc.

“Ô — ô — Lăng Liệt đáng chết! Thối Lăng Liệt! Cư nhiên dám hưu ta! Ô — ta cũng chưa bỏ ngươi, không cần ngươi, ngươi, ngươi cư nhiên dám không cần ta ô — A Liệt không cần Vô Vi ! Ô — ta thích ngươi như vậy, ngươi làm sao có thể không cần ta? Ô — ô –”

Hắn nghe lầm sao? Nàng nói nàng thích hắn?

“Ô — ngươi làm sao có thể không cần ta? Ô — ta đều đã yêu thương ngươi , tựa như nương yêu cha vậy. Ô — ô — nhưng là, nhưng là ngươi cũng không yêu ta, không cần ta! Ô — cha ta yêu nương ta như vậy! Ngươi làm sao có thể không thương ta? Ô — không thể! Không thể! Ô –”

Nàng nói nàng thương hắn? Nàng nói nàng thương hắn!

Điều này là thật sao? Trời ạ, ngay trước đó hắn còn hoài nghi nàng có phải là ảo giác hay không, nhưng ngay sau đó, nàng nói thương hắn. Cả đời này còn có giờ phút nào có thể so với giờ phút này hạnh phúc sao?

“Vô Vi!” Hắn mừng như điên,từ sau lưng đem nàng ôm vào trong lòng, gắt gao , nghĩ không bao giờ buông ra nữa.

Nhưng — là, bình thường trong lúc nàng khóc lớn sẽ không muốn ai làm phiền, kẻ nào dám thì đúng là hắn thảm rồi.

“Buông! Ngươi hỗn đản,Lăng Liệt! Ô — ta không để ý ngươi ! Mau thả ta ra!” Vô Vi giãy dụa khóc, muốn thoát khỏi ôm ấp của hắn gián đoạn nàng phát tiết. Nhưng hắn nào có khả năng buông tay, ngược lại ôm chặt hơn nữa. Kết quả là……

Vô Vi nâng tay lên, cùi trỏ một cái vào ngực hắn, đau đến mức hắn muốn kêu to. Ai ngờ đâu đây chỉ là khúc mở màn. Ngay sau đó, Vô Vi xoay người một cái đối mặt hắn, một quyền đánh tới, sau đó…… Hắn lần thứ hai bị nàng đánh cho ngã úp sấp. Bất quá, lần này không phải ngã vào trên đất, mà là ngã vào trên giường, trong lòng còn ôm Vô Vi.

“Ha ha ha ha……” Vô Vi vẫn là Vô Vi, đối hắn thủ hạ không lưu tình, có thói quen khóc lớn một cái canh giờ không thở, lại làm cho hắn yêu phát đau.

“Đáng giận! Có cái gì buồn cười ?” Vô Vi căm giận nói,“Buông ta ra! Ngươi không cần ta , còn ôm ta làm gì chứ?”

“Không cần ngươi? Ta làm sao có thể không cần ngươi?” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận của nàng, tâm lý của hắn tràn đầy vui mừng.

“Nhưng là ngươi viết hưu thư bỏ ta.” Vô Vi ủy khuất nói, nhớ đến việc cũ, Vô Vi liền bi thương khóc, trên mặt đầy đau xót.

Hắn thương tiếc đem nàng ôm càng chặt hơn.“Thực xin lỗi! Thực xin lỗi!” Hắn không biết làm như vậy, đối với nàng là một loại thương tổn, càng không biết ngay lúc đó nàng đã thương hắn . Hắn nghĩ đến người nàng yêu là……

“A Liệt!”

“Ân.” Lăng Liệt cúi đầu, nhìn hai mắt tràn đầy nhu tình của Vô Vi thật sâu dừng ở chính mình, tâm không tự giác nhảy lên.

“A Liệt. Ta nghĩ nói cho ngươi, ta yêu ngươi, tựa như nương yêu cha ta. Mà ta cũng yêu cha ta, nhưng loại tình cảm này giống như Nhất Nhi đối với Độc Cô thúc thúc, chính là sự sùng bái và quyến luyến mà nữ nhi dành cho phụ thân. Cho nên, ngươi không cần vì vậy lại rời đi ta, không cần ta, được không?” Vô Vi đáng thương hề hề tâm sự.

“Vô Vi! Vô Vi!” Lăng Liệt đau lòng lại ôm chặt nàng. Một nữ tử hoạt bát, vui vẻ yêu đời bây giờ vì hắn mà tâm hoảng loạn, bất an.

“Ngươi đáp ứng không rời bỏ ta , phải không? Ngươi nói cho ta biết a!” Vô Vi vội vàng hỏi, nàng muốn một đáp án chắc chắn.

“Đúng. Ta yêu ngươi như vậy. Làm sao có thể bỏ ngươi?” Hắn trả lời cũng chính là hứa hẹn.

Nghe được hắn trả lời, nàng vui vẻ ngửa đầu hỏi:“Vậy ngươi còn có thể giống như trước bao dung ta tất cả sao?”

Cái này mà còn phải hỏi sao? Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy chờ mong, hắn khẳng định nói:“Đương nhiên rồi!”

“Cho dù làm ngươi mất mặt trước bạn bè, hại ngươi không thể làm ăn, cũng có thể bao dung ta chứ?”

“Đúng!”

“Ha ha!” Vô Vi tránh khỏi ôm ấp của Lăng Liệt, nhảy lên, hoa chân múa tay hoan hô , mặt mày tươi như hoa, không thể nhìn ra sự buồn bực trước đó.

“Nương nói thật đúng nha! Chiêu này quả nhiên lợi hại! Ta chỉ cần giả đáng thương, ngươi giận đến mấy cũng hết , còn đáp ứng mọi yêu cầu của ta nha! Nương thật lợi hại! Ha Ha!”

Nguyên lai như vậy! Nói cách khác, sự điềm đạm đáng yêu của nàng, những bất an của nàng đều là giả vờ?…… Quên đi, nàng đã nói thương hắn , hắn còn so đo cái gì nào? Huống chi, Vô Vi của hắn vốn không thích hợp với vẻ mặt sầu khổ, vẫn làvui vui vẻ vẻ như vậy thật tốt.

Đêm đã khuya . Mọi người ngoài phòng mang theo tươi cười rời đi, trong phòng tiếng cười vẫn còn đang tiếp tục, mà nến đỏ cũng càng cháy càng mạnh….

Đại kết cục

“Nương tử, chúng ta giúp Tiêu Nhân đính hôn đi.”

“Vì sao? Hắn mới mười tuổi thôi mà, đề cập đến chuyện thành thân lúc này quả là sớm quá.”

“Mới mười tuổi thôi mà? Nhưng hắn đã tuyên bố lớn lên chỉ lấy người nào giống nàng như đúc nếu không sẽ dính chặt lấy chúng ta không rời.”

“Ha ha ha, hắn thật sự nói như vậy?”

“Đương nhiên là thật ! Bằng không ta cũng chẳng vội giúp hắn đính hôn à?”

“Ha ha ha, hắn thật đúng là giống ta lúc nhỏ.”

“Nương tử a, ngươi ngẫm biện pháp nha, không thể để cho hắn quấn lấy nàng không rời, tương lai nếu hắn tranh nàng với ta thì làm sao đây?

“Chàng không tự tin như vậy a? Ha ha ha…… Chúng ta giúp hắn sinh một muội muội thì thế nào?”

“A? Nàng, nàng là nói……”

“Đúng vậy, sinh một nữ nhi giống ta, lớn lên liền gả cho hắn……. Ai! Ta lúc trước rất chờ mong , nhưng cha mẹ sống chết cũng không sinh cho ta một đệ đệ. Hắc hắc! Nếu bọn họ sinh ra đệ đệ giống cha, sau đó gả cho ta làm trượng phu……”

“Tiêu — Vô — Vi –”

“…… A? Đừng, đừng nóng giận mà, ta cũng chỉ nói vậy thôi .”

“Nói vậy thôi? Được, vậy nàng nói là ta tốt hay là cha nàng?”

“Đều tốt!”

“Ân?”

“Không thể không chọn sao?”

“Không thể không chọn!”

“Kia…… Đương nhiên là cha ta tốt. Nhưng ta yêu chàng a!”

“Lặp lại lần nữa…….câu cuối cùng”

“Ta yêu chàng!”

“Ta cũng yêu nàng!”

—–hoàn——-

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.