Tướng Công, Thiếp Tóm Được Chàng Rồi

Chương 4-2




Đêm khuya, trong một căn phòng nào đó của nhà trọ, một vị khách nằm trên gường đi gặp chu công (ngủ say) đã quên không thổi tắt nến, không may đốt cháy một chấm nhỏ.

Đột nhiên, nháy mắt một trận gió mạnh nổi lên xuyên qua song cửa sổ vào trong phòng, thổi ngã ánh nến, mà trên giường người nọ vẫn ngủ say không tỉnh lại, chỉ chốc lát sau, ánh nến nho nhỏ lan tràn, nhanh chóng mở rộng thành hỏa hoạn hừng hực.

Hỏa thần,phủ xuống tàn sát bừa bãi.

Bóng đêm thâm trầm, Tề gia thiếu gia ở trong sân, trong vườn hoa to như vậy truyền ra âm thanh đứt quãng lầm bầm lầu bầu......

“...... Ân...... Hôm nay ta rất vui vẻ nha...... A Tinh mang ta đi xem rất nhiều hoa, ta nhìn thấy mẫu đơn tỷ tỷ ở đó bay tới bay lui, thật xinh đẹp...... A Tinh là bằng hữu của ta a! Ta rất thích hắn, hắn hắn rất tốt với ta, luôn mang ta đi nơi nơi chơi, cũng sẽ không cố ý khi dễ ta......”

“Thiếu gia!” Đột nhiên, một âm thanh đầy tức giận cắt ngang lời nói quỷ dị, Tiểu Cửu một đường tìm được đến vườn hoa, đêm đã khuya chủ tử còn không ngoan ngoãn ngủ đi. “Đã trễ thế này không đi ngủ, ở trong này làm cái gì?” Lời tuy hỏi như vậy, nhưng đã sớm biết rằng hắn lại tự nói thì thào với hoa hoa cỏ cỏ.

“Tiểu Cửu......” Tề Nghiên ngốc ngốc ngây ngô cười, không dám nói chính mình ở cùng hoa cỏ nói chuyện, sợ lại bị trừng mắt. Ô...... Mỗi lần chỉ cần hắn làm như vậy, để cho Tiểu Cửu nhìn thấy, Tiểu Cửu đều rất mất hứng, nói cái gì làm cho người ngoài thấy lại sẽ cười hắn là ngốc tử.

“Người đã chơi cả một ngày, hiện tại cũng mệt mỏi, như thế nào còn không đi ngủ?” Hai tay ôm ngực trừng người, Tiểu Cửu có khi cảm thấy chính mình căn bản không phải thư đồng, mà là bà vú.

“Ta...... Ta muốn đi ngủ...... Muốn đi ngủ......” Tề Nghiên khờ ngốc ngẫu nhiên cũng sẽ có trực giác nhanh nhạy như động vật mỗi khi thời khắc nguy hiểm tiến đến sẽ tự động tỉnh táo ── chính như giờ phút này.

“Tốt lắm! Mau vào phòng đi!” Vừa lòng gật đầu, Tiểu Cửu thúc giục nói.

Bộ dáng tiểu hài tử nghe lời, Tề Nghiên đứng dậy đang muốn trở về phòng khi, đột nhiên một trận gió đêm thổi tới, trong tiếng gió loáng thoáng phiêu đãng tiếng nói chuyện tự nhiên của vạn vật với nhau tựa như ca xướng......

Hỏa thần đến đây...... Hỏa thần đến đây...... Hỏa thần dấy lên đại hỏa câu hồn đến...... Đại hỏa đến..... Đại hỏa đến......

Chỗ nào nổi đại hỏa? Là thành đông? Là thành tây? Mọi người mau mau chạy trốn đi......

Nhà trọ Duyệt lai...... Nhà trọ Duyệt lai...... Nhà trọ Duyệt lai nổi đại hỏa, vũ điệu Hỏa thần câu hồn......

Nhà trọ Duyệt lai? Tề Nghiên bỗng nhiên dậm chân, cảm thấy này bốn chữ thật quen tai, hình như có ai từng nhắc qua......

“Thiếu gia?” Không hiểu hắn vì sao đột nhiên dừng bước, Tiểu Cửu buồn bực.

Hoàn toàn không nghe thấy Tiểu Cửu kêu to, Tề Nghiên ôm đầu suy nghĩ......

Tại hạ Mộ Dung Tinh, người Tô Châu, gần đây đến Lạc Dương du ngoạn, nay ở tạm ở nhà trọ Duyệt lai......

Bỗng dưng, một tiếng cười khanh khách chui vào trong đầu, làm cho hắn sắc mặt nhất thời thay đổi.

“A Tinh!” Kinh hoảng kêu to, Tề Nghiên đột nhiên xoay người, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ba bước cũng làm thành hai bước mà chạy, lòng tràn đầy hốt hoảng hướng tới cửa lớn nhanh chạy đi.

“Thiếu gia!” Tiểu Cửu há hốc mồm, không biết hắn trúng tà gì, quát to một tiếng không thấy hắn quay đầu, lập tức cũng vội vàng việc việc đuổi sát theo, chỉ sợ hắn đêm khuya chạy loạn, nếu xảy ra việc gì ngoài ý muốn, chính mình cả đời cũng không tha thứ cho chính mình.

Ngọn lửa tán loạn, vũ điệu của lửa, phía chân trời vồn đã tối đen lửa lớn vô tình nỗi lên ánh sáng. Nhà trọ Duyệt đã thành biển lửa một mảnh, bốn phía đường lớn tiếng động lớn ầm ỹ mọi người hoảng hốt chạy trốn cùng vội vàng cứu hoả.

Trong hỗn loạn, một bóng dáng không quan tâm thư đồng lôi kéo phía sau, dám chạy tới phía trước đám cháy cực nóng, mắt thấy lửa lớn mãnh liệt dọa người, lo lắng bối rối tìm không được người muốn tìm, trái tim hắn hoảng sợ cảm giác bóp nghẹn, nháy mắt hốc mắt đã phiếm hồng, mạnh sẽ vọt vào đám cháy.

“Thiếu gia, ngài muốn làm cái gì?” Nhanh chân ôm lấy người, Tiểu Cửu rống to, bị hắn dọa mất nửa cái mạng.

“A Tinh...... A Tinh ở bên trong......” Hốc mắt hồng, Tề Nghiên gấp đến độ khóc sắp, dùng hết sức muốn thoát ra khỏi cánh tay liều chết không chịu buông hắn ra.

“Có lẽ...... Có lẽ Mộ Dung công tử đã thoát ra rồi, chúng ta sẽ tìm tìm......” Cố gắng an ủi, Tiểu Cửu cố gắng nói cho hắn không mạo hiểm chạy vào trong lửa lớn.

“Chúng ta vừa mới tìm, không có A Tinh...... A Tinh nhất định còn tại bên trong......”

“Cho dù như thế, cũng là mệnh của Mộ Dung công tử! Thiếu gia, ta tuyệt không cho người đi vào mất mạng!” Tiểu Cửu lớn tiếng rống to. Cho dù hoàng thượng ở bên trong, cũng không đáng giá để thiếu gia lấy sinh mệnh đi mạo hiểm a!

“Không được! Ta không muốn A Tinh chết...... Không muốn A Tinh chết......” Tề Nghiên trước nay luôn bị dắt mũi kéo đi, lúc này lại kiên quyết dị thường, dùng hết sức lực cũng không thoát khỏi sự dây dưa của Tiểu Cửu, thậm chí há to miệng, như mãnh thú vào đường cùng ở trên cánh tay hắn hung tợn cắn xuống.

Bất ngờ bị cắn làm Tiểu Cửu hoàn toàn không kịp phòng bị, đau đến kêu la thảm thiết, không tự giác buông lỏng tay, mà Tề Nghiên lại thừa cơ thoát khỏi bị kiềm chế, nhanh chóng hướng biển lửa hừng hực vọt đi vào.

“Thiếu gia!” Mắt thấy bóng dáng hắn biến mất ở trong biển lửa, Tiểu Cửu kinh ngạc dưới chỉ có thể mắng một tiếng thật to, không suy nghĩ nhiều liền lao theo vào bên trong.

“Khụ khụ......” Cực nóng cực nóng, khói dày đặc, hừng hực lửa lớn, Mộ Dung Tinh nhịn không được ho lên.

“Ô...... Tiểu thư, người mau chạy đi! Mặc kệ em......” Mới vừa rồi bị một cây gỗ cháy rơi xuống làm chân bị thương, giờ phút này Hồng Đậu không thể tự đi, được chủ tử dìu đi không nhịn được bật khóc.

“Em đang nói cái ngốc gì vậy?” Mộ Dung Tinh gắng sức mang nàng ở trong lửa lớn tìm đường sống, nhịn không được mắng chửi người. “Em từ nhỏ đi theo ta, giống như là người than của, ta làm sao có thể bỏ em lại? Có khí lực nói những lời đó so với Tề Nghiên còn ngốc hơn, khẳng định cũng có thể lực theo ta cùng nhau chạy đi! Đi! Chúng ta nhất định có thể thoát khỏi trận đại hỏa này.”

“Ô...... Tiểu thư......” Nghe vậy, Hồng Đậu cảm động vạn phần, càng khóc dữ hơn, bất quá cũng là bởi vậy mà tinh thần phấn khởi, dưới sự trợ giúp của Mộ Dung Tinh, cố gắng kéo chân đau đến cơ hồ không thể đi, ở trong lửa lớn hừng hực ra sức bước đi.

Gượng cười, Mộ Dung Tinh ngoài miệng mặc dù tự tin tràn đầy, vừa ý để cũng rất rõ ràng, lửa lớn cùng khói dày đặc dường như đưa tay ra cũng không thấy năm ngón tay, nàng căn bản không thể nào phân biệt phương hướng, càng không biết lối thoát đến tột cùng ở nơi nào?

Bốn phía tất cả đều là lửa nóng nướng người, rốt cuộc nên đi chỗ nào trốn......

Cắn môi, nàng nhịn không được lại ho lên, lúc này, cánh cửa đột nhiên hướng nơi các nàng đang đứng ngã xuống, nàng sợ hãi nhanh chóng kéo Hồng Đậu, hai người ngã lẩn bên cạnh mới thoát khỏi tai nạn.

“Hồng Đậu, em không sao chứ?” Ngã ngồi trên mặt đất, Mộ Dung Tinh vội vàng hỏi thăm.

“Khụ khụ...... Không, không có việc gì!” Lắc đầu, Hồng Đậu cũng bị nghẹn khói ho khụ lên.

Thả lỏng, nhìn cánh cửa đang cháy cách đó không xa, Mộ Dung Tinh không khỏi cười khổ...... Lửa thế nào càng ngày càng là mãnh liệt, khói đặc tràn ngập khó đi, không khí càng ít lại nóng, hô hấp càng khó khăn, chẳng lẽ thực sự các nàng nhất định bỏ mạng cho trận đại hỏa này sao?

“Ô...... Tiểu thư...... Chúng ta không thể quay về Tô Châu sao......” Hồng Đậu tựa hồ cũng cảm nhận được khả năng sống xa vời, không khỏi lại khóc.

“Ai nói? Chúng ta nhất định có thể trở về!” Không cam lòng nhận thua như vậy, Mộ Dung Tinh nhanh chóng kéo nàng, tiếp tục ở trong khói đặc sờ soạng đi trước, không buông tay cơ hội sống sót.

Nhưng mà, ngay khi các nàng nghiêng ngả lảo đảo đi không đến vài bước......

“A Tinh...... A Tinh...... Ngươi ở nơi nào...... A Tinh......” Từng tiếng gọi ầm ĩ xuyên qua tầng tầng khói đặc, loáng thoáng truyền đến.

Mộ Dung Tinh không khỏi ngẩn người, nghĩ đến chính mình nghe nhầm, nhưng tiếng nói gần đây rất quen thuộc lại lại vang lên ──

“...... A Tinh...... Ngươi ở nơi nào? Ta tới tìm ngươi...... A Tinh......” Thanh âm không biến mất, vẫn như cũ đang tìm người.

“Mộ Dung công tử? Tiểu Đậu Tử? Các ngươi ở nơi nào......” Một tiếng nói khác cũng nói xen vào.

“Hồng, Hồng Đậu, ngươi...... Ngươi có nghe thấy hay không?” Giọng nói run rẩy, không thể tin được lỗ tai chính mình.

“Có! Có! Ta nghe thấy được......” Hồng Đậu cao hứng khóc lên, kích động cả người phát run.

Lúc này Mộ Dung Tinh xác định không phải chính mình nghe nhầm, lập tức kéo Hồng Đậu hướng nơi phát ra thanh âm mà đi, đồng thời mở miệng lớn tiếng đáp lại ──

“Tề Nghiên, chúng ta ở chỗ này! Tề Nghiên......”

Hiển nhiên, người kia cũng nghe thấy các nàng đáp lại, lập tức thanh âm la lên từ xa đến gần chạy tới, chỉ chốc lát sau, Mộ Dung Tinh chỉ thấy từ trong khói đặc đột nhiên hiện ra hai bóng dáng, xuất hiện ở trước mặt các nàng.

“A Tinh!” Vừa thấy người, Tề Nghiên kích động hô to, chạy nhanh ôm cổ hắn. “Ngươi không có việc gì, thật tốt quá! Thật tốt quá! Ta thật là cao hứng......”

Thình lình bị ôm lấy, Mộ Dung Tinh không khỏi ngây cả người, cảm thấy nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, nhưng người đang còn trong tình trạng nguy hiểm, lập tức không nghĩ nhiều, vội vàng cắt ngang lời hắn. “Muốn cao hứng chờ một chút cao lại cao hứng, hiện tại thoát ra khỏi nơi này quan trọng hơn a!”

“Mộ Dung thiếu gia nói đúng đấy! Thiếu gia, chúng ta đi nhanh đi!” Tìm được người, Tiểu Cửu lập tức thấy Tiểu Đậu Tử chân bị thương liền vác lên lưng, miệng lo lắng thúc giục, một chút cũng không muốn chết ở trong này.

“Các ngươi từ chỗ nào đi vào? Chúng ta theo đường cũ đi ra ngoài, mau!” Rất sợ lửa nhanh chóng cắt đứt đường ra của họ, Mộ Dung Tinh lôi kéo Tề Nghiên, muốn hắn chạy nhanh dẫn đường.

Tay nắm chặt lấy tay Mộ Dung Tinh, Tề Nghiên gật gật đầu, đi đầu chạy ở phía trước, mà Tiểu Cửu cõng Hồng Đậu theo sát ở phía sau, đoàn người chật vật ở trong biển lửa chạy như điên,  thỉnh thoảng còn phảiné tránh vật bị cháy từ trên đầu không ngừng rơi xuống.

Bỗng dưng, một cây xà ngang đang cháy rơi xuống, thẳng tắp hướng Mộ Dung Tinh rơi xuống,.....