Tướng Minh

Chương 106-1: Trận chiến đầu tiên (4) (1)



Mạnh Kim Xoa cố gắng xông tới bên cạnh Mạch Thiết Trượng, hổn hển lau máu. Y quay người lại thấy cây cầu nổi đã bị chặt đứt rồi, nhưng trong ánh mắt không hề bi thương và hoảng loạn. Mạch đao của y đã uống no máu tươi của kẻ thù rồi, cánh tay y máu cũng chảy xuống tích tắc liên tiếp.

Sau khi gãy cầu, dường như tất cả binh lính Tả Đồn Vệ đều quay về tập trung bên cạnh Mạch Thiết Trượng. Ất Chi Văn Đức vẫy cờ lệnh, mấy vạn quân Cao Cú Lệ bắt đầu bao vây xung quanh. Hơn ngàn binh sỹ Tả Đồn Vệ Đại Tùy tổ thành phương trận bị bao vây ba mặt. Phía sau họ chính là Liêu Thủy cuồn cuộn.

- Các tướng sỹ!

Mạch Thiết Trượng râu tóc đều đỏ, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh vô cùng.

Ông lấy tấn thiết bổng chỉ về phía Liêu Thủy nói:
- Bây giờ chúng ta đã trở thành một cánh cô quân rồi, không có chi viện! Phía sau các ngươi chính là Liêu Thủy, trước mặt là hàng vạn quân địch. Bây giờ các ngươi chỉ có hai còn đường có thể lựa chọn.

Ông dừng lại một chút nói:
- Một là đầu hàng quân địch. Hai là tử chiến sa trường!

Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn các binh lính Tả Đồn Vệ người đẫm máu:
- Cho ta biết, các ngươi chọn thế nào?

Giọng ông như sấm đánh, mắt hổ trợn lên.

- Dù phải chết! Không đầu hàng!

Hơn nghìn phủ binh Đại Tùy phủ đồng thanh hô lớn, vang động trời đất.

Bên kia bờ sông, Đại Nghiệp Hoàng đế Dương Quảng sớm đã đứng lên, liền bước mấy bước tới bên cạnh đài cao, nhìn các binh lính Tả Đồn Vệ ở nơi xa đang chỉnh lại đội ngũ, không khỏi dậy sóng trong lòng. Khi tiếng hô dù phải chết không đầu hàng vang lên bên kia sông truyền tới tai ông, vị đế vương đã từng tạo ra vô số huy hoàng này cuối cùng mắt cũng đỏ lên. Lúc này, ông liền đứng thẳng người lên, lưng hơi gù, xem ra rất hợp với tuổi tác. Một đám tóc trắng từ nón trụ buông xuống, bay trong gió che mất tầm nhìn của ông.

Ông run rẩy vén túm tóc trắng đó lên nhét vào nón, lại thấy một cây lớn đã che mất hình ảnh của Tả Đồn Vệ lại một lần nữa phát động tấn công bên sông. Đặc biệt là, đã che mất bóng dáng của Mạch Thiết Trượng.

- Người đâu! Chặt cây đó đi, chặt đi!

Hoàng đế liền gọi.

Nạp Ngôn Tô Uy nhẹ nhàng nói:
- Bệ hạ ….

Y dường như là muốn nhắc nhở Đại Nghiệp Hoàng đế, phía dưới đài còn có mấy chục sử tiết của phiên bang nước phụ thuộc đang nhìn ông. Nhưng rõ ràng, lúc này Dương Quảng không còn tâm tư nào để ý tới mặt mũi của đế vương gì nữa. Ông chỉ về phía cây đại thụ đó che khuất tầm nhìn của ông, khàn giọng hô:
- Chặt đi!

- Tuân chỉ!

Phò mã Vũ Văn Sĩ Cập đứng trong đội ngũ quan viên liền đứng lên bước ra, bước nhanh xuống đài cao. Y nâng áo bào, lấy thanh đao từ tay của một cấm quân xông tới bên cạnh cây đại thụ đó, chặt đổ xuống. Dưới sự kinh ngạc của các sử tiết các nước phụ thuộc nhỏ đó, y chặt cây trang trọng mà trang nghiêm, giống như đang làm một việc trang nghiêm nhất. Một binh lính bình thường cũng đỏ mắt lên nghiến chặt răng lại, xông tới rút thanh đao ra cũng bổ xuống. Cùng với động tác của hắn ta, ngày càng có nhiều người tập trung tới tham gia vào đội ngũ chặt cây.

Có binh lính tung dây thừng ra buộc lên thân cây, hàng trăm người nắm lấy sợi dây cố gắng kéo. Cùng với những miếng gỗ vụn bắn ra từ thân cây bị chặt, cùng với sợi dây thừng thô ráp kéo căng, cây cổ thụ đó cũng không biết đã được bao nhiêu năm, bỗng đổ ầm xuống, khiến cho bụi đất bay mù mịt.

Đại Nghiệp Hoàng đế Dương Quảng đứng một bên đài cao, đỏ mắt nhìn theo bóng của một nghìn binh lính đang tấn công năm mươi nghìn lính Cao Cú Lệ bên bờ sông bên kia.

- Nổi trống! Trợ uy cho Mạch Thiết Trượng!

Ông khàn giọng hét lên.

Thùng! Thùng! Thùng!

Hàng trăm chiếc trống trận Đại Tùy đồng thời vang lên dồn dập, như tiếng sấp vào xuân. Chính ngay cả Liêu Thủy đó dường như cũng bị tiếng trống trận vang rền kích động. Bên bờ tây Liêu Thủy, một trăm nghìn lính Đại Tùy hầu như đồng thời rút đao ra, lấy thân đao gõ vào tấm chắn phụ họa với tiếng trống trận. Thân đao gõ lên tấm chắn, tiếng như hành khúc chiến đấu!

Bờ đông Liêu Thủy, Tả Đồn Vệ đại tướng quân Mạch Thiết Trượng quay người cúi đầu nhìn sang phía đài cao bên bờ sông đối diện, liền giơ tấn thiết bổng của mình lên, bước về phía trước. Phía sau ông, Ưng Dương Lang tướng Mạnh Kim Xoa chắp mạch đao trước ngực, ánh mắt sáng lên!

Cứ như vậy, trong tiếng trợ uy của trống trận, hơn nghìn cô quân Đại Tùy đã phát động cuộc tấn công cuối cùng với binh lính Cao Ly gặp năm mươi Cao Cú Lệlần mình!

- Tả Đồn Vệ!

- Hướng về phía trước!

……….

…………

Bờ Liêu Thủy, trận chiến đầu tiên Đại Tùy chinh phạt Liêu Đông đã kết thúc trong tiếng trống bi thương quả cảm như vậy. Tả Đồn Vệ, Tả Vũ Vệ dẫn hai nghìn phủ binh vượt sông đều tử chiến, không một người nào đầu hàng. Tả Đồn Vệ Đại tướng quân Mạch Thiết Trượng, Hổ Bí Lang tướng Tiền Thế Hùng, Ưng Dương Lang tướng Mạnh Kim Xoa chiến không. Trận chiến đầu tiên, bởi vì cầu nổi bị lính Cao Cú Lệ oanh tạc, nhằm khiến cho Đại Tùy bị thất bại mà chấm dứt.

- Tính mạng đại trương phu tự có nơi có trốn, sao có thể ngải trụ cứu át, cuống dưa phun mũi, trị hoàng không tồi, mà chết trong tay con cái?

- Thần nguyện bước đầu tiên bước lên bờ đông Liêu Thủy, vì Bệ hạ mà tiêu diệt man di!

- Bệ hạ chẳng lẽ là tiếc ban thưởng ư?

- Một ly rượu làm sao có thể sảng khoái được? Bệ hạ cũng quá là nhỏ mọn. Nếu thần dẫn Tả Đồn Vệ đặt chân lên Liêu Đông đầu tiên, Bệ hạ ban thưởng ba trăm vò rượu ngon!

- Họ đều là binh lính của Đại Tùy, không thể bỏ rơi một huynh đệ!

- Các tướng sỹ! Các ngươi chỉ có hai lựa chọn. Một là đầu hàng. Hai là tử chiến!

- Chi bằng chết! Không đầu hàng!
Tiếng hét chói tai, dư âm vẫn chưa bị tiêu tán đi.

Đứng trên đài cao, trong ánh mắt của Đại Nghiệp Hoàng đế Dương Quảng chảy xuống hai hàng lệ nóng hổi. Cơ thể ông run lên. Lúc này, làm gì còn có chút uy nghiêm gì của một vị đế vương? Có, chỉ là dồn dập tới bao vây Liêu Thủy đều hóa thành bi thương. Ông không ngờ, trận chiến đầu tiên chinh Liêu, cục diện vốn hoàn mỹ mà nhẹ nhàng lại có kết quả như vậy. Cuộc chiến đầu tiên đã tổn thất một Đại tướng quân! Mà vị Đại tướng quân Mạch Thiết Trượng này càng được ông cọi trọng đề bạt khi còn là Tấn Vương! Trong số các đại tướng quân của vệ phủ binh, ngoài Tả Vũ Vệ Đại tướng quân Vũ Văn Thuật ra, Mạch Thiết Trượng là người được ông tín nhiệm nhất!

Nước mắt chảy xuống cằm Hoàng đế trên đài cao, làm ướt một mảng đài gỗ.

Bên bờ đông Liêu Thủy, khi chiếc cờ chiến màu đỏ của Đại Tùy cuối cùng đổ xuống, Đại tướng quân Vũ Văn Thuật cầm đầu, tất cả quân nhân đều dựng thẳng đao trước ngực, hành quân lễ Đại Tùy trang trọng nhất về phía bờ Hà Đông xa xa.

Liêu Thủy vẫn chảy cuồn cuộn, tráng sỹ một đi không trở lại.

Cách chỗ Tả Đồn Vệ Đại tướng quân Mạch Thiết Trượng tử chiến chưa đầy năm trăm mét, trên một cây cổ thụ cao lớn, Lý Nhàn đã dùng cành cây ngụy trang ẩn nấp bỗng thấy sống mũi cay cay, vẫn cố không để nước mắt rơi xuống. Hắn ẩn nấp cực tốt, từ đầu đến chân buộc cành thông xanh non mùa đông cũng không bị khô héo biến sắc, nằm trên chạc cây lớn. Hắn đã suốt cả một đêm nửa ngày gần như không hề động đậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.