Tướng Minh

Chương 110-1: Vượt sông liêu thủy (1)



Khi Tiết Thế Hùng thấy mười tám người kỵ binh trọng giáp Lý Nhàn xếp thành một hàng, giơ cao cờ chiến màu đỏ thẫm của Đại Tùy lên chuẩn bị tử chiến, ông khó tránh khỏi có chút xúc động trong lòng, cho nên mới hạ lệnh tiêu diệt mấy trăm kỵ binh nhẹ Cao Cú Lệ trang bị không hoàn mỹ đó. Bởi vì thân là Tả Vũ Vệ Đại tướng quân Đại Tùy, ông biết sự kiêu ngạo của quân Đại Tùy. Nhưng sau này khi lần đầu gặp Lý Nhàn và cũng tại đây, lão tướng quân Tiết Thế Hùng luôn bất đắc dĩ nói một câu:
- Chàng thiếu niên xảo quyệt đó giống như hồ ly, con mẹ nó khiến lão phu tức chết đi được!

Còn về phần khi đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rất nhiều người đều đã biết, cũng có rất nhiều người đều cảm thấy biểu hiện của Lý Nhàn khi đó quả thực có chút mất mặt. Nhưng sau khi biết họ vừa cướp được thi thể của lão tướng quân Mạch Thiết Trượng ngay trước mặt Ất Chi Văn Đức về cũng đã có thêm vài phần tôn trọng mười tám người kỵ binh này. Con người chính là như vậy, đôi khi ấn tượng về một người cả đời cũng không thể thay đổi được. Lúc đầu khi gặp hắn, ông nhận thấy con người này một đời đáng xấu hổ, thậm chí ba đời năm đời cũng liên lụy tới tám đời tổ tông. Đôi khi việc thay đổi cái nhìn về một người cũng thay đổi rất nhanh, giống như tia chớp xẹt ngang qua bầu trời, nhanh đến không thể tin nổi.

Bởi vì Tiết Thế Hùng sau đó đã nói một câu, cho nên hành động của Lý Nhàn khiến người ta khinh thường kia đã được một bộ phận người lượng giải.

Hắn không muốn làm quan!

Tiết Thế Hùng suy đoán như vậy, sở dĩ chàng thiếu niên đó có lựa chọn như vậy là vì ở bờ sông bên kia có Long Vệ Đình của Văn Ngoạt đang truy đuổi. Mà sở dĩ truy đuổi hắn, sở dĩ hắn chạy là vì hắn căn bản không muốn làm quan! Cho nên, biết là Hoàng đế Bệ hạ sủng ái hắn, tên tiểu tử đó mới chạy như chú thỏ như vậy.

Không sai, chính là chạy.

Khi hắn dẫn theo mười tám kỵ binh thể hiện thư thái quyết tử một trận, mấy trăm kỵ binh nhẹ Cao Cú Lệ đó đã xếp thành hàng tấn công tới. Sau khi năm trăm kỵ binh nhẹ tinh giáp Tả Ngự Vệ tinh nhuệ từ phía sau sườn núi bao quanh phía sau kỵ binh Cao Cú Lệ, hai đoàn cung tiễn thủ hung hăng bắn mưa tên từ phía sau vách núi tới kỵ binh Cao Cú Lệ, khiến bọn chúng kêu gào thảm thiết. Lý Nhàn dẫn theo mười bẩy thủ hạ của mình cùng lá cờ chiến Đại Tùy cuồn cuộn, chạy như một làn khói.

Chạy rất nhanh rất có phong cách.

Xin tin tưởng, ngay từ đầu hắn đã không có giác ngộ quyết một trận tử chiến. Xin tin tưởng rằng, ngay từ đầu hắn chính là đang đánh cuộc. Nếu binh lính Đại Tùy đang mai phục sau sườn núi không ra, hắn chắc chắn sẽ bỏ chạy. Đương nhiên, nói không chừng hắn sẽ có thể bắn vài mũi tên vào mấy tên Cao Cú Lệ ngoài 120 bước cho hả giận. Nhưng tuyệt đối không thể làm chuyện ngốc nghếch như xung phong gì. Cho dù là đám người Lạc Phó muốn, hắn cũng không đồng ý.

Dù sao chuyện cướp được thi thể của Mạch Thiết Trượng đã làm rồi, hiệu quả cũng đã đạt được rồi, quả thực không nên khiến cho mười tám kỵ binh rơi vào cảnh nguy hiểm nữa. Chuyện này hoàn toàn là chuyện vô nghĩa. Xét một cách tương đối, mặc dù mười tám kỵ binh quay trở lại đánh cũng giết được mấy chục người, nhưng e là có một mình Lý Nhàn bị thương cũng sẽ cảm thấy mình bị tổn hại. Cuộc mua bán thua lỗ, thương nhân bình thường đều không thể đi làm, trừ phi là kẻ ngốc. Lý Nhàn thường chửi mắng kẻ khác là ngu ngốc, cho nên chuyện ngu ngốc hắn có thể trốn được thì trốn, có thể tiến triển thì tiến triển.

Hắn không biết tinh binh mai phục phía sau gò núi là Tả Vũ Vệ Đại Tùy, cũng không biết là Tiết Thế Hùng Đại tướng quân Tả Vũ Vệ hạ lệnh giúp mình. Nếu không có ý định nói lời cảm tạ với người ta đã xem như đuối lý rồi, cho nên Lý Nhàn nhìn thấy một vị tướng quân râu bạc đáng trên sườn núi nhảy chân chửi đổng cũng liền cười rộng lượng mà không chửi lại rất quân tử.

Năm trăm kỵ binh tinh nhuệ kéo tới chặn đường lui của người Cao Cú Lệ, kỵ binh Cao Cú Lệ bị mưa tên bắn chết quá nửa, còn lại thì bị chém dưa thái rau hầu như gần hết. Tiết Thế Hùng dường như đang tức giận Lý Nhàn không hiểu quy củ đã trút hết lên người Cao Cú Lệ, không ngờ vẫn không nhận đầu hàng. Ngoài giữ lại hai người hỏi tin tức bố phòng của đại doanh Cao Cú Lệ ra, những người khác có quỳ xuống đầu hàng cũng bị chém đầu hết. Sau đó, Tiết Thế Hùng hạ lệnh phong khẩu, nếu ai nói ra chuyện ngày hôm nay, đừng trách ông không khách khí.

Sở dĩ phải cẩn thận như vậy là vì Tiết Thế Hùng quá hiểu Hoàng đế Bệ hạ Đại Tùy.

Dùng lý do giải nỗi khổ dân dân chúng để xuất chinh Cao Cú Lệ, hiệu xưng quân Tùy nhân nghĩa sao có thể làm ra chuyện giết bắt được? Nếu bị các quan văn nói nhảm đó bắt được thóp, cho dù Hoàng đế thật sự đối đãi với ông chẳng ra sao, Lão Tiết cũng cảm thấy ghê tởm giống như ăn phải con ruồi nhặng. Những kẻ há mồm ngậm miệng nơi nơi trong thiên hạ đều là vương thổ, người trong thiên hạ đều là thần tử của vua, nếu thật sự là vì chuyện này không buông tay vậy so với tiểu tử mặc áo giáp đen cưỡi ngựa đen bỏ chạy đó còn ghê tớm gấp vạn lần.

Sau khi giết chết gần hết kỵ binh Cao Cú Lệ đó, Tiết Thế Hùng hạ lệnh đào hầm đem thi thể đi chôn. Sau đó cử thám báo đi dò xét tình hình trong vòng mười dặm, xác định không có ai phát hiện ra chuyện này mới yên tâm.

Nói thực, lão tướng quân biết mình không nên hạ lệnh xuất kích. Nếu làm trễ nải việc tập kích đại doanh Cao Cú Lệ sáng sớm mai, đó mới là trọng tội thực sự. Bệ hạ nghĩ ra diệu kế như vậy, nếu bị phá hủy trong tay ông mới là cửu thiên lôi đình giáng xuống nhân gian thực sự.

Những năm nay tuổi tác của Tiết Thế Hùng cũng đã lớn, đã bớt làm những chuyện không bình tĩnh. Nhưng tính cách của ông nóng nảy từ tận xương tủy vẫn có khó mà từ bỏ được.

Nếu làm thì sẽ không hối hận.

Đó là tính cách của Tiết Thế Hùng, già nhưng vẫn mạnh mẽ, không thay đổi được.

- Cha, tiểu tử hắc mã đó không có phép tắc gì!

Tiết Vạn Quân có chút tức giận nói.

Tiết Thế Hùng chửi cũng đã chửi rồi, lúc này tức giận cũng đã tiêu biến mất:
- Là không có phép tắc, nhưng … nếu đổi lại là con, dám tới gặp ta không?

Tiết Vạn Quân sửng sốt, liền hiểu ra vấn đề.

Y không tin cha mình nói mười tám kỵ binh đó là tư binh gia đinh của thế gia nào đó. Nhìn tư trang, nhìn chiến mã, nhìn kỹ thuật điều khiển ngựa, nếu nói gia đinh có thể đạt được tới trình độ này, binh lính của Đại Tùy đều xấu hổ chết đi được. Biết là cha mình định bảo vệ cho mười tám người đó, cho nên lúc đóTiết Thế Hùng mới không ngại nguy hiểm ra mặt. Y cũng hiểu mấu chốt của chuyện này, tức giận cũng đã tan biến đi phân nửa rồi.

- Lính như vậy kỳ thực không cần cũng được.

Tiết Vạn Quân giận dỗi nói một câu.
Tiết Thế Hùng cười hỏi:
- Ca ca của con đâu?

Tiết Vạn Quân chỉ về phía sau sườn núi nói:
- Ca con nói chặt hết đầu những tên lính Cao Cú Lệ đó rồi đem chôn, đang rất bận rộn.

Tiết Thế Hùng sửng sốt, tức giận mắng:
- Sao Lão tử lại sinh ra thằng con ngu ngốc thế chứ! Lẽ nào còn muốn mang mấy trăm đầu người này đi tranh công sao?

Tiết Vạn Triệt đang bận rộn chặt đầu ở ngoài sườn núi bỗng hắt hơi một cái, thầm nhủ vùng đất Liêu Đông này quả là lạnh, đã tháng ba rồi mà vẫn còn lạnh kinh người ….

…………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.