Tướng Minh

Chương 127-2: Phải là hắn (2)



Vũ Văn Thuật triệu tập các tướng nghị sự, vất vả lắm mới đưa ra quyết định tấn công Bình Nhưỡng.

Ngay lúc này, Ất Chi Văn Đức phái người đến.





- Giáo Úy đại nhân, Ngài xem chúng ta có thể đánh hạ Bình Nhưỡng không?

Vương Khải Niên vẫn như cái đuôi đi theo sau Lý Nhàn, chỉ có điều y giỏi về đoán ý qua lời nói và sắc mặt, biết rằng Giáo Úy đại nhân trong mấy ngày nay tâm trạng không vui, những lời chêu chọc vui đùa thì y không dám nói, chỉ là trong lúc Lý Nhàn trầm tư thì cố ý tìm một vài chủ đề để làm phân tán sự chú ý của Lý Nhàn. Ý tốt này của y Lý Nhàn có thể cảm nhận được, vì vậy hắn đã nở nụ cười thiện ý với Vương Khải Niên, chỉ có điều trong nụ cười đó không nhìn ra tâm trạng vui vẻ gì, mà ngược lại có chút gì đó đau lòng khó nói.

- Ngươi phải tin vào khả năng lãnh binh của các vị Đại tướng quân chứ! Chỉ là một thành Bình Nhưỡng thôi mà, yên tâm đi, không cần mấy ngày thì có thể đánh hạ được thôi!

Lý Nhàn nói.

Hắn không biết những lời nói dối này có thể trấn an được Vương Khải Niên với nét mặt lo lắng hay không, bởi vì đến bản thân hắn lừa cũng không nổi. Hiện giờ các binh sĩ ở Tả Võ Vệ có tình trạng cạn kiệt lương thực trầm trọng nhất, mỗi ngày chỉ ăn một bát cháo. Chỗ lương thực này vẫn là sau khi Vương Nhân Cung lần thứ ba đến Tả Đồn Vệ, vác bộ mặt sầu não cầu xin Tân Thế Hùng. Mặc dù dựa vào tiêu chuẩn mỗi người mỗi ngày một bữa thì có thể ăn được ba ngày, nhưng ba ngày sau thì sao? Lương thực của Tả Đồn Vệ cũng kiên trì không được bao lâu nữa.

- Giáo Úy đại nhân... Hôm nay lại có mấy chục dân phu chạy trốn…

Vương Khải Niên ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn chọn cách nói tin không hay này cho Lý Nhàn.

]Sau khi vượt qua sông Mã Tí đã không ngừng có dân phu chạy trốn. Trước khi qua sông Tát, thậm chí bắt đầu xuất hiện có chiến binh vì không chịu được đói nên tháo chạy. Tình trạng này không hề hiếm gặp trong cửu quân, có thể nói đến hiện tại binh sĩ tháo chạy ở Tả Đồn Vệ là ít nhất. Ít nhất bọn họ còn có thể bảo đảm được mỗi ngày uống hai bát cháo còn soi được bóng người.

- Bắt trở lại rồi à?

Lý Nhàn thuận miệng hỏi một câu.

Vương Khải Niên ấp úng một hồi lâu, từ từ thốt ra vài chữ:
- Không…Không phái người đi bắt. Họ muốn chạy thì chạy đi, lương thực…Mấy người chạy đi thì mới tốt, dù sao…Dù sao bây giờ cũng không còn gì để họ chở nữa rồi!

Lý Nhàn ngẩn ra, lập tức lắc đầu, nhưng lại không biết nên nói gì.

- Bọn họ chạy rồi…Thật ngu ngốc!

Lý Nhàn cười khổ, nói.

Vương Khải Niên gật đầu mạnh, nói:
- Đúng vậy! Thật ngu ngốc! Bọn họ tưởng rằng chạy rồi sẽ có cơm ăn? Thật nực cười, đi cùng đại quân mỗi ngày đều có canh ăn, bây giờ lại tháo chạy mà đã đến Bình Nhưỡng rồi, còn có thể chạy đi đâu được nữa? Đám man di mọi rợ Cao Cú Lệ nhìn thấy binh sĩ Đại Tùy chúng ta thì có bỏ qua không?

Lý Nhàn ừ một tiếng nói:
- Lát nữa ngươi đến doanh trại dân phu xem sao, nói với bọn họ, nếu muốn đi…Chúng ta sẽ không cản, nhưng kẻ nào trộm quân lương thì giết không tha, cũng nói rõ cho bọn họ, lúc này rời khỏi quân doanh chỉ có con đường chết.

Vương Khải Niên nói:
- Giáo Úy đại nhân đúng là nhân từ, nếu là tôi, đến nói tôi cũng không muốn nói, muốn chạy thì cứ chạy đi.

Lý Nhàn lắc đầu nói:
- Nếu như có thể nhìn đến hy vọng thì có ai nguyện ý chết ở nơi đất khách quê người đâu? Nếu có thể được sống yên ổn đời này thì có ai lại nguyện ý lang thang vất vưởng?

Vương Khải Niên ngẩn ra, không phản bác được.





Trong lúc đám người Vũ Văn Thuật bàn luận đánh hạ Bình Nhưỡng thế nào thì không ai ngờ lúc này Ất Chi Văn Đức lại phái người đến. Đám người Vũ Văn Thuật không đoán ra được lúc này Ất Chi Văn Đức phái người tới làm gì. Mặc dù người Cao Cú Lệ lúc này bị binh vây thành Bình Nhưỡng nhưng quyền chủ động vẫn nằm trong tay họ, Ất Chi Văn Đức không cần thiết phải đến cầu hòa chứ?

Nằm ngoài dự đoán của đám người Vũ Văn Thuật, người Cao Cú Lệ thật sự đến cầu hòa nhưng không phải là người mà Ất Chi Văn Đức phái tới mà là sứ thần cầu hòa do Vương Cao Nguyên của Cao Cú Lệ phái tới. Bởi vì binh sĩ bắt được sứ thần này lại không hiểu được tiếng Cao Cú Lệ, miễn cưỡng nghe được ý cầu hòa, còn tưởng rằng là người mà Ất Chi Văn Đức phái tới.

Vũ Văn Thuật bảo sứ thần Cao Cú Lệ chờ ở bên ngoài, cùng thảo luận một chút với các Đại tướng quân.

- Giữa Cao Nguyên và Ất Chi Văn Đức không hề tín nhiệm lẫn nhau!

Tả Ngự Vệ Đại tướng quân Tiết Thế Hùng nói.

Đại tướng quân Hữu Vũ Vệ Vu Trọng Văn gật đầu nói:
- Ất Chi Văn Đức không ở trong thành Bình Nhưỡng mà đang dẫn binh đóng ở phía nam thành Bình Nhưỡng hai mươi dặm, từ đó có thể thấy hắn không có ý định thật sự giữ thành Bình Nhưỡng cũng có không có ý nghĩ muốn tận trung với Cao Nguyên. Có thể chắc chắn rằng, hắn và Cao Nguyên bằng mặt không bằng lòng, Cao Nguyên cũng không biết tình hình thật sự ở bên ngoài.

- Nói cách khác, Cao Nguyên lo lắng Ất Chi Văn Đức căn bản không để ý tới thành Bình Nhưỡng bị vây, hắn sợ sau khi thành bị phá, chính hắn cũng không được chết toàn thây, cho nên mới phải vội vã phái người đến cầu hòa!

Đại Tướng Quân của Tả Kiêu Vệ Kinh Nguyên Hằng phân tích.

- Đúng là cơ hội tốt!

Hữu Vũ Vệ Tướng quân Trương Cẩn nhìn mọi người liếc mắt một cái, không kìm nổi vui sướng, nói.

- Có đàm phán không?

Hữu Vũ Vệ Đại tướng quân Vu Trọng Văn nhìn về phía Vũ Văn Thuật thống soái cửu quân, Vũ Văn Thuật khẽ cau mày trầm tư một chút, ông chậm rãi lắc đầu dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người.

- Không đàm phán!

Ông bỗng nhiên cười nói:
- Phải đàm phán! Hãy để tự Cao Nguyên đến đàm phán, hoặc chí ít…cũng phải để Ất Chi Văn Đức đến đàm phán!

Mọi người cùng mỉm cười, áp lực mấy ngày liên tiếp cuối cùng cũng được giảm đi vài phần.

Tân Thế Hùng ngẫm nghĩ một chút nói:
- Bất luận là Cao Nguyên tự mình đến hay là hắn buộc Ất Chi Văn Đức đến đàm phán, chỉ cần có thể giữ lại một trong hai người họ thì đại quân không cần lo rồi.

Trong lòng Vũ Văn Thuật vui mừng, áp lực bị đè nén trong mấy ngày nay giảm đi rất nhiều. Từ sau khi qua sông Mã Tí, ông không có một ngày được cười tươi, cứ coi như Tả Kiêu Vệ và Hữu Ngự Vệ hung hăng đánh binh sĩ của Ất Chi Văn Đức một trận, chém hơn hai vạn quân cũng không khiến ông có cảm giác vui vẻ gì. Bình nguyên dã chiến, phủ binh Đại Tùy đã hai mươi mấy năm chưa gặp phải đối thủ rồi, giết mấy vạn man di mọi rợ Cao Cú Lệ có trang bị và tập luyện còn xa mới như phủ binh Đại Tùy, đối với hoàn cảnh hiện giờ của đại quân mà nói thì không có gì đáng vui mừng cả.

- Con rối Cao Nguyên sẽ không tự mình đến đâu, dù sao hắn cũng vua của một nước. Bất kể hắn và Ất Chi Văn Đức có mâu thuẫn lớn thế nào thì lúc này hắn cũng sẽ không tự mình ra khỏi thành đâu. Nếu như hắn không sợ chết cũng sẽ không vội phái người đến cầu hòa đâu. Khả năng lớn nhất là hắn ép Ất Chi Văn Đức đến đàm phán.

Vũ Văn Thuật gật đầu nói.

Tân Thế Hùng nói:
- Trong tay Cao Nguyên không có nhiều binh lắm, hiện giờ Bình Nhưỡng bị vây, ngoài mấy vạn người giữ thành thì hắn không thể điều được một binh một tốt nào, quân quyền đều nằm trong tay Ất Chi Văn Đức nhưng Ất Chi Văn Đức lại nhất định phải dựa vào Cao Nguyên mới có thể chỉ huy được quân đội. Hai người này mặc dù thoạt nhìn thì mâu thuẫn rất lớn nhưng không ai có thể rời khỏi ai.

Kinh Nguyên Hằng cười nói:
- Vì vậy, nếu như Cao Nguyên thật sự muốn cầu hòa thì người đến đàm phán nhất định phải là Ất Chi Văn Đức.

Vũ Văn Thuật dùng sức nắm tay:
- Không phải hắn, cũng nhất định phải là hắn! Người đâu! Nói cho sứ thần của Cao Cú Lệ, muốn cầu hòa thì phải để Ất Chi Văn Đức tự mình đến nói!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.