Tướng Minh

Chương 133-2: Đều có tâm tư (2)



Lý Nhàn ngẫm nghĩ một chút, lập tức gọi thân binh vào rồi thấp giọng phân phó:
- Từ khẩu phần thịt của Tân tướng quân chia ra một mâm bưng vào đây.
Thân binh lĩnh mệnh rời đi. Tiết Thế Hùng hừ một tiếng, nói:
- Xem ra ngươi còn biết điều!

Không bao lâu sau, một mâm thịt kho được bưng vào. Tiết Thế Hùng cởi xuống túi rượu giắt bên thắt lưng, uống một hớp rượu ăn một miếng thịt, cũng không để ý đến Lý Nhàn mà tự mình ăn uống. Nhìn không ra ông ta ngần ấy tuổi rồi lại có sức ăn lớn như vậy, mới qua năm phút, một mâm ước chừng hai cân thịt bò kho, một túi rượu đã bị ông ta tiêu diệt sạch sẽ. Lý Nhàn ngồi ở một bên nhìn Tiết Thế Hùng mồm to ăn thịt mồm to uống rượu, trong lòng tự nhủ lão nhân này cũng khá có ý tứ, quả là không khách khí.

Cơm nước no nê, Tiết Thế Hùng vỗ vỗ cái bụng no căng, thỏa mãn thở dài nói:
- Đãi ta ăn một mâm thịt rồi, xem như ngươi đã trả ân tình bên bờ Liêu Thủy cho ta.

Lý Nhàn lập tức nói:
- Tướng quân rộng lượng.

Tiết Thế Hùng lườm hắn một cái nói:
- Là bao tử của lão phu không nhỏ!

- Yến Vân...

Ông ta bỗng nhiên nghiêm sắc mặt, nói:
- Có thể giúp lão phu một chuyện hay không?

Lý Nhàn nói:
- Mời Đại tướng quân phân phó, nếu ty chức có thể làm được, tuyệt không chối từ.

Tiết Thế Hùng thấy hắn đáp ứng quyết đoán, thuận miệng hỏi:
- Sao lại đồng ý nhanh lẹ như vậy, không sợ ta hại ngươi à?

Lý Nhàn cười khổ nói:
- Đương nhiên là phải nhanh lẹ rồi, Đại tướng quân có chuyện gì hãy mau chóng phân phó, nội trong hôm nay ta sẽ lập tức đi làm, nếu chờ tới ngày mai, chỉ sợ có lòng giúp Đại tướng quân cũng không còn cơ hội.

Tiết Thế Hùng hừ lạnh nói:
- Hóa ra ngươi cũng không ngu!

Lý Nhàn chân thành nói:
- Ty chức cũng biết mình không ngu ngốc, chỉ là đôi khi nhất thời sốt ruột mà làm ra chuyện dại dột.

Tiết Thế Hùng thấy hắn dáng vẻ đáng thương cũng không tiếp tục đả kích, mà nghiêm túc hỏi:
- Ngươi đã nghĩ ra được biện pháp gì chưa?

Lý Nhàn lắc đầu nói:
- Không có biện pháp.

Tiết Thế Hùng thở dài nói:
- Bên bờ Liêu Thủy lão phu đã làm lá chắn cho ngươi rồi, vốn tưởng ngươi là một thằng nhãi thông minh tuyệt đỉnh, cớ sao hôm qua lại làm ra việc ngốc nghếch đến bực này? Êm đẹp ở trong Hộ lương binh của ngươi đi, dù không lý tưởng, dù không thể lập công lao, nhưng có thể sống sót trở về không phải tốt hay sao? Nếu Bệ hạ còn nhớ ngươi, ngươi khỏi phải quản lần này xuất chinh có thể lập được chiến công gì. Nếu Bệ hạ đã quên ngươi, dù ngươi có lập được nhiều công lao vĩ đại thì thế nào? Ngươi đừng nói ngươi truy Ất Chi Văn Đức không phải là vì lập công, mà chỉ vì suy nghĩ đường lui cho đại quân đó nhé.

Lý Nhàn nói:
- Ta... đúng là nghĩ như vậy.

Tiết Thế Hùng cười cười nói:
- Thiếu niên lang ngươi, hãy còn khuyết thiếu kinh nghiệm nhiều lắm.

Lý Nhàn nói:
- Đại tướng quân có việc gì thì cứ dặn dò để ta đi làm.

Tiết Thế Hùng nói:
- Ngươi cũng biết, Tả Ngự Vệ của ta phụ trách yểm hộ đường lui của đại quân, ở những vị trí hiểm yếu dọc đường, ta đều để lại nhân sự thủ hộ. Một đường từ Liêu Đông đến đây, Tả Ngự Vệ đã để lại không dưới vạn nhân mã cản ở phía sau. Hôm qua Vũ Văn nguyên soái tìm ta, thương nghị về chuyện lưu lại một chi binh mã ở Tát Thủy thủ hộ đường lui cho đại quân, nhưng quân của ta quả thật đã ở trong tình trạng giật gấu vá vai rồi, căn bản không rút ra được bao nhiêu binh mã. Cho nên ta tới tìm ngươi, cùng ta với hai đứa con trai ta là Tiết Vạn Triệt và Tiết Vạn Quân lãnh binh thủ hộ bến Tát Thủy, thế nào?

Ông ta là tới giải nguy cho mình hay sao?

Lý Nhàn sửng sốt, lập tức thở dài:
- Nhưng ta dù sao cũng là người của Tả Đồn Vệ...

Tiết Thế Hùng cười ha hả nói:
- Điều này ngươi không cần quan tâm, ngươi chỉ cần trả lời ta có nguyện đi thủ hộ Tát Thủy hay không, không nguyện thì sáng mai mang theo lính của ngươi đi tấn công Bình Nhưỡng?

Lý Nhàn chân thành nói:
- Đương nhiên là thủ Tát Thủy rồi.

Tiết Thế Hùng cười nói:
- Vậy là tốt rồi. Hôm qua ta đã cùng Vũ Văn nguyên soái thảo luận qua, từ Tả Ngự Vệ của ta điều động năm Chiết Xung doanh, do con ta Ưng Dương lang tướng Tiết Vạn Triệt suất lĩnh, từ Tả Đồn Vệ lại điều động ba Chiết Xung doanh, đồng thời giao cho Tiết Vạn Triệt chỉ huy, lấy việc đảm bảo cho hậu phương của đại quân vô lo. Trước khi ta đến đây, đã gặp qua Tân tướng quân. Sáng sớm ngày mai, ngươi dẫn binh mã của ba Chiết Xung doanh bên ngươi đến hội hợp với Vạn Triệt, cùng nhau xuất phát.

Lý Nhàn hoàn toàn ngơ ngẩn, nhất thời không kịp phản ứng.

Tiết Thế Hùng muốn cứu ta, không có lý do. Nghe ý tứ của ông ta, Vũ Văn Thuật dường như cũng không muốn để hắn ngày mai đi chịu chết, lại càng vô lý!

Chuyện khác thường tất có nguyên do, nhưng vấn đề là nguyên do gì?

...

...

Bên trong đại trướng trong đại doanh Tùy quân, tiễn Tiết Thế Hùng đi rồi, Vũ Văn Thuật lại chậm rãi ngồi xuống băng ghế của người Hồ, quan sát bức địa đồ Cao Cú Lệ mới vẽ, ánh mắt dừng lại ở thành Liêu Đông.

- Sĩ Cập, con đã muốn thu dụng tên tiểu tử kia, vi phụ sẽ giúp hắn một lần. Gia nghiệp của Vũ Văn gia ta cuối cùng đều sẽ thuộc về Hóa Cập, vi phụ có thể chia giúp con một phần, vậy liền giúp con đi. Chỉ mong tên tiểu tử kia là một người có ơn tất báo, ngày sau có thể trở thành phụ tá đắc lực của con, không uổng công hôm nay vi phụ nghĩ cách giúp hắn thoát thân.

Khóe miệng của ông ta hơi run rẩy, thì thào tự nói.

Nhớ tới Tiết Thế Hùng vừa đi, ánh mắt Vũ Văn Thuật lại trở nên mê man, ông ta đã vắt óc suy nghĩ thật lâu, vẫn không thông suốt vì sao Tiết Thế Hùng lại muốn giúp đỡ tên không có căn cơ không có đầu óc kia.

...

...

Trong lều vải của Lý Nhàn, Tiết Thế Hùng ăn no nê rồi đứng lên, bước đi ra ngoài.

- Yến Vân, sự việc cũng không như lời ta nói trước đó là muốn ngươi giúp ta, về phần tại sao lại để ngươi cùng con trai ta thủ hộ bến Tát Thủy, ngươi hẳn là hiểu được.

Lý Nhàn đưa tiễn, vừa đi vừa nói:
- Đại tướng quân yên tâm, ta tất sẽ bảo hộ cho an toàn của hai vị thiếu Tướng quân.

Tiết Thế Hùng gật đầu thở dài:
- Một thân võ nghệ này của ngươi thật không tệ, không tệ!

Lý Nhàn cười cười, từ chối cho ý kiến.

Lý Nhàn không biết trong lịch sử vào thời điểm này Vũ Văn Thuật và Tiết Thế Hùng có thật đã phái ra tám Chiết Xung doanh một vạn binh canh giữ tại bến Tát Thủy hay không? Nếu trong lịch sự thật sự cũng đã diễn ra như vậy, thế thì lúc Đại Tùy rút quân về Tát Thủy có thể ngăn ngừa bại trận, nhưng trên thực tế sau khi vượt qua Tát Thủy quân đội Đại Tùy đã bị quân Cao Cú Lệ tập kích chặt đứt nguồn lương thực, từ đó đại quân bắt đầu lâm vào cảnh tan tác toàn diện.

Nếu trong lịch sử Vũ Văn Thuật không làm như vậy, chợt Lý Nhàn kinh ngạc nghĩ đến, chẳng lẽ là do mình trong vô tình đã cải biến lịch sử?

Nếu như không có thảm bại ở Tát Thủy, ba mươi vạn phủ binh tinh nhuệ của Đại Tùy có phải cũng sẽ không bị vùi thây nơi đất khách quê người hay không?

Lý Nhàn không biết, hắn chỉ biết mình cuối cùng đã tránh thoát được một kiếp, hơn nữa cũng không cần vì nhất thời kích động đuổi giết Ất Chi Văn Đức mà đưa đến kết quả lén lút trốn chạy khỏi quân doanh như chó nhà có tang. Việc tiếp theo hắn phải làm là dẫn theo binh mã của ba Chiết Xung doanh đi hội hợp với hai người con trai của Tả Ngự Vệ Tiết Thế Hùng là Tiết Vạn Quân và Tiết Vạn Triệt, cùng nhau thủ vững Tát Thủy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.