Tướng Minh

Chương 136-2: Cái miệng ti tiện (2)



Lời này dường như không có thâm ý gì, nhưng Lý Nhàn đứng trịnh trọng thi lễ nói:
- Đa tạ.

Lưu Mãn vội vàng đáp lễ, thở dài bước nhanh ra khỏi trướng.

Sau khi Lưu Mãn đi rồi, đám người Lạc Phó từ bên ngoài đi vào. Thiết Lão Lang gật đầu nói với Lý Nhàn:
- Đã kiểm tra qua, Tân Thế Hùng phát lương thảo cho chúng ta, trong túi đựng phần lớn là đất đá, những thứ có thể ăn được không nhiều, tuyệt đối kiên trì không nổi hai ngày.

Lý Nhàn gật đầu nói:
- Con người Lưu Mãn này thực là quân tử, y không thể nói dối được.

Triều Cầu Ca cười nói:
- May mắn cho thiếu tướng quân sớm đã đoán được bụng dạ của Tân Thế Hùng. Chúng ta đã lấy trộm không ít lương thảo ra, nếu không lần này đúng là phải đói bụng rồi.

Trần Tước Nhi nói:
- Đúng thế, tốt xấu gì chúng ta cũng xuất thân quân lương. Nếu không thể lấy ra được ít lương thảo há chẳng phải để người ta chê cười sao?

Lý Nhàn cười nói:
- Sắp xếp người của chúng ta mang lương thảo đổi đi. Nếu Tân Thế Hùng phát hiện thấy thiếu lương thảo sẽ coi đây là nhược điểm khó tránh khỏi bị truy cứu, tới khi đó hắn ta sai người tới kiểm tra, số lượng lương thảo chỉ cần đúng, hắn ta sẽ không tìm được lý do gì nữa. Cũng không thể được, hắn ta thừa nhận mình đã phát lương thảo cho chúng ta đều là đất đá đi. Ngoài ra, lương thảo phát nhiều ra đóng vào trong bao xen lẫn với đất đá bên trong, cẩn thận một chút.

Thiết Lão Lang nói:
- Ta đã bố trí người đi làm rồi, yên tâm đi, bảo đảm không để cho Tân Thế Hùng túm được điểm yếu đâu.

Lạc Phó cười nói:
- Chuyện này vẫn phải đa tạ Vương Khải Niên mới đúng. Nếu không phải hắn ngầm giúp đỡ, còn lấy trộm ra nhiều lương thực như vậy chẳng phải là chuyện đơn giản đâu.

Lý Nhàn nói:
- Đúng rồi, nói tới Vương Khải Niên, ta sai hắn dẫn du kỵ tuần tra Tát Thủy, chờ sau khi hắn trở về để hắn gặp ta.

Đang nói chuyện thì nghe thấy bên ngoài có người cao giọng nói:
- Ti chức đội trưởng đội du kỵ Vương Khải Niên, cầu kiến tướng quân!

…….

…….

]Thành Bình Nhưỡng.

Cao Nguyên chỉ mấy thần tử chửi, chửi tới mức những người đó cúi đầu không dám nói gì. Cũng khó trách Cao Nguyên nổi giận. Từ sáng hôm nay, quân Tùy đã bắt đầu công thành lần nữa. Mấy lần trên tường thành có tin truyền tới suýt bị quân Tùy công phá, dọa Cao Nguyên cả ngày đều lo lắng bất an. Y chửi thần tử thủ hạ của mình vô năng, chửi Ất Chi Văn Đức âm hiểm, chửi người Tùy không nói tín nghĩa. Nói chung, tất cả đều mắng chó chửi gà, chỉ là chửi là chửi thôi. Bây giờ y lại không dám đắc tội với Ất Chi Văn Đức. Nếu quân Tùy tấn công vẫn tiếp tục kiên trì như vậy, ngày nào khó bảo toàn sẽ bị phá thành, tới khi đó còn phải trong cậy vào mười vạn đại quân trong tay Ất Chi Văn Đức cứu y. Cho nên vừa nghe nói Ất Chi Văn Đức ra đại doanh quân Tùy “vô ý ngã ngựa”, y liền sai thần tử thân tín xuất thành tới hỏi thăm.

Ngoài ra, Cao Nguyên còn cho người thử thăm dò Ất Chi Văn Đức xem thành Bình Nhưỡng này giờ cũng không yên ổn nữa, mình định lui quân hay không? Kết quả là thần tử mang tin về không phải là tin tốt, Ất Chi Văn Đức không đồng ý Cao Nguyên xuất thành! Lý do rất đơn giản, hắn ta nói xem như trong thành Bình Nhưỡng gặp nguy hiểm nữa, cũng không nguy hiểm bằng bên ngoài. Ất Chi Văn Đức nói với thần tử đó, thành Liêu Đông có thể ngăn chặn được trăm vạn quân Tùy tấn công trong vài tháng. Người Tùy binh hùng tướng mạnh còn không phải là bó tay không có cách nào sao? Thành Bình Nhưỡng còn kiên cố hơn thành Liêu Đông rất nhiều, cho nên xin Bệ hạ yên tâm, quân Tùy không thể hạ được thành Bình Nhưỡng.

Cao Nguyên tức đến tái cả mặt, lại không có cách gì với Ất Chi Văn Đức. Y chỉ còn cách sai người đi cầu xin Ất Chi Văn Đức, hỏi liệu có một lần nữa cầu hòa với quân Tùy nữa không? Nếu quân Tùy bằng lòng lui quân, xưng thần cũng không phải là chuyện không thể tiếp nhận. Câu trả lời của Ất Chi Văn Đức rất đơn giản, nếu Bệ hạ bằng lòng cầu hòa, thần bằng lòng sai người hộ tống Bệ hạ đích thân tới đại doanh quân Tùy nói chuyện với Vũ Văn Thuật.

Cao Nguyên lần này thực sự không còn cách nào khác, triệu tập các thủ hạ thân tín lại bàn bạc, kết quả là bình thường những thần tử bốc phét đó không ai có thể nói ra thứ gì, chỉ là cúi đầu bất đắc dĩ.

Bảo Sơn Vương Cao Kim nhìn Cao Nguyên tức giận đến tái mặt đi, lại thấy ánh mắt Cao Nguyên đỏ rực lên, lại giả ngốc nói:
- Nếu không còn cách nào khác, hay là … thần đệ tới đại doanh quân Tùy một chuyến, nói rõ với Đại tướng quân Vũ Văn Thuật đó, Bệ hạ bằng lòng xưng thần với Đại Tùy?

Cao Nguyên giống như bắt được cây cỏ cứu mạng sau cùng, cầm tay Cao Kim khóc lóc:
- Thời khắc quan trọng, vẫn là huynh đệ nhà mình tốt với ta.

Do đó, Bảo Sơn Vương Cao Cú Lệ Cao Kim là đại diện toàn quyền của Cao Cú Lệ Vương Cao Nguyên xuất thành đi cầu hòa.

Lần này xuất thành cầu hòa, Cao Nguyên đã ban quyền lợi cho Cao Kim rất lớn, cho phép gã quyền tự quyết, thậm chí dùng nghi trượng tương tự của mình để tiễn Cao Kim ra khỏi thành Bình Nhưỡng. Y nói với Cao Kim, nếu lần này có thể để quân Tùy thoái lui, thiên hạ này sẽ là của hai huynh đệ chúng ta.

Trong đội ngũ xuất thành, một chiếc xe ngựa nhìn khá xa hoa nằm ở chính giữa đội ngũ. Ngồi trong xe, Bảo Sơn Vương Cao Kim vẻ mặt bi phẫn bỗng hung hăng vả miệng mình hai cái.

- Cái miệng ti tiện này! Cái miệng ti tiện!

Bố trí xong binh lính luân phiên, Lý Nhàn rất vui bơi lội trong Tát Thủy. Thời tiết lúc này đã có hơi lạnh, đặc biệt là vào ban đêm, nhiệt độ thấp hơn ban ngày gấp đôi. Nhưng yêu nghiệt từ nhỏ ngày ngày tắm nước lạnh đương nhiên là chẳng sợ gì rồi. Vui sướng nhào lộn trong nước một hồi, bao nhiêu bực dọc trong lòng đều tan biến hết.

Lau khô người, sau khi mặc quần áo xong, Lý Nhàn ngồi trên tảng đá cạnh bờ sông, suy nghĩ kỹ lại báo cáo của Vương Khải Niên lúc trước. Trong lòng Lý Nhàn lại thấy lo lắng.

Từ Thượng du thấy thám báo của Cao Cú Lệ, đó không phải là hiện tượng tốt đẹp gì, Lý Nhàn còn nhớ nguyên nhân thất bại trọng cuộc chiến Tát Thủy của quân Tùy. Hắn không phải là học giả lịch sử gì, đại khái chỉ nhớ Ất Chi Văn Đức chặn ở Thượng du Tát Thủy, chờ khi quân Tùy qua sông liền mở ra. Khi quân Tùy qua được nửa sông liền đổ nước xông tới, sau đó quân Cao Cú Lệ nhân cơ hội đó lao xuống giết quân Tùy thảm bại. Mặc dù mình đã đánh trọng thương Ất Chi Văn Đức ở bên ngoài đại doanh quân Tùy đã thay đổi lịch sử, nhưng Lý Nhàn không chắc Ất Chi Văn Đức vì bị thương mà không nghĩ ra chiêu này.

Cho nên hắn mới sai Vương Khải Niên dẫn thám báo tuần tra Thượng du. Mà Vương Khải Niên hạ lệnh tiêu diệt các thám báo của Cao Cú Lệ lại rất tốt. Lý Nhàn tán thưởng ý này của Vương Khải Niên.

Đây là rút dây động rừng, Vương Khải Niên biết gần đó tuyệt đối không chỉ có mấy tên thám báo Cao Cú Lệ như vậy, y hạ lệnh giết người, chính là để cảnh cáo những tên Cao Cú Lệ ở chỗ ẩn núp, người Tùy đã chú ý tới Thượng du Tát Thủy rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.