Tướng Minh

Chương 138-1: Khó như lên trời (1)



Khả năng chiến đấu của người Cao Cú Lệ đang chiếm ưu thế và ở thế yếu tuyệt đối không phải là tốt lắm. Trong trường hợp chiếm ưu thế, họ thậm chí có thể giống như đàn sói nuốt chửng một miếng cho dù là có bị ngựa đực đá chết cũng tấn công hung hãn với đàn ngựa. Mà khi ở hiện trường rơi vào thế xấu, họ sẽ lập tức từ con sói biến thành con thỏ, cho dù đối thủ có không chiếm ưu thế trên nhân số họ cũng nhanh chóng bị bại hoàn toàn. Trong cuộc chiến tranh này với Đại Tùy, mấy trăm quân Tùy đuổi theo mấy ngàn lính Cao Cú Lệ cũng không phải là hiếm.

Nhưng lần này, may mắn rõ ràng không phải nằm ở bên phía quân Tùy.

Bởi vì đã cử du kỵ qua sông dò la trong vòng 20 dặm, không phát hiện thấy dấu vết của lính Cao Cú Lệ, cho nên phòng ngự doanh địa của huynh đệ Tiết Thị vốn không nghiêm mật lại cộng thêm Tiết Vạn Triệt tự dưng chơi chiêu này, sức chú ý của các binh lính đều rất lơi lỏng, sao có thể giữ được sự cảnh giác tuyệt đối được? Mặt khác, lính Cao Cú Lệ rất ít kỵ binh, cũng đỡ lo lắng chiến mã chạy phát ra tiếng kêu. Bộ binh đông nghìn nghịt hóp lưng lại như mèo lao về phía trước, thẳng tới bên ngoài doanh địa chưa đầy trăm mét mới bị lính ở trên tòa vọng tháp nhìn thấy.

Chỉ là lính quan sát này chỉ kịp thổi lên một tiếng kèn ngắn ngủi đã bị một mũi tên bắn trúng ngực. Lão binh Đại Tùy đã trải qua hàng chục trận chiến này không cam lòng nhìn người Cao Cú Lệ cuồn cuộn tới, chậm rãi ngã từ trên tháp quan sát xuống.

Không xa tháp quan sát, hàng trăm phủ binh Đại Tùy đã đốt mười mấy ngọn đuốc vừa gào khóc vừa cười. Trong số họ có một phần là thân binh của Tiết Vạn Triệt, cho lên khi hô hét cũng cố gắng hết sức. Cũng chính vì như vậy, trong tiếng hô điên cuồng, tiếng kèn thúc giục ngắn đó của phủ binh Đại Tùy kia thổi lên từ đài quan sát, lại không có mấy người nghe thấy. Trong ánh lửa, không ít người vì hô hét mà hưng phấn tới đỏ cả mặt lên, giống như say rượu và nắm tay nhau mà nhảy múa, giống như đang tổ chức một bữa tiệc đốt lửa trại.

Sự thực, ngay cả khi người Cao Cú Lệ đánh tới cũng hơi sửng sốt. Bởi vì họ không thấy đội bạn, chỉ thấy một đám binh lính Đại Tùy hô hét điên cuồng như quỷ.

Nhưng tới lúc này, có quân đội bạn hay không đã không quan trọng nữa.

Một Cừ soái Cao Cú Lệ đưa tay chỉ về phía trước, hô lớn mấy câu, người Cao Cú Lệ ở phía trên cùng xông tới phía ngoài doanh địa, hàng trăm cung tiễn thủ giơ cung lên phát động tấn công quân Tùy. Mấy trăm mũi tên bắn đi, đám người đang hưng phấn reo hò nhìn đống lửa lập tức ngã rạp xuống. Dưới ánh lửa, mũi tên như sao băng từ trên trời rơi xuống vô cùng đột ngột nhanh chóng.

Binh lính Đại Tùy ở phía ngoài cùng thì giống như lúa mỳ bị lưỡi hái quăng trúng ngã xuống như ngả rạ, từng lớp từng lớp ngã xuống. Lơi lỏng là chí mạng. Người Cao Cú Lệ tập kích sau lưng, dù binh lính Đại Tùy có thiện chiến cũng chẳng có tác dụng gì. Loạt tên đầu tiên chí ít cũng đã đốn ngã sáu bảy mươi tên lính Tùy. Tiếp đến là loạt tên thứ hai lao xuống như mưa. Lúc này quân Tùy mới phát hiện đã bị kẻ địch tấn công doanh trại.

- Địch tập kích! Địch tập kích!

Có người bắt đầu hô lên, nhưng cũng chẳng khác gì lời hô hét của họ trước đó. Các binh lính sớm đã ngủ ở trướng xa đó không phát hiện ra tiếng hô hào hoang mang của họ có gì đó không ổn, thậm chí có người còn cười nói mấy tiếng hô giống như làm bộ vậy. Bởi vì cách làm ngu ngốc của Tiết Vạn Triệt đã dẫn tới bi kịch.

Hàng trăm lính Đại Tùy đóng giả người Cao Cú Lệ hầu như cũng không chống cự, liền bị đám người Cao Cú Lệ cuồn cuộn lao tới nhấn chìm. Sau loạt tên thứ hai, dưới sự chỉ huy của Cừ soái, hàng nghìn người Cao Cú Lệ kêu gào xông tới. Không thể không nói nếu tố chất chiến thuật của người Cao Cú Lệ mạnh hơn chút nữa, khi xông lên đánh giữ được sự im lặng mà không phải là tiếng hò hét như loài sói thì tổn thất lần này của quân Tùy còn lớn hơn nữa!

Thấy kẻ địch đã xông vào tới doanh địa, lính Tùy kịp phản ứng lại liền lấy binh khí ra nghênh chiến, một Lữ suất lớn tiếng hô kết trận phong ngự, vừa kéo binh lính bên cạnh đang hoang mang lại dặn y nhanh chóng về bẩm báo tướng quân. Tên lính đó sửng sốt, liền chạy nhanh về phía doanh địa.

Hơn trăm binh lính Đại Tùy được tổ chức lại. Họ kết thành phương trận tiến lên phía trướng tấn công lính Cao Cú Lệ, ý đồ ngăn chặn lỗ hổng mà người Cao Cú Lệ đã mở ra. Nhưng nhân số của họ quá ít. Đối với lỗ hổng mà người Cao Cú Lệ đã xé được, phương trận được tổ thành của hơn trăm người bọn họ giống như một viên đá ném xuống dòng sông, nhanh chóng bị chìm xuống. Nhưng, cuối cùng họ không phải là hòn đá, họ là lính bách chiến bách thắng của Đại Tùy. Dù ít người, dù đối mặt với kẻ địch không rõ quân số, nhưng họ vẫn không lùi bước. Sau khi bị dòng nước lũ bao phủ không lâu, họ lại ngoan cường nổi lên, chỉ là xung quanh phương trận đã bị hung hăng cắn xé.

- Tiến về phía trước!

Biết dù chết nhưng Lữ suất cũng không hạ lệnh lui quân. Vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời y vẫn dùng máu để viết lên sự dũng mãnh và không sợ của binh lính Đại Tùy!

Phương trận ngược dòng nước lũ bị lũ quét ngày càng nhỏ đi. Khi họ đã khó mà tiến lên phía trước được nữa, họ đã chọn cùng dựa lưng vào nhau tiến hành huyết chiến sau cùng.

Lữ suất một đao xông thẳng lên trước mặt người Cao Cú Lệ chém xuống, lại một đao nữa gọt mất nửa bên vai của binh lính Cao Cú Lệ khác. Tiếng hò hét của y, mệnh lệnh cho phương trận bị tách ra tập trung lại ở mình, mấy chục binh lính còn lại chia ra mấy người một tổ, gian nan hướng về phía Lữ suất mà đánh. Nhưng, khi có người xông lên ngăn cản tiếng chém giết truyền tới lại phát hiện thấy người Lữ suất đó đã ngã xuống đất. Trên bì giáp của y chí ít cũng đã bị rách ra mười mấy lỗ thủng, máu vẫn liên tục phun ra. Đó là vết thương bị trường mâu của người Cao Cú Lệ đâm trúng, chỉ là máu ở trên ngực chảy xuống không dưới sáu bảy chỗ liền.

Y chết không nhắm mắt, hai mắt vẫn mở tròn như cũ, giống như là không cam lòng, lại giống như là đang hối hận.

Mười mấy binh lính Đại Tùy còn lại nhìn nhau, liền giơ hoành đao của mình lao ra chỗ hổng.

- Tả Ngự Vệ.

Một tên đội trưởng chỉ hoàng đao về phía trước, nói một câu khiến kẻ địch hoảng sợ.

- Tiến về phía trước!

Mười mấy tên lính Đại Tùy cùng hô lên, tiếp theo đã làm một chuyện điên cuồng mà người Cao Cú Lệ không thể lý giải được, dùng viên đội trưởng đó làm mũi tên, mười mấy tên lính tổ thành một trận địa tấn công hình chùy, giống như một con dao quét xuống nước, mạnh mẽ bổ đôi dòng nước ra. Mặc dù lỗ hổng này ở phía sau họ rất nhanh bị bít lại, nhưng không thể nghi ngờ đường máu lưu lại của họ có sắc thái thật rạng rỡ thuần túy.

Mấy trăm tên lính Cao Cú Lệ bao vây lấy mười mấy phủ binh Đại Tùy đó. Về mặt nhân số đã chiếm ưu thế hơn họ rồi, không ngờ lại không thể khống chế được trận hình tấn công cỏn con đó, thậm chí không thể không theo trận hình đó di chuyển về phía trước được. Mười mấy phủ binh Đại Tùy giống như mười mấy mãnh hổ bị hàng trăm sói đói bao vây. Mặc dù họ từng người từng người một ngã xuống, nhưng hoành đao trong tay họ dùng rất hung hăng, từng chiếc từng chiếc cắn nát sài lang thành mảnh nhỏ. Mười mấy phủ binh Đại Tùy đã liều chết giết được số người Cao Cú Lệ gấp ba lần họ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.