Tướng Minh

Chương 163-2: Đường về (16) (2)



Ngày hôm sau, Ất Chi Văn Thanh vẫn đang canh chừng, ngày thứ ba rốt cuộc cũng không thể ngồi im được nữa, y phái thám báo dùng dây thừng leo xuống thành, xem xét đại doanh quân Tùy. Thám báo quay lại báo cáo quân Tùy đã bỏ chạy thật rồi, trong doanh trại vứt rất nhiều lương thực, quân nhu vũ khí, áo giáp. Thậm chí lều trại quân Tùy cũng chưa dỡ được nhiều.

Vì thế Ất Chi Văn Thanh đã hạ lệnh cho lính ra khỏi thành xử lý, xử lý sạch sẽ những bao cát chặn ngoài cửa thành. Thời khắc rất nhiều người Cao Cú Lệ đã bị nghẹn điên rồi tuôn ra khỏi thành, bỗng từ đằng xa bụi mù cả một khoảng trời cuồn cuộn đến. Người Cao Cú Lệ trên thành Liêu Đông lập tức thổi kèn, đám người Cao Cú Lệ vừa chạy ra khỏi thành lập tức quay lại. Ất Chi Văn Thanh hớt ha hớt hải chạy lên tường thành nhìn về phía nam, chỉ thấy phía nam thoạt nhìn có đến mấy vạn đại quân đánh tới.

Ất Chi Văn Thanh lập tức hạ lệnh lấp kín cửa thành lại, trong lòng tự nhủ may mà mình cẩn thận nếu không đã trúng kế người Tùy giảo hoạt rồi.

Y có phần đắc ý, lệnh cho lính mang ghế ra, y yên vị ngồi trên tường thành nhìn quân Tùy không thực hiện được gian kế sẽ có bộ dạng đưa đám như nào. Chỉ có điều y phát hiện ra, quân Tùy không hề uể oải một chút nào, ngược lại chúng rất điên cuồng mạnh mẽ.

Đúng vậy, đội quân giết từ phía nam tới là hơn hai vạn quân dưới trướng của Lý Nhàn. Vì khoảng cách không xa, cho nên Ất Chi Văn Đức nhìn rõ quần áo rách rưới của những người kia, mà lá cờ còn rách nát hơn cả quần áo kia. Các binh lính lao tới đại doanh quân Tùy sau đó hoan hô rung trời chuyển đất. Lập tức có đám người tràn vào đại doanh, mấy người Cao Cú Lệ chưa kịp chạy trốn đã bị chặt nát, sau đó các binh lính nhìn vào đống lương thực, quân nhu chết như núi mà tru lên như sói vậy.

Lý Nhàn hạ lệnh cho Hùng Khoát Hải dẫn quân tuần tra, để phòng trừ các binh lính bởi vì cướp được vật tư mà bùng nổ nội loạn. Sau đó hắn đích thân dẫn theo kỵ binh lao nhanh trong doanh trại khống chế đám binh sĩ đang kích động kia.

Sau khi khống chế các binh lính kích động, Lý Nhàn hạ lệnh đại quân tập kết ở sàn đấu võ, sau đó sai binh lính truy trọng doanh của Vương Khải niên kiểm kê vật tư.

Ất Chi Văn Thanh còn đang ngạc nhiên, đám quân Tùy này đang làm gì vậy?

...


]Ất Chi Văn Thanh không dám ra khỏi thành đang dương dương đắc ý coi như mình đã nhìn thấu âm mưu của quân Tùy. Nhưng y không hề biết trong doanh trại quân Tùy mọi người đang nhạo báng y nhát như chuột. Còn họ thì đang vui sướng hưởng thụ số quần áo và trang bị mới thuộc về mình.

Quân Tùy bỏ lại rất nhiều đồ khiến Lý Nhàn cũng không nhịn được mà phải chử mẹ nó.

- Đúng là một đám bại gia mà…

Còn Vương Khải Niên lúc trước hay bị Lý Nhàn trách mắng, giờ đã quen thận phận mình là phản tặc, rốt cuộc có thể lấy hết dũng khí chỉ vào phía tây, rất hào hứng mà mắng hoàng đế là một kẻ phá gia chi tử.

Trong doanh trại bỏ lại không dưới mười vạn quân phục Đại Tùy, màu thổ hoàng, còn có một lượng lớn bì giáp, binh khí. Hơn hai vạn binh lính như dân chạy nạn được thay mới y phục khí chất thay đổi hẳn lên, lại khôi phục phong độ cường tráng uy vũ. Lúc từ phía Bắc Tát Thủy chạy đến, bọn họ phát buồn phiền vì lương thực không đủ ăn, quần áo xấu xí như cành liễu đung đưa trong gió. Còn bây giờ bọn họ lại phát buồn vì không biết làm thế nào để mang nhiều đồ thế này đi.

Lý Nhàn cũng đang rầu rĩ, nếu vận chuyển hết số lương thực, quân nhu này đi hắn căn bản cũng không cần phải cân nhắc đổi lại chỗ ở. Số lương thực mà quân Tùy bỏ lại cũng đủ cho 3 vạn người ăn nhưng hắn không thể mang hết đi được. Cuối cùng đành nhịn đau cố gắng mang lương thực, quân nhu đi mức nhiều nhất có thể, nhất là binh khí. Sau đó hắn hạ lệnh một mồi lửa thiêu đốt hết những thứ còn lại. Cho dù không thể mang đi hắn cũng không có ý định để lại lương thực cho người Cao Cú Lệ.

Vì thế, trong lịch sử vốn nên có một tờ là người Cao Cú Lệ trong thành Liêu Đông đại phát tiền của phi nghĩa nhưng đã bị Lý Nhàn hung hăng xé đi như thế.

Hơn hai vạn binh sĩ sáng sủa, sĩ khí đại chấn, sắc mặt của bọn họ hớn hở. Mà lúc này Lý Nhàn ngồi ở trên chiến đài cao lớn từng đặc biệt xây dựng cho vị Đại Nghiệp hoàng đế Dương Quảng mà uống rượu ngon, ngâm nga khúc hát. Chỉ có điều khúc hát mà hắn ngâm nga chưa ai nghe thấy bao giờ.

- Không có súng, không có pháo, kẻ thù tạo cho chúng ta… Không có ăn, không có mặc, đều có kẻ địch mang đến tặng…

- Tướng quân, chúng ta qua sông từ chỗ nào?

Trần Tước Nhi ngồi xổm bên cạnh Lý Nhàn vừa nói chuyện vừa ăn thịt. Vì trong miệng có quá nhiều đồ, cho nên giọng nói chuyện mơ hồ không rõ.

- Nhìn tiền đồ của huynh kìa!

Lý Nhàn lườm y một cái:
- Vốn là bảo a gia dẫn người trên Yến Sơn giả làm quan quân Đại Tùy, giả vờ chặn chúng ta ở Liêu Thủy để các binh lính Đại Tùy hết hi vọng. Không ngờ đám Vũ Văn Sĩ Cập lại tự mình chạy đến hỗ trợ. Đệ đã phái người bảo a gia và sư phụ dẫn người rút lui trước, chúng ta đợi hai ngày nữa sau đó sẽ qua sông từ thành Vũ Lệ La.

- Cầu nổi qua sông phía trước đã bị quân Tùy hủy rồi, quân coi giữ thành Vũ Lệ La không biết lai lịch của chúng ta! Có số lương thảo này cũng không cần vội vã đi gây tai họa với người Hề thảo nguyên. Ngày mai huynh dẫn người đi phía bắc dò thám, chọn một chỗ, chúng ta quang minh chính đại tạo cầu nổi qua sông.

Trần Tước Nhi ợ một cái, cố gắng nuốt miếng thịt cuối cùng vào cười nói:
- Được, tôi đi ngay!

Đội ngũ hơn hai vạn quân, trong ánh nhìn chăm chú của người Cao Cú Lệ ở trong thành Liêu Đông mà nghênh ngang rút lui. Đại quân dọc theo Liêu Thủy lên phía bắc, dừng lại ở thành Vũ Lệ La đối diện. Đầu tiên là phái người dùng thuyền nhỏ đến tìm tướng phòng giữ Thành Vũ Lệ La, nói đại quân là quân đội cản phía sau, vì dây dưa một trận với người Cao Cú Lệ cho nên rút lui chậm. Mà câu cầu nổi bên trấn Hoài Viễn đã bị hủy chỉ có thể qua sông từ đường phía bắc này thôi.

Quân Tùy rút lui rất nhanh, mà Dương Quảng lúc đến cao hứng rồi lại mất hứng quay về căn bản là không để ý đến thiếu niên tên là Yến Vân mà mình từng thưởng thức kia sống hay chết, giống như ông ta cũng không lưu tâm lần chiến bại này, dẫn theo Tiêu hoàng hậu đi đường thủy du ngoạn dọc sông. Vũ Văn Thuật bị tước chức quan, các Đại tướng quân trở về nơi dừng chân của mình, con cháu lương gia từ các nơi Đại Tùy đến thì đều trở về nhà, hỗn loạn không thể tả. Cho nên lúc này có một đội quân cản phía sau đã bị ném xuống cũng không khiến người ta nghi ngờ.

Mà Lý Nhàn giao cho thân binh ấn tín để tướng phòng giữ thành Vũ Lệ La xem, là của Tiết Vạn Triệt đấy.

Ưng Dương lang tướng Chính Tứ phẩm của Đại Tùy không hề giả một chút nào, một chút cũng không hề giả.

Vì thế, đội quân hơn hai vạn người quanh minh chính đại quay về Đại Tùy. Sau đó lại quang minh xuyên qua quận Ngư Dương về Trác quận tiến nhập Yến Sơn.

PS của tác giả: Cuối cùng đã viết xong “Đường về”, quyển 2 Yến Vân kỵ phong liệt đã kết thúc rồi, mời xem tiếp quyển 3: Loạn thế xuất hào kiệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.