Tướng Minh

Chương 168-1: Giương đông kích tây (1)



Khí lực trên tay Lý Nhàn rất mạnh, nắm lấy cổ tay Lý Kiến rất đau, chỉ là ngoài mặt Lý Kiến vẫn không nói gì, chỉ có thể chịu đựng mỉm cười nói vài câu hàn huyên. Lý Nhàn vừa đi vào trong thành vừa quay người dặn dò:
- Vào thành không được quấy rầy dân chúng. Nếu phạm quân pháp, trảm!

Một tiếng trảm này đã dọa Lý Kiến nhảy dựng lên, lòng thầm nghĩ kẻ vũ phu này chính là không thể nói lý được, chẳng lịch sự chút nào, thật đúng là có khí phách.

- Vâng!

Chúng tướng chắp tay nghe lệnh, tiếng trả lời đồng thanh cũng đã chấn động rung chuyển. Đám người Lý Kiến lại bị hoảng sợ lần nữa, sắc mặt tái đi. Các binh lính xếp thành hàng chậm rãi theo sau Lý Nhàn tiến vào thành.

- Tướng quân, hạ quan đã bày biện tiệc rượu ở Tiên Nhân Cư đón gió cho tướng quân, xin tướng quân dời bước.

Lý Kiến cười nói.

Lý Nhàn mỉm cười nói:
- Tốt lắm, nếu đã tới Cố Thành rồi, vậy Tiết mỗ sẽ khách tùy chủ tiện vậy!

Lý Kiến vừa nghe thấy vị Tiết tướng quân này không từ chối, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng y vẫn chưa kịp kiên định lại, đã nghe thấy vị Tiết tướng quân đó bỗng lên tiếng hỏi với khẩu khí không tốt.

- Huyện quân, ta có một vị huynh trưởng làm kinh doanh trong huyện thành Cố Thành này của ngươi. Mấy hôm trước nghe nói thường xuyên bị đám lưu manh tới đe dọa vơ vét tiền bạc, khiến cho không ít tiền cũng không làm nên chuyện gì. Hắn ta rất buồn rầu cho nên đã cầu xin tới bên phía ta. Không biết, chuyện này có đúng không?

Lý Kiến hoảng sợ, liền quay người lại hỏi Lưu An:
- Có chuyện này sao?

Lưu An sợ tái mặt đi, run rẩy nói:
- Không biết … không biết người em họ của tướng quân họ gì?

Lý Nhàn quay đầu lại nhìn, liền có một người đàn ông nhìn có vẻ thật thà, bước từ trong đội ngũ ra, chính là Trần Tước Nhi. Y chỉ vào mặt mình nói:
- Chính là ta.

Phù một tiếng, Lưu An đó không ngờ lại sợ tới mức ngất đi.

Thị trấn Cố Thành, Tiên Nhân Cư.

- Huyện quân, trước khi tới …. Văn công công truyền chỉ muốn ta hỏi ngươi một câu. Ta cũng không biết là Bệ hạ sai hỏi, hay là Văn công công chỉ là tò mò thôi.

Lý Nhàn nhấp một hớp rượu, vẻ mặt cười mà như không cười nói với Huyện lệnh Lý Kiến.

Lý Kiến vốn đã hoảng sợ nghe thấy câu này càng hoảng sợ hơn, vốn lúc y nhìn thấy Lý Nhàn còn có gì đáng nghi không, sao vị Tiết tướng quân này trẻ tuổi lại làm cao như vậy? Các lộ đại quân đều xuất phát về hướng bắc tụ họp ở trấn Hoài Viễn. Vì sao vị Tiết tướng quân này lại dẫn theo đội quân ba vạn người tới huyện Cố Thành? Từ trước đến giờ mình vốn chưa từng báo báo nạn hoạn phỉ với triều đình, sao triều định lại biết đám phản tặc đó tụ họp ở Hồ Cao Kê? Ban đầu khi báo cáo tới Quận thủ đại nhân quận Thanh Hà bên đó, mình đã bị Quận thủ đại nhân mắng cho một trận, nói mình là một người không có nhìn xa trông rộng. Nói thế tất nhiên cũng không phải là Phủ quân đại nhân báo cáo lên triều đình đấy. Nếu không có người báo, triều đình sao có thể phái phủ binh tới diệt phỉ?

Vốn y còn định muốn nói thử vài câu, kết quả là vẫn chưa kịp nói gì, liền bị câu nói vừa rồi của Lý Nhàn dọa cho lòng can đảm trên người đều bị tan biến, tim suýt bị sặc khí. Mặc dù y chẳng qua chỉ là một Huyện lệnh hạ huyện tòng thất phẩm, nhưng cũng đã nghe nói tới Văn công công được Bệ hạ tín nhiệm nhất.

Có thể phiền tới Văn công công truyền chỉ, vì vậy có thể thấy tất nhiên là Bệ hạ đã đích thân hỏi tới rồi. Đó không phải là nhân mã của bộ binh điều tới, như vậy thì rắc rối lớn rồi. Nếu mình trả lời không cẩn thận, nói không chừng vị Tiết tướng quân này sẽ hạ lệnh bắt mình lại.

Tiết tướng quân chưa nói Bệ hạ hỏi ngươi, mà nói Văn công công hỏi ngươi. Đây rõ ràng là Tiết tướng quân người ta còn lưu tình, nếu không hà tất phải khách khí với mình như vậy? Trực tiếp hạ lệnh bắt người áp giải tới Trường An, chưa qua mùa thu đã có thể chặt cái đầu này của mình xuống rồi. Cảnh nội có một ổ phản tặc lớn như Cao Sĩ Đạt, Đậu Kiến Đức vậy, biết mà không báo, đó có lẽ là đại tội lừa dối vua nha!

Nghĩ tới đây, Lý Kiến vã mồ hôi hột, sắc mặt y trắng bệch như tờ giấy, không kìm nổi cơn run.

Lý Kiến liền rời khỏi chỗ ngồi, vái chào Lý Nhàn nói:
- Chuyện này … nạn phỉ … nạn phỉ.

Nạn phỉ của y được nói lại mấy lần, trong nháy mặt chính là không biết nên giải thích thế nào.

Lý Nhàn mỉm cười nói:
- Mặc dù ta là lĩnh quân từ phương bắc tới, nhưng lại cũng biết đám phản tặc Hồ Cao Kê đó danh tiếng khá lớn. Huyện quân tuyệt đối không thể biết mà không báo, liệu có phải … người được sai đi báo tin nạn phỉ với triều đình bị nghịch tặc giết chết dọc đường không? Ta nghe nói mấy hôm trước thủ lĩnh phản tặc Hồ Cao Kê Cao Sĩ Đạt đích thân dẫn hàng vạn phỉ chúng bao vây tấn công huyện thành Cố Thành, ít nhiều hai vị Huyện quân và Huyện thừa các ngươi đã làm gương cho binh sĩ, tổ chức đoàn dân nghĩa dũng đã đánh lui thổ phỉ Hồ Cao Kê, không những bảo vệ được huyện thành Cố Thành, mà còn đánh lui được hai Đương gia nhân của phản tặc, là như vậy sao?

Sau khi Lý Nhàn nói xong, liền nâng chén rượu lên uống một ngụm.

Trong ánh mắt hắn có thâm ý liếc nhìn Lý Kiến.

Lý Kiến sợ run cả người, lòng thầm nghĩ vị Tiết tướng quân này biết tin từ đâu thế? Ban đầu phản tặc Cao Sĩ Đạt đó dẫn người tới tấn công huyện Cố Thành, là mình đã lấy ra ba nghìn thạch lương thảo từ trong kho huyện ra, còn có mười vạn quan Nhục Hảo mới đổi được sự bình an.

Đột ngột!

Trong lòng Lý Kiến bỗng như sáng lên, giống như một luồng ánh sáng xuyên qua màn đêm phá vỡ màn đêm. Y không phải là kẻ ngốc, mặc dù bị Lý Nhàn dọa cho tới hoa mắt chóng mặt, nhưng y vẫn lập tức phản ứng lại kịp thời! Đây là vị Tiết tướng quân này đang bảo vệ mình! Người ta đã chủ động đưa tay ra thể hiện thiện ý rồi!

Ta hiểu rồi!

Vừa nghĩ tới đây, tâm tư Lý Kiến bỗng linh hoạt lên. Sở dĩ vị Tiết tướng quân không thân quen này vô cớ chiếu cố tới y như vậy là vì vị Tiết tướng quân này không muốn cùng quan phủ địa phương gây tới mức không vui! Hắn là lĩnh quân tới tiêu diệt nạn phỉ Hồ Cao Kê. Nếu không nhận được sự giúp đỡ của quan phủ địa phương, cho dù hắn có ba vạn phủ binh thiện chiến, nhưng đối phó với đám người Cao Sĩ Đạt Đậu Kiến Đức cũng sẽ không đơn giản. Vị Tiết tướng quân này tất nhiên là đã hiểu được điều này, cho nên mới chủ động bày tỏ thiện ý với mình! Hắn làm như vậy, cũng là vi thuận tiện cho mình.

- Tướng quân quá khen rồi …. Bảo vệ gia viên, bảo vệ bách tính là bổn phận của hạ quan.

- Thực như lời tướng quân đã nói, hạ quan thân là Huyện lệnh Cố Thành, sao có thể biết mà không báo chứ? Tên Cao Sĩ Đạt, Đậu Kiến Đức đó thực sự là càn rỡ, hạ quan tuyệt đối không cho phép có phản tặc làm nguy hại tới bách tính Cố Thành mình, quyết không cho phép hạng đạo chích chống lại triều đình! Hạ quan dù có là quan chức hèn mọn, nhưng cũng là quan của Đại Tùy, sao có thể cúi đầu trước phản tặc? Hạ quan đã ba lần sai người đi bẩm báo với triều đình về nạn phỉ của Hồ Cao Kê, đều bị phỉ tặc vô sỉ đó giết chết giữa đường rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.