Tướng Minh

Chương 168-2: Giương đông kích tây (2)



- Mấy hôm trước, đạo tặc Hồ Cao Kê dốc toàn lực tấn công cướp lấy huyện thành Cố Thành ta, cướp lương thảo, hạ quan thầm nghĩ Cố Thành này dù nhỏ, cũng cũng là vùng biên cương không thể chia cắt của Đại Tùy! Trong tay hạ quan dù không có binh lính, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn đạo tặc cướp đi bách tính của Đại Tùy ta. Đó là không làm tròn bổn phận! Đó là thẹn với hồng ân của Bệ hạ! May mà nhờ vào hồng ân của Bệ hạ, đám người Cao Sĩ Đạt, Đậu Kiến Đức đó dù nhiều người hơn, nhưng hạ quan đã tổ chức người dân lại ngoan cường kháng cự. Tên Cao Sĩ Đạt đó đã bị tổn thất trầm trọng chỉ còn cách bỏ chạy. Hạ quan và Tôn Huyện thừa thống lĩnh dân dũng thừa thắng xông lên truy kích, còn giết chết được mấy tên trùm thổ phỉ của Hồ Cao Kê.

- Những chuyện cỏn con nay, hạ quan không ngờ lại được người dân khen ngợi như vậy, thế cho nên ngay cả tướng quân ngài cũng đã nghe thấy. Hổ thẹn, hổ thẹn.

Lý Kiến kịp phản ứng lại, vẻ mặt nghiêm trang nói.

- Ha ha!

Lý Nhàn chắp tay nói:
- Huyện quân có lòng báo quốc, lòng yêu dân, khiến cho Tiết mỗ khâm phục.

Hắn liếc nhìn một lượt huyện thừa Cố Thành Tôn Thúc Bảo đang kinh ngạc, liền nói:
- Ta mượn hoa kính Phật, kính hai vị Huyện quân và Huyện thừa! Chờ sau khi Tiết mỗ trở về, nhất định sẽ báo cáo chuyện của huyện Cố Thành lên Bệ hạ, cũng báo cáo cho Bệ hạ biết hai vị đại nhân đã dẫn dân dũng đánh tan đám đạo tặc Cao Sĩ Đạt.

Tôn Thúc Bảo và Lý Kiến liền nâng chén rượu lên nói:
- Đa tạ tướng quân!

- Hà tất phải khách khí như vậy!

Lý Nhàn khoát tay nói:
- Nhưng nạn phỉ Cao Sĩ Đạt này cũng quả thực quá càn rỡ. Nếu không phải mấy hôm trước có một Giáo úy phủ binh đi qua nơi này bị đạo tặc cướp ngựa và binh khí, sau khi viên Giáo úy đó đuổi tới trấn Hoài Viễn tập kết đội ngũ đã báo cáo tình hình thực tại lên Tả Võ Vệ Đại tướng quân Vương Nhân Cung, thì tên tuổi của mấy tên đạo chích Hồ Cao Kê cũng không được truyền tới tai của Bệ hạ.

Lý Nhàn cười nói:
- Nhưng, nếu không phải Huyện quân đại nhân biết mà không báo, ta nghĩ Bệ hạ cũng không thể trách tội. Nếu Bệ hạ biết huyện Cố Thành có hai vị quan trung dũng đáng khen, nói không chừng còn long nhan vui mừng, phong thưởng cũng nên.

Tốt xấu gì Lý Kiến cũng là kẻ lõi đời nhiều năm trong chốn quan trường rồi, liền hiểu ngay được ý của Lý Nhàn.

Y liền nói:
- Đây là chức trách của hạ quan. Tướng quân không nên quá khen. Tướng quân dẫn quân từ xa tới diệt phỉ là cái phúc của người dân Cố Thành ta rồi. Thân là Huyện lệnh huyện này, giúp đỡ tướng quân tiêu diệt đạo tặc Cao Sĩ Đạt là chuyện không thể chối từ. Nếu tướng quân có gì cần tới hạ quan, xin tướng quân đừng khách khí, cứ nói với hạ quan là được.

Lý Nhàn gật đầu nói:
- Với ba vạn phủ binh dưới tay Tiết mỗ, tiêu diệt đạo tặc Hồ Cao Kê rất dễ dàng. Ý tốt của Huyện quân Tiết mỗ xin ghi nhận. Giữa ta và ngươi đều là vì triều đình làm việc không cần phải khách khí như vậy, chỉ là ….

Vừa nghe tới hai từ chỉ là, Lý Kiến bỗng dựng đứng cả tai lên. Y không tin Tiết tướng quân lại vô duyên vô cớ tới giúp y. Nếu không có mưu đồ gì, người xuất thân thế gia này lại tùy tiện như vậy sao? Song y ngược lại rất yên tâm, chỉ cần Tiết tướng quân có yêu cầu, thì dễ nói chuyện rồi. Cầm thứ tốt của ta, trước mặt Bệ hạ ngươi không thể hại ta chứ?

Nghĩ tới đây, Lý Kiến liền hỏi:
- Chỉ là cái gì? Nếu tướng quân có chỗ nào khó xin cứ nói. Hạ quan dù chức quan thấp kém, nhưng nếu đã trị vị ở huyện Cố Thành này, hạ quan vẫn có thể giúp được chút ít nào đó.

- Ôi!

Lý Nhàn thở dài nói:
- Nói vậy Huyện quân cũng biết, con người ta vốn cũng là muốn nhanh chóng tới tập kết ở trấn Hoài Viễn, chính là vì Đại tướng quân Vương Nhân Cung đã báo cáo tình hình trước mặt Bệ hạ, cho nên mới bị điều tới đây. Chuyện này … ta dẫn quân từ Trác Quận chạy tới, vẫn chưa tới trấn Hoài Viễn ….

Lý Kiến liền nói:
- Tướng quân là tới vì người dân Cố Thành ta tiêu trừ đạo tặc, quân lương cấp bù này đương nhiên là do Cố Thành ta bỏ ra rồi. Sau này hạ quan sẽ cho người mở kho, đưa quân lương tới trong quân!

Lý Nhàn cười lớn nói:
- Nếu đã như vậy, ta cung kính không bằng tuân lệnh rồi!

…..

……..

Từ sau khi từ huyện Cố Thành trở về, Lý Nhàn đã hỏi kỹ Trần Tước Nhi về tình hình của Hồ Cao Kê. Mặc dù mới tới đây cũng một tháng, nhưng đối với tình hình Cao Sĩ Đạt, Đậu Kiến Đức ởHồ Cao Kê Trần Tước Nhi đã tìm hiểu được không ít. Sau khi tìm hiểu xong, Lý Nhàn càng xác định đây không phải là nơi thích hợp đóng quân. Sở dĩ Cao Sĩ Đạt và Đậu Kiến Đức chiếm cứ Hồ Cao Kê tiêu diêu tự tại là vì hai năm nay triều đình đều bận chinh phạt Cao Cú Lệ, không có thời gian diệt phỉ. Đương nhiên, cũng là vì Đại Nghiệp Hoàng đế Dương Quảng thời gian này đã hầu như không quan tâm gì tới triều chính. Tấu chương nạn phỉ các nơi báo lên ông đều không để ý tới.

Dù có xem, ông cũng chẳng bao lâu sau đã quên mất rồi. Dương Quảng bây giờ vẫn một lòng một dạ muốn thu phục Cao Cú Lệ, phỉ dân trong mắt ông chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng một khi triều đình ra tay, thổ phỉ Hồ Cao Kê sẽ bị diệt trừ dễ dàng.

Cho nên, vẫn là Lý Nhàn chọn lấy một nơi thích hợp. Nơi đó, có lẽ tên là Bát Bách Lý Thủy Bạc, núi cao hiểm trở, có thể dung nạp được đại quân mười vạn cũng còn dư.

Không sai, Trương Kim Xưng đã chiếm cứ được Cự Dã Trạch!

Cự Dã Trạch, người khác không biết, nhưng Lý Nhàn biết. Vào thời Tống, ở đây còn có một cái tên gọi khác nữa, tên gọi này bởi vì một tác phẩm nối tiếng sau này đều biết.

Thủy Bạc Lương Sơn.

Thủy Bạc Lương Sơn vào thời Tống còn bằng một nửa Cự Dã Trạch thời kỳ này. Ở đây mới là nơi dễ thủ khó công thực sự. Trương Kim Xưng đã chiếm cứ được ở đây cho nên mới không cần để ý tới minh chủ Lục Lâm Cao Sĩ Đạt này. Coi như có mười vạn đại quân tới tấn công, không có người dẫn đường thì đừng có mơ tấn công vào được.

Sau khi trở về doanh địa, Lý Nhàn lại một lần nữa triệu tập các tướng lĩnh lại.

- Sư phụ, chờ khi Huyện lệnh Cố Thành Lý Kiến đưa lương thực tới, con sẽ dẫn kỵ binh của Nhuệ Kim Doanh đi về phía nam. Ngài chỉ cần bày ra trận thế, dàn tư thế bao vây Hồ Cao Kê là được rồi. Hồ Cao Kê bị bao vây, đại quân triều đình đi về phương bắc, lại tiết kiệm lương thực, Trương Kim Xưng chắc chắn sẽ nhân cơ hội mở rộng địa bàn. Một khi hắn ta từ Cự Dã Trạch đi ra, con sẽ nhân cơ hội cướp lấy. Sau khi thành công, con sẽ sai người tới. Ngài sẽ dẫn quân ngày đêm đi xuống phía nam, không thể trì hoãn thêm được nữa.

- Con yên tâm đi, ta biết rồi.

Đạt Khê Trường Nho gật đầu nói:
- An Chi, con nhất định phải cẩn thận không được lỗ mãng. Dù thủ hạ dưới trướng Trương Kim Xưng có mấy vạn người chẳng qua là lưu dân giặc cỏ, nhưng dù sao trên địa bàn của hắn ta, địa hình cũng quen thuộc hơn con. Có thể chiến thì chiến, không thể chiến thì con không được miễn cưỡng. Cùng lắm thì chúng ta sẽ trở về Yến Sơn mà thôi.

Lý Nhàn “vâng” một tiếng nói:
- Không cần phải lo, con hiểu rồi.

Sắp xếp sự tình ổn thỏa, Lý Nhàn liền bước ra ngoài trướng. Vừa ra tới cửa, liền thấy Âu Tư Thanh Thanh kéo tay Trương Tiểu Địch đứng chờ hắn ở phía xa.

Lý Nhàn mỉm cười, đón các nàng đi tới.

Trước khi xuất chinh có người nhớ, có người không yên tâm về mình, mà người lo lắng cho mình, có bậc cha chú như Trương Trọng Kiên và Đạt Khê Trường Nho, có huynh đệ như Trần Tước Nhi và Lạc Phó, còn có người phụ nữ ái mộ mình, đó chẳng phải là chuyện rất hạnh phúc, rất hạnh phúc sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.