Tướng Minh

Chương 176-2: Tàn sát (2)



Trương Kim Xưng mang theo thân binh chém giết mười mấy bại binh cũng không thể ngăn lại, đành phải theo dòng người chạy về bên khác. Nhưng thuyền qua sông hơn phân nửa còn chuyên chở đám phỉ từ bờ Nam tới, nhìn thấy quan quân bờ bắc chém giết, những thuyền kia cũng đều quay đầu trở lại.

Thuyền ít người nhiều, phỉ chúng đầm Cự Dã đều dồn đống ở bên bờ.

Trương Kim Xưng thấy Sơn Tự Doanh của Liễu Bạch phá vây được một phía, y lập tức nổi giận, có điều đầu óc khẽ động, trong lòng nói sao mình ngu vậy, lập tức y hạ lệnh cho Dũng Tự Doanh dọc theo bờ sông chạy về hướng đông, không thể dồn đống ở bên bờ sông được. Sau đó lớn tiếng kêu gọi, yêu cầu con thuyền đi theo hướng đông đón mình qua sông. Nhưng không đợi thuyền ở trong sông có phản ứng, Trương Kim Xưng chợt phát hiện đám binh sĩ ở bờ nam cũng rối loạn rồi.

Ở bờ Nam, dọc theo đường sông có hai nhánh quan quân kỵ binh một tả một hữu giết đến, nhìn nhân số cũng không nhiều, nhưng quân ở bờ Nam thì không thấy rõ số lượng. Hai chi kỵ binh kia giống như cái kềm kẹp qua, nhóm phỉ chúng ở bờ nam vốn nhìn thấy bờ bắc bị quan quân đánh bất ngờ trong lòng đã rối loạn, bỗng nhiên cạnh mình có quan quân kỵ binh giết tới, chúng lập tức luống cuống. Bờ Nam không có đương gia, đây là nguyên nhân căn bản nhất khiến phỉ chúng hoảng loạn! Sáu vị đương gia, cũng đã qua sông, gần hai vạn nhân mã bờ Nam căn bản là không có ai chỉ huy!

...


Thật ra dưới tay Lý Nhàn chỉ có hai ngàn kỵ binh, có ba nghìn nhân mã hôm qua đã vượt qua Hoàng Hà mai phục ở bờ Nam, 1500 người do Thiết Lão Lang suất lĩnh mai phục tại cánh tả, 1500 người do Đông Phương Liệt Hỏa suất lĩnh mai phục tại cánh hữu, còn lại ở bờ bắc chờ hỗn loạn thì bọn họ sẽ dẫn binh giết ra.

Hai ngàn kỵ binh của Lý Nhàn bởi vì bày ra trận hình ngang, cho nên nhìn chính diện căn bản là nhìn không ra có bao nhiêu kỵ binh. Ngày hôm trước hắn nhận được tình báo của Phi Hổ Mật điệp, đã định kế sách với Ngưu Tiến Đạt phá địch như thế nào. Bởi vì có Cao Thiên Bảo trợ giúp, một trận kỳ thật còn chưa bắt đầu đánh thì nhân mã đầm Cự Dã đã bị bại rồi.

Hai ngàn tinh giáp kị binh nhẹ được Lý Nhàn chia làm vô số tiểu đội, từ phía sau giống nhau ưng săn qua lại, một mặt xua đuổi bại binh Đầm Cự Dã lui về sau, một mặt từng chút từng chút kéo xuống một khối máu thịt.

- Đuổi chúng ra giữa sông!

Lý Nhàn lớn tiếng hạ lệnh.

Tiếng kèn vang lên, kỵ binh phân đi bắt đầu tăng thêm tốc độ, bọn họ không trực tiếp đuổi bại binh mặt sau ở đầm Cự Dã, mà là như cái cưa lôi kéo qua lại sau lưng bại binh, mỗi một lần lôi kéo, đều có thể cắt xuống một mảng máu thịt nhầy nhụa. Không đếm được có tiểu đội kỵ binh qua lại mặt sau bại binh, như chiếc cày cày sạch sẽ bại binh phía sau.

Bại binh đầm Cự Dã bị đuổi vô số người rơi xuống sông.

Lần này thật sự xong rồi!

Trương Kim Xưng ngửa mặt lên trời rên lên một tiếng, không chút cam lòng. Lúc này y đã nhìn ra, quan quân kỵ binh giết tới căn bản không quá nhiều người, nhưng nhân mã dưới tay mình tuy rằng nhiều hơn quan quân gấp bội, nhưng đánh đến thời điểm này đã vô lực xoay chuyển trời đất. Thủ hạ nhân mã của mình đã hoàn toàn rối loạn, nghĩ dù là Tôn Vũ tái sinh Võ Hầu tái thế cũng không thể xoay chuyển được nữa.

- Đại đương gia, đi mau!

Thân binh đưới tay y thấy quan quân kỵ binh đã càng ngày càng gần, vội vàng thúc giục Trương Kim Xưng.

- Đi?

Trương Kim Xưng chỉ chỉ bờ Nam Hoàng Hà, nói:
- Nhân mã hai bên đều vỡ rồi, còn có thể chạy đi đâu? Chúng ta không thể quay về Đầm Cự Dã rồi, chúng ta không về được rồi.

Bốp!

Trương Kim Xưng bị người ta đánh cho một cú bạt tai, đánh cho y choáng váng.

- Bây giờ còn chưa chết, Đại đương gia, còn phải mang theo các huynh đệ giết ra bên ngoài! Chỉ cần cờ hiệu của ngài không đổ, chúng ta sớm muộn cũng có thể Đông Sơn tái khởi!

Trương Kim Xưng bị đánh tỉnh táo lại, nhìn nhìn không ngờ là Nhị đương gia Tiền Lộc vẫn luôn ngoan ngoãn sợ đầu sợ đuôi trước mặt mình.

- Ngươi nói rất đúng, lão ca! Chỉ cần cờ hiệu Trương Kim Xưng ta không đổ, bố đây sớm muộn gì cũng có thể Đông Sơn tái khởi!

Trương Kim Xưng bị đánh không hề tức giận, ngược lại còn đánh ra chút dũng khí còn sót lại.

- Giết, dọc theo hà đạo giết về phiá đông.

Tiền Lộc hô lớn.

Dũng Tự Doanh và Nghĩa Tự Doanh gộp lại cũng có một vạn sáu bảy ngàn người, tuy rằng bị bại binh làm cho xung lung tung lộn xộn, nhưng bọn phỉ theo bản năng đều chạy theo cờ xí của Trương Kim Xưng và Tiền Lộc. Bọn họ nhìn theo lá cờ của Đại đương gia và này Nhị đương gia bắt đầu di chuyển về hướng đông, ngay lập tức đi theo.

Điều này Lý Nhàn cũng không thể ứng phó nổi. Hơn ba ngàn người Sơn Tự Doanh của Liễu Bạch xông ra chạy về phía tây, mà nhân mã của Trương Kim Xưng và Tiền Lộc gồm hơn vạn người lại chạy về phía đông, tuy rằng trong tay Lý Nhàn chỉ có hai ngàn tinh kỵ, nhưng nếu theo đường sông đuổi giết Trương Kim Xưng, chắc chắn sẽ truy sát được. Nhưng hiện tại Lý Nhàn không có thời gian đuổi theo Trương Kim Xưng, phỉ chúng mặt nam đầm Cự Dã tuy rằng bất ngờ không kịp đề phòng cũng bị đánh tan rồi, nhưng bọn chúng cộng lại cũng có mấy vạn người, nếu mấy vạn người này chạy về Đầm Cự Dã, trận chiến hôm nay sẽ hoàn toàn không có ý nghĩa rồi.

- Truyền lệnh, yêu cầu Thiết Lão Lang và Đông Phương mang người đuổi bại binh về hướng đông, để chúng chạy theo cờ hiệu Trương Kim Xưng, không cho phép chúng chạy về hướng đầm Cự Dã.

Lý Nhàn lớn tiếng ra lệnh.

Tiếng kèn dài ngắn luân phiên vang lên, Thiết Lão Lang và Đông Phương ở bờ Nam lập tức cải biến đấu pháp, bọn họ hợp binh một chỗ, lợi dụng tốc độ ngăn cản phỉ chúng chạy loạn về phía nam, sau đó đuổi chúng chạy dọc theo đường sông. Khi phỉ chúng bờ nam thấy đại kỳ của Trương Kim Xưng bờ bắc đã chạy về hướng đông, chúng lập tức từ đường sông chạy theo.

Lý Nhàn thấy bờ nam đã yên, lại nhìn về hướng đại kỳ của Trương Kim Xưng, lập tức tiếp đón nhân mã đuổi theo. Kỵ binh ở phía sau dùng sóc dài và hoành đao chém giết từng tên bại binh đầm Cữ Dã, kẻ đưa lưng lại địch cái giá phải trả chính là tính mạng. Lý Nhàn mang theo kỵ binh xông về phía trước vài lần, đều bị bại binh đông nghịt ngăn trở không thể tiếp cận Trương Kim Xưng, hắn lấy cung tiễn ra ngắm lại ngắm, chung quy bởi vì khoảng cách quá xa hoàn toàn không ở trong tầm bắn mà đành phải từ bỏ.

Một trận chiến này, năm nghìn kỵ binh Nhuệ Kim doanh chỉ thương vong không đến hai trăm người, lại tru diệt phản tặc đầm Cự Dã hơn một vạn năm ngàn, trong đó có năm sáu ngàn người là rơi xuống nước, tàn sát lẫn nhau, giẫm lên nhau mà chết. Nhân số kỵ binh trực tiếp chém giết hơn bốn ngàn người, còn có hơn năm ngàn tù binh, Lý Nhàn hạ lệnh cho chúng quỳ trước bf Hoàng Hà, tất cả đều bị chém đầu!

Những tù binh này, thả cũng vô dụng, không bao lâu nữa rồi sẽ lại thành phỉ.

Hơn một vạn cỗ thi thể ngã xuống bên Hoàng Hà, nhuộm đỏ cả hạt cát bốc lên ở trong dòng nước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.