Tướng Minh

Chương 193-1: Che hàng rào ửng má hồng (1)



Lạc Phó ngẫm nghĩ một hồi nói:
- Trong trại chúng ta hiện giờ dù có ba vạn kình tốt. Nhưng, lần này xuất chinh nặng về đột kích. Cho nên, vẫn phải lấy kỵ binh của Nhuệ Kim doanh là chính. Nhưng, kỵ binh không thể mang theo vũ khí công thành, chỉ có thể dụ dỗ Nguyên Vụ Bản xuất thành tác chiến. Bên ngoài thành Lê Dương tiêu diệt địch, điều này rất khó.

- Lê Dương có lương thực, cũng có nghĩa là Nguyên Vụ Bản không thiếu binh!

Đông Phương Liệt Hỏa nói:
- Chỉ cần Nguyên Vụ Bản phát lương thực, người dân đói khát gần đó sẽ điên cuồng chạy tới.

Đạt Khê Trường Nho mỉm cười nói:
- Hiện giờ, các ngươi đã hiểu thấu vấn đề hơn nhiều rồi đấy.

……..

……..

Người khác không biết, nhưng Lý Nhàn biết, lần này Dương Huyền Cảm tạo phản xem ra là tạo ra thanh thế kinh người. Mặt khác cũng đã động tới nền tảng của Đại Tùy. Nhưng trước sau gì cũng trong thời gian hai tháng sẽ bị triều đình Đại Tùy tiêu diệt. Ngày 28 tháng 6, Vũ Văn Thuật mới từ Liêu Đông lui quân về. Mà tháng 8, Vũ Văn Thuật đã tiêu diệt loạn quân. Cho nên, Lý Nhàn chỉ có thời gian chưa đầy một tháng tới đánh Lê Dương.

Yến Vân trại muốn phát triển thì phải mở rộng quân đội, lương thảo mới là căn bản. Kho Lê Dương có hàng trăm vạn thạch lương thực, nhân cơ hội này hạ Lê Dương, sẽ đóng vai trò quan trọng cho sự phát triển của Yến Vân trại.

Mà thời gian của Lý Nhàn không nhiều. Trong vòng một tháng, phải hạ được Lê Dương, còn phải tận dụng khả năng lớn nhất để vận chuyển lương thực về Cự Dã Trạch. Mà trên thực tế, hắn không đoán chắc được thời gian của một tháng, thật sự muốn tính toán, lại chỉ có thể nửa tháng.

Trong lịch sử, ngày 28 tháng 6 Vũ Văn Thuật từ Liêu Đông rút quân về. Cuối tháng 7 đã tấn công đánh tan chủ lực phản quân. Ngày mùng 1 tháng 8, bên cạnh Dương Huyền Cảm chỉ còn lại đệ đệ Dương Tích Thiện của hắn ta. Dương Huyền Cảm bất đắc dĩ để Dương Tích Thiện giết chết mình. Cuộc khởi nghĩa oanh liệt này chỉ kéo dài trong hai tháng.

Các tướng lĩnh Yến Vân trại bàn bạc một ngày, cuối cùng quyết định do Lý Nhàn, Đạt Khê Trường Nho thống lĩnh kỵ binh Nhuệ kim doanh trước tiên đi tới Lê Dương, tìm cơ hội dụ dỗ Nguyên Vụ Bản xuất thành tác chiến. Tốt nhất có thể đánh tan quân địch trong dã chiến bình nguyên. Các tướng lĩnh khác thống lĩnh một vạn bộ binh theo sau. Nhiệm vụ chính của họ là vận chuyển lương thực tới Cự Dã Trạch. Trương Trọng Kiên thống lĩnh một vạn binh mã trấn thủ Cự Dã Trạch.

Đúng lúc đại quân chuẩn bị xuất phát, một đội quân khoảng hơn trăm người tới bên ngoài Cự Dã Trạch.

Binh lính thủ cầu treo bỗng thấy có người tiếp cận sơn trại, liền thổi tù và cảnh báo. Không biết bao nhiêu binh lính từ trong sơn trại tiến lên thành lầu. Giáo úy dẫn đầu đứng trên lầu quan sát hét lớn:
- Kẻ nào, dừng lại, tiến lên trước một bước nữa sẽ bắn tên!

Đội quân hơn trăm người đó đều là kỵ binh, còn có một xe ngựa, chỉ là bất luận là kỵ binh hay xe ngựa, xem ra là có chút nghèo túng. Các kỵ binh trên người mặc bì giáp và áo choàng đỏ đã cũ rồi. Trên xe ngựa cũng có một lớp bụi dày phủ lên.

Sau khi dừng lại trước cầu treo, rèm cửa xe được một bàn tay ngọc vén lên, lập tức một dáng người thướt tha váy dài màu tím nhạt từ trên xe bước xuống. Sau khi nàng xuống xe khẽ nhíu mày, giơ tay lên che ánh mặt trời chói chang của ngày đầu tháng sáu khiến người ta thấy khó chịu. Mặc dù trên đoạn đường này đi quá lâu, bởi vì giữa lục lâm đạo phía bắc Hoàng Hà đánh đấm túi bụi với mấy hào kiệt. Cho nên đội ngũ của nàng chậm trễ rất lâu. Mặc dù nàng có thể nhờ La Nghệ U Châu giúp mình, có thể ảnh hưởng tới quyết định của A Sử Na Khứ Hộc Đột Quyết. Nhưng, đối với những mãng phu của lục lâm đạo đó, nàng thực không có cách nào khác. Cho nên, nàng cũng chỉ có thể đi trốn, cố gắng không rước thêm thị phi vào người.

- Phiền đi thông báo với Lý tướng quân, nói Thảo Lư Diệp Hoài Tụ tới thăm.

Người phụ nữ đó day day lông mày, vẻ mặt còn có chút tiều tụy khiến người ta đau lòng.

Tiểu tử kia … cuối cùng đã tìm được ngươi rồi.

Lý Nhàn đang chỉnh đốn binh mã chuẩn bị xuất chinh thì biết tin Diệp Hoài Tụ tới tìm, bỗng thấy chột dạ. Nỗi lo này bỗng càng mãnh liệt hơn, ngay cả đám người Ngưu Tiến Đạt cũng đều thấy được sự thay đổi của hắn. Họ đương nhiên là nghe nói tới cái tên Diệp Hoài Tụ này rồi. Cho nên ánh mắt nhìn Lý Nhàn có chút hâm mộ, đương nhiên trong ánh mắt còn có chút vui mừng khi người gặp họa. Ý nghĩa đó khiến cho Lý Nhàn cảm thấy rất buồn bực.

Nỗi lo lắng này không khỏi chột dạ, cảm giác đó giống như khi đang ở tửu lầu khoác lác mình chơi gái. Hắn bỗng thấy cô gái thanh lâu trong lời nói dối của mình bỗng tới tìm mình đòi nợ. Nhưng Lý Nhàn rõ ràng là không có chơi gái, cảm giác này vẫn cứ mạnh mẽ như vậy, là vì hắn đã nợ một ân tình. Nợ người phụ nữ tên gọi Diệp Hoài Tụ đó một ân tình. Hơn nữa, mãi cho tới bây giờ cũng vẫn chưa tìm được cơ hội để trả nợ.

Trong ánh mắt phức tạp của mọi người vui mừng khi thấy người gặp họa còn mang chút cổ vũ và ngưỡng mộ. Lý Nhàn hít sâu một hơi, sau đó chỉnh sửa lại quần áo, bước ra ngoài. Chỉ đi được khoảng bốn năm bước thì bỗng dừng lại, chạy vào phòng mình lấy tấm vải bạt che đi một số thứ.

Khi Lý Nhàn ra ngoài nghênh tiếp, Diệp Hoài Tụ đã vào tới sơn trại rồi. Trên con đường yên tĩnh vẳng vẻ đi lên sơn trại, Diệp Hoài Tụ ngồi yên lặng trong chòi nghỉ, nheo mắt giống như đang ngủ, lại giống như là đang suy nghĩ chuyện gì đó. Chiếc chòi này được xây ở giữa một thảm màu xanh, che được ánh nắng mặt chời gay gắt. Bên cạnh chời còn có một cái đầm nhỏ, đang vào mùa sen nở nên rất đẹp, cảnh sắc tuyệt vời. Song Diệp Hoài Tụ không tới để ngắm núi đá bên cạnh, cũng không tới để ngắm hoa sen trắng nở rộ trong hồ.

Có một chú chim không biết tên đang hót líu lo trong bụi cây, biết tiếng hót làm phiền lòng người nên đành nén lại. Tiếng hót này dễ nghe êm tai, giống như đang chào mừng khách phương xa tới.

Có người mang trà tới cho Diệp Hoài Tụ. Trà được đặt lên chiếc bàn đá trước mặt nàng. Hương trà thoang thoảng bay lên, Diệp Hoài Tụ không muốn uống ngụm nào.

Khi Lý Nhàn bước tới chòi hóng mát, cái nhìn đầu tiên chính là áo tìm quen thuộc đó. Hắn không biết vì sao Diệp Hoài Tụ lại thích mặc quần áo màu tím. Nhưng không hề nghi ngờ, Diệp Hoài Tụ mặc áo tím rất đẹp. Dấu ấn thời gian không hề lưu lại trên khuôn mặt tỉnh xảo của Diệp Hoài Tụ. Mặc dù đi đường dài vất vả, nhưng cũng không thể làm lu mờ sắc đẹp của nàng. Có lẽ là vì thời tiết quá nóng, gò má nàng cũng đã ửng đỏ, trên đầu lấm tấm mồ hôi. Nhưng, tất cả những điều này càng khiến cho dáng vẻ của nàng càng đẹp hơn.

Khi Lý Nhàn bước tới bên ngoài chòi hóng mát bỗng dừng bước. Hắn không bước vào trong chòi đó. Bởi vì hắn bỗng phát hiện thấy, cây xanh thành rừng, hoa sen nở rộ, núi đó mát mẻ, lại cộng thêm một Diệp Hoài Tụ áo tím. Đó chính là một bức phong cảnh hoàn mỹ, giống như là một bức họa đã vẽ xong. Nếu mình bước vào, chỉ e là đã phá đi mất sự yên tĩnh này, vẻ đẹp này. Diệp Hoài Tụ được tô điểm trong phong cảnh, Lý Nhàn là người đứng ngoài ngắm phong cảnh và người đẹp.

- Ngươi đứng bên ngoài không nói một lời, là không nói chuyện với ta, hay là … không dám nói chuyện?

Diệp Hoài Tụ bỗng nhiên mở mắt ra, ngẩng đầu lên nhìn Lý Nhàn cười nói.

Lý Nhàn gãi đầu, có chút lúng túng nói:
- Tôi chỉ là sợ sau khi mình bước gần tới cô, sẽ làm hỏng mất cảnh đẹp.

Diệp Hoài Tụ hơi giật mình, liền bật cười thành tiếng. Nàng sửa lại mấy sợi tóc rối trước trán nói:
- Lâu rồi không gặp, cái miệng của ngươi vẫn ngọt ngào có chút hư tình giả ý.

Lý Nhàn ngượng ngùng mỉm cười, ngồi đối diện xuống chiếc bàn đá trước mặt Diệp Hoài Tụ. Có binh lính dâng trà lên, đặt trước mặt Lý Nhàn sau đó liền lui xuống. Chỉ là khi đi không tử chụ đã liếc nhìn khuôn mặt Diệp Hoài Tụ chốc lát, sau đó mới bối rối bước đi.

- Ngươi ở nơi này không tốt lắm.

Diệp Hoài Tụ nhìn Lý Nhàn nói một câu nghiêm túc.

- Sao lại không tốt?

Lý Nhàn hỏi một câu nghiêm túc. Hắn biết Diệp Hoài Tụ là một người phụ nữ hiếm thấy, không dễ gì gặp được, lại thấy Diệp Hoài Tụ nói thật như vậy, cho nên phản ứng đầu tiên của hắn là Diệp Hoài Tụ đã nhìn ra kẽ hở nào đó trong bố phòng của ngọn núi này, hoặc có lẽ là có chỗ nào đó khiến cho Diệp Hoài Tụ không hài lòng. Cự Dã Trạch là nơi mà Lý Nhàn lập nghiệp mấy năm tới, cho nên, hắn rất cẩn thận với bố phòng ở trại này. Lý Nhàn đã từng cùng Diệp Hoài Tụ thảo luận về binh pháp chiến trận ở Thảo Lư Trại Bắc, biết binh thư của người phụ nữ này chí ít cũng còn hơn mình một cỗ xe ngựa.

- Có chút tiêu điều, xơ xác, thiếu chút nhi nữ tình trường.

Diệp Hoài Tụ mím môi cười, nhìn sự kinh ngạc trên mặt Lý Nhàn mà có chút đắc ý.

Lý Nhàn không phản bác lại, nâng chén trà lên uống một ngụm.

Diệp Hoài Tụ nheo mắt nhìn hắn nói:
- Vừa rồi còn tưởng rằng ngươi không có biến đổi gì, bây giờ mới thấy xem ra ngươi càng ngày càng vô vị. Được rồi, bốn chữ nhi nữ tình trường, đổi thành khói lửa.

- Khói lửa?

Lý Nhàn không hiểu.

Diệp Hoài Tụ khẽ gật đầu nói:
- Từ khi ngươi vào sơn trại này, ta không nhìn thấy một người phụ nữ nào. Từ đó có thể thấy làng chài ven hồ, ra vào cũng đều là binh lính. Một nơi sơn thanh thủy tú đẹp như vậy, chỉ có sát khí quân võ, lại không có khói lửa nhân gian.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.