Tướng Minh

Chương 194-1: Nhiều còn hơn ít (1)



Tắm một cái thoải mái, không những tắm đi sự mệt mỏi của cơ thể, dường như cũng đã gột sạch những bụi bẩn còn sót lại từ cơ thể tới trái tim xuống. Diệp Hoài Tụ đặt một số thứ xuống, ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy mình đã thay đổi. Nàng không còn nặng nề giống như đánh vào một ngọn núi nữa, mà nàng nhẹ bỗng giống như một vũ công xoay chuyển trên phiến lá sen, lại là một Diệp Hoài Tụ hoàn toàn thoải mái. Ngay cả bản thân cũng không cảm thấy lần này … nàng thật sự đã thay đổi rồi.

Nàng không thật sự ngủ một giấc, bởi vì nàng biết khi người đàn ông muốn đi làm chuyện đại sự, người phụ nữ không nên trở thành sự trói buộc của người đàn ông. Có thể trói được thì tuyệt đối không thể ràng buộc. Cho nên, nàng thật sự cảm thấy thoải mái sau khi tắm một cái, nhưng tuyệt đối không thể ngã nhào lên chiếc giường mềm mại ngủ một giấc ngon lành được.

Khi nàng đứng dậy, bỗng nghe thấy bên cửa sổ để một bộ váy áo đã lâu mình không thấy.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, Gia Nhi cười có chút không chân thành nói:
- Đây là hắn vừa mới đích thân mang tới.

Hắn, Gia Nhi dùng từ hắn rất hay.

Diệp Hoài Tụ khỏa thân bước ra khỏi bồn tắm, chậm rãi đi tới bên giường. Gia Nhi vừa giúp nàng lau người vừa cười nói:
- Theo như hắn nói là đi dọn dẹp nhà kho trước đây của Cự Dã Trạch, cũng không biết Đại đương gia trước đây của Cự Dã Trạch Trương Kim Xưng này đã cướp được cái gì. Trong kho rõ ràng còn có thể tìm thấy bộ quần áo mới tinh như vậy. Vẫn là có người nào đó nói dối?

Chiếc khăn bông mềm mại trong tay Gia Nhi nhẹ nhàng lau vùng lưng của Diệp Hoài Tụ, sau đó liền xẹt qua cặp mông đầy đặn đó, rồi lại trượt xuống cặp đùi thon dài. Cặp đùi đó đẹp vô cùng, khi khép lại giữa hai đùi không có khe hở nào. Đôi chân hoàn mỹ này, láng bóng càng tăng thêm phần mập mạp, giảm bớt sự gầy còm. Mặc dù là phụ nữ nhìn cũng thấy tim đập thình thịch.

Diệp Hoài Tụ cầm bộ váy áo đó lên, quan sát cẩn thận.

Không phải là nàng thích mặc màu tím nhạt, nhưng thợ may cũng rất tinh xảo, chất liệu cũng rất trang nhã.

Nàng khé nhíu mày, nét mặt có chút thất thần.

- Tiểu thư không vui sao?

Cảm giác nhạy cảm của Gia Nhi đã cảm nhận được được sự khác thường của Diệp Hoài Tụ. Nàng nhìn bộ váy áo đó thở dài nói:
- Em biết tiểu thư không thích màu này. Nhưng hắn … nói, con người ta phải sống nhiều sắc màu khác nhau mới tốt, quần áo cũng vậy, cảm thấy bộ váy áo này màu sắc cũng rất đẹp, cứ mặc mãi một màu liệu có phải có chút nhàm chán không? Em nghĩ tiểu thư đã lâu rồi không mặc quần áo màu khác, cũng đã định từ chối. Nhưng … lại không dễ từ chối. Nếu tiểu thư không thích, bây giờ em sẽ đi lấy cho tiểu thư bộ quần áo trước đây.

- Không cần.

Diệp Hoài Tụ khẽ khoát tay, vuốt ve bộ váy áo đó nói:
- Ta chỉ là đang nghĩ, bao lâu rồi ta không mặc bộ quần áo màu này. Ta nhớ, thời trẻ, ta thích nhất là màu này.

Có lẽ bởi vì vừa mới tắm nước nóng xong, cho nên vẻ mặt nàng cũng có chút xinh đẹp lạ thường. Nàng đứng bên giường, Gia Nhi đứng phía sau, có chút khó tin nhìn Diệp Hoài Tụ. Gia Nhi cũng không nhớ bao lâu rồi tiểu thư không mặc quần áo ngoài màu tím ra, nhớ mang máng là khi tiểu thư ở Thảo Lư Giang Nam, thực sự rất thích màu váy áo mà nàng đang cầm trên tay này.

Màu vàng nhạt.

Tao nhã, không mất đi sự tươi tắn.

Lúc đó mình mới 7, 8 tuổi, cả ngày bám theo tiểu thư. Còn tiểu thư khi đó bao nhiêu nhỉ? 11 tuổi hay 12 tuổi? Suốt ngày làm cái đuôi đi sau người đó. Có một ngày, tiểu thư đã làm ra bộ quần áo mới màu tím nhạt, sau khi thay đổi người đó đã khen một câu rất đẹp. Từ đó về sau, hình như tiểu thư vẫn luôn mặc quần áo màu tím, đã bao lâu rồi? Đã 17 năm hay 18 năm rồi?

Gia Nhi có chút thất thần, không thấy sau lưng bóng loáng của Diệp Hoài Tụ có một giọt nước từ từ chảy xuống, chảy qua mông, chảy thẳng tới chân đầy tính đàn hồi.

- Mặc lên giúp ta.

Diệp Hoài Tụ quay người lại cười với Gia Nhi, khuôn mặt xinh xắn như hoa đào.

Gia Nhi “vâng” một tiếng, gật đầu, cũng không biết vì sao, quầng mắt lại ửng đỏ.

Nàng cẩn thận giúp Diệp Hoài Tụ mặc bộ váy áo đó lên, sau đó lùi ra phía sau hai bước để ngắm. Càng ngắm càng cảm thấy tiểu thư đã biến thành một người khác rồi. Vẫn xinh đẹp như vậy, chỉ là vẻ đẹp này đã tăng thêm vài phần nữa. Nàng không dám nói, tiểu thư không mặc áo tím, đã không có màu sắc phong trần trên bộ váy áo màu tím đó. Nàng cũng không muốn nói, chỉ cần bộ váy áo mới này khiến cho tiểu thư càng đẹp hơn. Điều này cũng đã đủ rồi, không phải sao?

- Hình như là chỉ may riêng cho tiểu thư người thôi vậy.

Gia Nhi cười nói, lặng lẽ lau đi nước mắt ở khóe mắt.

- Vừa người không?

Diệp Hoài Tụ quay người lại, xoay tròn một vòng, váy áo bay lên, giống như đóa hoa sen nở.

- Vừa khít!

Gia Nhi gật đầu trịnh trọng nói:
- Thật đúng là không thể hợp hơn được nữa.

Diệp Hoài Tụ gật đầu, như đang suy nghĩ.

…….

………..

- Cảm ơn ngươi đã tặng ta bộ quần áo.

Diệp Hoài Tụ mỉm cười nói với Lý Nhàn:
- Nhưng ngươi tặng sai rồi.

Sắc mặt Lý Nhàn liền tái đi, còn cho rằng đã chọc giận Diệp Hoài Tụ. Chỉ là câu tiếp theo của Diệp Hoài Tụ lại khiến hắn mỉm cười niềm nở.

- Ngươi nên tặng ta một bộ khôi giáp, bộ quần áo này mặc dù rất đẹp, ta cũng thích, nhưng bất luận thế nào cũng không ngăn được mũi tên, không ngăn được đao thương.

- Cô thật sự muốn đi cùng tôi?

Lý Nhàn thành thật hỏi.

Diệp Hoài Tụ gật đầu:
- Ta đã nói rồi, đương nhiên là giữ lời.

- Vì sao? Tôi muốn biết, vì sao cô lại vượt ngàn dặm xa xôi tìm tôi? Sau khi tới đây không nghỉ ngơi một chút, lại muốn lập tức xuất chinh cùng tôi?

Khi hỏi câu này, trong lòng Lý Nhàn bỗng thấy hoang mang, may mà bên cạnh không có ai. Cho nên, sắc mặt hắn không tự nhiên cũng không có ai nhìn thấy.

- Muốn nghe lời nói thật chứ?

Diệp Hoài Tụ đã thay một bộ màu vàng nhạt, xem ra khí chất thanh xuân tràn đầy. Khi nàng hỏi câu này khóe miệng khẽ nhếch lên, thấy được sự hoang mang.

- Nói thật!
Lý Nhàn gật đầu.

- Tới tìm ngươi là vì ta đã chán ghét cuộc sống ở Tái bắc rồi. Nhưng, hiện giờ thiên hạ Đại Tùy đã loạn thành mớ bòng bong rồi. Một người phụ nữ chân yếu tay mềm như ta, nếu muốn tiếp tục sống sót, đương nhiên phải tìm một nơi an toàn rồi. Ta có thể từ bỏ tất cả những gì mà mình đã có được trong những năm ở Tái bắc. Cho nên, không thể bạc đãi chính bản thân mình. Ta muốn tìm một chỗ an toàn, cũng muốn tìm được một người có thể mang lại cho ta sự an toàn. Hơn nữa, ta còn có thể vì người này mà không thể hối hận khi từ bỏ mọi thứ của mình.

- Nói như vậy đi.

Diệp Hoài Tụ suy tư một hồi, lại nói:
- Ngươi có thể nghĩ ràng ta đã xem ngươi là một minh chủ có thể làm được đại sự, cho nên tới đầu quân. Ta một lòng một dạ tới phò tá cho ngươi, để đổi lấy sự an bình ổn định sau này.

- Nhưng cô là một người phụ nữ … không cảm thấy cái giá phải trả quá lớn sao?

Lý Nhàn không kìm nổi liền hỏi, sau đó cười khổ lắc đầu:
- Còn nữa, minh chủ cái gì? Cô cũng đừng nhắc tới nữa. Tôi bây giờ chẳng qua chỉ là một mã tặc chiếm núi làm vua, không đáng được cô ca ngợi. Cô có thể nói tôi là một đại mã tặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.