Tướng Minh

Chương 196-1: Xong rồi (1)



Nguyên Vụ Bản thật sự lo lắng tới sự an toàn của Nguyên Vụ Chân, trong lòng không lo lắng gì tới số lương thảo kia, dù sao thì trong kho Lê Dương không thiếu nhất chính là lương thảo. Cho dù là mất đi hàng nghìn xe lương thảo cũng không có gì phải đau lòng. Nhưng, nếu Nguyên Vụ Chân xảy ra chuyện gì, y không có cách nào giải thích với em dâu.

Vội vàng lấy đủ ba vạn nhân mã, Nguyên Vụ Bản mặc áo giáp trụ nhảy lên ngựa chiến, vội vã dẫn quân ra khỏi cổng thành. Theo người đưa tin đó nói, đội quân áp tải lương thực vừa mới ra khỏi thành chưa đầy hai mươi dặm liền bị chặn lại. Có thể thấy đám thổ phỉ này to gan tới mức nào rồi. Trước khi y xuất thành, người đưa tin đó đã tỉnh lại, Nguyên Vụ Bản đã hỏi chi tiết sự việc, biết những tên thổ phỉ đó thực sự là cầm cờ hiệu của Trương Kim Xưng Cự Dã Trạch, nhưng, nhân mã không nhiều, cũng chính là khoảng sáu bảy nghìn người. Nếu không phải Nguyên Vụ Chân khinh xuất xông vào mà trúng kế mai phục, thổ phỉ cũng không thể cướp được lương thảo.

Trong lòng Nguyên Vụ Bản có chút oán hận người em họ này. Trước khi xuất thành ta còn dặn dò cẩn thận rồi, để ngươi cẩn thận hơn, sao vừa quay đi cái đã quên mất rồi? Vừa mới ra khỏi thành 20 dặm liền gặp loạn phỉ rồi, ngươi chỉ cần kết trận bảo vệ lương thảo, sau đó sai người trở về cầu cứu viện thì có phiền như vậy không? Tốt xấu gì cũng là tướng quân dẫn quân áp tải lương thực hai lần rồi, làm việc còn lỗ mãng như vậy.

Oán hận thì oán hận, y vẫn không thể không vội đi cứu viện.

May mà khoảng cách cũng không xa, ngoài 20 dặm trên vạn người hỗn chiến, vòng qua cánh rừng đã có thể thấy được.

Cách phía nam thành Lê Dương không xa chính là một ngọn núi. Ngọn núi này không quá cao, nhìn thế núi gập ghềnh giống như mấy chiếc bánh bao lớn vậy. Nhưng, cánh rừng trong núi rất rậm rạp, có lẽ những tên thổ phỉ đó chính là thấy được địa hình ở đây.

Ở một chỗ lồi lên của sườn núi, Lý Nhàn cười mà như không cười nhìn chiến đoàn phía dưới.

- Chiến lực binh lính trong thành Lê Dương quả thực không được tốt lắm!

Thiết Lão Lang cười nói:
- Nếu không phải muốn dụ Nguyên Vụ Bản ra, chỉ e là hơn một nghìn xe lương thảo đó lúc này chúng ta đã cướp xong rồi.

Lý Nhàn hăng hái khoát tay nói:
- Tạm thời nhẫn nại là vì sau này sải bước đi tới!

Lời này là của một đại nhân vật nào đó trước khi dựng nước ở kiếp trước đã nói, được Lý Nhàn cải biến. Nguyên văn có lẽ là, lùi một bước là để tương lai tiến bước lớn! Nhưng, rõ ràng, trong lòng người khác lúc này cũng không chú ý tới câu nói này. Mọi người đều hưng phấn vỗ tay, sẵn sàng chờ viện quân của Nguyên Vụ Bản tới cứu đội áp tải lương thực. Đây không phải là kế hoạch Lý Nhàn vốn định ra, mà là tạm thời thay đổi. Chiều hôm qua, Phi Hổ Mật Điệp thâm nhập vào thành Lê Dương trở về báo tin, nói hôm nay sẽ có một lô lương thảo xuất thành.

Sau khi biết được tin này, Lý Nhàn và Diệp Hoài Tụ đã đồng thanh nói một câu:
- Cơ hội tốt!

Mặc dù Lý Nhàn không hiểu vì sao Diệp Hoài Tụ lại có thể bỏ hết tất cả mọi thứ của nàng ở thảo nguyên U Châu mà xuôi xuống phía nam. Nhưng, một câu nói của Diệp Hoài Tụ trước khi xuất chinh thực sự đã nói rất rõ mục đích nàng tới lần này. Đơn giản mà nói, Diệp Hoài Tụ chính là tới đầu tư. Thiên hạ đại loạn, dù nàng là Diệp đại gia nổi tiếng thiên hạ. Dù La Nghệ U Châu là nghĩa huynh của nàng. Dù giữa nàng và A Sử Na Khứ Hộc có hiệp nghị gì. Nhưng không thể phủ nhận, khi hiệp nghị này dính đến tới bốn chữ tranh bá thiên hạ đều trở nên không đáng giá một đồng.

Gần như người có tầm nhìn một chút cũng có thể nhìn thấy, quái vật Đại Tùy này sắp sụp đổ. Bắt đầu từ năm Đại Nghiệp thứ 6 tới năm Đại Nghiệp thứ 9, nghĩa quân các nơi đã như măng mọc sau mưa, nhiều không kể xiết. Mặc dù mỗi nghĩa quân luận về lực lượng cá thể mà nói thì không đủ nền tảng để lay động Đại Tùy. Nhưng nhiều người tạo phản như vậy, giống như đàn kiến vỡ tổ, sớm muộn cũng sẽ sụp đổ một hang ổ lớn, dẫn tới vỡ đê.

Dưới tiền đề này, lời hứa của La Nghệ đối với Diệp Hoài Tụ đã trở thành vô nghĩa. Bởi vì bản thân La Nghệ cũng đã có ý muốn tranh giành thiên hạ. Thấy Đại Tùy đã sụp đổ, A Sử Na Khứ Hộc cũng không có lý do gì tiếp tục giúp Diệp Hoài Tụ xây dựng một chính quyền ở phương bắc. Bởi vì, Đại Tùy đã suy sụp rồi, người Đột Quyết tương tự cũng không thể bỏ qua cơ hội này.

Trong lòng Diệp Hoài Tụ vốn luôn có hình bóng của người đó. Nàng muốn giúp hắn ta cắt một vùng phương bắc Đại Tùy, dựng lên một quốc gia. Mà chuyện này, bất luận đối với La Nghệ mà nói hay đối với người Đột Quyết mà nói đều có lợi. Người Đột Quyết có thể giúp Diệp Hoài Tụ, bởi vì như vậy cũng tương đương với người Đột Quyết ở phương nam đã nhiều hơn một nước phụ thuộc. Sau này tấn công Đại Tùy cũng có thêm một khối ván cầu. Còn đối với La Nghệ mà nói, chỉ cần nơi mà Diệp Hoài Tụ chọn không nằm ở Trác quận chính là nơi không xung đột với hắn ta. Hắn ta sẽ vì chuyện này mà không ngừng lấy được chỗ tốt của triều đình.

Nếu phương bắc thực sự xuất hiện một tiểu quốc cát cứ một phương, Đại Tùy chắc chắn không thể dễ dàng tha thứ. Mà La Nghệ là đại tướng biên quân, y cần chiến tranh để mở rộng thực lực của mình.

Tuy nhiên, trên thiên hạ Đại Tùy không để cho người khác tới đào móc căn cơ, thời điểm mình cũng đã lung lay sắp đổ, hiệp nghị giữa Diệp Hoài Tụ và La Nghệ, A Sử Na Khứ Hộc đều đã trở thành vô nghĩa.

Mà thiên hạ Đại Tùy mới bắt đầu đại loạn, Diệp Hoài Tụ đã nhạy bén phát hiện ra điểm này.

Lý Nhàn cũng không biết sau khi Diệp Hoài Tụ rời khỏi U Châu tới thảo nguyên của người Khiết Đan cũng đã có một cuộc đàm phán dài với Đáp Lãng Trường Hồng. Chính vì buổi nói chuyện dài này, khiến cho Diệp Hoài Tụ hoàn toàn hết hy vọng.

Cho nên, một người phụ nữ, một người phụ nữ không định sống cuộc sống bình lặng, nàng phải một lần nữa đưa ra lựa chọn.

Do đó, nàng đã vượt ngàn dặm xa xôi từ Tắi Bắc tới Yến Sơn lại tới Cự Dã Trạch.

Không hề nghi ngờ, Diệp Hoài Tụ lúc này tìm tới Lý Nhàn chính là như theo lời nàng nói, khi nàng từ bỏ tất cả mọi thứ, nàng tất nhiên phải nhặt lên được thứ gì đó. Vì bản thân nàng, cũng gián tiếp vì Lý Nhàn. Theo như lời nàng nói chính là, dùng bản thân nàng để đánh đổi, đánh đổi lấy một nơi yên ổn cho mình.

Cho nên, nàng đã chọn Lý Nhàn.

Có thể nói, lúc này giữa nàng và Lý Nhàn mặc dù có chút mờ ám nho nhỏ, nhưng tuyệt đối không có gì khác.

Mà đôi khi, quan hệ lợi ích đơn giản này lại càng vững chắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.