Tướng Minh

Chương 201-1: Nhà có hai huynh đệ (1)



Giáo huấn của Chu gia là trong gia tộc không cho phép bất cứ người nào được làm quan. Chu Nhất Thạch là gia chủ hiện tại của Chu gia, là người lãnh đạo mới của gia tộc có nhiều thế hệ làm nghề đóng thuyền. Phụ thân của y có yêu cầu rất nghiêm khắc về y, bất luận là về tay nghề hay về nhân cách. Cho nên, Chu Nhất Thạch hai lần cự tuyệt lời mời của Lai Hộ Nhi Đại tướng quân đến gia nhập vào đội thủy quân Đại Tùy, mặc dù là như vậy nhưng trên đầu y vẫn nghiễm nhiên đội cái tước vị Hương hầu.

Mặc dù Chu Nhất Thạch hành sự rất khiêm tốn nhưng y vẫn cảm thấy là bản thân đã làm trái với lời giáo huấn của phụ thân. Nhưng thời gian cứ chầm chậm trôi qua, mấy tháng sau đó, Chu Nhất Thạch cũng đã thích ứng được với thân phận này đồng thời phát hiện ra rằng dựa vào cái tước vị không phải là quá cao này cũng có thể mang lại rất nhiều lợi ích đến cho gia tộc, ví dụ như Hồng Tân Lâu của y, không còn ai dám đến đó gây rối nữa. Mặc dù trong thành Giang Đô chưa có một người nào biết ông chủ giấu mặt của Hồng Tân Lâu chính là Chu Nhất Thạch. Bắt đầu từ năm Khai Hoàng thứ nhất, chuyện gia tộc của y đóng thuyền cho triều đình đã khiến cho chuyện kinh doanh của nó trở nên thịnh vượng, Hồng Tân Lâu cũng chỉ được coi là một sản nghiệp không quá lớn trong chuyện kinh doanh của gia tộc này mà thôi.

Đường tài lộc lớn nhất của Chu gia chính là thủy vận.

Tất cả các bến tàu ở khu vực sông Trường Giang về cơ bản đều có thể thấy tàu buôn của Chu gia, ngay cả đến hai lần triều đình chinh phạt Cao Cú Lệ, tàu thuyền vận chuyển lương thực theo lộ trình Liêu Tây- trấn Hoài Viễn thì có đến mấy trăm chiếc là của Chu gia, và đương nhiên là sau khi Chu Nhất Thạch thiết kế và chỉ đạo thợ đóng thuyền làm xong chiếc thuyền Long Chu cho Hoàng Đế Bệ Hạ thì danh tiếng của gia tộc này càng ngày càng vang xa, thậm chí còn vượt qua cả danh tiếng của tiền nhiệm gia chủ Chu Á Huy lãnh đạo trước đó. Phải biết rằng lúc đó, quan hệ của Sở Công Dương Tố và đại tướng quân Hạ Nhược Bạt và Chu Á Huy vô cùng mật thiết.

Từ Hồng Tân Lâu về đến tòa nhà trong ngõ Hoa Dương, Chu Nhất Thạch đều nhốt mình trong phòng sách rất lâu, không hề ra ngoài. Vợ y Tôn Thị không biết chồng mình có chuyện gì nhưng cũng không dám bước vào làm phiền tướng công, chỉ lặng lẽ cử người đến mời đệ đệ của Chu Nhất Thạch là Chu Bất Sĩ đến.

Chu Bất Sĩ nhỏ hơn Chu Nhất Thạch năm tuổi, từ nhỏ đến lớn huynh trưởng đều rất yêu thương gã, chăm sóc cho gã, cho nên Chu Bất Sĩ vô cùng kính trọng người đại ca này. Chuyện trong gia tộc, gã luôn đứng bên cạnh huynh trưởng của mình vô điều kiện. Bất luận là quyết định nào của Chu Nhất Thạch, gã đều tuyệt đối nghe theo và ủng hộ.

]Quan hệ của hai người từ nhỏ đã rất tốt rồi cho nên trong thời điểm này người đầu tiên Tôn thị nghĩ đến chính là y.

Chu Bất Sĩ bước vội vàng từ ngoài sân vào trong phòng sách của Chu Nhất Thạch, gã chỉ đơn giản hỏi Chu Nhất Thạch đã xảy ra chuyện gì, rồi gật đầu với Tôn thị an ủi đại tẩu vài câu. Gã bước đến trước cửa, nhẹ nhàng gõ và lên tiếng:
- Đại ca, là đệ!

- Vào đi! Hiếu Xương!

Hiếu Xương chính là tên tự của Chu Bất Sĩ.

Chu Bất Sĩ đẩy cửa bước vào trong, gã phải mất một lúc để thích ứng với ánh sáng ảm đạm trong căn phòng thì mới nhìn rõ, đại ca đang ngồi lặng người trước bàn làm việc. Trên mặt bàn đặt một chồng sách bằng da dê rất dày. Lúc nào gã cũng đi bên cạnh đại ca nên Chu Bất Sĩ vừa nhìn là biết cuốn sách dày cộp đó là thứ gì.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Chu bất Sĩ bước đến bên cạnh Chu Nhất Thạch, cúi đầu nhìn chăm chú vào những hình vẽ chi chít trên cuốn sách, hỏi.

Chu Nhất Thạch ngẩng đầu lên nhìn đệ đệ- người mà y tin tưởng nhất của mình, cười khổ nói:
- Hiếu Xương, đệ còn nhớ đến chuyện hồi nhỏ có một lần hai huynh đệ chúng ta được phụ thân dẫn đến Thảo Lư Diệp gia không?

Chu Bất Sĩ nghĩ ngợi một hồi rồi lắc đầu đáp lại:
- Lúc đó đệ còn quá nhỏ, đệ không nhớ được, Thảo Lư Diệp gia làm sao?

Chu Nhất Thạch đáp lại:
- Chiều hôm qua Thảo Lư Diệp gia có tới đây, ta đã gặp cô ấy ở Hồng Tân Lâu. Đệ biết đó, quan hệ của hai nhà Chu gia và Diệp gia là quan hệ lâu năm, thậm chí tiền nhiệm gia chủ của Thảo Lư Diệp gia và phụ thân còn là bạn tri kỉ, cho nên người của Thảo Lư đến ta đương nhiên phải tiếp đón tử tế, nhưng … chuyện mà ta không thể ngờ được rằng, người của Diệp gia đến là vì mục đích đó.

Trong lòng Chu Bất Sĩ không khỏi hoang mang, gã nhìn xuống cuốn sách bằng da dê trên bàn và hỏi:
- Không phải là?

Chu Nhất Thạch gật đầu đáp lại:
- Đúng vậy, tiền nhiệm gia chủ của Diệp gia chính là Diệp Hoài Tụ, cô ta muốn mua bản thiết kế Long Chu trong tay ta.

- Cô ta muốn bản thiết kế Long Chu để làm gì, nếu để triều đình biết được thì đây chính là tội chém đầu đó! Đại ca, nói gì thì nói chúng ta không thể bán bản thiết kế này cho cô ta! Chu gia chúng ta có thể vì chuyện này mà liên lụy đến cả gia tộc.

- Đệ cho rằng ta ngốc hay sao?

Chu Nhất Thạch thở dài:
- Cho dù là cô ấy muốn mua cái đầu của ta, chỉ cần giá cả hợp lý thì ta đây cũng chẳng tiếc gì nhưng còn về bản thiết kế của Long Chu, thì chuyện này quá lớn. Nếu như để triều đình biết được là có người muốn mua bản thiết kế này chỉ e rằng sẽ ngay lập tức tịch thu nó. Nhưng tâm huyết của Chu gia chúng ta, ta không đành lòng đem hủy … Ta nghe nói, Diệp Hoài Tụ có quan hệ rất mật thiết với Lục Lâm Đạo, ta nghi ngờ là cô ấy đến đây là để mua hộ. Nói không chừng hào kiệt của Lục Lâm Đạo không biết trời cao đất dày cũng muốn học theo Bệ Hạ. Chúng ta không thể đắc tội với triều đình nhưng cũng không thể đắc tội với hào kiệt của Lục Lâm Đạo. Những người đó đều là những tên tặc khét tiếng, ngộ nhỡ chúng đến cướp bản thiết kế, thì gia tộc chúng ta chẳng phải là gặp đại họa hay sao.

Y nhìn Chu Bất Sĩ nói:
- Hiếu Xương, đệ đến đúng lúc lắm, ta cũng có ý định muốn cử người gọi đệ sang đây.

Chu Nhất Thạch chỉ vào chồng sách dày cộp nói:
- Bản thiết kế của Long Chu đệ hãy mang cất giữ ở một nơi an toàn, đợi một thời gian nữa rồi hãy bàn tiếp. Ta nghĩ rằng Diệp Hoài Tụ không mua được bản thiết kế này thì nhất định sẽ nghĩ ra cách khác.

- Đại ca!

Chu Bất Sĩ hoảng hốt nhìn y nói:
- Huynh chính là gia chủ của Chu gia, bản thiết kế Long Chu này chính là báu vật của Chu gia, làm sao huynh có thể giao nó cho đệ? Đệ thấy rằng … không bằng chúng ta báo quan thôi, không phải là huynh có quan hệ rất tốt với Quận thủ Ngu Sĩ Hồng đại nhân hay sao? Chúng ta có thể đi tìm ngài ấy!

- Tìm ông ta?

Chu Nhất Thạch cười lạnh đáp lại:
- Chu gia của chúng ta mặc dù được ca tụng là gia đại nghiệp đại, nhưng nói cho cùng thì cũng chỉ là được xếp vào thương nhân, có bao nhiêu người ngoài kia đang nhòm ngó vào khối tài sản của gia đình chúng ta chứ? Nếu như không phải phụ thân và Sở Công là tri kỉ của nhau, thì người trong triều đình sớm đã đối phó với chúng ta rồi. Có quá nhiều người đang nhòm ngó đến khối tài sản của gia tộc chúng ta, chúng cũng không tiếc bất cứ thủ đoạn gì để đạt được mục đích đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.