Tướng Minh

Chương 201-2: Nhà có hai huynh đệ (2)



Ngu Sĩ Hồng? Từ sau khi Dương Huyền Cảm tạo phản đến giờ đệ có thể ông ta đến nhà mình hay không? Con trai của Sở Công tạo phản nếu không phải chúng ta sớm chủ động cắt đứt quan hệ với Dương Huyền Cảm và chuyển nhà đến Giang Đô lánh nạn thì chúng ta đã bị liên lụy rồi. Lúc chúng ta đóng thuyền Long Chu cho Hoàng Đế thì không có một ai có thể làm gì được chúng ta nhưng bây giờ Long Chu đã hoàn thành, nếu như Ngu Sĩ Hồng biết được, chưa biết chừng ông ta sẽ là người đầu tiên ra tay với chúng ta.

- Vậy bây giờ phải làm sao?

Nhắc tới Dương Huyền Cảm, Chu Bất Sĩ liền sửng sốt.

Chu Bất Sĩ cũng không đưa ra được chủ ý nào:
- Nếu như không báo quan được, thì đệ tìm bạn bè trên giang hồ giúp đỡ? Đại ca! Đệ cũng quen biết không ít người trong Lục Lâm Đạo, bỏ một ít tiền, nhờ bọ họ trừ khử Diệp Hoài Tụ?

- Chuyện này …

Chu Nhất Thạch nhíu mày, trầm ngâm một lúc:
- Chưa đến lúc bất đắc dĩ, chúng ta không thể làm như vậy được. Dù gì thì khi Diệp Hoài Tụ đề cập đến chuyện mua bản thiết kế giọng điệu vẫn rất khách khí. Như thế này đi, chúng ta hãy cất giữ bản thiết kế này đi đã, sau đó sai người đi theo dõi Diệp Hoài Tụ. Hiện tại thì cô ta đang trọ ở quán trọ Duyệt Lai, nếu như xảy ra những chuyện bất thường thì cô ta cũng không thể trách chúng ta không niệm giao tình giữa hai nhà Chu gia và Diệp gia.

- Như vậy đi!

Chu Bất Sĩ gật đầu đáp lại:
- Vậy đệ mang bản thiết kế này đi trước, đợi sóng yên biển lặng thì đệ lại gửi lại cho huynh.

Chu Nhất Thạch thở dài:
- Đệ phải cẩn thận đó!

Chu Bất Sĩ đáp lại:
- Đại ca xin hãy yên tâm! Cho dù đệ chết thì cũng không để mất bản thiết kế này đâu!

Lúc gã nói ra lời này, trong mắt của Chu Bất Sĩ chợt lóe lên một thần thái khác thường.





Thành tây Giang Đô, quán trọ Duyệt Lai.

Những căn phòng tốt nhất, đắt nhất của quán trọ Duyệt Lai chính là mấy căn phòng khách ở sân sau. Sân vườn được quét dọn sạch sẽ, phong cảnh yên tĩnh, bất luận là đồ ăn hay là điều kiện phòng ở đều tốt hơn lầu gỗ trước mặt. Đương nhiên, tiền nào của nấy, số tiền bao trọn mấy căn phòng này trong một ngày đủ để thuê phòng thượng hạng của lầu gỗ trước mặt hơn mười ngày.

Cho nên, tất cả những người khách đến thuê căn phòng ở sân sau đều được ông chủ của quán trọ Duyệt Lai đặc biệt chú ý. Bởi vì những người có thể thuê được căn phòng đó thì đều là những khách hàng lớn hoặc là những người có thân phận không hề tầm thường, ông ta không dám đắc tội. Khi mà Diệp Hoài Tụ bước vào căn phòng sân sau thì ông chủ của quán trọ Duyệt Lai càng để ý hơn. Nói một cách thật lòng thì ông ta chưa bao giờ gặp một người phụ nữ lại đến xinh đẹp như vậy, một vẻ đẹp không tỳ vết. Nếu đem ra so sánh thì người vợ già của ông đúng là một trời một vực.

Nào là y phục, tướng mạo, cử chỉ, cái gì cũng đẹp.

Đặc biệt là vị mỹ nhân này rất ít khi bước ra khỏi cửa nhưng lại rất khách khí đối với người khác, nên càng làm tôn lên vẻ kiêu xa quý phái của nàng. Phải biết rằng kỹ nữ có thân phận cao quý một chút ở thanh lâu còn chọn khách mà tiếp, ai mà không có cái bộ dạng lạnh lùng khó gần cơ chứ?

Cho nên, mấy ngày hôm nay tất cả đồ ăn thức uống của vị khách đặc biệt này đều do đích thân ông chủ quán trọ Duyệt Lai quản lý. Chăn đệm đều được thay mới tinh, thức ăn cũng do ông đích thân xuống bếp chỉ đạo, cố gắng để cho món ăn thêm bắt mắt hơn. Nhưng ông ta cũng hiểu được rằng vị mỹ nhân có vẻ đẹp tựa như tiên nữ giáng trần kia nhất định là không để ý đến ông, nói không chừng … còn là con chim hoàng yến của một vị đại nhân nào đó trong triều.

Từ sân sau bước ra, ông chủ quán trọ Duyệt Lai nghĩ đến nụ cười thản nhiên của vị mỹ nhân kia mà trong tim ông liền rộn ràng lên, rồi ông lại nhớ đến người vợ hung dữ của mình, thân hình như như cái thùng nước, còn có cả cái chày cán bột lúc nào cũng lăm lăm trong tay của mụ làm ông lại rùng mình một cái.

- Phải hầu hạ cẩn thận đó!

Ông ta hạ giọng căn dặn nha đầu chuyên hầu hạ khách ở khu vực sân sau, nhân cơ hội xoa xoa hai cái lên bộ ngực mới nhú của tiểu nha đầu kia, còn chưa đã nghiền thì đã nghe thấy tiếng gào rít đằng sau lưng.

- Đồ chết dẫm! Lại ở đây lóng ngóng chân tay, da lại ngứa rồi rồi à.

Ông chủ sợ đến mức chạy bán sống bán chết.

Trong sân nhỏ, Gia Nhi nhìn thấy nhìn thấy bộ dạng sợ sệt của ông chủ thì liền khúc khích cười, sau đó thì đóng cửa lại.

Trở lại trong phòng, nàng cười cười nói với Diệp Hoài Tụ:
- Tiểu thư, thật không ngờ phu nhân của ông chủ ở đây dùng chày cán bột cũng có vài phần kỹ năng đó, điệu bộ lúc đi cũng oai phong lẫm liệt lắm đó.

Diệp Hoài Tụ nhìn nàng một cái và nói:
- Mới có vài ngày mà em ba hoa đã giống như mấy người ở đây rồi đó.

Gia Nhi lè lưỡi, rồi xuống ghế rồi hỏi:
- Xem ra Chu Nhất Thạch vẫn rất trung thành với triều đình, tiếp theo chúng ta nên làm gì?

- Đầu tiên phải đợi Lưu Hắc Thát điều tra rõ về Chu gia ở thành Giang Đông đã rồi mới bàn tiếp. Hôm qua ta trực tiếp đề cập đến chuyện muốn mua bản thiết kế Long Chu, chẳng qua chỉ là muốn xem phản ứng của Chu Nhất Thạch là như thế nào. Xem ra hắn ta không có gan giấu triều đình làm chuyện này, nếu đã như vậy thì chúng ta phải dùng cách khác thôi.

Gia Nhi nói:
- Tháng bảy Chu gia mới chuyển nhà đến Giang Đô, trước đó chỉ có hai huynh đệ Chu Nhất Thạch và Chu Bất Sĩ dẫn theo thợ đi đến Giang Đô đóng thuyền. Xem ra, bọn họ là muốn trốn tránh.

Diệp Hoài Tụ gật đầu tán thành:
- Dù sao thì Chu Gia và Dương Huyền Cảm cũng có quan hệ từ lâu, vào thời điểm này, Chu Nhất Thạch sẽ càng cẩn thận hơn.

Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
- Người của chúng ta giám thị Chu gia vừa mới báo cáo: Chu Bất Sĩ đã đến nhà Chu Nhất Thạch, ở đó rất lâu rồi mới đi ra, hơn nữa khi ra về y còn ôm trước ngực một túi gì rất lớn … Gia Nhi, em hãy đích thân dẫn người đi theo dõi Chu Bất Sĩ cho ta.

Nàng cười cười nói:
- Một nhà hai huynh đệ, đại ca thì có uy danh, nhị đệ thì dốc lòng phò tá, đúng là không chê vào đâu được.

- Chỉ có điều … cứ cho là hai huynh đệ ruột đi chăng nữa, lẽ nào không có mâu thuẫn gì hay sao?

Gia Nhi gật đầu bổ sung:
- Vâng, tiểu thư, em sẽ dẫn theo một nhóm Mật Điệp đi theo dõi họ ngay.

Diệp Hoài Tụ ừ một tiếng, cầm cốc trà lên nhấp một ngụm rồi khẽ cười. Gia Nhi ngạc nhiên hỏi lại:
- Tiểu thư, người nghĩ đến chuyện gì mà vui như vậy?

Diệp Hoài Tụ cười nói:
- Phi Hổ Mật Điệp … còn muốn ta giữ chức Nhị Đương gia, đầu óc tên tiểu tử đó tại sao lại nhiều thứ lộn xộn đến như vậy, người như hắn sống có lẽ còn mệt hơn cả ta? Từ trước đến giờ ta chưa thấy người đàn ông nào lại cẩn thận đến như vậy. Nói hắn tham sống sợ chết thì cũng không sai nhưng trên chiến trường lại là một người giết người không ghê tay, cũng không biết, phải là người cha mẹ như thế nào mới có thể sinh ra được một tên yêu nghiệt như vậy?

Gia Nhi yên lặng rồi thở dài đáp lại:
- Chỉ e là …từ nhỏ đã phải đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết nên hắn mới có nhiều tâm tư và thủ đoạn như vậy.

Diệp Hoài Tụ lặng người đi, khẽ gật đầu rồi lại yên lặng như đang suy tư pecial-character:line-break'>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.