Tướng Minh

Chương 217-1: Nơi nào là nhà (1)



Mạch đao của Hùng Khoát Hải rất nặng, thời điểm ở Cự Dã Trạch gã đã suy xét rất lâu, đến con chiến mã Lý Nhàn tìm cho gã cũng không mang theo, dù sao lần này ra ngoài cũng không phải đi chinh chiến trên sa trường, vì thế gã chọn một cây gậy sắt nhẹ hơn mạch đao của gã rất nhiều.

Cho nên gã mới có một câu cảm thán như thế.

Đáng tiếc, không mang mạch đao của ta đến.

Gã ẩn thân dưới tàng cây chỉ chờ Lý Nhàn bức Văn Ngoạt lại đây sau đó đột nhiên ra một kích, vốn đây là do Lý Nhàn nghĩ ra phải giết bằng một kích, nhưng bởi vì không có binh khí tiện tay hơn nữa Văn Ngoạt phản ứng nhanh ngoài dự đoán của mọi người. Lãng phí diệu cục của tướng quân thiết kế, Hùng Khoát Hải cảm thấy vạn phần đáng tiếc. Mã chiến của gã không tốt, nhưng được Lý Nhàn thừa nhận có bộ chiến vô địch, bởi vậy có thể thấy được võ nghệ của Hùng Khoát Hải vô cùng dũng mãnh. Nhưng dù vậy, một côn vẫn như cũ không giết được Văn Ngoạt.

Thời điểm thiết côn sắp nện lên người Văn Ngoạt, Hùng Khoát Hải đã biết kết quả.

Văn Ngoạt phản ứng nhanh đến mức không thể tin nổi, dưới tình huống đột nhiên bị tập kích còn có thể đem trường đao trong tay xoay ngược lại chắn ở sau lưng mình, sau đó thân hình mạnh mẽ lao về phía trước. Một côn này đánh trước khi y giơ trường đao chắn ở phía sau lưng mình, chính là dưới loại tình huống này y rõ ràng còn có thể mượn lực bay ra ngoài, nhìn như là y bị Hùng Khoát Hải dùng một côn đánh bay, kỳ thực uy lực của một côn này bị y mượn dùng để vọt về phía trước và bị trường đao đỡ tan mất hơn phân nửa.

Sau khi bay về phía trước Văn Ngoạt dùng trường đao bị đánh thay đổi hình dạng đâm lên, bức lui Lý Nhàn đang nhân cơ hội xông lên sau đó hai chân chạm xuống đất, nhưng một trận đau nhức truyền đến từ bụng khiến thân hình y rốt cục cũng không đứng vững được, bước chân lảo đảo một chút lập tức bùm một tiếng ngã xuống đất. Hai người Thanh Diên và Hoàng Loan nhanh chóng xông lại, hợp lực nâng Văn Ngoạt dậy. Lúc này Cẩm Y Thị Vệ trong rừng cây đã dắt ngựa tới trước người, Thanh Diên và Hoàng Loan nâng Văn Ngoạt lên lưng ngựa, mười mấy tên Cẩm Y Thị Vệ dùng liên nỏ bức lui Lý Nhàn và Hùng Khoát Hải, Thanh Diên giúp đỡ Văn Ngoạt hai người cùng cưỡi một con ngựa, Hoàng Loan lên ngựa ở một bên thủ hộ đánh ngựa rồi đi.

Mấy chục tên Cẩm Y Thị Vệ lên ngựa đi theo các nàng theo bờ sông chạy trốn về một hướng, còn lại hơn trăm tên Cẩm Y Thị Vệ dưới sự dẫn dắt của một Giáo Uý không ngờ kết thành một bức tường dài ngăn Lý Nhàn và nhân mã dưới tay lại.

Lý Nhàn cưỡi lên Đại hắc mã mang theo kỵ binh xông về phía trước, hơn hai trăm Cẩm Y Thị Vệ kia hung hãn không sợ chết lấy thân mình chắn trước tinh kỵ Yến Vân Trại. Bọn họ không tiếc dùng thân thế của mình ngăn cản chiến mã, dùng thân xác máu thịt ngăn cản vó ngựa, máu hơn hai trăm người đổ tại chỗ, sau khi giết chết hầu hết hơn hai trăm Cẩm Y Thị Vệ, Văn Ngoạt bọn họ đã đi xa. Lý Nhàn cưỡi đại hắc mã đuổi theo lại bị một đám Cẩm Y Thị Vệ được phân tới chặn lại, như thế ba lượt, hơn mười tên Cẩm Y Thị Vệ che chở Văn Ngoạt rốt cục cũng trốn thoát.

Lý Nhàn một đao chặt đứt đầu tên Cẩm Y Thị Vệ chắn trước mặt mình, lại nhìn về phía trước đã không thấy bóng dáng đám người Văn Ngoạt.

Đem mặt giáp đẩy lên, Lý Nhàn khẽ lắc đầu thở dài.

Biết có tiếp tục đuổi theo cũng vô ích Lý Nhàn thúc ngựa quay về, xoay người xuống ngựa trước người Diệp Hoài Tụ. Hắn đi đến trước mặt Diệp Hoài Tụ, há miệng thở dốc nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Diệp Hoài Tụ gật đầu với hắn lập tức đi về phía thi thể Diệp Phúc Vũ. Lúc này, Diệp Phiên Vân đã khóc ngất đi, mà Gia Nhi ôm thi thể Diệp Phúc Vũ còn đang khóc nức nở.

- Thật có lỗi, ta đã tới muộn.

Lý Nhàn đi phía sau Diệp Hoài Tụ hạ giọng nói.

Diệp Hoài Tụ chậm rãi lắc đầu nói:
- Ngươi không đến muộn.

Nàng ngồi xổm xuống bên người Diệp Phúc Vũ, vươn tay chậm rãi phủ lên khuôn mặt của y sau đó vuốt đôi mắt đang mở to của y lại.

- Huynh đệ bọn họ từ nhỏ lớn lên ở Diệp gia, lúc trước cha mẹ bọn họ mang theo bọn họ đến nương nhờ họ hàng, kết quả nửa đường bị nhiễm bệnh nặng hai người đều qua đời, cũng không biết là ông trời thương hại hay là cha mẹ bọn họ tích đức, hai huynh đệ còn đang quấn tã lót không bị nhiễm bệnh, đúng lúc gia phụ đi qua đem bọn họ mang về Thảo Lư, từ đó trở đi bọn họ cũng mang họ Diệp.

Diệp Hoài Tụ lấy ra một cái khăn vừa lau vết máu trên mặt Diệp Phúc Vũ vừa nói:
- Từ nhỏ kỳ thật bọn họ đã biết mình không phải người của Diệp gia, nhưng bọn họ vẫn coi Diệp gia như nhà của mình, coi ta như tỷ tỷ, coi cha ta như phụ thân, từ Giang Nam đến Tái Bắc không biết bọn họ đã cùng ta nếm bao nhiêu khổ cực, trước đó vài ngày y còn nói với ta, nếu không vội trở về thì muốn quay lại Giang Nam về thăm Thảo Lư.

- Nơi này cách Thảo Lư không xa, nhưng ta không đồng ý với y.

Diệp Hoài Tụ nhớ tới vẻ mặt tiếc hận và không muốn xa rời của Diệp Phúc Vũ trước khi chết lẩm bẩm nói:
- Tại sao ta lại không đồng ý với y?

- Đem y chôn cất ở Thảo Lư đi.

Lý Nhàn đỡ bả vai Diệp Hoài Tụ hạ giọng nói:
- Ta và cô cùng nhau đưa y về Thảo Lư nhé.



Bọn kỵ binh làm vài cái cáng, khiêng thi thể của Diệp Phúc Vũ và mấy người bị thương Lưu Hắc Thát, Diệp Phiên Vân và Từ Hạt Tử lên đường. Từ người mù biết lần này có thể sống toàn bộ là do mình rất may mắn, nếu không phải gặp được nhân mã của Yến Vân Trại chỉ sợ mình sớm đã bị tay sai của triều đình giam giữ chịu đủ loại tra tấn cuối cùng chết không có chỗ chôn.

Thời điểm biết được thiếu niên kia là tướng quân đứng đầu Yến Vân Trại, y lại kinh ngạc. Mới chừng ấy tuổi đã có thể trở thành đại hào một phương, dưới tay còn có binh lính tinh nhuệ và phần đông hào kiệt như vậy tương trợ, không thể không làm người ta tán thưởng. Nhất là một thân võ nghệ của Lý Nhàn không ngờ giao thủ với Văn Ngoạt cũng không rơi vào thế hạ phong, Từ người mù lại cảm thấy ngạc nhiên thán phục không hiểu.

Y nhìn thấy Văn Ngoạt xuất thủ, tuy rằng Văn Ngoạt là một hoạn quan, nhưng cái loại khí phách khi y ra tay kia đương thời gần như không tìm thấy đối thủ. Một tay cầm chiếc dù đen lớn một tay cầm thiết thương, một thương gây tổn thương cho ba người, hơn nữa ba người kia đều có võ nghệ không tầm thường, bởi vậy có thể thấy được tu vi của Văn Ngoạt dũng mãnh bao nhiêu, nhưng Lý Nhàn có thể dùng bảy mũi tên bức lui Văn Ngoạt, sau đó khi giao thủ với Văn Ngoạt lại biểu hiện ra một mặt đao pháp kinh người. Lúc này trong lòng Từ người mù đã đánh đồng bản lĩnh của Lý Nhàn với vài vị hào kiệt của Ngõa Cương Trại rồi, thậm chí, y cảm thấy cho dù là Trình đương gia độc chiến với Văn Ngoạt cũng chưa chắc có thể làm tốt hơn Lý Nhàn.

Y vốn muốn kiên trì rời đi, nhưng tổn thương trên đùi và bả vai thật sự nặng.

Lý Nhàn để y tĩnh dưỡng, đợi sau khi thương thế lành sẽ phái người đem y đưa về Ngõa Cương Trại. Lúc này Từ người mù đã sớm không oán hận Lưu Hắc Thát vì dùng một đao làm bả vai mình bị thương, ngược lại còn bị thuyết phục bởi sự quyết đoán giết người bùng lên hết sức trước khi trọng thương của Lưu Hắc Thát. Y vốn tưởng rằng chỉ có người Ngõa Cương Trại bọn họ mới là hảo hán chân chính, các lộ nghĩa quân khác chỉ là một đám giặc cỏ thôi, nhưng sau khi gặp được người Yến Vân Trại rốt cuộc y mới biết đạo lý nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.