Tướng Minh

Chương 34-2: Lớn như trời đất (2)



Lý Nhàn và Thiết Lão Lang tán thưởng cười một tiếng, sau đó giống như thỏ nhảy trở về phòng của mình.

Không cần Đạt Khê Trường Nho phân phó, Huyết kỵ binh tự chia đi nấu nước nóng đưa qua cho hai kẻ điên một lớn một nhỏ kia.

Sau khi Lý Nhàn vọt vào phòng của mình liền nhảy một cái lên giường, sau đó kéo chăm bao lấy thân thể.

- Muốn chết à!

Đạt Khê Trường Nho theo sau tiến vào, đem túi rượu có thể đựng bốn cân rượu mạnh trên thắt lưng quăng vào người Lý Nhàn. Lý Nhàn từ trong chăn vươn tay mở túi rượu ra, sau đó rót một ngụm vào miệng. Rượu cay theo cổ họng của hắn ùng ục ùng ục rót vào trong, cũng theo khóe miệng tràn ra thấm ướt cả chăn. Yết hầu mới nhú lên chuyển động lên xuống, không ngờ mang theo vài phần khí phách hào hùng rung động lòng người.

Cảm giác trong dạ dày có một ngọn lửa thiêu đốt, liên tục đốt đến cổ họng Lý Nhàn mới dừng lại. Để túi rượu sang một bên, nhếch môi ngây ngô cười hai tiếng hì hì với Đạt Khê Trường Nho.

- Thực con mẹ nó sảng khoái!

Hắn cười rất ngốc rất là ngốc.

- Cho ta một lý do.

Đạt Khê Trường Nho đón túi rượu uống một ngụm, ngồi xuống ghế.

- Lý do gì?

Lý Nhàn nghẹo đầu hỏi.

Đạt Khê Trường Nho trừng mắt nhìn Lý Nhàn một cái:
- Trong lòng con không yên tĩnh, vừa rồi con và Thiết Lão Lang luyện đao, nhìn như long tinh hổ mãnh một đao nhanh hơn một đao, kỳ thật trong lòng con rối loạn, nếu quả thật đang chiến đấu đoạt mệnh, lúc chiêu thứ ba Thiết Lão Lang đã một đao bổ xuống đầu của con rồi!

Lý Nhàn cười cười:
- Đao thứ ba sao? Con nghĩ đao thứ nhất mình đã chết rồi.

Đạt Khê Trường Nho nói:
- Không phải là bởi vì gió to không thể xuất hành, cái việc nhỏ này ảnh hưởng tới tâm trạng của con chứ, ta hiểu rõ tính cách của con, dù nói núi lở phía trước mặt cũng không đổi sắc, càng sẽ không loạn đến nỗi tay cầm đao cũng không ổn định!

Lý Nhàn thở dài:
- Sư phụ, ngài thật đúng là người thấu hiểu lòng ngừi, có một chút việc nhỏ trong lòng cũng không giấu diếm được ánh mắt của ngài. Con thấy Huyết kỵ chúng ta đổi nghề đi, mở y quán chuyên môn trấn an thiếu nữ lầm lỡ hay là thiếu phụ tịch mịch vân vân và vân vân đi…

- Câm miệng!

Đạt Khê Trường Nho cả giận nói:
- Có chuyện gì khẩn trương nói, tin lão tử giờ lột sạch ngươi rồi vất ra ngoài hay không.

- Ngài xem... thiếu nữ gì gì đó rất thích nam nhân khí phách như ngài đó nha.

Lý Nhàn cười cười, đoạt túi rượu từ trong tay Đạt Khê Trường Nho hung hăng uống một ngụm lớn. Biểu cảm trên mặt hắn cũng không có một chút nhấp nhô nào, con mắt lóe sáng thật giống như môt ngôi sao rực rỡ trong trời đêm kia

- Kỳ thật cũng không có gì.

Hắn cười cười:
- Chỉ là có chút tự ti.

Hắn nhìn Đạt Khê Trường Nho một cái:
- Tự ti của đàn ông.

- Tự ti?

Đạt Khê Trường Nho nhíu mày:
- Nói rõ ràng đi.

Lý Nhàn có chút ảo não gục đầu xuống:
- Con tương đối nhỏ.

Đạt Khê Trường Nho ngơ ngẩn, lập tức bộc phát ra một tiếng cười dài:
- An Chi, trong đầu con cả ngày nghĩ cái gì vậy? Con còn chưa mười ba tuổi, làm sao có thể lớn?

Lý Nhàn cũng là ngẩn ra, lập tức cũng mỉm cười:
- Sư phụ, ngài đã hiểu lầm, ta nói nhỏ, cũng không phải cái kia nhỏ...

Hắn nắm chăn thật chặt, dựa vào trên giường nói:
- Hôm qua đã nói với ngài, thời điểm ở quận Ngư Dương con đã gặp vị Diệp đại gia kia. Hơn nữa nói chuyện ngắn ngủi với nhau vài câu, có mấy câu con vẫn ghi ở trong lòng. Lúc ấy con nghĩ cô ấy là một vị thanh lâu nữ tử, cũng không biết cô ấy chính là người chế tạo binh khí quyền uy nhất. Cho nên lúc đó lời của cô ấy tuy rằng cho con rung động không nhỏ, nhưng giờ nhớ lại cảm thấy trong lòng có chút không yên.

- Tiểu gia hỏa, nam nhân hay lớn không lớn, vẫn phải xem tiền đồ như thế nào.

Lý Nhàn nghiêng đầu thở dài:
- Rời khỏi quận Ngư Dương đã một năm rưỡi rồi, con phát hiện mình không có chút tiến bộ nào. Nói thật, con đều sợ thời điểm gặp lại sẽ bị cô ấy châm biếm.

Hắn rất chân thành nói:
- Con cảm giác mình thật sự còn rất “nhỏ”.

Đạt Khê Trường Nho trầm mặc một hồi, nhìn vào mắt của Lý Nhàn nói:
- Ta vẫn cho rằng con là gia hỏa rất không tim không phổi, đối với tất cả khó khăn và gập ghềnh hoàn toàn không thèm để ý đến, hiện tại xem ra, hoá ra cũng có lúc con không vượt qua được đả kích.

Y đứng lên, vỗ vỗ bả vai Lý Nhàn:
- Nàng không biết con là ai, đương nhiên, nếu nàng biết có lẽ vẫn sẽ nói như vậy, nhưng có một việc con phải nhớ kỹ, nếu như... . Nếu như nàng không nhìn ra được điểm khác người của con, không cần phí những lời này với con?

Y cười, vết sẹo trên mặt đều không có dữ tợn như vậy:
- Chặng đường phía trước, tương lai của con lớn thế nào, không ai đoán trước được. Nhưng ta có thể rất chân thành rất trách nhiệm nói cho con biết, thiếu niên như con, ta chưa từng gặp người nào ưu tú hơn. Nếu con bởi vì một câu nói vô nghĩa của một nữ nhân mà ảnh hưởng tới tâm trạng, ta chỉ có thể nói con làm cho ta thất vọng rồi. Nàng nhìn người không nông cạn, mà con cũng không phải người nông cạn. Đợi hai ba năm nữa, xem thế gian này có bao nhiêu người có thể ngăn cản con từng bước lên trời?

Lý Nhàn cười cười:
- Sư phụ, cái từ ăn nói lung tung này đừng bao giờ dùng ở trên người nữ nhân, rất là không lịch sự đấy.

Hắn cười rất ngọt ngào:
- Con chỉ muốn mau chóng, mau chóng mau chóng trưởng thành, sau đó vỗ ngực hỏi nữ nhân kia, cô bé à, cô thấy ta có lớn không?

- Sau đó nàng vui lòng phục tùng: lớn, thật sự rất lớn nha!

Đạt Khê Trường Nho cười ha ha:
- Vậy con mẹ nó đừng nhăn nhăn nhó nhó như một con đàn bà nữa, để lòng thoải mái đi, chờ lúc con cao lơn giống như ta, con sẽ lớn giống như như thiên địa.

- Lớn như trời đất, mặt để chỗ nào?

- Đều lớn như trời đất rồi, cần mặt để làm gì.

Đạt Khê Trường Nho hiếm khi có câu nói đùa.

Lý Nhàn tựa vào giường ngây ngô cười, trên thân thể cảm giác ấm áp do chăn đem đến cho hắn càng trở lên rõ ràng.

- Sư phụ, nếu chẳng may Diệp đại gia không đáp ứng thì làm sao?

- Con nên nghĩ như này này...

Đạt Khê Trường Nho đứng lên, tính rời đi, lúc y đi tới cửa cười cười nói:
- Nếu chẳng may Diệp đại gia đáp ứng, chẳng phải là con quá may mắn rồi.

Lý Nhàn gật gật đầu:
- Nếu đem kết quả thành bại ký thác vào vận may, như vậy... ngược lại con có chút lòng tin.

- Nằm một lát đi, đừng dựa vào giường giả chết, lát nữa theo ta ra ngoài vào trong rừng đi một vòng, thời tiết như vậy, tùy tiện đi một chút đều có thể nhặt được chút hươu bào bị gió thổi làm choáng váng, tối nay hầm một nồi ăn, sáng sớm ngày mai mặt trời vừa ló chúng ta lập tức xuất phát.

- Nếu như gió không ngừng thổi thì sao?

- Vậy xem như ta chưa nói là được.

Thật sự bắt được khá nhiều hươu bào ngốc, cũng bắt được thỏ ngốc nữa, cho nên đêm hôm đó tất cả Huyết kỵ đều ăn một bữa ngon miệng, sau khi uống một bát canh thịt nóng bỏng lại ngon lành ngủ một giấc say.

Khi mặt trăng còn đang treo trên ngọn cây thì gió đã dừng. Cơn gió mới thổi được một ngày rưỡi, ở trên thảo nguyên quả thực không tính là một trận gió, mãnh liệt nhưng không kéo dài, căn bản cũng không tính là gì so với thời điểm rét đậm bão tuyết thổi mấy ngày mấy đêm liền. Bởi vì nguyên nhân gió thổi, cho nên bầu trời sáng sớm khá sạch sẽ mà sáng sủa, bầu trời xanh thẳm trong suốt này làm cho người ta không kìm nổi muốn hét to vài tiếng mới sảng khoái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.