Tướng Minh

Chương 84-1: Ham tài nhưng không ngốc (1)



- Tiểu Điểu ca, huynh về đem người tới, đệ đến đầm Cự Dã trước đây!

Lý Nhàn nhét quyển sách vào trong người, thúc ngựa phi về trước, hai người Lạc Phó và Triều Cầu Ca theo sau. Trần Tước Nhi không dám không dám chần chừ quay đầu xông về khu rừng đó.

Huyện Túc Thành cách đầm Cự Dã không xa. Lý Nhàn thúc Đại Hắc Mã phi nhanh như chớp, dấy lên một lớp khói bụi trên quan đạo. Lời nhắn của Hà Nhược Trọng Sơn nhìn thì như rất thoải mái, không căng thẳng, nhưng Lý Nhàn lại thấy một sự quyết tâm liều chết trong đó. Và Hà Nhược Trọng Sơn không đợi Lý Nhàn mà tự mình đem người đi báo thù cho Tôn An Tổ trước, Lý Nhàn hiểu là vì y không muốn liên lụy hắn. Trong quãng thời gian hắn đi U Châu, thiết nghĩ chắc Hà Nhược Trọng Sơn đã thám thính xong tình hình bên trong đầm Cự Dã. Nếu không phải biết là mình chết chắc, y sẽ không để lại sáu chữ “kiếp này, vinh nhục cùng hưởng”.

Đó không phải là sự qua quít miễn cưỡng, mà là một sự hi vọng.

Hi vọng trước lúc chết.

Đại Hắc Mã thả lỏng bốn vó ngựa, phi nhanh như bay trên quan đạo. Ngựa của Lạc Phó và Triều Cầu Ca tuy đều là chiến mã cực tốt, nhưng so với Đại Hắc Mã thì vẫn còn kém một chút. Dần dần, khoảng cách giữa Lý Nhàn và họ kéo rộng ra, Lạc Phó và Triều Cầu Ca không ngừng hô hoán tên hắn đằng sau, nhưng Lý Nhàn cơ bản không hề có ý ngừng lại đợi họ.

Trên quan đạo, từng dòng người kéo dài dài không dứt di chuyển, đó là những lương gia tử đệ từ khắp nơi kéo về U Châu tập kết đầu quân. Họ đều là những thanh niên mang chí lớn. Trên mặt mỗi người tuy khó giấu đi sự mệt mỏi, nhưng nhiều hơn hết lại là sự phấn khởi không kìm chế được. Họ đều thuộc con cháu hàn môn (bình dân và nghèo), trong lòng mỗi người đều có ước mơ cưỡi trên lưng ngựa lấy công danh. Hổ Bí Lang tướng La Nghệ, Tả Đồn Vệ đại tướng quân Mạch Thiết Trượng, những người này đều là mục tiêu của bao đệ tử hàn môn, họ đều muốn nhờ sự nỗ lực của mình quang tông diệu tổ.

Đi ngược dòng người bắc thượng, Lý Nhàn phóng ngựa như bay. Những lương gia tử đệ đang hướng về U Châu đó nhìn thấy Lý Nhàn phóng ngựa trên quan đạo, còn tưởng hắn là quan sai có quân mệnh trong người, nên vội vàng né tránh, cũng có kẻ tính tình nóng nảy nhảy ra chửi bới, chỉ là tốc độ của Lý Nhàn quá nhanh, bên tai toàn là tiếng gió vù vù, không có nghe thấy tiếng chửi bới nào cả. Còn tên xui xẻo chửi người ban nãy, còn đang dương dương tự đắc, khoe khoang sự dũng cảm của mình. Kết quả là lại có hai con chiến mã từ sau phóng tới, kỵ sĩ trên ngựa vừa hô to quân tình cấp báo vừa quật roi ngựa xua người đi đường. Tên chửi người không kịp né tránh, bị một kỵ sĩ quất một roi vào vai, cả người bị văng ra, lăn lộn vào trong lùm cỏ bên đường.

Ba người đó phóng ngựa qua, tiên y nộ mã, ai cũng không nghi ngờ thân phận của họ, đều thật sự tưởng rằng biên quan có quân tình gì cấp bách. Đám đông bàn luận sôi nổi, có người bắt đầu đoán có phải Cao Cú Lệ động thủ trước rồi không. Dù sao Đường Quốc Công Lý Uyên đem theo hơn ngàn binh hộ lương trấn thủ gần trăm triệu cân lương thảo ở trấn Hoài Viễn, cách một con sông Liêu Hà, phía bên kia bờ chính là hai mươi vạn binh Cao Lệ do Ất Chỉ Văn Đức thống soái. Gần trăm triệu cân lương thảo này chính là một miếng mồi béo bở , cũng chính là mấu chốt chiến thắng trong trận chiến. Nếu gan của người Cao Cú Lệ đủ lớn, nói không chừng chúng dám vượt song qua đốt lương thảo.

Tuy rằng Tả Vệ Đại tướng quân Vu Trọng Văn, và Tả Đôn Vệ Đại tướng quân Mạch Thiết Trượng, Hữu Vệ Đại tướng quân Vũ Văn Thuật đều đã đến Liêu Đông trước thời hạn. Nhưng nhân mã của cả ba Vệ cộng lại cũng chỉ hơn mười vạn người, ít hơn một nửa so với hai mươi vạn quân Cao Lệ bên phía đông bờ sông Liêu Hà.

Lý Nhàn không ngờ đến và cũng sẽ không đi suy nghĩ, hắn phóng ngựa qua và dẫn đến sự tranh luận, suy đoán đầy hăng hái của bọn lương gia tử đệ đang đi lên phía bắc tìm kiếm ước mơ. Tâm tư của hắn bây giờ hoàn toàn ở trên người của Hà Nhược Trọng Sơn, chỉ mong hắn đến kịp và có thể cứu y một mạng. Đầm Cự Dã địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công. Quan phủ Quận Đông Bình biết rõ Trương Kim Xưng ở trong Đầm Cự Dã, nhưng vẫn không phái quân đi tiễu trừ. Một là vì ngự giá sắp đến, không ai dám tự ý động binh làm cho Bệ Hạ chú ý. Hai là vì nơi đây thật sự khó mà dụng binh được, trong vòng bán kính mấy trăm dặm đều là sông hồ núi non, đừng nói là tiễu trừ, ngay cả người còn chưa kiếm được.

Dưới hoàn cảnh như thế, bất luận Hà Nhược Trọng Sơn có chuẩn bị bao nhiêu, bất luận y dùng phương pháp gì, Lý Nhàn biết, kết cục tốt nhất của y chính là chết cùng với Trương Kim Xưng.

Trong đầm Cự Dã có trên vạn tên phản tặc và còn có hơn vạn gia quyến của phản tặc, cho dù y giết chết Trương Kim Xưng, y vẫn không có một tí cơ hội sống sót ra khỏi đầm. Loạn tặc mất đi thủ lĩnh nhất định sẽ băm y ra mất! Ai báo thù cho Trương Kim Xưng, thì người đó sẽ có cơ hội trở thành đương gia kế nhiệm của đám phỉ tặc trong Đầm Cự Dã, có thể trở thành Thổ Hoàng đế của một vùng, ai mà không động lòng?

- An Chi!

Lạc Phó gọi lớn từ phía sau:
- Đợi tí! Huynh có chuyện muốn nói!

Nghe tiếng kêu khẩn thiết ở phía sau, Lý Nhàn lập tức giảm tốc độ. Sau khi Lạc Phó và Triều Cầu Ca đuổi kịp, Lạc Phó vừa thở dốc vừa hỏi:
- An Chi, đệ đi gấp như vậy, có kế hoạch cứu người nào không?

Lý Nhàn không trả lời, chỉ lắc đầu.

- Như thế là không được!

Lạc Phó lớn tiếng nói:
- Đệ có nghĩ qua tại sao Hà Nhược huynh đệ không đợi chúng ta không? Chính là do huynh ấy sợ liên lụy đệ. An Chi, huynh biết huynh không ngăn được đệ, nhưng đệ nên suy nghĩ thật kĩ, làm sao mới có thể vào Đầm Cự Dã cứu người! Đệ không làm gì hết mà đi như vậy, đừng nói là cứu người, nói không chừng còn chưa gặp Hà Nhược huynh đệ thì đã bị đám loạn phỉ đó loạn tên bắn chết rồi!

- Đệ biết!

Lý Nhàn trả lời, sắc mặt nghiêm túc.

- Đến bên ngoài khu đầm lầy, đệ với huynh vào trong do thám trước, Tiểu Triều ca ở bên ngoài tiếp ứng! Nơi đó địa thế hiểm trở không sai, đại đội nhân mã của triều đình không thể giết vào bên trong, nhưng chúng ta ít người, vài trăm dặm hồ nước, lặn vào bên trong cũng không khó!

- An Chi, theo huynh thấy vẫn là ở bên ngoài đầm lầy thám thính tin tức thì hay hơn. Nếu có người thích sát Trương Kim Xưng, tin tức không thể không rò rỉ ra ngoài!

Lý Nhàn hít vào một hơi thật sâu:
- Đệ có thể đoán ra Hà Nhược đại ca định làm gì!

Lông mày hắn cau chặt, sắc mặt nghiêm trọng.

Hà Nhược Trọng Sơn!

Lý Nhàn thầm nói trong lòng: sao huynh ngốc thế!





Đầm Cự Dã

- Đại đương gia, bên ngoài đầm có một đám người tới, nói là muốn đầu quân cho người.

Một tiểu lâu la cúi đầu nói với Trương Kim Xưng ngồi ở bên trên.

Trương Kim Xưng ngồi trên một chiếc ghế lớn bằng gỗ, trên cái bàn trước mặt y cũng có bày văn phòng tứ bảo, trông rất ra dáng, trên bức tường phía sau có treo một bức chữ họa khá có thần vận, trông như là bút tích của vị Đại thư pháp gia tiền triều nào đó. Nhưng hơn vạn phỉ tặc trong đầm cộng thêm hơn hai vạn gia quyến, đều biết rằng thật ra Đại đương gia Trương Kim Xưng không hề biết chữ. Tuy rất ít người biết y xuất thân từ một nông dân nghèo khổ, sau đó đi theo Tôn An Tổ ra ngoài trại làm chút buôn bán nhỏ, tuy y không biết chữ, nhưng lại cực kỳ lanh lợi.

Trương Kim Xưng năm nay chỉ mới bốn mươi hai tuổi, nhưng trông giống y như ngoài sáu mươi tuổi. Tóc trên hai bên thái dương đã gần bạc phết, những vết nhăn trên trán sâu như những khe rãnh trên núi cao tây bắc. Y không thể nói là một người đàn ông anh tuấn, thậm chí cũng không thể nói là thuận mắt: mắt hình tam giác, lông mày như chổi, khuôn mặt ốm nhọn, xương gò má nhô ra, sắc mặt vàng vọt cứ như là lá thu. Vả lại thân hình y còn cực kỳ nhỏ thó, khoảng một mét sáu, ốm như là da bọc xương, rất xấu.

Nếu nói trên mặt y có nét gì hấp dẫn người khác, vậy thì chỉ còn đôi mắt thâm trầm như mắt chim ưng.

Từ khi chiếm Đầm Cự Dã, lại giết đi huynh trưởng kết nghĩa của mình - Tôn An Tổ trên bàn tiệc, thu phục một bộ phận thủ hạ của Tôn An Tổ, số lượng chiến binh dưới trướng Trương Kim Xưng đã đạt tới con số khoảng một vạn năm ngàn người, cho dù là so với Tri thế lang Vương Bạc cũng không thua kém gì. Dạo trước, y liên tục đánh hạ hai tòa thôn bảo, cướp sạch vài phú hộ, lương thực trong đầm đã đủ hơn ba vạn người ăn trong một tháng, cho nên sắc mặt của Trương Kim Xưng mang vài phần đỏ hồng hiếm thấy.

Nói ra, y cũng là nhân vật nhất nhì trong giới lục lâm Quận Bình Đông, thậm chí là trong toàn khu vực phía bắc Hoàng Hà này cũng rất nổi tiếng. Nếu không phải không lâu sau Đại Nghiệp Hoàng đế ngự giá thân chinh Cao Cú Lệ, đi ngang qua đây, y còn muốn nhân lúc binh cường mã tráng, lương thảo đầy đủ đi đánh chiếm quận trị Quận Đông Bình, Vận Thành. Lần trước y đem theo hơn vạn nhân mã đóng trại ngoài Vận Thành suốt hai ngày, Quận thủ Ngô Nhàn Tổ không những không ra phái binh ra giao chiến, ngược lại còn sai người tặng ngàn lượng bạc và năm ngàn quan thịt thượng hạng tới, điều này khiến Trương Kim Xưng vô cùng đắc ý.

Cho nên, y cảm thấy nếu mình thật sự ra quân đánh Vận Thành, nói không chừng thật sự có thể đánh hạ. So với hai tòa thôn bảo, của cải vật chất trong Vận Thành đủ cho trên dưới Đầm Cự Dã ăn hết tám đến mười năm.

Thắng lợi và danh vọng luôn có thể che mờ mắt con người. Trương Kim Xưng cũng không ngoại lệ. Mấy ngày nay có không ít người trên đạo lục lâm đến đầu quân cho y. Lúc đầu, y còn làm ra bộ dạng chiêu hiền đãi sĩ, nhưng dần về sau, càng nhiều người đến đầu quân cho y, y ngay cả làm bộ cũng chẳng thèm.

- Từ đâu tới?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.