Tướng Minh

Chương 91-1: Tú hú chiếm tổ chim khách (1)



- Đại đương gia, luyện binh là đại sự, ngài sao không thương lượng với ta chút nào vậy?

Kỷ Hạo Thiên cau mày nói.

Lý Nhàn giang tay ra, nói ba chữ:
- Ta quên mất.

Kỷ Hạo Thiên ngẩn ra, dù là y tâm cơ thâm trầm cũng không khỏi thay đổi sắc mặt. Vừa mới muốn phát tác, đã thấy mười bảy đại hán chính là thủ hạ của Lý Nhàn cười như không cười nhìn mình, y lại cố nén ép lửa giận của mình xuống. Lý Nhàn bảo ngày mai bắt đầu luyện binh, điều này làm cho Kỷ Hạo Thiên rất khiếp sợ. Y thậm chí nghĩ đến việc có phải Lý Nhàn đã nhận ra gì đó hay không, cho nên mới đưa ra quyết định như vậy. Nhưng kế tiếp Lý Nhàn nói một câu, khiến hắn lại càng nghi hoặc.

- Chút việc đó chúng ta có thể làm được. Ngươi yên tâm, các huynh trưởng của ta ít nhiều đều chân chính hiểu được binh pháp, bọn họ cũng đều là những người ở trên sa trường đã trải qua vô số lần đẫm máu giết người. Năm đó U Châu binh chúng ta ...

Lý Nhàn nói tới đây theo bản năng dừng lại, cười cười che giấu vẻ bối rối trên mặt mình:
- Năm đó chúng ta từ U Châu xuất quan đến tái ngoại, nhưng thực ra là ở trên thảo nguyên đánh với đám mọi rợ đó vài lần.

Tuy rằng hắn thu lại cực nhanh, nhưng tuyệt đối không giấu được Kỷ Hạo Thiên.

- Đại đương gia, các ngươi... Các ngươi là người của triều đình?

Y ngay sau đó hỏi Lý Nhàn.

Lý Nhàn do dự một chút, hơi chút khó khăn nói:
- Chúng ta là ai ngươi đừng để ý, bởi vì chúng ta đối với các huynh đệ không có ác ý. Nếu chúng ta có thể ngàn dặm xa xôi từ U Châu đuổi tới Đầm Cự Dã giúp Hạ Nhược đại ca, cũng sẽ không làm chuyện gì có lỗi các huynh đệ. Hơn nữa nhiều nhất chúng ta có thể dừng lại ở ngọn núi hai tháng, sau này trại này sẽ là của ngươi.

Lý Nhàn rất nghiêm túc nói.

Kỷ Hạo Thiên nghi hoặc nhìn mặt Lý Nhàn, dường như muốn từ trên mặt của hắn nhìn ra gì đó, nhưng Lý Nhàn là người hai đời tu luyện tâm tính yêu nghiệt, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra manh mối gì cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Nếu như nói Lý Nhàn có ba thứ đáng đắc ý, vậy thì nói dối không đỏ mặt nhất định có thể tính là cái đắc thứ nhất rồi. Còn có hai thứ khác, một cái là nghị lực đối với quá khứ đã qua, một cái là hắn luôn rắm thối coi mình rất ngọc thụ lâm phong.

Cho nên, muốn cùng Lý Nhàn chơi tâm kế và trí tuệ, kỳ thật ngay từ mới bắt đầu Kỷ Hạo Thiên cũng có tính sai một chút.

Y tuy rằng tâm kế thâm trầm, sao có thể so sánh vượt qua được Lý Nhàn, một người đã từng chịu đựng tử vong uy hiếp từ trong tã lót mà không học được dối trá cơ chứ?

- Đại đương gia...

Kỷ Hạo Thiên há miệng thở dốc, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Lý Nhàn rất hiền hoà khoát tay áo nói:
- Đi đi, ngươi nên sắp xếp cái gì thì sắp xếp, lương thảo tiếp tế chuyện là đặc biệt trọng yếu, chuyện này ngươi sẽ tốn nhiều tâm tư. Nếu bây giờ ta còn là Đại đương gia, vậy nên thay các huynh đệ suy xét chu đáo. Hiện bây giờ chúng ta có khoảng hai trăm chiến mã, là Hạ Nhược đại ca liều chết từ thảo nguyên mang về. Trong một tháng, ta sẽ luyện ra hai trăm kỵ binh, mang theo bọn họ đến biên cương xa xôi đi kiếm chiến mã. Tin tưởng ta, luyện kỵ binh, ta có biện pháp.

Vẻ nghi hoặc trong ánh mắt Kỷ Hạo Thiên vẫn rất lớn, nhưng lúc này lại không thể nói cái gì nữa.

Y gật đầu nói:
- Nghe theo Đại đương gia, hiện tại trước tiên ta an bài người đi dò thám đường vận chuyện chuyển lương, còn việc luyện binh... Đại đương gia ngài tự mình chưởng quản.

Lý Nhàn ừ một tiếng, không nói gì mữa.

Kỷ Hạo Thiên mang theo người của y rời khỏi, thời điểm đi được nửa đường vẫn là không kìm nổi quay đầu lại liếc mắt nhìn Lý Nhàn một cái. Bên trong cái nhìn này đại biểu hàm ý rất phức tạp, có nghi hoặc, có kinh ngạc, còn có sự hoảng sợ không che giấu được.

Đi ra ngoài hơn mười mét, thân binh phía sau y hạ giọng hỏi:
- Đại ca, những người này rốt cuộc có lai lịch gì? Đệ cảm thấy, bọn họ hình như thật sự là người của triều đình nha.

Kỷ Hạo Thiên cẩn thận suy nghĩ một chút, ngày đó ở Đầm Cự Dã, lực chiến đấu của đám người Lý Nhàn đã biểu hiện hết sức rõ ràng, lập tức chỉ có một khả năng. Chỉ nghĩ đến đây, khi y sợ hãi cả người trở nên lạnh run.

Hay là... Bọn họ xuất thân là Hổ Bí tinh giáp?!

Y quay đầu lại nhìn, chính là vì nghĩ tới khả năng này. Ngoại trừ Lý Nhàn vẻ ngoài hơi gầy yếu chút, còn lại những người đó quả thật tất cả đều có dáng người khôi ngô dũng mãnh, hơn nữa kỹ thuật điều khiển ngựa thành thạo làm người ta tán thưởng. Còn nữa, mười tám con chiến mã kia của bọn họ đều là thượng đẳng, mỗi một con đều là ngựa tốt trăm dặm mới tìm được. Bọn họ cung mã thành thạo, còn có mấy người thiện dùng sóc dài!

Càng nghĩ, Kỷ Hạo Thiên lại càng hoảng sợ.

Một thanh mã sóc tốt như vậy, tuyệt đối không phải là con cháu nhà bình thường dùng được. Hơn nữa, nếu muốn luyện được một thân bản lĩnh như vậy, không có tầm mười năm khổ công tuyệt đối không có khả năng. Mọi người đều biết, sóc so với binh khí khác khó luyện hơn. Hơn nữa một cây mã sóc giá trị chế tạo xa xỉ, người bình thường căn bản mua không nổi! Bọn họ còn có liên nỏ nữa! Chỉ có phủ binh Đại Tùy và biên quân tinh nhuệ mới có thể được trang bị lợi khí giết người như vậy, còn với áo giáp bọn họ, rõ ràng cho thấy là thiết giáp, nếu thật là một đám mã tặc, làm sao có thể có nhiều trang bị phủ binh mới có như vậy?

Nghĩ đến đây, Kỷ Hạo Thiên chợt phát hiện mình đã không để ý đến quá nhiều thứ.

Vốn cho là, tâm tư của mình đã đầy đủ tỉ mỉ, nhưng hiện tại xem ra, mình vẫn rất lơ là sơ suất rồi.

- Nói cho các huynh đệ, trước tiên không cần vội vã động thủ...

Kỷ Hạo Thiên hít một hơi thật dài, lẩm bẩm nói:
- Tôn An Tổ từ khi nào dính dáng đến La Nghệ rồi hả?

Không phải Tôn An Tổ!

Kỷ Hạo Thiên mạnh mẽ cả kinh, phát hiện mình lại không để mắt đến một người. Là Hạ Nhược Trọng Sơn! Hạ Nhược, hắn ta họ Hạ Nhược! Nếu Lý Nhàn bọn họ thật sự là dưới trướng U Châu La Nghệ, như vậy bọn họ tuyệt sẽ không phải tới vì Tôn An Tổ báo thù, mà là đến giúp Hạ Nhược Trọng Sơn, người kia và La Nghệ đã sớm quen biết nhau!

May mắn mình không vội vã động thủ, chẳng trách Lý Nhàn bất kể thế nào cũng phải đưa nhân mã tới Yến Sơn. Nếu như mình không cẩn thận giết bọn họ, nếu đúng là Hổ Bí tinh kỵ không có gì kiên cố mà không phá nổi như trong truyền thuyết, ngàn người mà mình mưu đồ muốn thu về dưới trướng đối với người ta còn không đủ nhét kẽ răng. Nơi này cách U Châu không xa, kỵ binh trong vòng hai ngày có thể đuổi tới, nếu thật sự là không kiên nhẫn giết những người kia mà nói, không chừng mình còn bị chôn theo cùng bọn họ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.