Tướng Môn Độc Hậu

Chương 1: Phế hậu



Trời đầu hạ, đến chạng vạng, những cơn mưa to chợt đến lại chợt đi. Sắc trời âm u,mây đen đặc tụ phía trên những tòa cung điện nguy nga,sừng sững.Từng làn mây xám đen bao phủ cả tòa cung điện lộng lẫy, vàng son, giống hệt một nhà giam rộng lớn, đem toàn bộ người bên trong vây lại thật chặt chẽ.Tẩm điện rộng lớn, màn sa tựa hồ cũng thực cổ xưa ,được tầng tro bụi dày che phủ. Vốn tiết trời nóng bức, nhưng vẫn có thể thấy được một chút lãnh ý.Y phục ,trang sức tán loạn. Hệt như vừa mới đã trải qua một hồi sinh tử. Nàng quỳ trên mặt đất, ngửa đầu nhìn người trước mặt. Nàng bất quá chỉ đầu năm mươi, khuôn mặt nhuốm đầy tang thương cùng với vết tích trên mặt giống như lão ẩu, mặt mày nặng nề lệ khí (* lệ khí: oán hận*), đôi mắt không có tiêu cự, giống như giếng cạn khô héo, thiếu nước đã lâu,chảy không ra nước mắt, lại mang theo hận ý sâu không thấy đáy.

-“Nương nương, xin mời.”

Bên người thái giám tay cầm đoạn bạch lăng trắng noãn (*bạch lăng: lụa trắng*), giọng nói mang theo vẻ hết kiên nhẫn:

“Tạp gia còn phải về hướng bệ hạ phục mệnh .”

Ánh mắt Thẩm Diệu dừng ở thái giám bên người, trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng, thanh âm khàn khàn đầy hỗn loạn:

-“Tiểu Lý Tử, lúc trước , thời điểm bản cung đề bạt của ngươi, ngươi vẫn là Cao công công bên người một con chó.”

Thái giám kiêu căng ngẩng cao đầu:

-“Nương nương, nay đã khác xưa.” “Nay đã khác xưa......” Thẩm Diệu lẩm bẩm nói, đột nhiên ngửa đầu cười to:

-“Hảo cho một cái nay với xưa bất đồng !”

Chỉ vì một câu “Nay-xưa bất đồng”, này mà các thần tử , nô bộc thấy nàng tất cung tất kính giờ có thể đối nàng la hét, bởi vì “Nay đã khác xưa”, nàng sẽ bị ba thước bạch lăng đưa đến chỗ chết. Ngày xưa bắt đầu từ đâu, nay lại bắt đầu từ đâu? Là từ khi Mi phu nhân tiến cung , hay là từ khi Thái tử bị phế đã bắt đầu,từ ngày trưởng công chúa hòa thân chết thảm trên đường hay lúc nàng trở về khi làm con tin 5 năm trong hoàng cung Tần quốc mới bắt đầu?

Từ “Ngày xưa” Đến “Nay”,từ Hoàng hậu đến phế hậu, bất quá chỉ bởi một câu của Phó Tu Nghi!

Này cả triều văn võ có thể thay đổi sắc mặt, giang sơn Minh Tề có thể đổi trắng thay đen! Hay cho một câu “Nay bất đồng ngày xưa”!

“Chi nha” Một tiếng , Tẩm điện môn mở, một đôi giày thêu rồng vàng đứng trước mặt Thẩm Diệu. Nhìn lên trên, là minh hoàng bào giác (*minh hoàng bào giác : áo vàng thêu rồng*).

“Xem như ngươi đi theo trẫm 20 năm vất vả, trẫm ban thưởng ngươi toàn thi, tạ ơn đi.”

Nghe tiếng hắn,Thẩm Diệu từ từ ngẩng đầu lên, nhìn nam nhân cao cao tại thượng, thời gian không lưu bất kỳ dấu vết nào trên mặt hắn, vẫn như lúc trước, hắn phong thần tuấn lãng, là thiên hạ minh quân,thiên tử danh chính ngôn thuận, là nam nhân nàng lưu luyến ,si mê 20 năm ,không ngại hoạn nạn tương cứu trượng phu (*tương cứu: tương trợ, cứu giúp*)

Hiện tại lại đối nàng nói:

-“Trẫm ban thưởng ngươi toàn thi, tạ ơn đi.”

- “Vì cái gì?”

Thẩm Diệu gian nan hỏi. Hắn không trả lời.

“Vì cái gì, muốn diệt cả nhà Thẩm gia?”

Nàng hỏi. Định vương Phó Tu Nghi, tiên hoàng sinh được chín hoàng tử, các hoàng tử mỗi người mỗi vẻ,Thái tử nhiều bệnh, tiên hoàng lại chậm chạp không chịu sửa, lập Thái tử mới,chín hoàng tử tranh đoạt dẫn đến phong ba. Nàng ái mộ Định vương phong hoa tuyệt đại, không nghe người nhà khuyên can, rốt cuộc được bên hắn như ước nguyện, nhưng cũng đem toàn bộ Thẩm gia cùng Định vương phủ cột lại với nhau. Vì vậy, nàng càng tận tâm hết sức phụ tá Định vương,chẳng biết cái gì gọi là chiều chuộng. Đến việc triều đình, vương phi như nàng cũng phải tham dự, bày mưu tính kế, rốt cuộc định ra giang sơn.Ngày Phó Tu Nghi đăng cơ, lập nàng làm hậu,mẫu nghi thiên hạ, phong cảnh đẹp mắt . Nhưng không thể xoá tan ý nghĩ trong đầu nàng.Nàng là Hoàng hậu xui xẻo nhất

Hoàng tử phản loạn vừa bình định, Minh Tề căn cơ chưa vững ,giặc Hung Nô xâm phạm, nước láng giềng như hổ rình mồi, vì mượn binh, Thẩm Diệu tự nguyện đi tần quốc làm con tin, lúc đó, nữ nhi cùng nhi tử vừa đủ tháng, Phó Tu Nghi nói:

-“Trẫm sẽ đích thân mang nàng trở về.”

5 năm sau, nàng rốt cuộc trở lại Minh Tề, hậu cung đã thêm một Mi phu nhân, mỹ mạo tài tình đều là bậc nhất.Mi phu nhân là do Phó Tu Nghi lúc đông chinh gặp được, yêu thích tài hoa của nàng liền mang về cung. Mi phu nhân vì Phó Tu Nghi sinh hoàng tử Phó thịnh, phó thịnh nhận nhiều thánh sủng, nhưng con trai Thẩm Diệu, Thái tử Phó Minh,lại không được lòng hoàng thượng. Phó Tu Nghi từng trước mặt cả triều, văn võ nói:

-“Phó Minh tính tình nhu nhược, vẫn là Phó thịnh giống như con ta.” Trong lời nói rõ ràng đã có ý tứ muốn sửa lập Thái tử. Khiến cho Thẩm Diệu cảm thấy có nguy cơ , ở trong cung, Thẩm Diệu cùng Mi phu nhân đấu đá 10 năm. Mi phu nhân liên tiếp chiếm thế thượng phong, thậm chí còn khuyến khích Phó Tu Nghi đem nữ nhi Uyển Du công chúa gả cho Hung Nô hòa thân, người Hung Nô hiếu chiến tính ngoan, Uyển Du công chúa trên đường hòa thân liền chết bệnh, lúc này hoả táng, ai cũng biết trong này có điều kỳ quái, nhưng thật trớ trêu, thân là mẫu thân mà Thẩm Diệu không làm sao được. Rốt cuộc vẫn là đi tới hôm nay. Phó Tu Nghi đưa ra đạo thánh chỉ, Thẩm gia mưu phản, Thái tử bị phế, tự vẫn tạ tội,hoàng hậu là nàng cũng không thoát khỏi vận mệnh, với ba thước bạch lăng. Nàng thầm nghĩ hỏi một câu:“Vì cái gì?”

-“Phó Tu Nghi, ngươi có lương tâm hay không? Ngươi với ta vợ chồng hơn hai mươi năm, ta tự hỏi không làm bất cứ điều gì có lỗi với ngươi. Lúc trước ngươi đăng cơ, là Thẩm gia ta giúp đỡ ngươi, ngươi xuất chinh, Hung Nô xâm phạm, ta thay ngươi viết hàng thư, ngươi muốn mượn sức đại thần, ta quỳ xuống đến cầu hắn phụ tá. Đến Tần quốc làm con tin, khổ sở dày vò, ngươi hồi báo ta cái gì?

Mi phu nhân muốn Uyển Du xuất giá, ngươi liền hạ chỉ, Uyển Du mới mười sáu liền chết bệnh. Ngươi sủng ái phó thịnh, không quan tâm Phó Minh,tất cả mọi người đều biết. Bây giờ ngươi tàn sát cả nhà ta,dù sao vẫn là chết, ta muốn hỏi ngươi một câu, vì cái gì?”

” Phó Tu Nghi nhíu mày, vẻ mặt không có một tia dao động lãnh khốc giống pho tượng bình thường:

-“Phụ hoàng lúc còn,đã thương lượng muốn đối phó với mấy đại thế gia, Thẩm gia công cao lấn chủ không thể không diệt, là trẫm khuyên phụ hoàng, trẫm ở Thẩm gia 20 năm, đã là đối với Thẩm gia ban ân to lớn !”

Đã đối Thẩm gia ban ân !

Thẩm Diệu thân mình nhoáng một cái lung lay, mấy ngày nay nàng khóc nhiều lắm, nước mắt đã muốn cạn , nàng đối với Phó Tu Nghi, gằn từng chữ:

-“Vì cái gì lưu lại Thẩm gia? Không phải ngươi nhân từ, cũng không phải của ngươi ban ân, ngươi chính là muốn lợi dụng binh quyền Thẩm gia để gia tăng thế lực.Thỏ khôn chết, chó săn ăn, nay giang sơn đã định, ngươi liền qua sông chặt cầu, Phó Tu Nghi, ngươi tâm ngoan thủ lạt!”(*tâm ngoan thủ lạt : độc ác*)

- “Thẩm Diệu!”

Phó Tu Nghi gầm lên một tiếng,giống như bị chạm đến chỗ đau, hừ lạnh một tiếng, nói:

-“Ngươi tốt nhất tự lo cho bản thân đi.”

Dứt lời phẩy tay áo bỏ đi.Thẩm Diệu nằm trên nền, nắm chặt hai tay, đây là nam nhân mà nàng yêu cả đời sao,cùng Mi phu nhân đấu đá chỉ vì muốn tranh thủ chút tình cảm của hắn, đến cuối cùng mới phát hiện, không phải tranh thủ tình cảm,cho đến bây giờ, nam nhân này vốn không để ý đến nàng!

Những lời tâm tình thì thầm, bất quá chỉ là gặp dịp thì chơi.Thật chê cười!

Nàng “Phốc” phun ra một ngụm máu tươi.

-“Tỷ tỷ đây là làm sao vậy? Nhìn qua rất chật vật.”

Thanh âm uyển chuyển vang lên.Ả một thân y phục vàng nhạt, mặt tựa phù dung,thắt lưng dương liễu, bộ dáng giống thiên tiên, tư thế cũng tuyệt đẹp động lòng người, chân thành mà đến. Đây là người cùng Thẩm Diệu đấu cả đời, cũng nắm chắc thắng lợi Mi phu nhân. Phía sau ả còn đứng hai gã mặc cung trang nữ tử, Thẩm Diệu sửng sốt:-“Thẩm Thanh, Thẩm Nguyệt!”

Đây là chi thứ hai cùng tam phòng, là nữ nhi của Nhị thúc cùng tam thúc, hai đường tỷ của nàng, như thế nào lại ở trong cung?

-“Bệ hạ triệu tỷ muội ta vào cung ,” Thẩm Nguyệt che miệng cười nói:-“Ngũ muội muội không cần kinh ngạc, ban đầu là Ngũ muội muội thay tỷ muội ta tìm người mai mối, nay đã không cần, bệ hạ đối đãi tỷ muội vô cùng tốt.”

-“Ngươi...”

Thẩm Diệu trong lòng đảo lộn,giống như đã hiểu thêm một ít sự tình. Thanh âm của nàng có chút không thể tin:

-“Ngươi, các ngươi chậm chạp không lấy chồng, vì hôm nay?”

“Cũng không phải đâu.”

Thẩm Thanh tiến lên từng bước:

-“Lúc trước bệ hạ cùng cha ta và tam thúc đạt thành giao ước, chỉ cần khiến ngươi gả cho bệ hạ, sẽ có ngày, tỷ muội hai người chúng ta được an nhàn sung túc.”

Lúc trước Thẩm Diệu có thể gả cho Phó Tu Nghi, chi thứ hai cùng tam phòng cũng bỏ ra không ít công sức, nay nghĩ đến, lúc trước nàng ái mộ Phó Tu Nghi, tựa hồ cũng là nhị thẩm tam thẩm cả ngày nhắc tới Định vương thanh niên tài tuấn, làm cho nàng bắt đầu sinh ra hảo cảm. Nguyên lai, là sớm đạt thành hiệp nghị sao?

Nguyên lai, chi thứ hai tam phòng đã sớm giấu diếm dã tâm, chờ hôm nay phát sinh hết thảy sao?Thẩm Thanh lại sợ Thẩm Diệu nghe không rõ, tiếp tục nói:

-“Bệ hạ phong thần tuấn lãng, tỷ muội ta ái mộ đã lâu,nhưng vì đại bá tay cầm quyền cao, bất đắc dĩ mới phải để Ngũ muội nhanh chân đến trước. Ngũ muội đã hưởng không ít phúc, nay cũng nên buông tay”

-“Thẩm Thanh!”

Thẩm Diệu đột nhiên đứng dậy, cao giọng nói:

-“Bệ hạ diệt Thẩm gia, lại cho hai người tiến cung, chi thứ hai cùng tam phòng sao có bình an vô sự?”

-“Chi thứ hai cùng tam phòng đương nhiên sẽ bình an vô sự”

Thẩm Nguyệt che miệng cười rộ lên:

-“Bởi vì chúng ta là công lớn thần, đại bá tạo phản chứng cứ chính xác, đều là chúng ta hai phòng quân pháp bất vị thân đưa ra.Ngũ muội, bệ hạ còn muốn phong hai phòng chúng ta làm đại quan đấy.” Thẩm Diệu khiếp sợ nhìn hai vị đường tỷ của mình, nói:

-“Các ngươi điên rồi? Tổ chim vỡ trứng nào có thể nguyên?.Thẩm gia là người một nhà, Phó Tu Nghi đối phó Thẩm gia, các ngươi thế nhưng hãm hại người trong nhà......” -“Người trong nhà, Ngũ muội, chúng ta chưa từng thừa nhận đại phòng là người trong nhà.”

Thẩm Thanh cười lạnh một tiếng:

-“Dù sao ngươi hưởng thụ thật sự nhiều lắm. Nay Thái tử đã chết, công chúa không còn, Thẩm gia đã vong, ngươi vẫn là sớm đi hoàng tuyền, đoàn tụ cùng họ đi.”

Mi phu nhân chân thành tiến lên, mỉm cười nói:

-“Tỷ tỷ, giang sơn định rồi, ngươi cũng nên lui.”

Tranh đấu10 năm, Thẩm Diệu rốt cuộc là thua rối tinh rối mù, thua rất thảm, thua đến người chết tộc vong, thua thành cái dạng khiến cả thiên hạ chê cười!

Nàng oán hận nói:

-“Bản cung không chết, sẽ chờ ngươi mất tất cả!”

- “Trần công công, động thủ đi.”

Mi phu nhân hướng ánh mắt tới thái giám. Tên thái giám thân hình béo núc lập tức tiến lên vài bước, một tay gắt gao nắm lấy cổ Thẩm Diệu, một tay đem bạch lăng trên mâm gỗ xiết vào cổ Thẩm Diệu .Dùng sức xé ra, bạch lăng xé rách da thịt, xương cốt phát ra tiếng vang thanh thúy . Nàng trừng lớn hai mắt,dãy dụa.Trong lòng không tiếng động lập hạ độc thề. Con trai của ta,nữ nhi của ta, phụ mẫu ,huynh đệ, tỷ muội, người hầu......., Thẩm gia từ trên xuống dưới, tất cả đều bị hại. Phó Tu Nghi, Mi phu nhân, Thẩm Thanh, Thẩm Nguyệt. Khiến ta chết thảm hại ,thân nhân ta tiêu vong, nếu có kiếp sau, thề nợ máu phải trả bằng máu!

Là ngày khi nào tang, dư cùng nhữ giai vong! ------

(* ngày ta chết, ta nguyện cùng ngươi diệt vong.*)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.