Tướng Môn Độc Hậu

Chương 5: Đối chọi



“Đồ Bất hiếu, còn không quỳ xuống!"

Thẩm lão phu nhân nói xong.Thẩm Diệu không chút động tĩnh. Mọi người giật mình nhìn nàng,

Thẩm Tín hàng năm chinh chiến không ở trong phủ, Thẩm Diệu bị Thẩm lão phu nhân quản giáo rất nghiêm khắc, nàng bị dưỡng thành tĩnh cách yếu đuối chất phác,mệnh lệnh lão phu nhân chưa bao giờ dám phản bác, hôm nay thế nhưng không quỳ?

Quả thật là chỉ cần chuyện liên quan đến Định vương, nàng liền sinh ra dũng khí sao?

-“Tổ mẫu, ngũ nhi không biết chính mình làm sai gì.”

Thẩm Diệu bình tĩnh nói.

-“Ngũ muội muội chẳng lẽ bị sốt đến hồ đồ?”

Thẩm Nguyệt lời nói, trên mặt mang theo chút lo lắng:

-“Tổ mẫu chính là nhất thời khó chịu, cũng không phải nhất định muốn phạt ngươi, chỉ cần ngươi biết sai để sửa là được, như thế nào còn bướng bỉnh vậy?”

Một câu, liền đem chụp lên đầu nàng tội danh biết sai nhưng không chịu sửa, chống đối trưởng bối đắc tội bề trên. Hay, rất hay

“Làm càn! Quả thực muốn phản !”

Thẩm lão phu nhân tức giận lập tức ngồi thẳng người, thanh âm mang theo vài phần sắc nhọn,

Thẩm Nguyên Bách miệng ăn đường chưng tô lạc, bị Thẩm lão phu nhân dọa sợ, điểm tâm trên tay không cẩn thận rơi trên mặt đất, nhất thời oa oa khóc lớn lên.

-“Thất ca nhi chớ khóc ,”

Nhiệm Uyển Vân thấy tiểu nhi tử khóc, lập tức tiến lên vài bước, ôm hắn vào trong ngực. Ánh mắt không đồng ý nhìn Thẩm Diệu:

- “ Ngũ nhi, ngươi điên rồi phải không, ai dạy ngươi chống đối trưởng bối?”

Thẩm Diệu nhìn về phía Nhiệm Uyển Vân. Nhị phu nhân Nhiệm Uyển Vân dáng người đẫy đà, mặc váy dài bàn ti vân cẩm màu lam tùng, sắc mặt hồng nhuận, hơi mập mạp., nhìn qua hiền hoà ,thân thiện . Ngày thường luôn mang theo tươi cười, nắm trong tay quyền chấp chưởng gia . Thẩm phủ từ trên xuống dưới đều kính trọng vì nàng xử sự công chính rõ ràng, hoàn toàn xứng đáng là người vợ tốt.

Thẩm Diệu cũng từng cảm thấy như vậy, mãi đến khi lại, thời điểm mình xuất giá, Thẩm Tín cơ hồ đem phân nửa tài sản nhà mình làm đồ cưới, nhưng cuối cùng gả đến Định vương phủ thì, đồ cưới lại ít ỏi không có mấy. Vì sao, tự nhiên là bị Nhiệm Uyển Vân cắt xén ăn bớt. Nhiệm Uyển Vân đem đồ cưới đáng tiền cắt bỏ hết,phụ thân lại không ở kinh thành, chính mình hồ hồ gả đến Định vương phủ, lại bởi vì đồ cưới nghèo nàn liền bị trên dưới Định vương phủ xem thường. Đều bởi vị thẩm thẩm “Công chính” này mà ra.

“Nhị thẩm nói lời ấy, cũng là cho rằng ngũ nhi làm sai ?”

Thẩm Diệu nhẹ giọng nói:

“Thật, ngũ nhi không biết chính mình làm sai chỗ nào.”

“Ngu xuẩn!”

Thẩm lão phu nhân không nhịn được, lúc này mắng to đứng lên:

“Ngươi còn tuổi nhỏ không biết liêm sỉ, nhìn lén Định vương điện hạ, đem thể diện Thẩm gia đều mất hết! Còn dám cùng ta tranh luận, ai dạy ngươi quy củ,làm sao lại không biết trên dưới như vậy!”

Thẩm Diệu trong lòng than nhỏ. lão phu nhân trong ngày thường nhỏ nhẹ bao nhiêu, chỉ khi nào mở miệng,thì không thể nghi ngờ là tác phong đào hát xuất hiện, làm gì có lão phu nhân nhà ai nhà cao cửa rộng mà như thế chửi ầm lên?

Quả thực đúng là phường đào kép sống ở nơi tam giáo cửu lưu chẳng khác gì kĩ nữ, đời trước Thẩm Diệu còn không cảm thấy, làm qua Hoàng hậu mới cảm thấy cùng Thẩm lão phu nhân nói chuyện thật là hạ thấp thân phận.

“Nhìn lén Định vương điện hạ?”

Nàng oai đầu, hoang mang hỏi. Thẩm Nguyệt nhịn không được mở miệng nói:

“Ngũ muội muội, tuy rằng biết ngươi ái mộ Định vương, nhưng bởi vì nhìn lén Định vương mà rớt xuống nước, thật sự là có tổn hại đến thanh danh của Thẩm gia.Định vương điện hạ trong lòng chắc chắn không vui, Ngũ muội muội, muội vẫn là tìm cơ hội ,giải thích tốt với điện hạ đi”

Ái mộ Định vương, nhưng vẫn nên biết niêm sỉ, tự trọng. Làm gì có nữ nhân nào nguyện ý chịu mất thể diện trước mặt nam nhân mà mình yêu thích đâu. Đời trước, Thẩm Nguyệt cũng là nói như vậy , Thẩm lão phu nhân cũng cho là đúng, Thẩm Diệu cảm thấy khó xử liều chết không theo, liền bị Thẩm lão phu nhân giận dữ dưới cấm túc. Câu nói đầu tiên là vì ái mộ Định vương mà không biết liêm sỉ, hủy hoại thanh danh chính mình còn liên lụy quý phủ

Thẩm Nguyệt nhìn ôn nhu thanh lịch, tâm tư lại rất khó lường, Thẩm Diệu nhịn không được nhìn nàng một cái. Thẩm Nguyệt vừa dứt lời, liền thấy Thẩm Diệu nhìn qua đây, cặp mắt bình thường thế nhưng ánh mắt hết sức trong suốt, tựa hồ hàm chứa ý tứ nào đó thật đặc biệt, làm cho nàng không khỏi sửng sốt. Lát sau, liền nghe được thanh âm Thẩm Diệu nhàn nhạt truyền đến:

Lát sau, liền nghe được thanh âm Thẩm Diệu nhàn nhạt truyền đến:

“Nhị tỷ tỷ, cái gì ái mộ Định vương điện hạ, lời này cũng không thể nói bậy. Nay ngũ nhi cũng là cô nương cập kê, nói như vậy, sẽ làm hỏng danh dự của Ngũ nhi mất.”

Thẩm Nguyệt ngạc nhiên. Thẩm Diệu ái mộ Định vương toàn kinh thành ai ai đều biết, Thẩm Diệu tuy rằng không có nói rõ quá, nhưng là ngôn hành cử chỉ cũng không thèm che giấu, như thế nào hiện tại lại phủ nhận ?

Nàng cười nói:

“Ngũ muội muội, nơi này đều là người trong nhà, việc này không đáng trách......”

“Nhị tỷ tỷ!”

Đang nói, Thẩm Diệu đột nhiên cao giọng đánh gãy lời của nàng, nghiêm khắc nói

“Nhị tỷ tỷ nói cẩn thận, cái gọi là họa là từ ở miệng mà ra, Định vương điện hạ là hậu duệ quý tộc, chúng ta thân là trâm anh thế gia, càng phải thận trọng từ lời nói đến việc làm . lúc trước là ngũ nhi tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện,tất sẽ làm một chút chuyện chọc người khiến bị hiểu lầm, sự việc ngày hôm trước sẽ là bài học, ngũ nhi về sau ngôn từ cử chỉ sẽ cân nhắc kĩ, nhị tỷ tỷ chớ nên nói như vậy.”

Lời nàng nói, không chỉ có Thẩm Nguyệt, mà tất cả mọi người trong phòng kể cả lão phu nhân đều sợ ngây người. Thẩm Diệu ngày thường ôn nhu sợ hãi, nói cũng không dám nói to, nói gì cũng phải đắn đo kĩ mới dám nói. chưa từng như vậy, lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị ?

Trần Nhược Thu mâu quang chợt lóe, Thẩm Nguyệt tuổi còn nhỏ, rốt cuộc không khôn khéo bằng nàng, nàng xuất thân thư hương thế gia, nhưng cũng không phải không có đầu óc , ngày thường lòng dạ cao ngạo, chưa bao giờ chịu thua, mắt thấy nữ nhi mình á khẩu, cũng không hờn giận, chỉ ôn ôn nhu nhu mở miệng nói:

“Này ái mộ hay không ái mộ, ngũ nhi nói ra sao cũng được, dù sao tâm tư nữ nhi ai có thể thấu hiểu được. Nhưng là ngũ nhi nên tam thẩm thẩm một câu, nhị tỷ ngươi nói không sai, Định vương điện hạ thân phận cao quý, vô luận như thế nào,nên đối hắn giải thích mới là tốt”

“Không sai.”

Thẩm lão phu nhân cũng phục hồi tinh thần lại, nói:

“Sáng mai ,Minh nhi, liền đi Định vương phủ đưa thiếp mời trước. Ngươi tự mình đăng môn giải thích.”

Thẩm Diệu cơ hồ bị chọc giận đến nở nụ cười, lời này chỉ có thể lừa người không biết sự đời là nàng lúc trước . Nay nhìn lại, nàng đường đường là đích nữ của võ tướng thế gia, thân phận cao quý, dựa vào cái gì lại phải đi cấp đăng môn giải thích với hoàng tử, nếu làm vậy phụ thân nàng biết giấu mặt đi đâu, Chỉ sợ ngày mai Định kinh lại có thêm đề tài cười nhạo. Nàng coi như đã hiểu , lão phu nhân vẫn xem phụ thân nàng và đại phòng không vừa mắt, ước gì đại phòng cả ngày xấu mặt, tốt nhất là sớm một chút bị người chê cười. Phụ thân và nương không ở Định kinh,liền lấy nàng làm bàn đạp. Thiên hạ làm sao còn có chuyện tốt như vậy?

Thẩm Diệu mỉm cười, ánh mắt dừng ở trên người Thẩm Thanh hồi lâu. Nàng nói:

“Đại tỷ tỷ, ngày đó ta ngã xuống nước, chỉ có tỷ ở bên cạnh ta.” Thẩm Thanh ngẩng đầu, sắc mặt trầm tĩnh gật gật đầu. Ả đã nghĩ tốt lắm, Thẩm Diệu khẳng định muốn nói ra chuyện chính ả là người đẩy nàng xuống nước. Nhưng là ả tuyệt không sợ. Chủ Thẩm gia là lão phu nhân cùng Nhiệm Uyển Vân, ả sớm đã không coi Thẩm Diệu vào mắt, hơn nữa ả lại được tam phòng yêu chiều, chỉ cần một mực nói chắc chắn không có, lão phu nhân cùng Nhiệm Uyển Vân sẽ tin mình cho là Thẩm Diệu nói dối. Chắc chắn bị lão phu nhân ghét bỏ, thậm chí xử phạt thật nặng.

Xứng đáng!

Ai bảo một nữ nhân thô bỉ như nàng cũng dám mơ mộng đến Định vương, ngày đó sao nàng không chết đuối luôn đi!

“Đại tỷ tỷ, ngày đó tỷ cũng thấy Định vương điện hạ sao?”

Khả Thẩm Diệu hỏi trong lời nói cũng không là này.

“Thấy được.”

Thẩm Thanh đáp.

“Vậy đúng rồi, ngày hôm trước, rõ ràng là ta cùng đại tỷ ở bên hồ nước chơi đùa, không cẩn thận rơi vào trong nước,liền bị Định vương điện hạ đi ngang qua tìm Nhị thúc muốn bức hoạ gặp phải thôi”

Thẩm Diệu lắc đầu:

“Nếu ta là đi nhìn lén Định vương điện hạ,vậy làm sao lại biết tin tức Định vương đến . Chẳng lẽ Nhị thúc cùng tam thúc sai gã sai vặt đến hậu viện truyền lời. Nếu không phải thì ta làm sao lại biết Định vương đột ngột đến ,chẳng lẽ là biết trước? Hoặc là......”

Nàng từ từ mở miệng:

“ Định vương điện hạ khi đến lại cấp quý phủ hạ bái thiếp?”

Thẩm Thanh không rõ Thẩm Diệu nói nhiều thế là có ý gì, nhíu mày định phản bác, lại nghe mẫu thân mình Nhiệm Uyển Vân đột nhiên mở miệng quát:

“Thanh nhi!”

Thanh âm mang theo hoảng loạn không che dấu được. Thẩm Diệu nhìn lướt qua sắc mặt tái nhợt Nhiệm Uyển Vân cùng thần sắc chợt khẩn trương Trần Nhược Thu, khẽ cười . Nàng đã nói rồi. trong phủ nhiều người khôn khéo như vậy, làm sao có thể nghe không hiểu. Phó Tu Nghi ngày hôm trước đến Thẩm phủ, là do thời điểm đi ngang qua Thẩm phủ, nhớ tới từng cùng Thẩm quý chơi cờ, có đặt cược, liền tìm Thẩm quý muốn một bộ họa. Hiện tại Thẩm Diệu nói trước tiên hạ bái thiếp...... Nay hoàng đế chán ghét nhất thần tử cùng hoàng tử quá thân cận, nếu cố ý hạ bái thiếp, đưa thiếp mời tán gẫu cái gì? Chẳng lẽ định trù tính thái tử tương lai? Trên đời thiên thiên vạn vạn hiểu biết, ai biết Thẩm gia có thể có cơ sở ngầm của hoàng đế hay không. Có chút nói, là nói cũng nói không chừng . Thẩm Diệu một câu, liền đem vấn đề nữ nhi, phẩm hạnh bay lên thành thần tử trung thành, Thẩm Tín ở tây bắc, tự nhiên không có gì vấn đề, nhưng Thẩm phủ còn Thẩm quý cùng Thẩm Vạn, hai người còn làm quan trong triều đình. Đạo lý này, Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh có thể không hiểu, nhưng Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu nhất định biết. Thẩm Diệu trong lòng cười lạnh, bọn họ muốn giẫm chân lên danh dự của nàng, nàng liền mượn Thẩm quý cùng Thẩm Vạn làm đệm kéo cùng , không biết nhị thẩm cùng tam thẩm của nàng, hiểu được sao?

bỏ được sao?

dám sao

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.