Tướng Phủ Ngốc Thê

Chương 4: Động Phòng Hoa Chúc (hai)



Editor: Maria Nyoko

“Mà ta thấy ngươi thật sự giống như có chửa, ta không ngốc ngươi thật sự mang thai, nói thế nào đều là ta thua thiệt. “

Đường Mẫn cũng không kiểu cách, trực tiếp thừa nhận. Có thể nhìn ra nàng giả bộ ngốc, hắn là người đầu tiên!

Nếu đã gả cho hắn, làm rõ trước cũng tốt, tránh giả bộ ở trước mặt nhiều người. Giả bộ ngốc cũng không phải là chuyện dễ dàng.

“Đường tiểu thư có thể lựa chọn không lấy.” Vẫn là giọng điệu lạnh nhạt.

Đường Mẫn cũng không gấp, trên dưới quan sát phu quân trước mắt. Lớn lên thanh tú đẹp tuyệt, đường nét khuôn mặt sắc sảo như điêu khắc, lông mày rậm khẽ giương lên, lông mi dài mà cuốn tròng mắt thâm thúy u ám vào đáy. Bề ngoài xem ra giống như phóng đãng không câu nệ, nhưng trong mắt lơ đãng toát ra ánh sáng làm cho người ta không dám xem thường.

Phu quân của nàng, phúc hắc a!

Nam nhân ưu tú xuất sắc Như Vậy, gả cho hắn thật là kiếm lời, trừ ——bụng nổi lên cao cao kia!

“Ta thích, chưa từng thấy qua nam tử mang thai, gả tới thưởng thức. Ừ, xem ra không tệ.” Đường Mẫn chứa đựng nụ cười, gật đầu không ngừng.”Kẻ ngốc xứng quái thai, trời sinh một đôi.”

“Như vậy quá tốt!”

“Phu quân không giới thiệu mình một chút, ta một người ngốc làm sao biết phu quân tên gì.”

“Quân Mạc Ly!”

Hai người cũng cười ha hả, ai cũng không nhiều lời. Đường Mẫn ứng phó lời nói Quân Mạc Ly, nổi đầy gân xanh, hắc nha! Nam nhân này không lăn lộn quan trường thật đáng tiếc, trong mười câu chín câu đang bẫy lời nói của nàng, ngày này qua ngày khác còn không bị người khác phát hiện, ngoan ngoãn ngây ngô đổ ra ngoài.

Thật may nàng tinh ranh, lời nàng nói, cũng không phải là dễ dàng như vậy!

Ngươi tới ta đi, mười mấy hiệp, bên ngoài chiêng trống gõ vang. Canh tư rồi. . . . . .

Đường Mẫn nhìn chằm chằm Quân Mạc Ly, hình như đã có bầu ba tháng , nhiều hứng thú trêu chọc, “Phu quân, canh tư rồi, có nên nghỉ ngơi hay không? Chậc chậc, xem thân thể ngươi này, thật là nặng a! Ta động phòng như thế nào đây?”

Quân Mạc Ly đứng lên, chậm rãi đến gần bên giường, một tay chống thân thể, một tay bắt đầu cởi áo nới dây lưng, “Phu nhân, ngươi lên trên không được sao!”

Hắc a, thật là hắc!

Ai truyền đi lời đồn nói nam nhân này cô độc quái dị, trầm muộn không tiếng vang, đây không phải một hồ ly sao!

“Ha ha, nói hay lắm, thân thể phu quân nặng, ta tới giúp ngươi.” Nói qua Đường Mẫn chạy tới cởi quần áo Quân Mạc Ly. Chạm được ống tay áo, Đường Mẫn dừng tay lại, bất động âm thanh tiếp tục.

“Phu quân, tốt lắm.”

Quân Mạc Ly mặt phức tạp, thấy phải Đường Mẫn lo lắng. Ngược lại, Quân Mạc Ly liền cười kéo Đường Mẫn lên giường, để màn xuống.”Phu nhân, chúng ta nên nghỉ ngơi.”

Đèn dập tắt, bên trong phòng loáng thoáng có thể nghe ra hai làn hơi thở một thô một mảnh. Tay Đường Mẫn bị Quân Mạc Ly nắm thật chặt, nàng ở bên trong, nhưng thân thể lại bị điểm huyệt.

Choáng nha! Cổ nhân rất tốt, động một chút là dùng hai tay, nhìn người không thuận liền điểm huyệt. Công phu này, rõ ràng nàng bị thua thiệt. . . . . .

“Quân Mạc Ly, ngươi làm gì thế! Đã mang bầu còn muốn cường bạo nha!

Quân Mạc Ly cười cười, buông tay Đường Mẫn ra.”Phu nhân không cần giả bộ ngốc, mới vừa rồi chỉ một ngón tay không phải đã rõ ràng sao.”

Chột dạ, mới vừa rồi nàng cố ý cởi quần áo giúp hắn, nhân cơ hội xem mạch hắn, nhịp đập như ẩn như hiện này nhìn như hỉ mạch, nhưng người tinh thông y học sẽ biết rõ, đều không phải!

Quân Mạc Ly, tam công tử Tướng phủ, mang thai là giả!

“Đã nhìn ra?” Quân Mạc Ly tiếp tục nói, “ Mới vừa rồi ánh mắt ngươi lóe lên kinh ngạc và tay dừng lại, mặc dù ngắn, nhưng vẫn lọt vào mắt của ta.”

Lợi hại, Đường Mẫn không thể không bội phục, nàng bất động thanh sắc vạch trần hắn rồi.

“Đúng, cho nên ta càng hiếu kỳ đối với ngươi.”

“Cũng vậy, “ Quân Mạc Ly xoay người, hai người bốn mắt nhìn nhau, “Hầu phủ đích tiểu thư, giả bộ ngốc khoe mẽ, gả cho một nam tử mang thai, lại có ý định gì ?”

Đường Mẫn thở dài, nàng khó mà nói ra là đích tiểu thư Hầu phủ bị thứ tỷ muội hại chết, nàng là xuyên qua. Đúng lúc, nàng cũng gọi Đường Mẫn. Ha ha, có quỷ mới tin lời nói này!

“Nếu có bí mật, sao không trợ giúp lẫn nhau?”

“Phu nhân một chút liền thông, quả nhiên thông tuệ.”

Không lâu lắm, trong phòng hơi thở kéo dài, một cuộc giao dịch cứ im hơi lặng tiếng mà thành giao.

Ngày thứ hai, một đám nha hoàn đẹp đẽ đứng ngoài cửa, tay cầm dụng cụ rửa mặt.

Hồng Mai có chút nóng nảy, đầu thỉnh thoảng thăm dò vào trong. Một đêm qua rồi, thế nào một chút tiếng vang cũng không có? Lục Trúc chỉ là đứng ở một bên, cẩn thận đứng xem bọn nha hoàn xung quanh.

Tổng cộng bốn, hai dẫn đầu đứng ở hàng trước, hai phía sau bưng thau rửa mặt đứng sau lưng, cúi đầu không thấy rõ tướng mạo. Ngẫm kỹ chắc cũng không kém nơi nào, nghe nói tam công tử chọn người cực hà khắc, tướng mạo không đẹp đẽ nhìn không thuận mắt.

Cũng may, dáng dấp tiểu thư xinh đẹp, chỉ là, tâm tính này ——

“Đi vào.”

Lục Trúc thu hồi suy nghĩ, đi theo phía sau một đám nha hoàn đi vào, trong lòng nàng cũng có chút lo lắng cùng lo âu. Tiểu thư cùng cô gia không biết trôi qua đêm tân hôn như thế nào?

“Xuân Phong, Mộc Hòa.” Quân Mạc Ly kéo màn ra, “Hầu hạ thiếu phu nhân rời giường.”

“Vâng”

Hai nha hoàn dẫn đầu mới vừa nhận lấy thau rửa mặt, đặt ở trên kệ. Xoay người lại rút ra một cái màu hồng thêu sen trắng từ trong tủ treo quần áo, “Thiếu phu nhân, nô tỳ hầu hạ ngài đứng dậy.”

“Không cần, ta muốn phu quân.” Đường Mẫn nhắm mắt lại, tiện tay đẩy y phục ra.

Xuân Phong không ngờ Đường Mẫn cự tuyệt dứt khoát như vậy, tay chân táy máy, y phục thẳng tắp mà rơi xuống trên mặt đất. Trong lúc nhất thời, đứng ở bên giường cực kỳ lúng túng.

“Xuân Phong!” con ngươi Quân Mạc Ly trong nháy mắt u ám, một phòng nha hoàn bị sợ đến lập tức quỳ trên mặt đất.

Lục Trúc biết rõ tính khí tiểu thư rời giường rất không tốt, tính tình vừa như vậy, liền vội vàng chạy tới nhặt y phục lên. Hứng lấy ánh mắt Quân Mạc Ly nhìn chăm chú, đi đứng liền mềm nhũn.

“Cô gia, tính khí tiểu thư rời giường rất không tốt, nô tỳ luôn luôn hầu hạ tiểu thư, để nô tỳ hầu hạ thôi.”

Quân Mạc Ly lạnh lùng, trong lòng lại hết sức tán thưởng. Nha hoàn này can đảm, trung thành đỡ cho chủ, nàng chọn người không tệ. Nghĩ như vậy thân thể cũng ngồi dậy, Mộc Hòa lập tức đứng dậy đỡ Quân Mạc Ly đứng trước bệ cửa sổ, bắt đầu cẩn thận phục vụ.

Lục Trúc cũng thông minh, cầm quần áo lên bắt đầu khuyên Đường Mẫn đứng dậy.

Đợi hai người đều mặc quần áo chỉnh tề đã là giờ Thìn, tướng gia hạ triều rồi, bọn họ nên qua bái kiến.

“Lục Trúc, đói.” Đường Mẫn vuốt bụng nhìn sân, choáng nha, vừa mới dậy còn chưa có ăn điểm tâm! Vội vàng gặp Thừa Tướng như vậy, hắn cũng sẽ không chạy.

Lục Trúc khoát khoát tay, trấn an nói, “Tiểu thư, gặp Thừa Tướng đại nhân, còn có huynh trưởng và tẩu tẩu cô gia là có thể đi về, người nhịn một chút.”

Nàng cũng hết cách rồi, ở Tướng phủ chỉ có nàng và Hồng Mai từ Hầu phủ theo tới, ở chỗ này hết thảy đều phải theo ý cô gia, hắn cưng chiều tiểu thư, tiểu thư mới có ngày thật tốt!

Hồi tưởng lại vừa mới nhìn thẳng vào mắt, lòng Lục Trúc vẫn còn sợ hãi. Cô gia nhất định là người có thủ đoạn, vẻ mặt như vậy không phải người bình thường có. Nhìn dáng dấp, hắn không ghét tiểu thư. Chỉ là —— liếc thấy bụng nổi lên cao cao, ý định vừa trầm xuống,

Có bầu, ai!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.