Tướng Phủ Ngốc Thê

Chương 62-3: Đáp án hóa ra là như thế! (3)



Thủy Tư Tĩnh cười lạnh một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng khẽ vỗ, bàn tay của Thiên Mị đang giữ chặt Hoành Ngọc nhanh chóng văng ra.”Người của Bách Lý Sơn trang ta, khi nào đến phiên ngươi thay hắn làm chủ!“.

Hoành Ngọc chợt xoay người, mặt đầy vẻ không thể tin. Thiên Mị lại tức giận vô cùng, gấp gáp đến nóng nảy. Thủy Tư Tĩnh đã điểm huyệt hắn, nên không thể nào động đậy.

“Tổ mẫu!”, Bách Lý Triệt vội kêu lên, *** lời này quả thực mạnh mẽ, mang tính chất thông báo rõ ràng rằng Hoành Ngọc là người của Bách Lý Sơn trang.

Hoành Ngọc không ngừng run rẩy, khóe mắt lần đầu tiên rưng rưng, nhìn Thủy Tư Tĩnh: “Con... con!“.

Thủy Tư Tĩnh bèn thở dài, đứa nhỏ này, trong lòng vẫn là không bỏ xuống được: “Tiểu tử, mau đến U Cảnh thôi.”

“Vâng!”, Hoành Ngọc ra sức gật đầu, lần này hắn đi làm việc nghĩa nên không được chùn bước. Lúc gần đi còn liếc nhìn người bên cạnh: “Thiên Mị, hắn?”

“Ngươi lưu luyến hắn sao?“.

Hoành Ngọc lắc đầu, đáp: “Hắn đã cứu con!“. Đây là sự thật, hắn không thể phủ nhận. Thủy Tư Tĩnh liền gật đầu, nói: “Ta sẽ không làm khó hắn. Mau đi đi!“.

Hoành Ngọc cứ thế rời đi, đi không rõ nguyên do, ít nhất ở trong mắt Đường Mẫn là như thế. Nhìn lại tình huống trong đại sảnh hiện tại vô cùng quỷ dị.

Thủy Tư Tĩnh xoay người, đi tới vị trí ban đầu của Bách Lý Triệt, ngồi xuống. Nhìn mỗi người đang có mặt trong sảnh đường, thu hết biểu hiện của tất cả vào trong mắt. Chuyện Hoành Ngọc, đích thân bà sẽ xử lý. Nhưng trước mắt, còn có chuyện quan trọng hơn phải giải quyết.

“Mẫn nhi!”, Thủy Tư Tĩnh ôn nhu lên tiếng, khiến cho Đường Mẫn lập tức nổi da gà khắp người, đúng là mặt nạ hổ, mới vừa rồi hung dữ với Hoành Ngọc như vậy, hiện tại lại giả bộ đối tốt với nàng.

“Mẫn nhi, về thân thế của ngươi, ta cần điều tra một chút. Nhưng có chút chuyện, muốn ngươi tự mình xác nhận!“.

“Chuyện gì?”, đây mới chính là điều nàng muốn nghe, Đường Mẫn vểnh tai, mặt đầy mong đợi. Thủy Tư Tĩnh dừng lại một chút, quay sang nói với Bách Lý Triệt: “Mời Nhị vương gia ra ngoài kia, khoản đãi cho thật tốt!“.

Bách Lý Triệt gật đầu, kéo Thiên Mị rời đi. Lúc rời khỏi còn nhìn chăm chú Đường Mẫn một lát, tiểu cô cô của hắn, sẽ trở về sao?

“Đi theo ta!”, Thủy Tư Tĩnh đứng dậy, vẫy tay nói với Đường Mẫn. Đường Mẫn chạy nhanh như một làn khói chạy tới gần phía trước. Thân thế của nàng có gì bí mật, lập tức sẽ sáng tỏ sao?

“Đợi chút!”, Quân Mạc Ly ngăn hai người họ lại, kiên định nhìn về phía Thủy Tư Tĩnh, lên tiếng: “Ta cũng đi cùng“. Với động tác vừa rồi đã để hắn nhận rõ một điều, kể cả có liều mạng, hắn cũng không phải là đối thủ của bà lão này.

“Có thể!”, Thủy Tư Tĩnh trả lời, vốn dĩ bà cũng không có ý định ngăn cản hắn, muốn đi cũng được. Phu quân của Mẫn nhi muốn biết chuyện của thê tử mình không có gì sai. Huống chi, vừa liếc mắt liền biết tình cảm của hai người họ rất tốt.

Được Thủy Tư Tĩnh dẫn đường, ba người họ dễ dàng xuyên qua Bách Lý Sơn trang, những trận pháp hư vô kia toàn bộ đều bị hóa giải. Đường Mẫn biết, trận pháp của Bách Lý Sơn trang này vô hình có ở khắp nơi, điểm này A Ly đã nói cho nàng biết.

Sơn Trang rất lớn, Thủy Tư Tĩnh dẫn Đường Mẫn đi qua núi giả ở tiền viện, vòng đến hậu viện trong rừng, cuối cùng dẫn bọn họ đến trước mặt một núi đá u ám.

“Nơi này?”, Đường Mẫn ngước nhìn núi đá thật cao, nơi này có thứ gì hay ho chứ.

Thủy Tư tĩnh tiến lên một bước, vươn tay chạm vào ngọc thạch xanh biếc trơn bóng. Sau một hồi lục lọi, liền ấn xuống, khe núi thạch bích đột nhiên nứt ra, xuất hiện một cánh cửa.

“Vào đi, có lẽ đáp án đang ở bên trong!“. Thủy Tư Tĩnh nhìn về phía Đường Mẫn nói, tựa như cũng đang thì thầm với bản thân mình. Đáp án, đang ở bên trong.

××××××

Con đường tối đen như mực, không có một tia sáng nào lọt vào. Bên trong không có nến chiếu sáng, tất cả đều là một màn đen mịt mù.

“Oái!”, bị trượt chân, Đường Mẫn lập tức ngã xuống, đá nhọn sắc bén phía dưới đâm vào lòng bàn tay đau nhói. Ngay lúc đó, nước mắt liền lũ lượt xông ra.

“Ui, cái địa phương tồi tàn gì thế này. Ngay cả chút ánh sáng cũng không có.”

“Mẫn nhi!”, Quân Mạc Ly đỡ lấy Đường Mẫn, đưa tay gạt đi những mẩu đá vụn trong lòng bàn tay nàng, an ủi: “Cố nhịn một chút, lập tức liền đi qua. Lúc này không thể đốt lửa, nếu không sẽ gây ra hàng lợt phản ứng, núi đá này hết sức nguy hiểm, phải cẩn thận.”

Thủy Tư Tĩnh thầm than thở, vừa nghe câu nói kế tiếp, thiện cảm đối với Quân Mạc Ly tăng lên rất nhiều. Đứa nhỏ này hiểu biết không ít, mới vừa vào không bao lâu, liền nắm rõ nguyên lý. Mẫn nhi có phu quân như thế, thật là chuyện đáng mừng!

Phu thê họ ở phía sau khe khẽ nói chuyện, Thủy Tư Tĩnh ở phía trước dẫn đường, ước chừng qua một khắc thì mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng ở đằng trước.

“Đến rồi!“. Thủy Tư Tĩnh nhìn ánh sáng phía trước lên tiếng. Đường Mẫn sững sờ, đến rồi, nơi ánh sáng phía xa xa kia có thứ bọn họ cần tìm sao?

“Đây là đâu?”, Đường Mẫn nhìn dòng nước trong suốt chảy róc rách, còn cả hương hoa thơm ngát bay tới nữa. Cảnh sắc hiện tại, đã hoàn toàn không giống với Bách Lý Sơn trang, chẳng lẽ bọn họ đã ra khỏi chỗ kia?

“Không phải đâu!“. Thủy Tư Tĩnh lập tức lên tiếng dập tắt suy đoán của Đường Mẫn, nơi này vẫn ở trong Bách Lý Sơn trang: “Nơi này là chỗ nào ngươi không cần quan tâm làm gì, mau đi theo ta!“. Thủy Tư Tĩnh dẫn Đường Mẫn đi tới một căn nhà gỗ nhỏ, bên trong đều là các bộ sách đa dạng, còn có bức họa. Giống như, Tàng Thư Các!

Đường Mẫn tự mình suy đoán, nơi này không khác Tàng Thư Các là bao, chỉ nhỏ hơn một chút mà thôi. Sau đó mở một quyển sách ra, nhất thời không thể dời mắt. Những sách này, đều là những tuyệt tích đã ít lại càng ít, nhưng Bách Lý Sơn trang lại có! Vội vàng lật xem những sách khác, nhìn mỗi một quyển tâm nàng càng trầm thêm một phần, đến cuối cùng trực tiếp chết lặng.

Tàng thư ở này thật sự khổng lồ, hơn nữa, còn cực kỳ trân quý. Tùy tiện cầm đi một quyển đều là giá trị liên thành.

“Tới đây!”, Thủy Tư Tĩnh gọi Đường Mẫn, trên tay cầm một món đồ bằng ngọc, mà ngọc này, xanh biếc trong suốt, dưới ánh mặt trời càng thêm chói lọi rực rỡ.

“Đưa tay ra!”, Thủy Tư Tĩnh đặt ngọc trên tay Đường Mẫn, ra lệnh cho nàng nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm thụ khối ngọc này. Đường Mẫn không hiểu, nhưng vẫn làm theo.

Chất ngọc ấm áp, làm tâm nàng từ từ nóng lên, thậm chí còn nóng bỏng. Nàng nóng đến phỏng tay, muốn hất ra, nhưng tay lại bị Thủy Tư Tĩnh cố trụ, không thể động đậy.

“A, không được, thật là nóng!“. Đường Mẫn đau đớn kêu thành tiếng.

“Nhịn một chút, lập tức sẽ tốt!“. Thủy Tư Tĩnh vươn một cái tay khác ra, truyền nội lực vào trong cơ thể Đường Mẫn, giúp nàng giảm bớt đau đớn. Đường Mẫn lại cảm thấy toàn thân đột nhiên lạnh lẽo, đau đớn trên tay đã biến mất, nhưng cả người lại rét lạnh khác thường.

“Lạnh. . . . . .”

Trán Thủy Tư Tĩnh cũng lấm tấm mồ hôi, cuối cùng vẫn bị một sức lực vô hình trong cơ thể Đường Mẫn ngăn cản trở lại. Hai người bị bắn ra, Đường Mẫn rơi xuống thấp, cả người lạnh đến tím bầm.

“Lạnh!”

“Mẫn nhi!”, Quân Mạc Ly lập tức ôm lấy Đường Mẫn, bị hàn khí đâm vào da bỏng rát. Khí lạnh trong cơ thể Mẫn nhi thật quá mạnh!

“Thật không ngờ, hóa ra là như thế. Ha ha. . . . . .”, Thủy Tư Tĩnh cười ra tiếng, lầm bầm nói nhỏ.

“Mau cứu nàng ấy!”, Quân Mạc Ly lập tức truyền nội lực vào trong cơ thể Đường Mẫn, nhưng lại không hề có tác dụng, liền không nhịn được quay sang Thủy Tư Tĩnh rống to. Chính vì bà ta nên Mẫn nhi mới phải chịu hành hạ như thế. “Nếu Mẫn nhi có chuyện gì, thì Bách Lý Sơn trang nhất định phải chôn theo!“.

Quân Mạc Ly ôm lấy Đường Mẫn đi ra ngoài, bước chân vội vã, khi cánh cửa cứng rắn khép lại. Lời nói không lớn không nhỏ của Thủy Tư Tĩnh đúng lúc bay vào tai hắn.

“Nếu muốn cứu người, cứ giao cho ta!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.