Tương Quân Phối

Chương 6




Tiêu trúc đặt sát vào môi, giai điệu du dương vang lên. Không có réo rắt thảm thiết, không có ai oán, tiếng tiêu mang vẻ hùng hồn của đại mạc, vẻ chất phác của tái ngoại phất qua bên tai, thấm vào ruột gan. Tựa như tấm lòng của nam nhân này, rộng lớn mà kiên định.

Tề Vân Phi nghe, không khỏi ghen tị với cây tiêu trúc kia. Được trìu mến như vậy, chính là tư vị như thế nào? Y nhớ tới không lâu trước đây, chính mình còn nhấm nháp qua hai cánh môi; nhớ tới mình thừa dịp khánh công yến hậu vì hắn say mà tùy ý khiêu khích, hại hắn né mình một tháng có thừa; nhớ tới vừa rồi áo choàng tránh gió tràn ngập hương vị của hắn, làm cho mình có loại lỗi giác bị người ôm.

Y là cửu ngũ chí tôn, lại luôn đối với vị tướng quân này muốn ngừng mà ngừng không được. Tam cung lục viện, hàng trăm thần tử, hàng tỉ thần dân, y thân ở đỉnh núi quyền lực, chỗ cao không chịu lạnh. Sáu tuổi làm chất tử nước láng giềng, cho đến mười tuổi đăng cơ, mười sáu tuổi để ý triều chính, y bất quá chỉ là một con rối được bài trí, quyền lực trong tay đã bị ngoại thích, quyền thần chia cắt hầu như không còn. Y không cam lòng! Y cưỡng bức lợi dụ bộ binh, xếp vào thế lực của mình, đợi cánh chim đầy đặn, liền không chút lưu tình gạt bỏ dị kỷ, huyết tẩy triều đình. Vua nào triều thần ấy, tân đế vương muốn tồn tại, nhất định phải dùng máu tươi của cựu thần triều trước để nuôi nấng. Y dùng huyết vũ tinh phong lấy được thiên hạ thái bình: thần tử càng trung thanh với y, phi tử càng kính yêu y, dân chúng càng thần phục y. Nhưng đây không phải là điều y muốn! Hôm nay chẳng qua là một đế vương, không phải Tề Vân Phi y! Lưng y đeo trách nhiệm thiên hạ, nhìn trời mà nói, y cũng không thể thay thế!

Khi y phát hiện Tần Khiếu, ai cũng sẽ không biết y kích động đến thế nào! Chính là biên quan cách kinh thành quá xa. Ai có thể nghĩ đến một hoàng đế mỗi tháng đều dựa vào công văn khẩn tám trăm dặm chú ý mọi nhất cử nhất động của một tiểu binh? Mỗi một lần lập công mỗi một lần lên chức của Tần Khiếu sẽ không ai vui mừng hơn so với y. Gần… Càng gần! Y giống như có thể thấy Tần Khiếu đang đi từng bước về phía mình! Chính là hết thảy những điều này đều bị Lăng Sương phá hủy! Y hâm mộ Lăng Sương, càng thêm đố kỵ Lăng Sương. Một thư sinh nho nhỏ làm sao xứng với một tình yêu như vậy? Tam đệ không phải tương tư đơn phương với Lăng Sương sao? Y rõ ràng làm thuận nước giong thuyền, đóng gói Lăng Sương đưa cho Tam đệ. Đợi gạo nấu thành cơm, còn ai có thể cướp người từ trong tay y chứ?

Nói lầm bầm, chớ trách y tâm ngoan thủ lạt. Lấy thân phận chất tử ngồi lên long ỷ, y sớm đã quen với thủ đoạn dơ bẩn. Duy độc đối với Tần Khiếu, y luyến tiếc bức bách, chỉ có thể chờ (hừ, thế kia không phải cũng chuẩn bị tốt bẫy rập chờ Tần Tần tự mình nhảy vào sao… Còn giả trang ngoan hiền, ngẫu khinh bỉ nha! Ô oa, Tề Tề cầm cái đao kia làm gì?)

Tâm hồi tưởng chuyển, Tề Vân Phi phát hiện Tần Khiếu đang nắm trúc tiêu nhìn y. Nguyên lai đã xong rồi.

“Hoàng… Công tử, ngươi thất thần.”

“Tần Khiếu, nói cho ta biết, lúc ngươi thổi sáo nghĩ đến ai?”

Ảm đạm dời tầm mắt, nhíu mi: “… Đều là quá khứ, công tử cần gì phải nhắc lại?”

“Người ngọc không ở, thổi tiêu làm gì? Thề non hẹn biển tùy mộng đi, sớm là vật ngoài thân. Ngươi làm sao phải khổ…”

“Cần gì phải tự làm khổ mình?”

“Đúng.”

Bất đắc dĩ thở dài, Tần Khiếu một lần nữa nhìn chăm chú Tề Vân Phi, ánh mắt dị thương nghiêm túc.

“Công tử, cho dù phương thảo cúi đầu tức thập, nhưng chung quy sẽ có quy túc của bản thân. Ta từng nghĩ đến Lăng Sương là quy túc của mình. Bất luận là đấu tranh anh dũng giết địch kiến công, hay là viết chữ đọc sách chơi chữ, cũng chỉ là muốn làm cho mình càng cường đại hơn, cũng có đủ năng lực bảo hộ y. Chỉ cần y nguyện ý ở bên người ta, ta chính là một ta đầy đủ, một chút cũng không có khuyết điểm.”

Tề Vân Phi khí cực. Hảo ngươi một người một chút cũng không có khuyết điểm! Y đều đã nương thân vào người khác, ngươi còn muốn y làm cái gì?

“Hừ, thì tính sao? Tần Khiếu, ngươi đừng quên, ngươi vì y làm được rất nhiều, cũng không bằng hai tháng ở chung của y với Tam đệ! Ngày ngươi trở về, không phải cái gì đều thấy…”

Rầm ––– một chưởng đi xuống, chén ngọc lưu ly trên bàn bị nghiền dập nát. Tần Khiếu rất nhanh nắm tay, hỗn hợp máu tươi cùng rượu chảy xuống, khi ngẩng đầu, hai mắt cũng đỏ tươi.

“Ta không quên, ta đương nhiên không quên! Ngươi không cần nhắc nhở ta lần nữa! Được mà bị mất, mất mà không thể được, hoàng thương, bi ai trong cuộc sống chính là thế này! Ông trời sao đối đãi công bình chứ? Đến ngay cả hạnh phúc bố thí ngẫu nhiên nhưng cũng có thời hạn! Thời điểm vừa đến, người đi – nhà trống! Thân nhân như thế, Lăng Sương cũng như thế! Ta sống hèn mọn như thế, ta lấy cái gì đi tranh với tam Vương gia? Hoàng Thượng, ngươi không tin ta, tội gì lưu ta lại, có thể phế ta đi a!”

“Ngươi!” Không thể tưởng được Tần Khiếu lại nói ra đối thoại quyết tuyệt như thế, Tề Vân Phi khiếp sợ chỉ vào hắn, lại đau khổ một câu cũng không nói nên lời. Áp lực ủy khuất thật lâu giống như hồng thủy vỡ đê, ùn ùn đánh úp lại, thân thể Tề Vân Phi nhoáng lên một cái, nặng nề ngã ngồi lên ghế.

Không khí trong phòng quả thực thấp tới mức đóng băng.

Tề Vân Phi oán hận trừng bóng dáng trước mắt, quả thực muốn dùng ánh mắt đốt thủng một lỗ trên đó. Y làm sao không biết lần này mình bức người quá đáng. Y đã hối hận, còn muốn y như thế nào? Thân thể trước mắt thế nhưng lại còn giống một cái đầu gỗ, không hề động tĩnh. Tề Vân Phi bực bội bắt đầu uống một ly lại một ly rượu.

“Đừng uống nữa.”

Bàn tay ấm áp bao lấy ngón tay hơi lạnh, Tần Khiếu đoạt được chén rượu trong tay Tề Vân Phi, ngửa đầu uống cạn.

“Thần có tội, tự phạt ba chén, thỉnh Hoàng Thượng bớt giận.” Nói xong, liền bắt đầu tự rót tự uống.

Hừ, cái gì bồi tội, ngươi rõ ràng chính là mua say! Được, trẫm thành toàn ngươi!

“Hỗn trướng! Trẫm muốn ngươi tự phạt trăm chén! Người tới, thượng rượu!”