Tướng Quân Vô Địch

Chương 1-1



So với mong mỏi của mọi người, cuộc hành trình kỳ này thuận lợi hơn gấp trăm lần.

Theo của người dẫn đầu nói, trước tiết Hàn Lộ (ngày 8 hay 9 của tháng 10) thì đoàn buôn sẽ đến Trương Gia thôn, nhưng không hiểu sao ngựa dùng để vận chuyển hàng hóa lại bị bệnh, kết quả hành trình bị kéo dài cho tới tiết Giáng Sương (ngày 23 hay 24 của tháng 10) mới đến Trương Gia thôn.

Vốn là cô vẫn lo âu, không biết bao lâu ngựa mới có thể khỏi hẳn, không ngờ Ấn Tâm mới đến chưa được bao lâu thì đám ngựa chẳng những không cần thuốc đã bình phục, mà còn không hề gặp phải chuyện xui xẻo gì trên đường đi, cả ngày phấn khởi, giống như vừa mới uống thuốc thần vậy.

Chỉ là điều họ cảm thấy kỳ lạ nhất không phải chỉ vậy.

Ít ra lặn lội đường xa thì cũng sẽ gặp một ít chuyện ngoài ý muốn, giống như nửa đường gặp phải thổ phỉ tập kích thì cũng chẳng có gì lạ. Nhưng từ khi Ấn Tâm gia nhập, hành trình tiếp theo đều giống như có thần phù hộ, vô cùng thuận lợi.

Không gặp thổ phỉ chặn đường, cũng không gặp dã thú tập kích, ngay cả gió tuyết năm nay cũng dịu đi rất nhiều. Đáng lẽ hành trình bị chậm trễ, bây giờ đã trở lại bình thường.

Vận may nối tiếp khiến Ấn Tâm lập tức trở thành phúc tinh trong mắt của đám thương lữ. Hơn nữa bộ dáng lại dịu dàng đáng yêu, tất cả trai gái, già trẻ lớn bé trong đoàn buồn đều yêu thích nàng không thôi, dọc theo đường đi, nàng được họ chăm sóc rất tốt.

Lúc này, đoàn buôn vừa mới đến thành trấn náo nhiệt nhất ở Bắc Cương – Gia Khẩu. Đoàn buôn không vội làm việc quan trọng của họ, tất cả đều vây quanh nàng, lưu luyến không muốn xa người.

“Tâm Nhi à, khó có khi gặp phải tiết Đông Chí (ngày 22 tháng 12 cho đến 5 tháng 1), ngươi cũng đừng vội vã lên đường. Hôm nay ở chung với mọi người, ăn chè trôi nước. Ngày mai sẽ để tiên phòng dẫn ngươi đến nông trường của Tướng quân.” Mạc đại thẩm phụ giúp việc nấu cơm trong đoàn buôn, yêu thương lôi kéo Ấn Tâm. Bà chính là không yên lòng để nữ hài nhi dịu dàng đáng yêu này ở lại một mình tìm người nơi chốn xa lạ này.

“Đúng đấy! Nông trường của Thú Tướng quân ở ngoài Bắc Môn. Tốt nhất là ngươi nên nghỉ ngơi qua đêm, sáng mai tìm người cũng không muộn.” Mạc đại thúc cũng mở miệng. Thân hình của ông to lớn, ngũ quan sâu sắc, có một nửa huyết thống của người Hồ, một người phương Bắc chính gốc.

Bởi vì có duyên phận, mười lăm năm trước hai vợ chồng đã nhắm lấy thời cơ buôn bán, hàng năm sẽ theo đoàn buôn ngược xuôi Nam Bắc, mua bán tạp hóa khắp nơi.

“Dạ… Nhưng sư phụ đã từng căn dặn, một khi đến Gia Khẩu thì phải đi nhanh về hướng Bắc, nếu không sẽ bỏ lỡ mất cơ hội gặp mặt Thú Tướng quân.” Mới vừa tới Bắc Kinh, Ấn Tâm không khỏi chớp đôi mắt to màu hổ phách xinh đẹp, tò mò nhìn chung quanh.

Gia Khẩu không hổ là thành trấn náo nhiệt nhất Bắc Cương. Còn chưa nói vùng đất rộng lớn, ngay cả số lượng cửa hàng cũng không thua kém gì Kinh Thành.

Đường cái hai bên nhộn nhịp, những thạch ốc màu xám kiên cố xếp thẳng hàng. l€*quɣ*đƟɳ Thạch ốc ở ngã tư đường khá lớn, tràn ngập đủ loại gánh hàng rong, tạp hóa Nam Bắc, đồ ăn các miền, thứ gì cũng có.

Mặc dù tuyết đang rơi trong thời kỳ này, nhưng thương khách khắp nơi nối liền không dứt. Đám đông lui tới đã quét đi không ít tuyết đọng lại trên trường, bây giờ chi còn lại một lớp sương mỏng.

Người ở đây không thể phân biệt được ai là Hồ ai là Hán. Cho nên về mặt ẩm thực, quả thật biến chế khôn lường.

Hơi khói bốc lên phiêu tán, trong cửa hàng phía trước, ông chủ đang nướng một loạt thịt dê. Nung đỏ lửa than nướng lụi thịt dê đến non mềm lại thơm phức, phần trên tươi rán dầu mỡ, xem ra thật sự rất hấp dẫn. Đặc biệt là ông chủ vừa rắc lên đó một phần bột hương liệu không màu, mùi cay đậm đặc xông lên, khiến nước miếng trong miệng nàng đã sớm ứa ra.

Nhắm mắt lại, Ấn Tâm hít hít hơi vào, không khỏi tò mò suy đoán thành phần nguyên liệu của bột hương kia.

“Vậy thì thôi.” Hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau một cái.

Hành trình hai tháng, đoàn người không giấu diếm nhau chuyện gì. Theo như lời nói của Ấn Tâm, bọn họ đoán chừng Ấn Phong là một kỳ nhân ẩn nấp trên núi, lời nói của hắn rất có đạo lý.

Chỉ là hai vợ chồng có thể hiểu được, Lý Áo đứng một bênđành gật đầu chấp nhận thôi.

“Ôi, Gia Khẩu rất náo nhiệt, nhưng rồng rắn lẫn lộn. Thân gái một mình, lỡ gặp phải nguy hiểm gì, thật là…”

“Bậy bậy! Ngươi không nói chuyện, người ta không nói ngươi bị câm đâu à! Tâm Nhi là một phúc tinh, làm sao có thể gặp nguy hiểm?Ngươi im cái miệng mỏ quạ của mình đi!” Lão Lý tạp công trong đoàn buôn lập tức đạp cho Lý Áo một cú.

Tuy rằng trời cao thượng đế ở xa, an toàn ở vùng biên cương không thể so sánh với Kinh Thành được. Nhưng người hiền có trời phù hộ, hắn thật sự có tin tưởng đối với vận số của Ấn Tâm tiếu phúc tinh này.

Rút một bản vẽ hoa râm từ tay áo ra, lão Lý trải tấm bản đồ giống như hiến vật quý ra.

“Đây là cái gì?” Lý Áo lập tức chồm tới.

“Dùng cái mông cũng biết đây là bản đồ!” Lão Lý đắc ý hả hê mấy tiếng, “Ta không giống như những người khác chỉ biết mở miệng. Từ ba ngày trước, ta đã tỉ mỉ vẽ lại bản đồ Gia Khẩu này, chỉ cần nha đầu này chiếu theo dấu mũi tên chỉ đi, không cần nửa canh giờ thì đã có thể tới nông trường của Thú Tướng quân.”

Không ngờ lão Lý còn có chiêu thức này, toàn bộ đoàn người không khỏi tò mò ghé đầu nhìn lên bản vẽ.

“Đây là bản đồ?”

“Ta xem giống như chữ gà bới.”

“Ủa, ta lại cảm thấy bức sơn thủy vẩy mực này tả rất thực. Ngón núi băng này nhìn rất giống.”

“Ha, đây cũng xem là bản đồ à? Nếu phải đi theo bản đồ này thì e rằng ngay cả quỷ cũng lạc đường mất.” Đoạt lấy bản vẽ, Lý Áo cười ha hả. Mọi người thấy vậy cũng cười theo.

Nhìn thấy tâm huyết của mình bị người khác phê bình không đáng một đồng, nhất thời lão Lý căm tức, chân phải nhấc lên, đá lên sau lưng Lý Áo một cú. Người kia phản ứng không kịp, ngã sấm về phía trước.

Bịch một tiếng, Lý Áo ôm mặt mũi bầm dập, không khỏi la hét om sòm, mắng nhiếc không thôi. Không cam lòng bị hạ nhục, hắn xoạt chân dài ra, trong nháy mắt đã gạt lão Lý té nhào trên đất. l€q uɣɖɷɳ Ngay sau đó, một già một trẻ nhào vào đánh nhau trên đường đá.

Nhìn thấy có trò vui trước mắt, không ít người đi bộ xông tới. Ấn Tâm nhỏ nhắn không cẩn thận, bị sóng người đẩy ra ngay giữa đường.

Người trên đường tới lui không ngừng, thiếu chút nữa cái đầu nhỏ bé của nàng bị người đi đường đụng ngã xuống đất. Nếu không phải người tiên phong phát hiện kịp thời, lôi nàng trở lại ven đường, chỉ sợ nàng đã bị người cao ngựa lớn của phương Bắc giẫm lên dưới chân rồi.

“Cám tạ… cám tạ đại thúc.” Ôm bọc quần áo, Ấn Tâm vừa nhếch nhác nói cám ơn với người tiên phong, vừa phủi phủi bông tuyết trên áo choàng xuống, lần đầu tiên cảm nhận được sự khác biệt về mặt thể hình của người phương Nam và phương Bắc.

“Cám tạ cái gì!” Người tiên phong vỗ vỗ đầu Ấn Tâm, xem nàng như đứa bé ba tuổi, “Chỉ là ta thấy trời bắt đầu tối rồi, nếu ngươi muốn đi nông trường, thì phải đi ngay bây giờ, nếu không thì không nên đi.”

“Nhưng sư phụ đã từng dặn dò, đến Gia Khẩu thì đi về phướng Bắc, bằng không sẽ không gặp được Thú Tướng quân.” Ấn Tâm lại nhắc lại lời nói của Ấn Phong, từ đầu tới cuối nhớ kỹ lời dặn dò của sư phụ.

“Được rồi, một khi đã như vậy, vậy thì tự mình ngươi cẩn thận, chọn đường có nhiều người đi, đừng bao giờ chui vào đường nhỏ. Chúng ta ở đây nghỉ ngơi một tháng, nếu trên đường gặp chuyện phiền toái, nhớ quay lại tìm chúng tôi ngay lập tức, biết không?” Thấy mình không thể khuyên nổi người, người tiên phong chỉ có thể dặn dò nên chú ý mọi chuyện một chút.

Thật ra hắn cũng muốn phái người hộ tống nàng tới nông trường của Tướng quân, nhưng tình cờ gặp tiết Đông Chí, đoàn buôn vội vạng dỡ hàng dựng lều, rất nhiều hàng hóa cần được đưa đến những cửa hàng đã chỉ định trước khi trời tối. Trong lúc nhất thời, hắn thật sự không kiếm ra được người.

“Đại thúc, một mình ta không thành vấn đề.” Nhìn ra người tiên phong lo lắng, trái lại Ấn Tâm lại an ủi: “Huống chi nông trường của Thú Tướng quân cách đây không xa, lát nữa sẽ đến thôi.”

“Nói cũng phải.” Người tiên phong gật đầu, quả nhiên giảm đi lo lắng rất nhiều.

Nông trường ở ngoài cửa Gia Khẩu khoảng năm dặm, kích thước rất lớn, tuyệt đối không khó tìm.

“Ta đây đi trước, xin ngài thay ta nói một tiếng tạm biệt với mọi người.” Sắc trời phương Bắc tối thật nhanh. Nhìn thấy hình như tuyết rơi nhiều hơn, Ấn Tâm vội vàng cuốn kỹ gói đồ trên lưng. Vốn là tính nói tạm biệt với Mạc đại thẩm, nhưng lão Lý và Lý Áo vẫn còn quấn chặt nhau, nàng không thể xông vào đám người, nên đành nhờ người tiên phong chuyển lời.

“Ta biết rồi, ngươi nhanh chóng lên đường đi. Muốn hỏi đường thì nhớ tìm cửa hàng mà hỏi, đừng hỏi người qua đường. Phải bảo vệ bọc quần áo cẩn thận, đừng để người ta cướp đi…”

Trong lúc người tiên phong lãi nhãi dặn dò, Ấn Tâm vẫy tay, cuối cùng cũng bắt đầu hành trình đi tìm Đông Phương Thú Thiên.

Mấy ngày lên đường liên tiếp khiến nàng vừa mệt vừa đói. Mùi đồ ăn hai bên cửa hàng truyền đến càng khiến nước miếng của nàng chảy ròng, bụng sôi lùng bùng. Nhưng lệnh của sư phụ không thể không tuân theo, nàng đành phải cưỡng ép bản thân chuyên tâm lên đường.

Dù sao chỉ cần tìm được Đông Phương Thú Thiên, nàng có thể ngơi ngơi thoải mái, cho nên nàng nhất định phải nhịn.

Nhịn đó!

Thật sự chứng minh, trên đầu chữ nhịn có một cây đao. Phàm là người, rất ít ai có thể nhịn được, đương nhiên Ấn Tâm cũng không ngoại lệ.

Ngay từ đầu, nàng đã tự nói với mình, người là sắt, cơm là thép, không ăn cơm, làm sao có thể lên đường? Vì vậy sau khi đi được một dặm đường, rốt cuộc nàng không chống nổi mùi thịt như hình với bóng, dừng bước muốn ăn, mua một gói thịt dê ở ven đường.

Bên ngoài thịt dê nhìn rất bình thường, nhưng mặt da nướng đến vàng óng ánh, ngoài dòn trong mềm, còn có mùi lúa mình nhàn nhạt, bao vây lấy thịt dê trơn mềm bên trong. Quả thật là mĩ vị nhân gian! Chỉ là mới cắn được một miếng, chân của nàng liền mọc rễ, quên mất cử động.

Đứng lặng một chỗ, từ da tới thịt dê, nàng quan sát cẩn thận mỗi động tác của ông chủ, đồng thời âm thầm ghi nhớ độ lửa, phương pháp, gia vị. Trừ những thứ này ra, nàng còn xin thêm chút tương chấm, lập đi lập lại thưởng thức từng hớp, cảm thấy thỏa mãn rồi mới tiếp tục đi tiếp.

Nhưng mới đi được vài bước, cách đó không xa, có gánh hàng rong bán bánh bao thịt dê, mùi vị độc đáo lại bay tới.

Mùi vị lần này vừa đắng lại vừa cay, còn có mùi sữa thơm đậm đặc không thể không ngửi được. Nàng ngửi ngửi, đôi chân không tự kiềm chế được mà bước tới gánh hàng rong.

Khác xa với khẩu vị ở Trung Nguyên, đồ ăn dân tộc biên cương rất cay. Mặc kệ là loại đồ ăn gì, rất nhiều các loại gia vị được thêm vào, để tăng thêm màu sắc và hương vị.

Lần đầu tiên trong đời tiếp xúc với món ăn kỳ lạ của Bắc Cương, tò mò giống như nấm mọc lên, xông ra từ đáy lòng của Ấn Tâm. Sự say mê đối với trù nghệ sâu trong máu cũng bị thức tỉnh.

Vì phải biết pha trộn các hương liệu vào trong đồ ăn, dường như sự đam mê của nàng bắt đầu dẫn nàng xuyên qua những gánh hàng rong lớn nhỏ, hoàn toàn quên mất mình còn phải lên đường.

Được sư phụ nuôi dưỡng từ năm nàng tám tuổi, sư phụ phát hiện nàng quả thật có thiên phú về trù nghệ, thậm chí còn có thể gặp qua là không thể quên. Chỉ cần cho nàng nhìn thấy cách làm một lần, cho nàng dụng cụ, nguyên liệu nấu ăn giống như vậy, nàng có thể bào chế đúng cách, nấu ra y chang như vậy, ngay cả hương vị cũng không hề khác bao nhiêu.

Vị giác và khứu giác nhạy bén bẩm sinh, khiến nàng có thể nhấm ra được các loại nguyên liệu trong thức ăn, ngoại trừ hương liệu chính tông mua được ở Bắc Trường Thành, hoặc là tự chế. Vì vậy đểbiết nguồn gốc của hương liệu, mỗi lần ăn xong món ăn nào là nàng sẽ vung tay múa chân với những ông chủ người Hồ không biết tiếng Hán.

Ông chú gánh hàng rong thấy bộ dạng đáng yêu của nàng, lại là người Hán ngàn dặm phía Nam, cho nên không chút đề phòng, nếu nghe hiểu được câu hỏi thì sẽ tận tình trả lời.

Chỉ mất một canh giờ, chẳng những nàng thử hết các loại mỹ thực của Bắc Trường Thành, mà ngay cả phương pháp nêm nếm đều nắm vững trong tay, vui sướng tới mức có thể bay lên trời.

Vỗ vỗ bụng căng cứng, nàng liên tục quay lại phía sau nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt.

Cho dù tuyết xuống không ngừng, có áo choàng che phủ, nhưng miệng cười rực rỡ như hoa, thu hút sự chú ý của người khác. Không ít người đi đường rối rít quay đầu, nhìn lại nhiều lần bóng lưng cô đơn của Ấn Tâm, mà người kia thì lại hồn nhiên không hay biết gì.

Ông chủ nhiệt tình cầm bánh ngọt bột bắp đưa tới, nàng vui mừng cởi bọc quần áo xuống, đang định ‘tích trữ lương thực’ thì không biết sau lưng xông tới một kẻ liều mạng, xô ngã nàng trên mặt đất.

Áo choàng màu hồng đao bay lên, trong nháy máy, mái tóc đen óng ả mềm mại xỏa tung.

"Đau!"

Trong phút chốc, Ấn Tâm thật sự hoài nghi cánh tay của mình có thể bị chặt đứt rồi.

Tuyết vẫn rơi, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lộ ra vẻ tái nhợt, xoa xoa cánh tay trái bị đau, nàng nhịn đau ngồi dậy quỳ trên tuyết. Đang định ngẩng đầu nhìn xem ma quỷ nơi nào lại không có mắt, thì trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, khiến nàng nhìn vội xuống đôi tay của mình.

Tay phải của cô… Ôi, trống không.

Tay trái của cô… Hả, cũng trống không

Cho nên nói cách khác…

Gói đồ của nàng không cánh mà bay!?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.