Tương Quý Phi Truyện

Chương 34: Kim lương nhân sinh con



Qua vài ngày đã đến kì du hạ hàng năm, thái tử phi vốn không đem Tương trắc phi tính vào danh sách đi, một ngày trước khi lên đường, Linh Lung các phái người qua đây nói muốn cùng đi giải sầu một chút, thái tử phi liền vì Tương trắc phi chuẩn bị một chiếc xe ngựa thoải mái chút, giảm bớt xóc nảy khó chịu trên đường.

Đến bên trong sơn trang Tương Như Nhân trực tiếp đi vào lầu các đã an bài tốt, không hề có ý muốn cùng người khác đi xem trò vui, ngồi ở bên cửa sổ, nhìn ra ngoài chính là phong cảnh tốt nhất, trên mặt hồ sóng biếc nhộn nhạo, hoa sen nở rộ.

Vẫn chưa tới giờ ngọ nên gió thổi vào phòng rất thoải mái, Tương Như Nhân liếc mắt một cái hôm nay còn có thấp thoáng mấy chiếc thuyền, tầm mắt rơi xuống đình bên hồ thấy được thân ảnh Cố Ngâm Hoan.

Tầm mắt xa hơn chút nữa, Tương Như Nhân thấy được người Kỳ gia, ánh mắt híp một cái, trên mặt vẻ mặt toàn là lãnh ý.

Thanh Thu đi đến, ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói vài câu, Tương Như Nhân gật đầu, “Đến lúc đó tìm người dẫn hắn đi qua.”

Tử Yên ở ngoài phòng xin chỉ thị, “Trình gia tiểu thư tới.”

Vừa dứt lời, Trình Bích Nhi liền vào, thấy nàng xem bên dưới lầu các, nhìn thoáng qua theo, “Nhìn cái gì đấy? “

Tương Như Nhân nhìn Cố Ngâm Hoan theo sau lưng Cố phu nhân, trầm ngâm chốc lát cười nói với Trình Bích Nhi “Ngươi đi gọi luôn Ngâm Hoan lên đây đi, đã lâu ta không gặp nàng.”

Trình Bích Nhi tự mình xuống phía dưới tìm Cố Ngâm Hoan, Tương Như Nhân tầm mắt thu hồi lại, trước mặt tản ra hơi nước trà, nàng và Cố Ngâm Hoan lúc ban đầu là cũng bởi vì một bí mật mà quen thuộc, muốn cho hai người càng phát triển quan hệ chặt chẽ, nàng cũng phải bày tỏ thành ý giao phó một bí mật mới được đây...

Cố Ngâm Hoan sau khi biết được tiền căn hậu quả chuyện Tương Như Nhân đẻ non, so với Trình Bích Nhi còn oán giận hơn, nàng hai đời làm người, cũng rõ ràng trước mắt Tương trắc phi cùng mình nói chuyện này mục đích là cái gì, trước đây nàng ta xuất thủ tương trợ, nàng vẫn nhớ.

Nhưng thật ra một bên Trình Bích Nhi khó chịu “Cũng đừng nói chuyện thương tâm này nữa, càng nói ta càng tức. “

Tương Như Nhân cùng Cố Ngâm Hoan nhìn nhau cười, Cố Ngâm Hoan ngồi xuống cạnh Trình Bích Nhi, nhéo nhéo mặt của nàng, “Vâng, Trình đại tiểu thư, vậy ngươi nói một chút xem chúng ta nên trò chuyện cái gì? “

Trình Bích Nhi bấm nàng một cái trêu “Nói chuyện hôn sự của ngươi đi Đô thống phu nhân tương lai, đường đường đường còn là một quan nhị phẩm, sau này Tô phu nhân nên chiếu cố chiếu cố chúng ta nhiều hơn nha.”

“Không ngừng tại đó, xem Tô Đô thống tuổi trẻ tài cao, làm sao sẽ dừng lại chức nhị phẩm thôi chứ.” Tương Như Nhân phối hợp nói thêm một câu, Cố Ngâm Hoan nhìn hai người bọn họ, đỏ mặt quở trách mắng “Nói ta gì chứ, ngươi không đính hôn chắc.”

Trình Bích Nhi lúc này thản nhiên vô cùng, “Đúng thế, cũng không thể để mình ngươi đi.”

Cố Ngâm Hoan phốc một tiếng vui vẻ “Ta đã nhìn ra chỉ có ngươi là da mặt dày nhất.”Ở bên trong lầu các hàn huyên một hồi, biểu muội Cố Ngâm Hoan đi lên tìm, Trình Bích Nhi dặn Tương Như Nhân nghỉ ngơi thật tốt, các nàng một nhóm xuống phía dưới đi dạo thượng uyển.

Tương Như Nhân ở trên lầu các nhìn các nàng cười nói đi về hướng bên hồ, trên mặt thêm chút ý cười, tầm mắt rơi vào thuyền nhỏ trên hồ, chẳng biết lúc nào, trên mấy thuyền đều đầy người ngồi, đang ở trong hồ ngắm hoa sen.

Thanh Thu xem Tử Hạ ngoài cửa hướng phía nàng gật đầu, cúi người nói với Tương Như Nhân “Tiểu thư, người đã dẫn đi qua.”

Hình như một khắc kia, bên bờ cũng không có người, còn lại trên mấy chiếc thuyền đều là khuê trung tiểu thư, tiếng thét chói tai bỗng vang lên, rất nhanh đã có người chạy tới nhảy xuống cứu người vừa ngã thuyền.

Tương Như Nhân thấy tất cả mọi người đều chạy về phía bờ hồ, khóe miệng cười nhạt, anh hùng cứu mỹ nhân thật hay...

Nghỉ hè sơn trang trở về được vài ngày, trong Lâm An thành liền có một ít lời đồn đãi, tại sơn trang Lục vương phủ thế tử anh hùng cứu mỹ nhân, cứu Mộc gia biểu tiểu thư bất hạnh rơi xuống nước, thêm mắm thêm muối, đem cảnh cứu người lúc ấy truyền đi còn mang theo chút thảm thiết tình trạng.

Mộc gia biểu tiểu thư Hứa Tình U thân thế rất đáng thương, song thân xảy ra việc ngoài ý muốn, phụ thân cũng là làm quan, được Mộc đại phu nhân nhận về nuôi ở Mộc gia, mặc dù áo cơm không lo, nhưng ăn nhờ ở đậu sinh hoạt tổng có vẻ rất khổ sở.

Có đồn đãi tự nhiên sẽ có người suy đoán, hôm nay chính là mùa hè, quần áo vốn là mặc ít, Hứa tiểu thư như vậy rơi xuống nước lúc cứu lên chẳng phải là cũng thấy hết rồi còn gì, nữ nhi gia danh tiết làm thế nào cho phải, vạn nhất bởi vì chuyện này không ai thèm lấy, này Hứa cô nương thân thế cũng quá bấp bênh.

Đồn đãi qua vài ngày, Lục vương phủ có động tác chịu trách nhiệm, Lục thế tử quyết định người tốt làm đến cùng, cứu người tiện thể lấy luôn về nhà.

Nhưng trong phủ đã có một thế tử phi, nạp Hứa tiểu thư làm thiếp sao, quá ủy khuất người ta, một cô nương trong sạch, tuy nói phụ mẫu đều đã mất nhưng có Huệ an Mộc gia ở đó, không thể khinh thường, vì vậy biện pháp tốt nhất là đem Hứa Tình U nạp vào Lục vương phủ làm quý thiếp, lễ cầu hôn tàm ổn này, tương lai Tô Khiêm Doanh kế thừa Lục vương gia vương vị, ứa Tình U liền lên chức trắc phi, coi như là không làm nàng thất vọng.

Nhưng cứ như vậy nâng lên thân phận Hứa Tình U liền trực tiếp ủy

khuất Lục thế tử phi.

Cưới vợ bé không lo, nhưng cưới vợ bé như thế chẳng phải là trực tiếp đánh vào mặt của nàng.

Nhưng Kỳ Tố Như cũng không kiên trì làm gì với Tô Khiêm Doanh kiên trì, càng không lo lắng đi Lục Vương phi khóc lóc kể lể, nàng cho tới bây giờ ngay cả hài tử cũng còn chưa sinh hạ, càng chưa nói Lục vương phủ đích trưởng tôn.

Hờn dỗi vài ngày, cần tìm kiếm gấp an ủi Kỳ Tố Như lần thứ hai cử bút viết một phong thư chơ Tương Cảnh Trí.

Chỉ là thư này, cuối cùng vẫn giống mấy phong thư trước, đá chìm đáy biển, không có tin tức...

Tháng sáu, Lâm An thành còn truyền Lục vương phủ thế tử là một nam nhân tốt cỡ nào biết chịu trách nhiệm, bên trong phủ thái tử, Kim lương nhân lâm bồn.Sáng sớm bắt đầu đau bụng, đến buổi trưa vẫn chưa sinh được, thái tử lúc lâm triều trở về đi Thiên Hương uyển, trong sân có mama từ trong cung coi chừng.

Trong phòng liền truyền đến Kim lương nhân đau đớn hét lên, cung nữ ra ra vào vào bưng chậu, thẳng đến chạng vạng, một tiếng khóc hư nhược nỉ non truyền đến, một lát sau cửa mở, bà đỡ ôm hài tử trong tã lót ra đưa cho bọn hắn xem, “Chúc mừng thái tử điện hạ, chúc mừng thái tử điện hạ, là một nam hài.”

Ma ma hoàng hậu phái tới trên mặt vui vẻ, đi theo phía sau thái tử bước lên nhìn thoáng qua, tức khắc hồi cung bẩm báo.

Thái tử nhìn hài tử gầy yếu trong lòng ma ma, trên mặt cũng không có bao nhiêu vui mừng, nhưng thật ra một bên thái tử phi đưa tay kéo một chút chăn, cười nói với thái tử “Đúng là một hài tử an tĩnh.”

Thấy thái tử không nói lời nào, thái tử phi hỏi thăm một chút tình huống trong phòng, để bà đỡ ôm hài tử trở vào.

“Điện hạ, hôm nay Kim lương nhân mệt mỏi hiện đang ngủ, chờ buổi tối nàng tỉnh, ngài có thể tới nhìn nàng cùng hài tử một cái.” Thái tử phi khuyên, “Ngài đoạn thời gian trước vẫn luôn không tới xem qua Kim lương nhân, nàng rất nhớ được điện hạ. “

Tô Khiêm Dương gật đầu, thái tử phi lúc này mới yên tâm cùng hắn ra khỏi Thiên Hương uyển.

Đến chạng vạng đồ ban thưởng trong cung tới, mặc kệ thái tử có thích đứa nhỏ này hay không, thái hậu hoàng hậu đối với hoàng tôn đều là rất cao hứng, ban cho tất nhiên không ít, tính cả thái tử phi thay thái tử thưởng qua gì đó, trong phòng xiêm áo không ít.

Buổi tối Kim lương nhân tỉnh lại, vội vã để ma ma ôm con tới, nhìn con trai yên lặng trong tã lót, Kim lương nhân trên mặt là niềm vui sướng của người lần đầu làm mẹ, một bên Vương ma ma thay nàng phủ thêm một bộ y phục, “Tiểu thư, tiểu điện hạ có nhũ mẫu, đều là người trong cung phái tới, ngài hiện tại nên nghỉ ngơi cho thật tốt.”

Kim lương nhân ôm hài tử không buông tay, sờ sờ mái tóc thưa thớt của con “Cứ để cho ta nhìn hắn một chút.”

Ngoài phòng Hương Phù đi đến, “Tiểu thư, thái tử điện hạ tới thăm ngài.”

Kim lương nhân trong lòng vui vẻ, ôm hài tử nhìn sang, thân ảnh thái tử xuất hiện ở cửa, ước chừng đã hơn tám tháng nàng trái trông mong, phải trông mong, cuối cùng thái tử cũng đến, Kim lương nhân bỗng nhiên muốn khóc.

Trong lòng hài tử bỗng nhiên anh anh một tiếng, Kim lương nhân cúi đầu xem, tiểu tử kia nắm chặt tay há mồm a ô, một bên Vương ma ma nhắc nhở nàng, “Lương nhân, tiểu điện hạ sợ là đói bụng rồi, giao cho nô tỳ đi.”

Kim lương nhân cẩn thận đem con đưa cho Vương ma ma, nhìn qua Tô Khiêm Dương, có vẻ có chút co quắp.

“Thân thể tốt hơn chút nào không?” Tô Khiêm Dương ngồi xuống ghế cạnh đầu, Kim lương nhân gật đầu, “Đã tốt hơn, đa tạ điện hạ quan tâm.”

Tô Khiêm Dương nhìn nàng gương mặt còn non nớt, vẻ mặt nhu hòa một ít, có lẽ là hắn quá quá nghiêm khắc với nàng, “Khổ cực cho nàng, mấy ngày này đều là thái tử phi thay bản cung tới thăm nàng.”

Kim lương nhân vặn chặt tay trong chăn, lắc đầu, “Điện hạ có chuyện trọng yếu hơn, thiếp ở chỗ này hết thảy đều tốt, thái tử phi rất chiếu cố thiếp.”

Cẩn thận nghe, cẩn thận trả lời, Tô Khiêm Dương trong mắt Kim lương nhân chính là như vậy, mang theo một ít khiếp ý, “Nàng là đang sợ bản điện sao? “

Kim lương nhân ngẩng đầu, như là bị lời của hắn hù dọa, trên gương mặt ggầy gò phá lệ thấy được cặp mắt to hồn nhiên, trong miệng nói không có, nhưng vẻ mặt này thật đã là sợ, nàng sợ thái tử, sợ hắn tức giận, sợ hắn không để ý tới bản thân.

Tô Khiêm Dương bỗng nhiên nở nụ cười, “Bản điện hạ có dọa người như vậy sao.”

Kim lương nhân vội vàng lắc đầu, “Không phải, là thiếp đã làm sai chuyện, chọc điện hạ sinh khí.”

Lời này nghe quen tai, tựa như Diệp lương nhân lúc đó nói qua, Tô Khiêm Dương cũng không nghĩ tới, mình có thể khiến lương nhân trong phủ thái tử sợ đến như vậy, tuy nói không thích trong lòng đối với nàng giảm bớt rất nhiều, nhưng là không sanh được cảm giác thích thú gì.

“Nàng mới vừa sanh hài tử phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, không cần suy nghĩ nhiều.” Tô Khiêm Dương lấy những lời này làm lời kết rồi rời khỏi Thiên Hương uyển, Kim lương nhân lăng lăng dựa vào trên giường, thần tình vừa rồi của điện hạ có phải là lại bị nàng làm cho chán ghét...

Ba ngày sau tân hoàng tôn tắm ba ngày, trong cung lại ban thưởng đến, mẫu bằng tử quý những lời này một chút cũng không giả, thời gian hoài thai Kim lương nhân trải qua không được thuận lợi, toàn bộ quý phủ trên dưới đều thấy nàng bị thái tử không thích, cô độc đứng ở bên trong Thiên Hương uyển lâu như vậy, cả đời này chỉ cần con trai lập tức tốt hơn rồi.

Tuy nói Nghiêm lương nhân người mang thai sáu tháng nhưng còn chưa có sanh ra, ai biết là nam hay nữ, hôm nay thái tử phủ chỉ có hai người con trai, này Kim lương thân phận tự nhiên là một đường nước lên thì thuyền lên, chờ tương lai thái tử kế vị, nàng là mẫu phi của nhị hoàng tử thế nào cũng sẽ không phân biệt phần vị.

Trong phủ thái tử tụ tập đều là nhân tinh, sau khi kết thúc tắm ba ngày thì âm thầm lấy lòng lấy lòng, quyến rũ quyến rũ, những ngày Kim lương nhân mang bầu trước đây Thiên Hương uyển vắng vẻ cô độc, hôm nay lại người tới kẻ lui, chiếu cố tiểu điện hạ cần người đi, tiểu điện hạ ở gian nhà bên ngoài cần người sai khiển, bực này công việc béo bở, càng là nhiều người xếp hàng.

Mà ở bên trong Linh Lung các, Tương Như Nhân nhìn xong thư Thanh Thu đưa tới, giữa hai lông mày tràn đầy bất đắc dĩ.

Thư là mẫu thân viết tới, trong thư nói nhị ca đem đại ca đánh không nhẹ, cuối cùng hai người đều sưng mặt sưng mũi, đại ca bịthương khá nặng, đến bây giờ còn nằm không dậy nổi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.