Tương Quý Phi Truyện

Chương 8: Thân thuộc sẽ không thành



Cuối cùng tam hoàng tử gây họa nhưng Tương phủ phải tới trả tiền, sau khi chấm dứt du hồ, vì để tránh làm lớn việc Cố gia Ngũ tiểu thư rơi xuống nước gây ra lời đồn đãi, Tương phu nhân mang theo Tương Như Nhân tự mình đi Cố gia một chuyến nhận lỗi.

Sau khi từ Cố gia đi ra sắc trời đã tối, bận rộn cả ngày, Tương Như Nhân cũng có chút mệt, tựa ở trên ghế mềm sắp ngủ mất, một bên Tương phu nhân nhìn nét mặt nữ nhi hơi lộ ra mệt mỏi, đưa tay sờ sờ trán của nàng, ôn nhu hỏi, “Nhân Nhi a, ngươi nói tam hoàng tử vậy làm vị hôn phu có được hay không?”

Tương Như Nhân vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi lập tức mở mắt ra, giọng cứng ngắc nói, “Mặc kệ hắn làm vị hôn phu của ai, chỉ cần không phải vị hôn phu của ta thì tốt rồi.”

Tương phu nhân nghẹn họng cũng không hỏi nổi nữa, chẳng lẽ là nàng không biết, mấy năm nay tam hoàng tử đến Tương gia cũng nhiều lần, lão gia tử không có tỏ vẻ gì tức là thầm chấp nhận, thực ra làm hoàng tử phi cũng không tệ, nếu không làm... thân phận này của nữ nhi cũng không cần phải đi nơi thâm cung đó, tương lai chính là phong vương phong phi, làm một mẫu thân, Thiệu thị ngược lại nghĩ nữ nhi có thể gả cho tam hoàng tử cũng là một lựa chọn tốt.

Tương Như Nhân thấy Tương phu nhân không đáp, ngữ điệu nhu hòa chút, “Mẫu thân, làm sao ngài lại nghĩ đến vậy, hôn sự của tam hoàng tử tự có thánh thượng làm chủ, cùng chúng ta chẳng có quan hệ gì.”

Tương phu nhân xem đáy mắt nữ nhi bình tĩnh, không khỏi đau lòng, “Mẫu thân là nghĩ, mấy năm nay ngươi và tam hoàng tử gặp gỡ cũng không ít.”

“Mẫu thân!”Tương Như Nhân lập tức cắt đứt lời của nàng, “Sau này nữ nhi không muốn nhắc lại chuyện này nữa.“...

Chuyện trôi qua vài ngày, bên trong Lâm An thành cũng không truyền ra lời đồn gì, Tương Như Nhân lúc này mới thở dài một hơi, đến ngày hưu mộc thì đi viện Tương lão gia tử nói sơ về chuyện này.

Tương lão gia tử ngoắc nàng, để cho nàng bồi mình chơi cờ phía trước cửa sổ, “Chuyện trôi qua thì cũng qua rồi, ngươi cũng đừng cứ để trong lòng mà không vui.”

Tương Như Nhân thả một quân cờ trắng xuống, đối với phản ứng như thế của tổ phụ lòng có nghi hoặc, “Tổ phụ, tam hoàng tử làm như vậy, dễ liên lụy đến Tương gia.”Loại chuyện hoàng tử phạm sai lầm này, đại đô hoàng gia đều bao che đi, người gánh trách nhiệm trừ bọn họ ra còn có thể là ai.

Tương lão gia tử cười, hạ xuống một viên cờ đen, đem các quân trắng bị vây lại nhặt lên để vào hũ đựng cờ bên cạnh “Lời đồn đãi dừng lại ở trí giả.”

Tương Như Nhân như trước lòng có nghi hoặc, từ nhỏ tổ phụ đã dạy mình là lấy thượng vị giả vi tôn, Tương gia chỉ đứng ở phía sau người đương quyền, hôm nay trong triều mọi thứ rõ ràng, tam hoàng tử nhiều lần đến đây đối Tương gia mà nói là không hề có lợi gì, đến lúc đó khiến cho kẻ có tâm lợi dụng, tội kéo bè kết đảng là không phải chuyện đùa.

Nghĩ đến chỗ này, Tương Như Nhân nói ra ý nghĩ của chính mình, “Lời đồn đãi mặc dù dừng lại ở trí giả, nhưng cũng không thể cái gì cũng không làm, hôm nay các vị hoàng tử ngoại trừ Ngũ hoàng tử tuổi còn nhỏ, còn lại mấy vị, bất luận cùng ai đi lại gần gũi đều sẽ khiến không ít người dị nghị.”

Tương lão gia tử tán dương gật đầu, “Vậy theo ngươi thấy phải làm làm sao?”

Tương Như Nhân trầm mặc một hồi, nửa ngày sau, chậm rãi mở miệng, “Hôn sự của ta.”

Tương gia đích trưởng nữ cho tới bây giờ cũng chưa có đính hôn, chính là gợi thật nhiều sự tò mò, tuy nói lúc mới bắt đầu tiến cung có lời đồn đãi, nhưng chưa đến cuối cùng, ai cũng không dám cam đoan kết cục sẽ thế nào, chỉ cần nàng một ngày còn chưa định thân, tất cả suy đoán cũng chỉ là suy đoán mà thôi, không thành được sự thực.

Tương lão gia tử mím môi đặt một con cờ lên trên bàn cờ, chậm rãi nói, “Tam hoàng tử muốn đến Tương phủ, chúng ta làm thần tử cản không được, cũng không thể cản, hôm nay tình huống như vậy xảy ra, đại cục trước mắt, hôn sự của ngươi cũng nên định xuống thôi.”

Mặc dù đã sớm dự liệu được sẽ có ngày này, lòng Tương Như Nhân vẫn chợt run lên một cái, nàng bắt tay đặt ở trên đầu gối che giấu đi chút rung động này, nàng không chống cự việc vào cung, nhưng gả cho hoàng thượng, cảnh cô cháu hầu chung một chồng khiến cho nàng có chút khó tiếp thu.

Nửa ngày, Tương lão gia tử lên tiếng lần nữa, “Thái tử người này ngươi thấy thế nào? “

Tương Như Nhân suy nghĩ một chút, “Quyết đoán, có quyết sách, thái tử điện hạ là một người thông minh.” Từ một lần tiếp xúc ở trường ngựa kia, sau gặp lại cũng không thể nói được mấy câu, đánh giá này của Tương Như Nhân đối với thái tử là từ việc quan sát công tích mấy năm qua của thái tử.

Tương lão gia tử bất động thanh sắc ở góc hạ xuống một quân, tiếp tục hỏi, “ Tam hoàng tử thì sao? “

Tương Như Nhân hơi biến sắc mặt, cái kia là Hỗn Thế Ma Vương.

Bởi vì ngay trước mặt là Tương lão gia tử, Tương Như Nhân đánh giá không quá khách khí, “Cùng nhị ca tuổi xấp xỉ, hành động lại không nghĩ đến hậu quả, tổn hại tính mệnh, bướng bỉnh quái đản.”

Tương lão gia tử trên trán nhẹ nhõm, thần sắc thư giãn ngẩng đầu nhìn nàng cười, “Tâm tình bất ổn, hôm nay thua có chút nhanh.”

Tương Như Nhân đáy mắt hiện lên một thoáng ảo não, nửa làm nũng nói, “Tổ phụ người cố ý, hỏi vấn đề như vậy, con làm sao có thể chuyên tâm nha!”

Tương lão gia tử khó có được cười thành tiếng, đem quân cờ đều thu vào, “Thua chính là thua, hiện tại cho ngươi chuyên tâm nghĩ, ngươi nói một chút về đại ca đi.”

Tay Tương Như Nhân đang thu quân cờ ngừng lại, sắc mặt có chút mất tự nhiên, “Đại ca theo phụ thân học sự vụ trong tộc, phụ thân trước đó vài ngày còn khen đại ca đây.”

“ Đại a đầu Kỳ gia đã hứa gả cho Lục thế tử, còn là tứ hôn, ít ngày nữa sẽ vào Lục vương phủ, đại ca ngươi cái gì cũng tốt, chính là tính tình theo mẹ ngươi, không quyết đoán, lúc rảnh rỗi ngươi khuyên hắn nhiều một chút.“. Tương lão gia tử cũng không vòng vo, trực tiếp phân phó Tương Như Nhân, Tương Như Nhân nhanh đáp ứng, lúc đi ra thư phòng có chút lo lắng.

Thanh Thu chờ bên ngoài thấy trên mặt nàng có vẻ như vậy, ân cần nói, “Tiểu thư, người thấy khó chịu ở đâu sao?”

Tương Như Nhân bước nhanh ra khỏi viện Tương lão gia tử, “Đi hỏi một chút, đại thiếu gia đang ở đâu.”

Thanh Thu lĩnh mệnh rời đi, Tử Yên theo Tương Như Nhân về tới Tạ Thủy các, ngoài cửa Thanh Đông vừa nhìn thấy tiểu thư trở lại, mệnh một bên tiểu nha hoàn đi vào mang nước đến, mình thì đi theo Tương Như Nhân vào gian phòng, một mặt nói rằng, “Tiểu thư, tam hoàng tử tặng vài thứ tới.”

Tương Như Nhân nhướng mày, đến gần bên trong phòng thấy có hai hộp đặt trên bàn, mấy năm qua nàng nhận từ Tô Khiêm Trạch không ít thứ, Tương Như Nhân cũng không quản, chỉ là nay số lần đưa tới quá đều đặn, hơn nửa tháng trước mới mượn dịp Nguyên Tiêu tặng gì đó tới xong.

Tương Như Nhân mở hai hộp ra, nhìn thoáng qua bên trong trân châu lớn như vậy, “Lần này lại là vì cái gì.”

Một bên Thanh Đông quay lại nói, “Nói là nhân dịp kinh trập.”

“Hai mươi bốn tiết đều đem ra hết.”

Tương Như Nhân tự tiếu phi tiếu nhìn cái hộp kia, nàng đã bị chủ nhân những thứ này làm cho chẳng thể sinh khí, tới bây giờ nhận nhiều đồ như vậy, nàng đã sớm bình tĩnh hơn rất nhiều, “Cầm cất đi.”

“Tiểu thư, tam hoàng tử tặng nhiều đồ tới như vậy, một lần cũng không đáp lễ, điều này tựa hồ không chu toàn cho lắm.”Thanh Đông ôm gì đó đi ra, Tử Yên ở một bên khuyên nhủ.

Tương Như Nhân lắc đầu, “Ngươi cho là lễ này dễ đáp như vậy sao, vào cửa cung phải trải qua ba xem sáu tra, cái gì đó còn chưa tới trong tay hắn, phỏng chừng toàn bộ Lâm An thành đều đã biết chuyện này, trong đó lời đồn cũng sẽ không phải là Tương gia tiểu thư hiểu cấp bậc lễ nghĩa, mà là Tương gia tiểu thư có ý định với tam hoàng tử nữa kìa. “

Tử Yên thở nhẹ một tiếng, nàng quả thực không nghĩ tới mức này đi, cuối cùng trên mặt xấu hổ, “Tiểu thư nói phải.“...

Đang nói thì Thanh Thu trở lại “Tiểu thư, đại thiếu gia hôm nay vẫn ở trong phủ, sáng nay thì có cùng lão gia đi thôn trang.”Tương Như Nhân thay đổi một bộ quần áo, đi ra từ bên trong phòng, “Phụ thân trở về từ lúc nào? “

“Lão gia buổi trưa đã trở lại, đại thiếu gia thì ước chừng chậm hơn một canh giờ.”Một bên Thanh Thu vừa cho phép ma ma thay nàng sửa lại tóc cho tiểu thư vừa đáp.

Tương Như Nhân mang theo Thanh Thu đi về hướng viện của Tương Cảnh Trí, “Chậm một canh giờ, biết lí do chưa?”

“Nghe một nhóm quản sự đi theo sáng nay nói, đại thiếu gia rời đi để mua vài thứ. “

Tương Như Nhân đứng ở cửa viện Tương Cảnh Trí, dừng một chút, phân phó Thanh Thu, “Đại ca cũng cùng không thể là đi một mình, đi hỏi một chút nhóm người đi cùng huynh ấy xem đã đi đâu, mua cái gì.”

Thanh Thu vội vã rời đi, Tương Như Nhân thu hồi tầm mắt, nàng cũng muốn cho là mình là suy nghĩ nhiều quá, nhưng cảm giác trong lời nói cuối cùng của tổ phụ là có chuyện, để cho nàng có chút bất an.

Còn chưa đi đến cửa phòng, Tương Cảnh Trí liền đi ra, thấy Tương Như Nhân tới, đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo nhanh chóng giấu tay phải về phía sau, cười khanh khách nhìn nàng, “Cũng không thấy nha hoàn canh cửa thông báo, Nhân Nhi tới thật đúng là im ắng.”

Tương Như Nhân không phải là không thấy được hắn giấu gì dưới tay, đi tới dưới mái hiên, cười hì hì hướng phía sau hắn tìm tòi, giả vờ tò mò, “Đại ca ngươi giấu cái gì đó, thấy ta đến liền khẩn trương thành như vậy, không được, ta phải nhìn xem sao.”

Tương Cảnh Trí đem đồ vật gập lại bỏ vào bên trong ống tay áo, tiếp theo đưa tay ra trước mặt nàng, “Nào có giấu cái gì, ngươi nhìn lầm rồi.”

Tương Như Nhân bắt lại cổ tay của hắn, “Đại ca, ngươi lừa gạt ai đó, đều lộ ra rồi đây này.” Vừa muốn chạm đến, Tương Cảnh Trí thẳng tiếp tay nàng rồi đem gì đó giấu vào trong tay, trên mặt lộ ra một chút lúng túng, “Nhân Nhi, đừng làm rộn!”

Rõ ràng chính là một phong thư, Tương Như Nhân thấy hắn cố giấu, cũng không thể không nể mặt của hắn, “Ta nháo cái gì cơ, đại ca thần bí hề hề cất giấu gì đó, còn không cho người nhìn, không nhìn thì thôi!”Dứt lời thân thể lách ra, trực tiếp hướng trong phòng hắn đi đến.

Tương Cảnh Trí vội vàng đi theo vào, Tương Như Nhân chạy tới trước bàn đọc sách, chưa được dọn dẹp nên vẫn còn đang bày ra trang giấy, có hai tờ viết một nửa, hé ra thấy chỉ viết mở đầu, còn có một tờ, hầu như đã viết đầy.

Tương Như Nhân nhanh tay cầm lấy tờ có số lượng từ nhiều nhất trong đó vọt đến một bên, mới nhìn liền ngẩng đầu trầm mặt, trên giấy rõ ràng là hai chữ 'Tố Như '.

Tương Cảnh Trí thấy không tránh khỏi, có chút bất đắc dĩ, đứng ở bàn học bên này mở miệng, “Nhân Nhi, mau đừng làm rộn nữa, đây là đại ca chưa kịp thiêu hủy.”

Tương Như Nhân lúc này trên mặt ý cười lan ra, giơ giơ giấy viết thư trong tay lên, “Đại ca, nét mực cũng chưa khô, ngươi có thể nói cho ta biết có phải là do khí trời nóng ẩm hay không? “

Mỗi khi chống lại ánh mắt nhìn thấu này của muội muội, Tương Cảnh Trí liền cảm giác mình không có chỗ để trốn, thở dài nói, “Chỉ là một phong thơ mà thôi.”

“Chỉ là một phong thơ?”Tương Như Nhân đem giấy viết thư vò thành một cục ném vào trên bàn, hiện lên một nét tàn khốc, “Kỳ Tố Như đã sắp thành thân, còn là gả cho Lục vương phủ làm thế tử phi, tùy tiện một phong thơ, chính là trên tờ giấy trắng đó chỉ cần có chữ kí tên ngươi là đã có thể đem Tương gia đặt vào trong lửa nóng rồi.”

Tương Cảnh Trí ngẩn ra, cơ hồ là chưa từng thấy qua dáng vẻ muội muội tức giận như vậy.

“Đại ca ngươi nói nghe thật thoải mái, chẳng lẽ ngươi muốn cùng nàng bỏ trốn, hôm nay đừng nói là một phong thơ, chính là các ngươi nửa mặt cũng không cần thấy nhau, mặc dù có cô cô, hoàng gia há có thể cho phép chúng ta cắm một cái sừng lên đầu họ sao.”

Tương Như Nhân biết đại ca cùng Kỳ tỷ tỷ trong lúc đó đã có tình ý, mẫu thân còn vì thế hướng Kỳ phu nhân nhắc qua hôn sự của hai người, lúc đó ngay cả bản thân cũng cho rằng Kỳ tỷ tỷ nhất định sẽ là tẩu tử của mình, nhưng một đạo thánh chỉ đã đem Kỳ tỷ tỷ tứ hôn cho Lục thế tử.

Nàng nếu không biết nội tình thì cũng thôi, nhưng nàng nhớ rõ, Kỳ tỷ tỷ là ở lần tham gia cung yến, biểu diễn một điệu múa, sau mới bị hoàng hậu hỏi chuyện kết hôn.

Trong lòng các nàng đều rất rõ ràng, nếu không phải muốn cùng hoàng gia có dính dấp gì đó thì ở trong cung tốt nhất nên thu mình lại. Kỳ tỷ tỷ một mặt cùng đại ca trao tình gửi ý, một mặt lại trong trường hợp như vậy nắm cơ hội thăng tiến cho bản thân, phần tâm tư này của nàng không qua nổi nhiều cân nhắc liền sáng tỏ, cũng chỉ có đại ca còn tin tưởng nàng là bất đắc dĩ mới gả cho Lục thế tử.

Tương Như Nhân nói vậy Tương Cảnh Trí có chút không xuống đài được, ngay sau đó sắc mặt của hắn cũng có chút hơi trầm xuống, nhưng hắn lại một câu đều phản bác không được, bởi vì muội muội nói không có sai, Kỳ gia đại tiểu thư được ban hôn mà đối tượng không phải là hắn, từ đó về sau bọn họ đường ai nấy đi, không có bất cứ quan hệ gì, mặc dù là tương lai gặp lại, hắn đều phải tôn xưng nàng một tiếng thế tử phi.

Hai người giằng co ở tại nơi đó, cuối cùng vẫn Tương Như Nhân mềm mỏng, nàng từ sau bàn học bước tới, kéo tay áo hắn lại, khẩn cầu, “Đại ca, đây đã là chuyện không có khả năng sửa đổi, ngươi cần gì phải để cho mình vất vả như vậy, tổ phụ cùng phụ thân đối với ngươi ký thác kỳ vọng cao, từ nhỏ chính là coi ngươi như tộc trưởng kế nhiệm mà bồi dưỡng, lẽ nào ngươi cũng chỉ vì chuyện như vậy mà không buông được?”

Một lúc lâu, Tương Cảnh Trí thở dài một hơi, nhìn Tương Như Nhân, đáy mắt ánh lên nét khổ sở, “Như Nhân, ta là không tin, rõ ràng mẫu thân đều đã cùng Kỳ phu nhân nói chuyện rồi, đây, thật không có lý nào a.”

Lời nói nặng cũng đã nói, nhẫn nhịn cũng đã làm, có một số việc không phải người khác khuyên là có thể tốt, phải tự mình nghĩ thông, Tương Như Nhân buông tay ra, đối với việc đại ca chấp nhất như vậy, nàng ngoại trừ lo lắng chính là sợ hãi, sợ hãi đại ca xử trí theo cảm tính, nàng hiểu rất rõ chuyện giữa đại ca cùng Kỳ Tố Như, hy vọng bao lớn, hôm nay thất vọng lại càng sâu.

“Đại ca, sẽ không ai nói cho ngươi lý do, nàng sẽ không gả cho ngươi, tương lai ngươi cưới cũng sẽ không là nàng, đây là sự thực, ta tin tưởng đại ca ngươi sẽ xử lý tốt tâm tình của mình, đừng làm cho ta thất vọng.”

Tương Như Nhân cuối cùng nói như vậy rồi rời đi, Tương Cảnh Trí ngẩng đầu nhìn bóng lưng nàng đi ra, trên mặt là nét buồn khổ mà rối rắm...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.