Tương Tư Bất Hối

Chương 11



Khi Thiết Diễm hôn mê tỉnh lại, nhìn xung quanh là một gian phòng xa lạ , mình thì đang nằm ở trên giường, giống như bình thường, trên người thương tích cũng đều đã xử lý thỏa đáng, trên môi có một mùi Du Nhiên thơm ngát, ngay cả hạ thân cùng hai chân, địa phương bí ẩn phía sau kia cũng đều đã thoa dược [Sunny: địa phương bí ẩn=]] ta cười chết mất!], thân mình thì dựa vào chăn bông bằng tơ lụa, giường dưới thân so với trước kia mềm mại hơn nhiều, cái chăn trên người cùng đống chăn bong phía sau hẳn là đồng dạng.

Bất quá giờ phút này hắn muốn biết là, đây là làm sao vậy? Hắn vì sao lại ở chỗ này?

Hắn cuối cùng nhớ tới khi ở hình phòng.

Tiết Thống giống như bình thường thường lui tới , sau khi dùng các loại hình cụ tra tấn bất đồng lên người hắn thì thở hồng hộc ngồi ở ghế bành, còn hắn tầm mắt mơ hồ, khí lực toàn thân đều dùng để cắn chặt khớp hàm, chịu đựng sẽ không kêu ra tiếng khi đau , mỗi lần khi duy trì không được , hắn sẽ nghĩ đến hắn còn có rất nhiều trách nhiệm hoàn thành, rất nhiều nợ nần chưa trả, sau đó lại bắt buộc chính mình cố gắng chống đỡ. [Sunny: ca ơi! *khóc*]

Hôm nay Tiết Thống so với bình thường khi lui tới bất đồng, xuống tay so với ngày thường nặng hơn rất nhiều, nàng ta vừa hành hạ vừa tức giận mắng chữi, tựa hồ như hôm nay có người đề cập chuyện nàng từng thua thủ hạ của hắn.

Thật lâu sau, hắn nghe được có người đi đến bên giường.

“Ngươi nhẫn như vậy thì chúng ta hôm nay sẽ có một chút thay đổi vậy.” Thanh âm âm trầm vang lên ngay tại bên tai.

Là Tiết Thống, nàng muốn làm gì? Thiết Diễm mơ hồ nghĩ.

Cảm giác được quần áo pha lẫn huyết nhục bị vứt xuống dưới đất, hắn cắn răng liều mạng chịu đựng, trước mắt dần biến thành màu đen. Không được, không thể hôn mê , không được. Oán hận dùng sức cắn nát môi, trong miệng đau đớn cùng mùi máu tươi làm cho hắn thanh tỉnh đôi chút.

Bỗng dưng, mật huyệt phía sau bị một vật thô cứng sáp nhập, đau đớn làm cho hắn ngất đi, giây tiếp theo , lại là do bị đau mà tỉnh.

Bên tai mơ hồ nghe thấy nàng tựa hồ nói :“Ngươi như vậy làm sao giống nam nhân… Ta dù thế nào cũng phải chạm vào ngươi…”

“Nàng muốn làm cái gì?” Thiết Diễm vô lực thong thả nghĩ, nơi đó trướng đau làm cho hắn muốn phun trào, hắn cũng sắp chống đỡ không được, nếu là chết ở chỗ này như vậy, kia hắn…

“Đi lấy nước… Đi lấy nước… Đại nhân… Đi… Mang về…” Ý thức dần dần tan rã.

Nhớ lại hết thảy, Thiết Diễm chịu đựng đau xót của thân thể và sau huyệt, ngồi dậy, cúi đầu thấy trên rốn vẫn có nốt đỏ, hắn nhẹ nhàng thở ra. [Sunny: hình như nốt đỏ là thủ cung sa của huynh ấy ;;]]

“Công tử sao có thể đứng dậy?” Từ ngoài cửa thiếu niên bước vào gấp giọng nói, vội vàng tiến lên, muốn dìu hắn nằm xuống.

“Ta không sao.” Thấy thiếu niên kia một tay kia là chén dược, hắn đơn giản vươn tay đi, tiếp nhận dược, một hơi uống cạn.

Thiếu niên đưa lên một chén nước, hắn ngẩng đầu uống xong, sau đó nhíu mày,“Đây là cái gì?”

“Mật thủy” Thiếu niên đáp, kiểm tra rồi một chút miệng vết thương của hắn, không khỏi thở ra nhẹ nhõm, hoàn hảo.

“Đây là ở đâu?” Thiết Diễm hỏi, để hắn giúp đỡ chính mình nằm xuống.

“Kinh thành”

Vẫn là ở kinh thành sao?

“Tướng quân đã muốn hôn mê ba ngày rồi.” Không đợi Thiết Diễm mở miệng hỏi lại, thiếu niên mở miệng đáp,“Ba ngày trước, công tử nhân bị thương nặng, bị đưa ra ngoài thành bãi tha ma, là chủ tử nhà ta cứu công tử.”

“Chủ tử của nhà ngươi sao? Ta muốn gặp.”

“Nơi này là dinh thự của chủ tử, chủ tử nói, thỉnh công tử an tâm dưỡng thương, chờ thân thể khỏi hẳn chủ tử sẽ thay công tử lấy ra tỳ bà đinh, giúp công tử khôi phục nội công. Còn thỉnh công tử chờ một chút, Lam vì công tử đi chuẩn bị một ít hàng hóa.” Lam thiếu niên kia tự xưng tên sau đó đi ra ngoài.

Trong thâm tâm hắn hiểu được, người này cứu mình sẽ không đi hại mình, chủ nhân nơi này nhất định là mấy năm qua âm thầm tương trợ mình, bởi vì trong phòng này cũng có mùi hương quen thuộc hắn ngửi được trong ba năm qua.

Hắn rũ mắt nhìn xuống, tuy rằng nhìn không thấy rõ, nhưng đã kết sẹo ở địa phương đó, hắn ba năm qua đã sờ qua vô số lần, tỳ bà đinh này sớm đã cùng cốt nhục tương liên, phải như thế nào lấy ra đây? Gia chủ tử của Lam chẳng lẽ có y thuật xuất thần nhập hóa giống Cổ thần y vậy? [Sunny: Cổ thần y là Mị tỷ ấy chứ ai! ==…Khi nào huynh mới hiểu được tỷ ấy thương huynh như thế nào đây….]

Nhớ tới lần đó khi tìm được đường sống trong chỗ chết, giờ nói đến chính mình cũng không dám tin. Nghe đại phu khi đó nói, mũi tên cắm nào một tấc trước ngực, quá sâu nên không ai dám nhổ ra, Cổ thần y kia chính là dùng dụng cụ kỳ quái lấy huyết của mấy người, sau không biết dùng phương pháp gì rút được tên, chính mình sau đó không cần lo gì nữa, sắc mặt so với trước kia còn hoàn hảo hơn nhiều.

Nghe một vị đại phu sau đó tiến vào trong phòng hắn nói, Cổ thần y hình như là dùng cái phương pháp gì đó cho hắn huyết. Huyết cũng có thể cho sao? Hắn cũng là lần đầu tiên biết nha.

Còn có vết thương trên đùi cùng bàn tay , rõ ràng dù có chữa như thế nào cũng phải chịu tàn phế, không biết Cổ thần y dùng cái gì thay hắn nối lại kinh mạch bị thương tốt lắm , đại phu nói miệng vết thương của hắn được thoa thuốc trị thương nhất định là thuốc trong truyền thuyết ‘Sinh cơ cao’.

Kỳ quái nhất là, hắn chưa bao giờ cảm giác đau đớn gì.

Lại nói tiếp, ba năm này , lúc bị thương cần rịt thuốc , cũng là không hề đau đớn, mỗi khi tỉnh lại, miệng vết thương sớm đã xử lý thỏa đáng, tinh thần cũng coi như thật tốt.

Đủ loại nghi hoặc, có lẽ gặp qua chủ nhân nơi đây sẽ có giải đáp.

Thiết Diễm âm thầm suy nghĩ, ân tình như vậy, không biết phải dùng cái gì đền đáp, nếu là không có cách nào, hắn liền chỉ có thể lấy mạng báo ân.

Mị không biết Thiết Diễm bên này đoán ý đồ nàng cứu người , chính là mang theo Cốc Đông cùng CốcNamđi trước đến Lô Châu.

Ống dẫn rộng lớn phía trên Mị đi trước làm gương, Cốc Đông Cốc Nam hai người gắt gao theo sau.

*** ***

Lô Châu, Trọng vương vương phủ

Minh Nguyệt nhô lên cao trên bầu trời đêm, ánh sáng ngọc tinh quang, đúng là thời cơ tốt để thề non hẹn biển trước hoa tiền dưới ánh trăng, .

Trọng vương Triệu Lang ngồi ở án thư, vùi đầu vào văn thư, một cỗ gió bất ngờ nổi lên khác thường làm cho nàng đột nhiên ngẩng đầu.

“Là ngươi!” Nàng không khỏi kinh ngạc thất thanh.

Trước mặt nàng ngồi là một cô gái áo lam, mặc dù cách xa nhau ba năm, nàng vẫn là liếc mắt một cái liền nhận ra cô gái trước mặt đúng là nữ nhạc sĩ Mị của Du Nhiên Tiếu các .

Nàng vào bằng cách nào? Là thị vệ vương phủ của nàng võ công quá kém, hay vẫn là võ công của nàng quá cao?

Nàng tuổi còn trẻ, công lực như thế nào cao thâm đến vậy, nếu không phải nàng cố tình phát ra hơi thở làm cho nàng cảm nhận, nàng cũng không biết người kia đã ở trước mắt.

Nàng, rốt cuộc là ai?

Mị thấy nàng nhìn chằm chằm chính mình, thất thanh một tiếng liền thu lại biểu tình, cố giữ vững trấn định, nhưng ở chỗ sâu đáy mắt mặc dù là lưu chuyển ở trong ban đêm, Mị cũng nhìn ra nét ngạc nhiên không che dấu của Triệu Lang.

“Không cần suy nghĩ, ta chỉ là tới tìm phía đối tác, không có ác ý.” Mị trực tiếp nói rõ ý đồ đến, trong long nàng nghĩ về Thiết Diễm dưỡng thương trong kinh , không định cùng nàng chậm rãi tám chuyện.

“Phía đối tác?” Triệu Lang có chút mê hoặc, có ý tứ gì,“Ngươi rốt cuộc là ai?” Nàng đang cực kì muốn biết a.

“Người có thể giúp ngươi làm hoàng đế.” Mị tựa vào ghế, tùy ý ngồi xuống.

Triệu Lang đứng lên,“Ngươi sao có thể xuất khẩu ra những lời đại nghịch bất đạo như thế ?”

“Ngươi, không phải cũng muốn sao?” Mị ánh mắt sắc bén, hỏi cực kì khiêu khích.

“……” Triệu Lang không nói.

“Ngươi nếu không từng nghĩ qua, vì sao tự mình xuất chinh? Ngươi nếu không nghĩ qua, vì sao huấn luyện quân đội? Ngươi nếu không nghĩ qua, vì sao ở đất Phong này nuôi quân?……”

“Muội muội, làm sao tin những lời đồn này? Những điều muội vừa nói chỉ là đồn đãi……“

“Thật là lời đồn sao? Dự trữ lương thực, thay phiên nhau ngày đêm thao luyện quân đội, biện pháp này không phải là cao minh quá sao!“

“Ngươi……” Triệu Lang không nói gì, đây là cơ mật của vương phủ, trừ bỏ những tâm phúc của nàng, không ai biết được.

“Tỷ tỷ có lẽ chính là tự bảo vệ mình, nhưng tỷ tỷ có từng nghĩ tới, trong mắt đế vương vẫn là không chấp nhận được hạt cát. So với ngồi chờ chết, sao không bắt tay với ta.”

Triệu Lang không nói gì, chính là ngẫm nghĩ lại lời nói của Mị, thật lâu sau, nàng nói“Ngươi, muốn cái gì?”

Thiên hạ này nàng đương nhiên là muốn. Nhưng nàng cũng không phải là không nghĩ, hoàng đế kia dù sao cũng là tỷ tỷ của nàng, tuy đối với nàng lòng mang nghi kỵ, nhưng không đến phút cuối cùng, nàng vẫn là còn muốn có loại tình cảm tỷ muội này a.

“Chờ ngươi lên vị trí kia, ta thì sẽ nói cho ngươi biết.” Mị nhìn nhíu lại mi nhìn Triệu Lang, nở nụ cười, ý cười lại lan đến đáy mắt,“Tỷ tỷ yên tâm, ta muốn cho tỷ tỷ là chỉ cần một cái nhấc tay là có thiên hạ, hơn nữa lạitrăm lợi mà không một hại.”

Triệu Lang vẫn là không nói gì.

Mị không khỏi đảo cặp mắt trắng dã, người này thật đúng là cố chấp! Ném một quyển sổ ở phía trên thư án của nàng .

Triệu Lang nhìn nhìn Mị, giơ tay mở ra, không khỏi kinh hãi! Đây là……

“Trong vòng một năm, thu phục mọi người có tên bên trong quyển sổ này, phương pháp tuy rằng ti bỉ một chút, bất quá vẫn là hữu hiệu nhất.” Mị nói.

Triệu Lang đọc qua quyển sổ, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, nàng làm sao làm ra quyển sổ này được, có những người này, người có thể giúp được nàng sẽ không là chỉ có nàng rồi. Vì thế, nàng hỏi,“Vì sao là ta?“

“Ngươi sẽ không là hôn quân.” Mị thành thật trả lời, dù sao đối với Thiết Diễm mà nói, vẫn là muốn phải trung thành với hoàng đế, nên đương nhiên phải là minh quân rồi, Mị làm sao để hắn chịu khổ đươc.

“Ngươi khẳng định như vậy ?” Triệu Lang bỗng nổi lên cảm giác phòng bị, ba năm trước đây, ở Du Nhiên Tiếu các , nàng như thế nào cũng nghĩ không thông, một cô gái có tâm tính trí tuệ như vậy , như thế nào lại muốn giúp đỡ nàng ? Nàng, là thật sự vì ai đây?

“Chúng ta không ngại mỏi mắt mong chờ.” Mị cũng thả lỏng một chút, thật lâu không có cùng người đoán tâm như vậy, nàng từ trước cũng không thích việc này lắm.

“Bất quá……” Triệu Lang hơi hơi trầm ngâm.

Biết nàng còn do dự, biết nàng băn khoăn cái gì, đơn giản trực tiếp nói ra đi.

“Ngươi cứ nghĩ đi, ngươi hiện tại nếu thỏa hiệp, tương lai có càng nhiều người theo ngươi. Hiện tại ngươi tuy xuất thân hoàng gia, đi theo hoàng đế kia, nguyện trung thành với hắn, với thiên hạ vạn dân, nhưng Hiếu Tông đối với ngươi như thế nào? Thục khinh thục trọng, thông minh như ngươi, thì tất sẽ cân nhắc. Chỉ cần nghĩ đến việc ba năm tới ta sẽ giúp ngươi làm gì đi! Trừ phi ngươi muốn vương triều từ nay về sau là họ Tiết.” Đều đã giảng sáng tỏ như vậy , Mị ngồi xếp bằng trên ghế, một tay nâng cằm, giống như bất đắc dĩ chờ đợi hắn trả lời.

Triệu Lang nghe nàng hô tục danh của nữ hoàng , không khỏi nhíu mày, nàng đối với tỷ tỷ đánh giá xem ra là cực thấp. Bất quá lời của nàng lại như thể rất hợp lý, nàng chính là hơi hơi trầm tư, liền đưa ra quyết định.

“Ta ở Lô Châu, trong cung tuy có mật thám, nhưng là……” Việc này liên lụy rất nhiều người, nên nàng muốn suy tính mọi việc kĩ càng……

“An, ngươi chỉ cần thu phục mọi người trong cuốn sổ này, xong rồi cho ta biết một tiếng, trong cung có ta thu phục rồi. Muốn cướp ngôi vị này cũng không chỉ có ngươi một người, cho nên vẫn là thực tốc chiến tốc thắng đi.” Mị nói xong, xuất ra một cái lồng sắt, bên trong có một con bồ câu đưa tin màu xám.

Triệu Lang có điểm hắc tuyến, nàng từ nơi này lấy ra bồ câu sao? Mang theo bồ câu vào vương phủ, cũng không từng kinh động một người nào, võ công như vậy, thật may mắn là bạn không phải địch a~.

“Đây là, bồ câu đưa tin?”

“Ân, ta dùng dược dưỡng nó đấy.” Mị lại xuất ra một cái túi hương đưa cho Triệu Lang, “ Mang theo cái này, mặc kệ ngươi ở đâu, nó đều có thể tìm được ngươi.”

Thần như vậy sao? Triệu Lang có chút khó tin, vui đùa nói,“Không sợ bị ta ăn con chim đó sao?”

Mị vui vẻ, “Không sợ đâu. Ha ha”

“Bồ câu này có độc?” Triệu Lang có chút đổ mồ hôi.

“Độc? Không đến mức đó, chính là sẽ ở nhà vệ sinh cùng trên giường ngốc mấy ngày thôi. Không chết được đâu. Tưởng có thể ăn bồ câu của ta mà không trả tiền sao!“

…… Triệu Lang không nói gì.

“Tốt lắm, sự tình hoàn, ta phải đi.” Mị nhảy xuống ghế, đi đến bên cửa sổ.

“Muội muội không lưu lại mấy ngày sao?” Bình tĩnh mà xem xét, Triệu Lang đối nàng là có vài phần thích thú, tuy chỉ gặp qua một lần, bất quá từ những lá thư của Dung Nhược lại biết được rất nhiều, một câu” Cả đời nhất thế một đôi nhân” của nàng liền giải được nhiều năm khúc mắc của Dung Nhược .

“Không được, ta muốn chạy về kinh thành, ta ở kinh thành chờ tỷ tỷ.” Dứt lời, người đã bay ra ngoài cửa sổ, một đạo lam bào xẹt qua bầu trời đêm. Như vậy võ công là có thật sao?

*** ***

Không lâu, trong kinh truyền đến tin tức, Du Nhiên Tiếu các có một nữ nhạc sĩ, cầm kĩ cao siêu, khúc nghệ vô song……

Không lâu, trong kinh lại truyền tin tức , hoàng gia đổi mới hoàn toàn nhạc sĩ, có một người đã vượt qua tất cả nhạc sĩ trong cung đình để trở thành cung đình đệ nhất nhạc sĩ……

Nghe nói, cung đình đệ nhất nhạc sĩ là một nữ tử, có một cái nam nhi danh, Mị……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.