Tương Tư Bất Hối

Chương 32



Trong sảnh Thiết phủ, mọi người ngồi vây quanh cùng một chỗ dùng bữa tối, trong mắt Vương Quân lóe ra nước mắt vui mừng, Trung hiếu vương Thiết Dũng cũng có chút hơi hơi động dung.

Mọi người rốt cục cũng tề tựu, bao lâu không có ăn qua bữa cơm đoàn viên như vậy rồi.

Thậm chí ngay cả Du Nhiên vừa mới sinh em bé xong cũng ngồi ở bên người Thiết Quảng , trong lòng ôm nữ nhi Thiết Nhị, lẳng lặng đút. Thiết Quảng ngồi ở một bên, có khi cũng sẽ giúp Du Nhiên gắp rau, bất quá như thế nào cũng làm không được như Mị, không kiêng nể gì như vậy.

Mị vẫn nhớ rõ ngày đó Du Nhiên sinh, Thiết Quảng chờ ở ngoài,lo âu cùng quan tâm, mà khi Mị ôm nữ nhi đi ra, nàng mặc dù cao hứng, lại vẫn không quên, trước tiên là hỏi tình hình của Du Nhiên.

Cũng may Du Nhiên sinh sản rất là thuận lợi, ngay cả Vương Quân cũng nói, niên kỉ giống Du Nhiên, có thể thuận lợi sinh như vậy, là cực kì hiếm thấy. Xem ra Du Nhiên đem giao cho Mị thực là tốt lắm, hắn cũng rất là dụng tâm chiếu cố cục cưng của mình.

Thiết Dũng cấp đứa nhỏ này gọi là Thiết Nhị, Du Nhiên cũng chỉ là yên lặng tiếp nhận, Mị liền đã muốn hiểu tâm ý Du Nhiên, chỉ đối với Thiết Quảng nói một câu,“Ca ca ta Thiết Mị không làm thiếp.”

Về phần Thiết Nhị, Mị cảm thấy tên này khó gọi, nên đơn giản kêu nàng là Tâm Tâm. [Sunny: Mị tỷ có sở thích đổi tên trẻ nhỏ =] Thiệt bá đạo=]

Thiết Loan cũng là đối với Mị đánh giá cẩn thận từ trên xuống dưới, trai phải, phía trước phía sau. Không thể tin được tiểu cậu anh tuấn như vậy, thế nhưng sẽ tìm thê chủ có mười phần khí chất nam nhi như vậy.

Nhìn xem đồ ăn sáng tinh xảo trước mặt tiểu cậu, nhìn xem nàng đút tiểu biểu đệ thành thục như vậy, đây là việc nữ tử sẽ làm sao? Nhìn nhìn lại vẻ mặt tự nhiên của mọi người, chắc là ngày thường cũng là như thế đi!

Càng làm cho nàng giật mình là, đồ ăn lại là do nàng tự mình nấu, đây là cái gì nữ nhân a? Nữ tử phải là người đầu đội trời chân đạp đất, làm chuyet65n oanh oanh liệt liệt, tiểu cậu nàng đều so với nữ nhân này cường hơn rất nhiều, giục ngựa sa trường, đánh đuổi địch Kim. Một gã “Thiết Diễm” , làm bao nhiêu Kim nhân nghe tin đã sợ mất mật, lại có bao nhiêu nữ tử có thể xứng đây?

Mị đối kia với ánh mắt bất mãn dán ở trên người nàng như không thấy, bên này đút tiểu Lạc Lạc, bên kia nở nụ cười. Là bởi vì tiểu tử Thiết Tĩnh hai tuổi kia kêu một câu “Cữu bà nội”. [Sunny: =] chúa ơi=]]]

Cái kia, đừng nói nàng năm nay mười bảy xuân xanh đã được nghe người khác kêu bà nội, kiếp trước nàng cũng không có ai muốn nhận làm bà nội a! Kia một tiếng, lập tức liền làm nàng vui vẻ hẳn lên.

Tiểu oa nhi kia bưng một cái đĩa đồ ăn Thiết Diễm cho hắn , cùng với vài con tôm, ngồi ở hắn bên người cha hắn Tiểu Mãn , ăn ngon lành.

Thẳng đến khi Mị bị Thiết Nguyệt cùng các vị tỷ phu kéo đi tán gẫu về gánh hát mới tới kinh thành, này nàng nhưng thật ra biết, Thiết Nguyệt luôn chuồn êm đi ra ngoài xem, đã trở lại thuật cho chúng gia tỷ phu nghe nên các tỷ phu mới rành như vậy.

Nguyên lai, gánh hát nơi này biểu diễn cùng Trung Quốc quốc tuý kinh kịch* có chút giống nhau, nàng lúc trước cũng bởi vì có hứng thú, đi học một ít, cơ bản cũng đã luyện qua, khi rãnh cũng biểu diễn cho mẹ xem qua, đáng tiếc, nàng cư nhiên nghe không hiểu, cái gì mà người phải là Trung Quốc a, so với nàng có hơn chứ. [Sunny: ai muốn tìm hiểu kịch đó thì vào đây]

Tán gẫu hăng say một hồi, Vương Quân nhưng lại cũng sáp tiến vào, nói là cũng thật lâu chưa từng nghe qua cái kia, kia vài năm, mọi người đều vì cuộc sống bôn ba, đã sớm quên cái loại này nhàn nhã cảm giác này, hiện nay thật đúng là có chút hoài niệm đâu.

Vương Quân tùy tiện vừa nói như vậy, Mị lại lập tức cảm giác được hơi thở Thiết Diễm bên người nàng đang bình thản đột nhiên lại yên lặng xuống, nghiêng đầu nhìn lại, thấy sắc mặt hắn chưa biến, nhưng đáy mắt lại lưu trữ một chút tự trách ảm đạm. Người này lại suy nghĩ loạn rồi, chuyện đã qua đi, hắn chẳng lẽ sẽ không có thể buông xuống sao? Huống chi, này căn bản là không phải lỗi của hắn.

Mị đem đã Lạc Lạc muốn ăn no ngủ say đặt vào lòng Thiết Diễm cho hắn ôm, ý bảo chính mình muốn ăn cơm, Thiết Diễm lập tức liền đem con tiếp nhận, thật cẩn thận ôm vào trong ngực.

Mị khóe miệng mỉm cười, này Diễm, mỗi lần ôm con liền khẩn trương, hắn giống như đối với tiểu tử mềm nhũn kia cũng giảm bớt lo lắng đâu, liền ngay cả đối với Thiết Tĩnh cũng như vậy. Bất quá vậy cũng tốt, như vậy hắn sẽ không miên man suy nghĩ nữa. [Sunny: ta nghĩ ý tác giả muốn nói là Diễm ca sợ làm em bé đau hay gì đó nên mới căng thẳng đó ;] Dịch từ bản convert nên ta k dám thêm nhiều :d]

Ban đêm trở lại trong phòng, Lạc Lạc lại bắt đầu khóc lóc ầm ĩ, Mị biết hắn lại đói bụng, tiểu gia hỏa này càng ngày càng ăn nhiều, thân thể cũng từ từ cường tráng a! Triệu Lang tặng xe dược liệu kia công hiệu cũng không tồi, bất quá nhị hộ pháp các nàng đưa tới dược liệu lại rất kì diệu, Lạc Lạc a, người thương và quan tâm con thật đúng là không ít a!

Mị xoay chân, ngồi ở bên giường. Thiết Diễm ôm Lạc Lạc ngồi ở chỗ kia, quần áo đại khai, lộ ra bộ ngực gầy teo , Lạc Lạc ngậm một đậu đỏ của hắn, nửa ngủ nửa tỉnh mút vào, một đậu đỏ khác ở vạt áo trong ngực như ẩn như hiện. [Sunny: ghê thật =]]]

Cúi đầu, hắn nhìn tiểu Lạc Lạc , ánh mắt nhu hòa, mặt mang nét mỉm cười, ngón trỏ để ở trên nộn nộn gương mặt của Lạc Lạc nhẹ nhàng vuốt ve. Cả người hắn như được bao trùm bởi vầng sáng thánh khiết , khóe mắt, đuôi lông mày đều tản ra tình thương nồng đậm của người cha.

Hắn đẹp như vậy làm cho Mị run sợ, hắn làm cho Mị vô lực kìm chế, nàng đi theo tiềm thức, rướn người hôn lên phiếm hồng nhạt bạc môi của hắn. [Sunny: r r, tới r =]]

Thiết Diễm bị Mị thình lình hôn, sợ tới mức ngẩn ra, tiếp theo chỉ có thể ôm Lạc Lạc ngồi im cho nàng hôn, trên mặt lại có chút thiêu nóng, nàng đối hắn như vậy, làm cho hắn có chút khốn quẫn, hắn vẫn là không thể quen khi nàng hôn.

Mị dần dần hôn sâu hơn, tay cũng để trên lưng Thiết Diễm, chống đỡ thân thể hắn. Cảm giác thân mình hắn càng ngày càng nóng , nàng lại thích hắn nóng nóng như vậy, nàng thật yêu thân thể mềm mại của hắn, hảo yêu, hảo yêu, hắn……

Mị trằn trọc hôn, ôn nhu mà triền miên, muốn đem tình yêu nồng đậm trong lòng từ từ truyền cho hắn, làm cho hắn sáng tỏ nàng yêu hắn nhiều bao nhiêu…… Diễm, chàng, có yêu ta như vậy không?

Mị thở dài, ngừng hôn, ngước đầu, hai gò má Diễm có chút đỏ ửng, trong mắt khí trời mờ mịt, làm cho phượng mắt của Mị càng thêm tối tăm khó phân biệt.

Mị đưa tay tiếp nhận Lạc Lạc trong tay Diễm , đứng lên, đặt hắn ở cái nôi bên giường, kéo chăn, sau đó nàng xoay người lên giường, cởi giày, sau đó lại hôn lên môi Diễm, ôm hắn ngã vào đệm giường .

Mị hôn Thiết Diễm, nhanh tay rút đi quần áo trên người hắn , Thiết Diễm ở dưới thân nàng e dè tiếp nhận nàng hôn, vuốt ve.

Thiết Diễm để Mị ở trên môi hắn tàn sát bừa bãi, cái loại cảm giác tê tê này , hắn bởi vì lời lẽ của nàng mà choáng váng. Nàng đặt tay ở trên người hắn vuốt ve, mỗi khi qua một chỗ đều làm hắn dấy lên hỏa hoa, thiêu nóng thân hắn, máu hắn, đốt cháy ý thức hắn.

“Ân……” Thiết Diễm nghe thấy chính mình không tự giác từ mũi hừ ra thanh âm, thần trí lập tức thanh tỉnh chút,“Lạc Lạc……” Hắn nhớ lại con đang ngủ ở màn ngoại, kế bên giường.

Mị nghe thấy Thiết Diễm rên rỉ một tiếng, liền dừng lại động tác, chậm rãi rời đi môi hắn , ngẩng đầu, Thiết Diễm mày kiếm hơi nhíu, khuôn mặt ửng hồng, môi bởi vì Mị hôn mà hơi hơi sưng đỏ, thân thể bởi vì cố gắng ẩn nhẫn mà run rẩy không ngớt.

Nhìn hắn tràn ngập dụ hoặc trí mạng, Mị cúi người ghé vào lỗ tai hắn, bên hôn bên nỉ non,“Diễm, không cần chịu đựng.”

“Không…… Lạc Lạc…… Lạc Lạc ở……” Thiết Diễm liều mạng hạ giọng, đứt quãng nói xong, nhiệt lưu trong cơ thể nhưng lại bởi vì hắn áp lực như vậy mà càng thêm nóng cháy, hắn, nóng quá a!

Vì sao lại như vậy? Cơ thể của hắn, so với đêm thành thân đó càng thêm kỳ quái, hắn thế nhưng cũng muốn ôm nàng, rất muốn…… Thiết Diễm gắt gao nắm tay, đưa tay khép chặt ở lại bên cạnh người…… Như thế nào cũng không cho phép chính mình…… Làm càn……

Nhìn Thiết Diễm rõ ràng đã muốn động tình, lại vì bận tâm Lạc Lạc mà ẩn nhẫn , Mị trong lòng dịu dàng lưu chuyển ôn nhu, làm cho nàng thương tiếc cúi người lại hôn môi hắn, nuốt vào rên rỉ của hắn; Lại chậm rãi hôn môi hắn, nàng ôn nhu nói,“ Diễm, thả lỏng, hảo hảo hưởng thụ……”

Ở lúc Mị nói, động tác của cũng dần dần cuồng dã hơn.

Thiết Diễm cũng không vì lời nói an ủi của Mị mà hoàn toàn thả lỏng, hắn yên lặng cảm thụ Mị ở trên người hắn, cảm giác khác lạ tăng vọt, hắn không biết chính mình khi nào lại để cho Mị kích thích thành như vậy.

Bạch quang hiện lên trước mặt, Thiết Diễm căn bản không thể khống chế thân thể đang co rút , chỉ có thể phập phồng thở để cho nữ tử trên người tùy ý hành động. Lúc này hắn không thể tự hỏi, không thể nhẫn nại, thầm nghĩ có thể dựa vào nàng càng gần chút…… Gần chút…… Lại gần chút…… [Sunny: các tình yêu, chương này hiểu vì sao ta nói nhẹ rồi chứ =] Ai nội công thâm hậu ta nghĩ đọc qua từng câu đều hiểu hai người đang làm gì =] Trí tưởng tượng phải phong phú lắm mới được a~ :”>]

Khi Mị rốt cuộc cũng dừng lại, thân thể Thiết Diễm ở trong lòng nàng run run, tứ chi hơi hơi run rẩy, cái loại khoái hoạt cực hạn này làm thể xác và tinh thần Thiết Diễm đều không thể ngăn chặn được mà run rẩy.

Hắn cũng không biết thế nhưng còn có thể có khoái hoạt như vậy, hắn chưa bao giờ từng thể nghiệm. Thành thân đêm đó, hắn chỉ cảm thấy đau, cảm giác được hắn xấu hổ, hắn bất an, hắn bối rối, hắn sợ hãi…… Cũng không nhớ rõ có loại khoái hoạt này……

Nhưng, thân thể hắn lại nhớ kỹ, mới có thể dễ dàng thần phục ở dưới thân thể của nàng như vậy , thần phục khi nàng gây cho hắn khoái hoạt……

Thiết Diễm từ từ nhắm hai mắt, tựa vào trong lòng Mị, cảm giác cánh tay tinh tế thon dài kia ôm lấy hắn, nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa lưng hắn, trấn an thân thể hắn, môi hắn hơi hơi nhếch lên, giống như động tác khi nàng dỗ Lạc Lạc .

Nàng vì giúp hắn khoái hoạt, thật sự từ đầu đến cuối cũng không từng rời đi môi hắn , nuốt vào rên rỉ cùng hò hét của hắn……

Thiết Diễm lần đầu tiên cảm thấy chính mình trong lòng nhưng lại cũng có khát cầu của nam nhi, khi nàng kích động thì thào vào tai hắn, “Diễm, Diễm, Diễm……” Từng tiếng đều tiến vào sâu nhất trái tim hắn…… Biến mất……

Mị cũng đồng thời vui sướng vìThiết Diễm lại ngoan ngoãn, Thiết Diễm như vậy, làm cho nàng vui mừng, làm cho nàng khoái hoạt, làm cho nàng cảm động……

“Mị,” Thiết Diễm thanh âm có chút khàn khàn , vẫn có chút thở dốc, tự trong lòng Mị truyền ra, hơi thở của hắn phảng phất ở trên da thịt Mị, trong đầu nàng thế nhưng liền nghĩ đến từ “thổ khí như lan”. [Sunny: hình như là hơi thở thơm như hoa lan ý]

Mị không khỏi bật cười, đây là loạn tưởng cái gì đây? Thân mình run rẩy của Thiết Diễm đã chậm rãi bình ổn, nhưng nàng cũng không muốn buông tay, thầm nghĩ muốn lưu lại thời khắc dựa sát vào nhau này lâu một chút. Thân thể hắn dù sao cũng không có né tránh nàng a!

“Qua năm sau chính là sinh nhật phụ thân!”

“Nha? Phải không?” Năm trước đó, Thiết gia còn đang gặp nạn, chính là không có khả năng tổ chức sinh nhật.

“Chúng ta…… Chúng ta nên tặng gì cho phụ thân.” Thiết Diễm kỳ thật đã muốn suy nghĩ thật lâu, nhưng hắn cũng không am hiểu mấy cái này. Nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy vẫn là tới hỏi nàng có vẻ tốt hơn, nàng tựa hồ cùng phụ thân, các tỷ phu trò chuyện với nhau cũng rất hợp.

Chúng ta? Mị bởi vì Thiết Diễm dùng lời này mà hiểu ý cười, nhớ đến bữa tối khi thấy phụ thân vui vẻ nhưng Thiết Diễm lại ảm đạm, nàng lập tức liền có chủ ý.

“Diễm, Thiết phủ rất nhiều năm không có náo nhiệt qua rồi phải không? Không bằng nhân cơ hội này làm một cái thọ yến cho phụ thân cũng tốt lắm.”

“Thọ yến?” Thiết Diễm khởi động thân mình, nhìn phía Mị,“Có thể hay không quá mức long trọng ? Mẫu thân không biết có thích hay không?”

“Chuyện này chàng không cần phải quan tâm, chỉ cần nói được hay không thôi?” Mị cười quyến rũ nhìn Thiết Diễm, như vậy, giống như là đang nói, chỉ cần chàng thích…… Đúng vậy, chỉ cần hắn thích……

“Hảo” Thiết Diễm đáy mắt mỉm cười nhìn Mị bên cạnh cười đến thanh thản , hắn ôn nhu nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.