Tương Tư Cùng Quân Tuyệt

Chương 7



Chiến tranh phương bắc kéo dài nửa năm.

Nhiễm Phượng Thâm bức quân địch ra khỏi thành, thu hồi lại ba tòa thành bị chiếm đóng. Thắng trận lần nữa khiến cho sĩ khí của binh lính Kim Lăng tăng cao. Nhưng quân địch vẫn hùng mạnh như mãnh thú bị thương cắn không chịu nhả. Cho dù có chết cũng không đầu hàng, hai bên chiến đấu không thôi.

Nhiễm Phượng Thâm cũng không cần bọn họ đầu hàng. Chiêu hàng chỉ là nuôi hổ thêm tai họa. Nước Vệ đã phản bội một lần, thì có khả năng sẽ phản bội lần thứ hai, mà Bắc Man Di càng không thể giữ lại.

Trận này chắc chắn phải thắng, mà còn phải khiến cho bọn họ không còn cơ hội trở mình.

Nhiễm Phượng Thâm đứng thẳng ngẩng đầu, quan sát sắc trời. Mùa đông đã tới, trên trời đã trút xuống trận tuyết đầu mùa, qua mấy ngày nữa là lập đông, lúc đó khai chiến cả hai đều bất lợi.

Mà lập đông sẽ là cơ hội cho quân địch dưỡng sức, thời gian của y không còn nhiều, trận này nhất định phải kết thúc hôm nay.

Nhiễm Phượng Thâm cúi xuống, trước mắt y là một bóng mờ, gương mặt điển trai cũng tiều tụy, sắc mặt tái nhợt kỳ lạ, ngay cả môi mỏng cũng nhợt nhạt không còn hồng hào.

Chỉ có chu sa ở mi tâm là đỏ tươi, đỏ đến mức làm cho người khác chấn động, giống như ánh hoàng hôn đẹp đẽ cuối cùng.

Y nhắm mắt, lông mày nhíu lại, giống như chịu đựng điều gì đó.

"Vương gia." Nhiễm Ngũ xuất hiện ở phía sau.

"Đều đã bố trí tốt chưa?" Nhiễm Phượng Thâm lên tiếng, tiếng nói trầm ổn, chỉ là sắc mặt y thì lại càng nhợt nhạt, giữa lông mày lại có khí đen mờ ảo.

"Dạ, đều đã làm theo mệnh lệnh của Vương gia." Nhiễm Ngũ ngẩng đầu, nhìn bóng lưng chủ tử, nhịn không được đành lên tiếng.

"Vương gia, người..."

Nhiễm Phượng Thâm vẫy tay cắt ngang lời nói của y "Nhớ rõ, hành sự như ta căn dặn."

Nhiễm Ngũ trầm mặc một chút, mới cúi đầu nói "Dạ"

"Lui xuống đi, cho binh lính chuẩn bị, một chốc nữa chuẩn bị tiến công." Lần này, y muốn một lần tiêu diệt toàn bộ quân địch.

Sau khi Nhiễm Ngũ lui ra, Nhiễm Phượng Thâm mới chậm rãi mở mắt, tay hứng lấy bông tuyết đang rơi, bông tuyết tan chảy trong lòng bàn tay.

Nhìn nước tuyết biến mất, y thản nhiên nhếch môi, nghĩ đến người con gái như tuyết kia, trong trẻo mà lạnh lùng vô cùng, khiến người khác muốn nắm chặt, nhưng mở tay ra, thì không giữ được gì hết.

"Con gái lớn của thần tuy mới sáu tuổi, nhưng thông minh không thua nam tử, dung mạo không người nào có thể sánh bằng, rất xứng với vương gia."

Năm ấy, y ra chiến trường giết địch, phụ tá bên cạnh y là Nam Vương. Đêm đó bọn họ đánh thắng trận, lúc uống rượu gần tàn, Nam Vương chùi rượu trên mép, chép miệng nói với y.

Y và Nam Vương đang uống rượu, mà còn kính nhau bằng rượu nặng, nên y chỉ cười không để ý tới.

"Thế nào? Vương gia không tin hả? Lại đây, đôi vòng ngọc này ngài cầm đi, coi như tín vật định thân, giống như ước hẹn của ngài và nữ nhi của ta. Vương gia, ngài rất xứng với nữ nhi của ta."

Cơ bản là y không kịp cự tuyệt thì đã bị ném cho đôi vòng ngọc, nhìn vòng ngọc trên tay, lại nhìn Nam Vương đang ôm bình rượu tự lẩm bẩm, y không khỏi buồn cười.

Chưa kịp từ chối với Nam Vương, nhưng Nam Vương lại kiên trì không lấy lại vòng ngọc, y chỉ có thể nhận vòng ngọc trước, đợi khi Nam Vương tỉnh rượu sẽ trả lại cho ông.

Nhưng sau này chiến sự khẩn cấp, thời gian trôi qua lâu, y cũng đã quên chuyện vòng ngọc.

Mãi đến thọ yến năm ấy, y nhìn thấy nàng --

Dưới ánh trăng, bóng dáng đơn thuần tuyệt sắc, khí chất lạnh lùng cao quý, đôi mắt tím hiếm có dưới ánh trăng như nhảy múa, đẹp đến mức khiến người ta nín thở.

Dung mạo như vậy là tai họa.

Y nhìn qua dục vọng điên cuồng trong mắt hoàng đế, cũng nhìn bất an trong mắt Nam Vương, rồi sau đó, y với Nam Vương nhìn nhau.

Lần sau gặp mặt, là lúc Nam Vương bị vu oan là phản quốc --

"Ta có thể giúp ông rửa sạch tội phản quốc." Nhiễm Phượng Thâm nhìn nam nhân trong tù, áo tù đã tả tơi từ lâu, trên người nam nhân vẫn còn vết thương do bị roi quất, tóc rối tung, vết máu dơ bẩn dính trên khuôn mặt, vô cùng nhếch nhác. Nhưng khí thế võ tướng vẫn không vì nguyên nhân bị tra tấn mà giảm sút.

"Lại làm cho hoàng thượng càng nghi kị, rồi lại kiếm tội danh khác gán vào người ta sao?" Nam Vương cười nhạo, đôi mắt đỏ bình tĩnh, đôi môi khô nứt kiên định nói "Không, nếu hoàng thượng không tín nhiệm ta, cho dù có ra tù cũng không ý nghĩa, vua muốn thần chết, thần không thể không chết."

"Ngu xuẩn." Nhiễm Phượng Thâm nhíu mày, không kiên nhẫn với tấm lòng ngu trung của Nam Vương "Nhiều năm qua rồi, cá tính của ông vẫn như vậy." Không biết linh động.

"Đúng vậy." Nam Vương cười nhẹ, lại chấn động khiến xương ngực đau, khiến ông ho ra máu. "Chúng ta không nói chuyện bao lâu rồi? Lúc đó ta tưởng ngài sẽ đi lên hoàng vị, nếu là ngài, Kim Lăng chúng ta sẽ thịnh thế như thế nào, nào ngờ..."

"Ta không có hứng thú với ngôi vua."

"Phải rồi. Nhưng quyền lực trong tay ngày như vua chúa, hoàng đế đương nhiên kiêng dè, đương nhiên không dễ dàng tha cho Nam Thị, diệt trừ Nam thị để lấy lại binh quyền mới đối phó ngài được."

“Ông oán hận ta."

"Không sai. Nếu không phải ngài, Nam Thị sẽ không bị tiêu diệt, một khi cầm lại binh quyền trong tay ta, chắc chắn hoàng đế sẽ đối phó ngài, hoàng đế có thể thắng sao?” Nam Vương biết rõ bản lĩnh của Nhiễm Phượng Thâm hơn ai hết. "Còn nữa, ngài muốn đem hoàng vị cho ai, ngài coi hoàng triều là gì? Coi dân chúng hoàng triều là gì?"

Nam Vương ho kịch liệt, đôi mắt đỏ kích động trừng y.

"Ta trung thành không phải là hoàng đế, mà là hoàng triều, chỉ cần hoàng triều phồn vinh an ninh, cái mạng này của ta không đáng kể."

Nhiễm Phượng Thâm nhíu mày "Ông nên biết chỉ cần ông nhận tội, đến lúc đó Nam Vương phủ sẽ khó giữ được. Về Nam Vương phi và những đứa con của ông, Nhiễm Thịnh Đức nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Nhất là...." Nam Ngụy Tử, khi nghĩ đến nàng, đôi mắt đen lại sâu hun hút.

Người cao ngạo trong sáng nhưng lạnh lùng, y thể tưởng tượng lúc nàng lấy thân hầu hạ hoàng thân quốc thích sẽ cảm thấy ra sao, có thể chịu được không?

"Đương nhiên ta biết..."

"Vậy ông..."

"Ta là thần, không thể kháng chỉ."

"Nam Vương."

"Vương gia xin về đi." Nam Vương nhắm mắt lại, "Hoàng thượng muốn mạng của ta, ta không thể làm gì khác."

Biết y cố chấp, Nhiễm Phượng Thâm cũng lạnh lùng, lập tức phất tay áo rời khỏi.

"Vương gia." Nam Vương đột nhiên lên tiếng "Ngài còn nhớ đôi vòng ngọc kia không?"

Nhiễm Phượng Thâm đứng lại, đương nhiên y còn nhớ.

"Ngài nói, nữ nhi của ta có đủ tư cách sánh đôi với ngài không?" Nam Vương cười, nghĩ đến năm ấy "Nếu là ngài, nhất định sẽ có thể bảo vệ nàng."

Nam Vương liếm môi khô nứt, giọng nói nhỏ xuống "Vương gia, ngài không muốn cảm thấy thiếu nợ, thì đừng để cho con ta trở thành đồ chơi của hoàng tộc. Ta thà để con ta chết, cũng không muốn chúng nó đau khổ cả đời."

".... Ta sẽ làm như vậy."

Y vốn là sẽ bảo vệ mọi người Nam Thị, nào ngờ hành động của hoàng đế lại nhanh hơn y dự liệu. Nam Vương chết, Nam Vương phủ bị tiêu diệt, mà Nam Ngụy Tử.... tự mình đến tìm y, dùng đôi mắt ngang ngược, đứng thẳng trước người y, muốn lợi dụng y đạt được toàn bộ mục đích.

Từ lâu y đã biết nàng không như vẻ nhu nhược bên ngoài. Vẻ đẹp của nàng không phải là dung mạo khuynh thành, mà là tấm lòng kiên cường bất khuất.

Nhưng khi y thấy nàng vứt bỏ tất cả cao ngạo, cúi đầu cầu xin y, y lại rung động. Cá tính kiêu ngạo như vậy lại chấp nhận khuất phục vì người thân, nàng mạnh mẽ hơn y tưởng.

Y không khỏi nghiền ngẫm, tò mò xem nàng có thể làm được cái gì?

Nam Vương hỏi y vì Kim Lăng làm được cái gì? Thân là hoàng tộc, y có thể làm gì cho dân chúng?

Vậy thì, vì dân chúng tìm một hoàng đế tốt đi.

Y không hứng thú với ngôi báu, cũng không quyến luyến với địa vị vương gia. Nếu Nhiễm Thịnh Đức là hoàng đế tốt, y sẽ trao binh quyền trong tay trả lại cho Nhiễm Thịnh Đức, rồi rời khỏi hoàng triều, ngao du thiên hạ. Nhưng Nhiễm Thịnh Đức cá tính đa nghi, lòng dạ hẹp hòi, cuối cùng khiến gã không thể nào trở thành minh quân.

Cho nên y chọn lựa Nam Phi Vũ ngồi lên đế vị, nghĩ đến Nam Phi Vũ tại đại điện nửa năm trước, y không khỏi nhếch môi cười. Người thiếu niên thông minh kia sẽ là hoàng đế tốt.

Mà Nam Ngụy Tử... Tay y sờ vòng ngọc, gương mặt trở nên dịu dàng.

"Nam Vương, ta chấp thuận nhận lời ngươi." Lúc đeo vòng ngọc vào mắt cá chân cho nàng, y đã đồng ý hôn ước với Nam Vương.

Y sẽ bảo vệ nàng, bởi vì nàng thuộc về y.

Điều nàng muốn, y sẽ cho nàng hết.

"Vương gia, binh lính đã chuẩn bị xong." Tướng lãnh đi đến phía sau, cung kính nói.

"Được, xuất phát" Nhiễm Phượng Thâm hướng chúng tướng sĩ, khi y xuất hiện, binh lính lập tức rống to, bộc phát sĩ khí.

Nhiễm Phượng Thâm xoay mình lên ngựa, áo choàng phía sau bay nhẹ trong gió, chiến bào dưới ánh mặt trời lại lạnh như băng, y ngửa đầu nhìn tuyết rơi.

Môi mỏng mấp máy dịu dàng.

Ngụy Tử, nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng...

"Xuất phát."

----------------

Tưng!

Dây đàn dưới ngón tay bỗng nhiên đứt, cắt một đường mỏng tại lòng bàn tay.

Nam Ngụy Tử nhìn miệng vết thương trong lòng bàn tay, thấy máu thấm ra. Nàng nhíu mày, ngực đột nhiên co thắt, khiến tim nàng bất an.

"Thánh nữ." Cung nữ nhìn thấy nàng chảy máu, vội vã cầm khăn lau miệng vết thương cho nàng. "Đông Tuyết lấy thuốc nhanh đi."

Cung nữ lấy thuốc ra từ tủ thuốc, cẩn thận cầm máu vết thương cho nàng.

Nam Ngụy Tử mặc cho cung nữ băng bó, lông mày nhăn lại.

"Thánh nữ, đau hả?" Thấy nàng nhíu mày, Đông Tuyết cẩn thận hỏi.

Nam Ngụy Tử hoàn hồn, cười an ủi Đông Tuyết. "Không, chỉ là vết thương nhỏ thôi." Nàng nói, chỉ là cảm xúc khó trấn tĩnh được.

Trong mơ hồ có phần phập phồng bất an, thậm chí tay nàng bắt đầu phát run.

"Thánh nữ, người thế nào rồi?" Đông Tuyết phát hiện nàng run rẩy, lo lắng không thôi. "Hay là truyền ngự y?"

"Không cần, ta không..."

"Thánh nữ, thánh nữ." Âm thanh kinh hoảng cắt ngang lời nói của nàng, một cung nữ chạy ào vào Bạch Tháp.

"Xuân Vũ, tại sao ngươi lại rối loạn như vậy? Còn ra thể thống gì nữa." Đông Tuyết trách cứ.

Xuân Vũ vừa thở hổn hển vừa nói: "Đông Tuyết, ngươi không biết, xảy ra chuyện lớn rời, Kim Lăng thắng, phương bắc chiến thắng rồi."

Thắng ?!

Nam Ngụy Tử chấn động, bủn rủn....

"Nhưng Nhiếp Chính Vương tử trận sa trường..."

"Cái gì?" Nam Ngụy Tự nhanh chóng đứng dậy, nàng nắm thành quyền, ánh mắt ác liệt nhìn Xuân Vũ "Ngươi nói Nhiếp Chính Vương thế nào?"

Vẻ mặt nàng lạnh lẽo khiến Xuân Vũ sợ hãi, không dám chần chờ, vội vàng nói "Nhiếp, Nhiếp Chính Vương lĩnh binh đột kích quân địch, nghe nói tình thế hỗn loạn, cuối cùng Nhiếp Chính Vương bị quân địch bao vây, thân trúng rất nhiều kiếm, rơi xuống vách núi..."

Rơi xuống vách núi....

Nam Ngụy Tử vẻ mặt bất định, khó khăn lên tiếng "Vậy thi thể đâu?"

"Nghe nói vách núi thẳng đứng, sương mù dày đặc, binh lính không thể đi xuống, mà giờ là mùa đông, sợ là Nhiếp Chính Vương..."

"Vậy sao...." Nàng nhỏ tiếng, vẻ mặt đã trấn định, chỉ là tâm tư vẫn lộn xộn, cánh môi mấp máy “Hoàng Thượng đâu?"

"Hoàng thượng ở ngự thư phòng..."

Không đợi Xuân Vũ nói xong, Nam Ngụy Tử lập tức đi khỏi Bạch Tháp.

Nàng bước nhanh đến Ngự thư phòng. Thị vệ canh giữ bên ngoài muốn bẩm báo, nàng giơ tay ngăn lại, mở cửa ra, đi được vài bước, liền nghe có tiếng nói.

"Vương gia nói, chuyện triều đình Hoàng thượng có thể nương vào tả hữu thừa tướng phụ tá, bọn họ trung thành với hoàng triều, đáng để hoàng thượng tín nhiệm. Đây là binh phù của Vương gia, từ lâu Vương gia đã căn dặn tiểu nhân giao cho hoàng thượng. Mặt khác tướng lĩnh trấn thủ biên cương, Lâm Hựu tướng quân và Lưu Trực tướng quân có thể nhậm chức..."

Nghe tiếng bước chân, Nhiễm Ngũ ngừng nói, cung kính quay người "Thánh nữ."

"Tỷ tỷ" Nam Phi Vũ cũng ngẩng đầu nhìn nàng. "Sao tỷ lại đến đây..."

Không để ý đến Nam Phi Vũ, Nam Ngụy Tử chỉ nhìn Nhiễm Ngũ, gương mặt trở nên trắng bệch, tiếng nói dường như cứng ngắc "Y chết thật rồi sao?"

"Vâng, thuộc hạ tận mắt chứng kiến, Vương Gia bị quân địch bao vây, chịu trọng thương, cuối cùng bị một kiếm của quân địch đâm vào ngực, rớt xuống vách núi. Tiểu nhân muốn phái người xuống dốc núi tìm, nhưng núi sâu mà vách núi lại đứng, không cách nào đi xuống..."

Nam Ngụy Tử nhắm mắt, vẻ mặt lạnh lẽo "Chiến sự phát sinh thế nào?"

"Vương gia sớm đã vạch kế hoạch, ngài phân binh lính ra hai đường tấn công, ngài làm mồi nhử, dẫn ba mươi vạn binh mã chính diện công kích quân địch, mà phó tướng quân mang theo một trăm vạn binh mã thừa cơ công tiến kinh thành đối phương."

Ba mươi vạn..... "Quân binh đối địch với y là bao nhiêu?"

"Một trăm hai mươi vạn."

"Ba mươi vạn chống một trăm hai mươi vạn? Y thật tự tin quá." Nam Ngụy Tử cười chế giễu. "Rồi sau đó?"

"Tướng quân tiến thẳng đến quân địch, lấy một đấu trăm, ba mươi vạn cực lực kiềm chế địch quân, cho đến khi quân ở kinh thành truyền đến tin tức xác định đã chiếm được, lấy được đầu của vua quân địch. Kim Lăng sĩ khí đại thắng, quân địch vẫn chưa bỏ ý định, tướng lãnh đối phương bao vây Vương gia, Vương gia trên người vốn đã bị thương, cuối cùng bị bao vậy, rơi xuống vách núi." Nhiễm Ngũ dừng một chút, đưa ra một túi gấm trong lòng bàn tay.

"Cái này rơi ra là từ trong lòng Vương gia khi Vương gia rớt xuống vách núi."

Nam Ngụy Tử nhận túi gấm, nhìn vết máu còn lưu lại trên túi gấm, ngón tay nàng hơn run, nhìn một lúc lâu, nàng mới mở túi gấm ra.

Nhìn đồ vật trong túi gấm, nàng chấn kinh.

Là vòng ngọc!

Một cái đã nát, một cái thì vẫn còn nguyên vẹn như lúc đầu.

Ta sẽ sống trở về, lại tự mình lại đeo đôi vòng ngọc này cho nàng.

Lời vẫn còn bên tai, nhưng.... y đã không còn cơ hội này nữa.

Nàng nắm chặt vòng ngọc, bờ môi khẽ cười, tròng mắt tím cực lạnh.

Cuối cùng y đã không còn cách nào giam cầm nàng nữa.

Nam Ngụy Tử ngồi trong đại điện của Bạch Tháp, nàng không cho người đốt đèn. Bên trong tối tăm chỉ có một mình nàng, và ánh trăng từ cửa số chiếu vào làm bạn với nàng.

Nàng nhắm hai mắt, gối dựa trên lưng ghế lạnh lẽo, không gian hoàn toàn yên tĩnh.

Nửa năm nay, nàng chỉ nghe được không gian yên lặng như vậy, không có nhịp tim đập quen thuộc, không có cánh tay độc chiếm ôm nàng, càng không có tiếng nói dịu dàng bên tai.

Ngụy Tử của ta -- Y luôn luôn kêu nàng như vậy, nàng rất ghét y kêu nàng như thế. Nhưng y đã không còn cơ hội nữa, y đã chết.

Nàng nhếch môi, hưởng thụ cảm giác thắng lợi.

Chỉ là miệng cười nhưng trong tâm tư lại không vui vẻ, trước mắt nàng chỉ có một bóng mờ nhạt, không có âm thanh tim đập trầm ổn, nửa năm nay nàng không ngủ được.

Cảm giác giống như thiếu đi gì đó, nàng tưởng đây chỉ là thói quen, lâu rồi nàng sẽ quên. Sau này không có nhịp tim đập của y giúp nàng, nàng cũng sẽ ngủ được yên giấc.

"Vương gia đã an bài xong tất cả, cho dù ngài không có ở đây, hoàng triều cũng sẽ không có gì biến động, binh quyền thuộc về hoàng đế, mà ảnh vệ.... Vương gia nói, ảnh vệ sau này chỉ nghe theo mệnh lệnh của thánh nữ."

Trong đầu vang lên lời nói của Nhiễm Ngũ, bên môi nàng cứng ngắc, bàn tay nắm chặt, miệng vết thương trên tay vì vậy mà nứt ra, máu tươi nhiễm đỏ băng vải.

Nhìn máu đỏ tươi, nàng nở nụ cười.

Thật ra nàng đã không còn sợ thấy máu từ lâu, đối với tử vong cũng không còn sợ hãi như năm đó. Nàng không để cho mình có nhược điểm gì, cho dù có sợ, nàng cũng phải khiến mình không sợ.

Nhưng Nhiễm Phượng Thâm không biết, y tưởng nàng vẫn sợ nhìn thấy máu và người chết.

Y không biết đâu chỉ có như vậy?

Ngày thọ thần của y, Diễm Cơ và các vũ cơ hành thích y là do nàng mua.

Kết cục này, nàng đã chuẩn bị xong từ nửa năm trước. Nàng để cho Diễm Cơ trở thành thị thiếp của y, để bọn họ giết y tại thọ thần.

Cho dù y không lên tiếng, ngày thọ yến của y nàng cũng sẽ xuất hiện.

Nàng để thích khách tấn công nàng, nàng cược, cược y có bảo vệ nàng hay không, có thể bị thương vì nàng hay không.

Sự thật chứng tỏ, nàng cược thắng.

Nàng khiến y bị thương, rồi mỗi ngày lúc y thoa thuốc đã hạ độc trong đó, dù vết thương y lành, nhưng độc cũng đã ngấm vào thân y từ lâu.

Rồi sau đó, chiến sự bùng phát, chính là nàng muốn y chết tại sa trường, độc trong thân thể y dần dần sẽ ăn mòn lục phủ ngũ tạng, cho dù y cường hãn với kẻ địch, nhưng vẫn bị độc ăn mòn.

Bố cục hiểm ác, nước Vệ và Man Di liên binh xâm lăng, Nhiễm Phượng Thâm ngã xuống, Kim Lăng nhất định gặp nhiều nguy hiểm, nàng bình tĩnh xem chiến sự, tính toàn thời gian y phát độc.

Chiến sự kéo dài nửa năm, quân đồng minh của nước Vệ với Man Di rời khỏi biên quan, quân đội Kim Lăng trấn thủ phương bắc, quân địch sớm đã tổn thương nghiêm trọng. Nhưng cung mà không có tên, nàng sớm đã chuẩn bị một đội binh mã hoàn hảo, chờ y trúng độc nằm xuống, lập tức khởi binh trợ giúp chiến sự phương bắc.

Nhưng nàng không nghĩ đến y lại lựa chọn cách chiến đấu như vậy, lấy ít đánh nhiều, để mình làm mồi nhử, cho phó tướng mang binh ngầm công phá thành đô của đối phương, lấy được đầu của vua địch.

Rõ ràng là tử chiến đến cùng, y hoàn toàn không phải loại người ngu ngốc như thế, trừ phi....

Nam Ngụy Tử cắn chặt môi, không tin ý nghĩ trong đầu. Nhưng mà... Nếu không phải như vậy, sao y lại an bài thần tử trung thành cho Vũ Nhi? Cho dù y biến mất, hoàng triều cũng sẽ không có ảnh hưởng gì. Thậm chí còn cho nàng ảnh vệ, để ảnh vệ chỉ phục mệnh nàng.

Ngụy Tử, nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng.

Trong đầu vang lên lời nói của y, nàng bóp chặt túi gấm trong tay.

"Nhiễm Ngũ."

Một bóng đen nhảy xuống nhanh chóng quỳ gối giữa phòng. "Có thuộc hạ."

"Có phải Nhiễm Phượng Thâm đã biết mình trúng độc từ lâu hay không?" Tiếng nói nàng run rẩy trong bóng đêm.

Nhiễm Ngũ trầm mặc.

"Trả lời ta." Nhiễm Ngũ trầm mặc khiến tiếng nói của nàng càng lạnh hơn.

"Phải." Nhiễm Ngũ hồi báo.

Quả nhiên, Nam Ngụy Tử nhắm mắt lại. "Biết từ lúc nào?"

"Lúc mới bắt đầu."

Nam Ngụy Tử nhanh chóng mở mắt, mắt tím hoảng sợ nghi ngờ. "Là ý gì?" Lúc mới bắt đầu, không lẽ y....

"Vương gia biết hết tất cả."

"Biết hết tất cả?" Nam Ngụy Tử đứng dậy, thì thầm không dám tin. "Thích khách ở thọ yến, độc dược trong thuốc trị thương, y đều biết hết?"

"Vâng."

"Tại sao có thể...." Nam Ngụy Tử gần như bất ổn. "Ngươi nói dối. Nếu như y biết tại sao lại ..."

Tại sao lại đỡ kiếm thay nàng, sao cho nàng có cơ hội hạ độc? Thậm chí biết có độc trong người vẫn ra chiến trường, cuối cùng lấy mình làm mồi nhử, chính diện xung đột với quân địch khổng lồ?

Bởi vì biết mình sẽ chết, cho nên y liều lĩnh. Để Kim Lăng không cần lo lắng, cho nên y hi sinh chính mình...

"Không thể nào..." Nàng nhỏ tiếng. "Làm sao y có thể làm chuyện ngu xuẩn đó? Biết rõ ta bày tử cục đợi y, y còn bước vào, y rất tự tin sao? Tưởng mình sẽ không chết sao? Ha ha, y thất sách, y đã chết, y đã chết! Cuối cùng y cũng không trói buộc được ta, ta cũng không còn thuộc về y, ta tự do, ta thắng, y thua, y thua.... Ha ha... Y thua..."

Nàng cười, cười rất vui vẻ, cười rất vui vẻ. Cười đến ngồi ngã trên ghế, nàng vẫn cười, cười điên cuồng. "Nhiễm Phượng Thâm, chàng thua, chàng thua, chàng thua..." Tiếng cười dần dần mỏng manh, cuối cùng chỉ còn lại lời thì thầm.

Nàng thắng, nhưng lại không vui vẻ như tưởng tượng, vì sao....

"Vì sao...." Tiếng nói nàng rất nhẹ, như lầm bầm trong đại điện, sâu thẳm mệt mỏi"Y làm như vậy vì cái gì...."

"Thuộc hạ không biết."

"Hả, không biết?" Nam Ngụy Tử không tin. "Ngươi là thuộc hạ y tín nhiệm nhất, sao ngươi không biết?"

"Thuộc hạ chỉ biết Vương gia cam tâm tình nguyện làm tất cả vì Thánh nữ. Cho dù người muốn mạng của ngài, ngài cũng sẽ cho người."

Nàng muốn mạng của y, nàng đã thề, muốn hoàng tộc Nhiễm Thị trả mạng cho oan hồn Nam Thị, hoàng tộc nợ bọn họ, nàng sẽ đòi về từng cái.

"Y nghĩ như vậy ta sẽ mềm lòng sao? Sẽ không.... Ta sẽ không...." Nàng không mềm lòng với kẻ địch, không giết y, thù hận trong lòng nàng sẽ không biến mất.

Mặc kệ nguyên nhân y là gì, nàng không cần, nàng chỉ cần y biến mất, nàng không muốn lại làm đồ chơi của y, không muốn lại khuất phục dưới thân y.

Nam Ngụy Tử lập tức lôi vòng ngọc trong túi gấm ra, muốn ném vỡ tan chiếc vòng ngọc còn nguyên vẹn kia. Nhưng tay không biết chạm đến cái gì, vòng ngọc vẫn không mở ra được.

Nàng ngơ ngẩn nhìn vòng ngọc, cảm thấy buồn cười, mà nàng đúng thật đã cười lên.

Mười năm, nàng đeo vòng ngọc mười năm, cũng ko thể mở được vòng ngọc. Bây giờ không cần đeo nữa, nàng lại tìm ra khóa mở.

Vậy là sao? Vậy là sao?

"Nhiễm Phượng Thâm...." Ai cần y trả giá tất cả, ai cần y nhường nàng? Nàng không cần, nàng không cần y làm như vậy. "Chàng muốn ta nợ chàng sao? Không, ta không nợ chàng, ta không nợ chàng cái gì hết..."

Có một ngày, ta sẽ diệt trừ ngài.

Nàng từng cao ngạo đứng trước mặt y nói như vậy.

Nàng làm được, nàng thắng, nàng không hối hận, nàng thắng. "Chàng tưởng ta sẽ quan tâm sao.... không bao giờ.... không bao giờ..."

"Thánh nữ." Nàng suy sụp thì thầm khiến Nhiễm Ngũ lo lắng.

"Lui xuống." Nàng ngẩng đầu lạnh lùng, vẻ mặt khôi phục tỉnh táo.

Lúc Nhiễm Ngũ rời khỏi, nàng lại hoảng hốt nhắm mắt, trong đầu không ngừng vang lên lời nói của y.

Nàng hi vọng ta sống trở về không?

Không. Nàng chỉ muốn y chết.

Ta sẽ sống trở về, sẽ tự mình đeo vòng ngọc này cho nàng.

Không. Nàng sẽ không cho y cơ hội này.

Chờ ta, Ngụy Tử của ta.

Không. Nàng không phải của y.

Ngụy Tử, nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng.

"Không, không, không" Nàng ôm chặt đầu, nàng không cần cái gì, nàng chỉ cần, nàng chỉ cần....

"Nhiễm Phượng Thâm... "

Nàng nỉ non "Nhiễm Phượng Thâm... Nhiễm Phượng Thâm..."

Ngụy Tử.....

"Nhiễm Phượng Thâm.........."

Trời dần dần sáng.

Nam Phi Vũ đến Bạch Tháp, "Tỷ tỷ, nghe nói tỷ cả đêm đều ngồi ở đây, tỷ...." Y nhìn người ngồi trên ghế, ngừng lại "Tỷ vẫn khỏe chứ?"

Nam Ngụy Tử ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện trời đã sáng, ánh mắt nàng hơi hoảng hốt, hoang mang một lát, lập tức khôi phục lại vẻ trấn tĩnh, thản nhiên cười "Ta không có gì, lâm triều rồi sao?"

"Ừ, đệ đã phân phó lập y quan trủng* cho hoàng thúc, truy phong Võ Vương, ban huy chương hộ quốc an ủi thúc ấy." (mộ chỉ có quần áo ko có thi thể)

"Vậy sao..." Nam Ngụy Tử khép hờ mắt, nhẹ thì thầm sâu lắng.

"Tỷ tỷ, đệ đói rồi, hầu đệ dùng bữa đi." Nam Phi Vũ làm nũng với nàng.

"Được thôi." Nam Ngụy Tử mở mắt mỉm cười, nàng đứng dậy, vì ngồi nên hai đùi đã tê dại từ lâu, nàng lảo đảo.

Nam Phi Vũ lập tức đỡ lấy nàng. "Đệ dìu tỷ."

Nàng bước ra cửa, chưa chải tóc, ánh nắng chiếu xuống, soi rọi thân hình trắng trẻo, cũng chiếu rọi đến tóc đang xõa ra giống như tơ bạc phía sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.