Tửu Cuồng

Chương 6



Thẩm Lăng Phi mãi cho đến khi bị đại kiệu hoa nâng vào vương phủ,sau khi làm lễ tiến vào tân phòng, nàng mới giật mình thấy bản thân thực sự gả vào một nơi hoàn toàn xa lạ.

Hiện tại trong tân phòng không có người, chỉ có một mình nàng ngồi ngay ngắn trên hỉ giường, trên đầu còn có hỉ khăn. Nàng mơ hồ thấy phòng này rất lớn, một mình ngồi ở nơi này, có loại cảm giác không nỡ.

Sau ngày đó gặp Diêm Cửu Giới, nàng rốt cuộc không có cơ hội nhìn thấy hắn. Nhưng nô tài trong nhà hắn mỗi ngày ở trong nhà nàng ra vào, mà bản thân nàng còn bận dàn xếp một đống rượu nhưỡng một nửa kia, đem có thể thu đều thu tốt,vật muốn chuyển vào vương phủ đều sửa sang lại tốt, bận cả ngày đều ở trong phòng rượu.

Không biết mấy thứ kia có an ổn chuyển đến vương phủ hay không?Nơi bọn họ đặt thùng rượu không biết có thích hợp không? Vạn nhất không chú ý kỹ độ ấm cùng thông gió,thùng rượu thực dễ dàng toan điệu, sưu điệu. Nghĩ đến vậy, nàng thật sự muốn xốc lên hỉ khăn, chuồn đi xem rượu của nàng đâu!

Ai,nhưng hiện tại nàng đã là nữ chủ nhân của vương phủ, cũng chính là vương phi.Nếu ở tân hôn chạy đi tìm rượu của nàng, chỉ sợ không ổn mà thôi.

Vương phủ rất lớn,nơi làm tiệc cưới cùng tân phòng cách vài cái sân, cho nên chỉ loáng thoáng nghe được tiếng người ồn ào. Hiện tại mọi người đều ở bên ngoài ăn cơm uống rượu, ngay cả mấy cái đệ đệ muội muội của nàng đều vui vẻ vừa nói vừa cười. Y theo trình độ nhiệt tình yêu thương của Diêm Cửu Giới đối với rượu, nói không chừng hắn buổi tối sẽ không về để ngủ.

Đang do dự muốn xốc lên hỉ khăn hay không, nàng chợt nghe thấy cửa bị đẩy ra.

“Đại tỉ!”

Lăng Phi hơi hơi kéo cao hỉ khăn, nhìn thấy trong tay đệ đệ cầm chân gà, một mặt hướng hỉ giường của nàng đi đến.

“Ngươi thế nào chạy đến nơi này,Dư An?” Lăng Phi nhìn đệ đệ mặc vào quần áo vừa người, cảm thấy hắn cả người anh tuấn lên, xem ra hắn thực sự trưởng thành không ít, không là đứa bé củ lạc năm đó.Gần đây nàng bận chuyển rượu cùng đồ nhưỡng rượu kia, bỏ qua mấy cái tiểu quỷ bọn họ, xem ra Lí tổng quản đem bọn họ chiếu cố rất tốt.

“Đây là đệ để lại riêng cho tỉ, đại tỉ không biết bên ngoài có bao nhiêu đồ ăn ngon, ta ăn no nha!” Dư An nói một bên vui vẻ đem mâm trong tay đưa cho nàng.

Lăng Phi hướng hắn ôn nhu cười cười, rút ra khăn tay lau cái miệng béo ngậy của hắn. “Ngươi bản thân ăn, đại tỉ đợi chút sẽ ăn, ngươi xem trên bàn không phải rất nhiều đồ ăn sao?”

“Ai nha, thực sự nha. Xem ra tỉ phu vẫn là tốt, chưa từng quên ngươi.” Dư An nhìn thấy đầy bàn đồ ăn, mặt mày đều cười rộ.

“Ta xem hắn đối với rượu hứng thú khá lớn, buổi tối nói không chừng sẽ không về đây.” Lăng Phi cười cười. “Về sau ngươi ở chỗ này, không sợ ăn không ngon. Bất quá đọc sách hay là học đều phải ngoan ngoãn, cũng không thể cả ngày thầm nghĩ chơi.”

“Ân, Lí gia gia nói với ta mời phu tử, qua hai ngày sẽ bắt đầu lên lớp.”

“Lí gia gia? Ngươi nói Lí tổng quản sao?” Nàng hỏi, nàng ngày mai phải đi xem đệ đệ muội muội dàn xếp như thế nào, đương nhiên nàng tin tưởng Diêm Cửu Giới tất nhiên sẽ an bài tốt, nhưng nàng cũng không thể đem trách nhiệm chiếu cố người nhà hoàn toàn ném cho người ngoài.

“Đúng vậy, nhưng người nói không cần chúng ta kêu người là Lí gia gia. Nhưng chúng ta nói với người, đại tỉ nói qua phải có lễ phép,sau đó người liền gật gật đầu,lại luôn luôn cười hơ hớ,đại tỉ,Lí gia gia càng ngày càng giống thổ địa nha.” Dư An cằn nhằn nói liên miên theo tỷ tỷ một đống việc vặt vãnh,hơn phân nửa là vương phủ như thế nào thú vị,gặp được người lại như thế nào.

Lăng Phi nghe cũng thấy thú vị,từ đó hình dung ra, chậm rãi buộc vòng quanh cuộc sống vương phủ.

Đúng lúc nàng nghĩ nên cho Dư An trở lại tiệc rượu,cửa tân phòng bị đẩy ra, Diêm Cửu Giới sải bước đi đến.

Khi hắn nhìn thấy Thẩm Dư An khẽ nhíu mày, hại Lăng Phi mắt choáng váng, thiếu chút không kịp buông hỉ khăn trên đầu. Nàng hoang mang rối loạn tự nhắc nhở bản thân, chợt nghe Diêm Cửu Giới mở miệng nói chuyện.

“Dư An,đệ nhanh như vậy đã nghĩ đại tỉ? Đằng trước không hảo ngoạn sao?”

“Hảo ngoạn nha, nhưng đệ sợ đại tỉ chưa ăn cơm, vốn định mang thứ này cho tỉ ấy ăn, không nghĩ tới nơi này nhiều đồ ăn như vậy. Nhưng đại tỉ nói huynh buổi tối ước chừng sẽ không về đây, tỉ phu, vậy huynh thế nào hiện tại đã trở lại?”

Dư An hồn nhiên trả lời làm cho dưới hỉ khăn Lăng Phi nhanh nhíu mày, thật muốn thân thủ che miệng đệ đệ.

Diêm Cửu Giới nghe vậy trầm mặc một chút, sau đó lại cười ra tiếng. “Mà ta cảm thấy đói bụng, cho nên nhanh chóng về thôi!Nàng nói ta không phải nên trở về, vẫn là trở về quá chậm, Lăng Phi?”

Thẩm Lăng Phi thật muốn bóp chết một lớn một nhỏ này.

“Đói?Vậy chân gà cũng cho huynh. Tỉ phu, tỉ, các ngươi nhanh ăn cơm, ta đây phải về đằng trước.” Dư An nhu thuận đem mâm đưa cho hắn,Diêm Cửu Giới cũng thật sự thân thủ tiếp nhận mâm.

Rốt cục đứa nhỏ đi ra ngoài,cửa lại lần nữa đóng lại.Thanh âm đóng cửa kia làm cho nàng thiếu chút khẩn trương nhảy dựng lên. Rốt cuộc là ai quy định muốn có cái hỉ khăn?Đây căn bản là tra tấn tân nương tử thôi!

Miệng còn đô, mày còn khóa, hỉ khăn kia đã bị nhấc lên. Thẩm Lăng Phi chống lại cặp mắt đen mang ý cười kia, cả người còn sửng sốt,mặt lập tức ửng đỏ lên.

“Thế nào, thật sự cho là ta sẽ không về đây?” Hắn chế nhạo cười. “Ta làm sao có thể muốn cùng nhóm lão già này ăn cơm uống rượu a?Theo ý tứ của ta thật đúng là muốn ngay cả tiệc cưới này đều giảm đi, ta xem toàn quan lại toàn kinh thành đều chạy tới, phiền muốn chết.”

Nhìn nàng mặc giá y đỏ thẫm, giả dạng nghiên lệ ngồi ngay ngắn ở mép giường,trắng nõn da thịt cùng màu đỏ hỉ phục càng thêm non mịn, mà trên môi nàng màu đỏ bừng kia xem ra phi thường mê người, làm cho hắn hiện tại muốn nhấm nháp nó.

Ánh mắt hắn dần dần nóng rực làm cho trên mặt nàng đỏ ửng càng rõ ràng.

“Chàng…… Kế tiếp nên làm như thế nào?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

“Không cần lo lắng, ta sẽ dạy nàng.” Ánh mắt của hắn lưu lại ở trên làn môi của nàng.

Bỗng nhiên hiểu được hắn nói là cái gì, nàng không khỏi buồn bực trừng hắn một cái. “Ta là nói tục lệ, nghi thức! Không phải muốn uống lễ hợp cẩn rượu hay là cái gì?”

“Ha ha ha, uống uống uống, chúng ta đến uống rượu nữ nhi hồng nương nàng thay nàng nhưỡng tốt!” Hắn nói hướng góc một cái ải quỹ đi đến, xốc lên cái nắp, từ bên trong lấy ra một vò rượu.

Nàng kinh ngạc mở to hai mắt. “Chàng…… Khi nào thì đem mấy hũ nữ nhi hồng kia lấy đến nơi này?” Xem bộ dáng hắn vui vẻ, căn bản không phải vì nàng trở về, chỉ sợ là vì vài hũ nư nhi hồng này?

“Đã là tâm ý cha mẹ nàng, tự nhiên phải hảo hảo cất giữ a! Rượu này có bao nhiêu trân quý, cũng không có lần thứ hai đâu!” Hắn nói vạch ra giấy dán, lấy ly rượu,đổ hai ly rượu, một ly giao cho nàng.

Nhất thời trong phòng hương rượu lượn lờ,làm cho tâm thần say.

“Ta…… Kỳ thực không biết uống rượu.” Lăng Phi cầm ly rượu trong tay nói.

“Không có thói quen uống rượu sao? Để ta tiếp đi!” Hắn tiếp nhận ly rượu trong tay nàng, một ngụm uống hết.

Nàng kinh ngạc nhìn động tác của hắn, cho rằng bản thân hắn muốn đem hai ly rượu đều uống hết, ai ngờ đến hắn buông ly rượu, ngồi vào bên cạnh nàng.

“Diêm…… Cửu Giới.” Nàng co quắp kêu.

Mà ánh mắt hắn căn bản không có rời đi nàng,đôi mắt hữu thần kia như phát ra nhiệt độ,tay chậm rãi nâng lên cằm nàng, sau đó khóe môi hắn hiện lên một chút đắc ý tươi cười. Nàng còn không kịp hiểu ý tứ nét tươi cười kia,môi hắn liền để lên.

“Ách……” Nàng mới hơi hơi mở miệng, đầu lưỡi của hắn liền khiêu mở miệng nàng, sau đó quỳnh tương ngọc dịch kia cùng với đầu lưỡi lửa nóng của xông thẳng vào miệng nàng, một đường tiến đến lòng nàng, đem cả người nàng rơi vào trong lửa nóng.

Trong miệng nàng vừa tê vừa cay, mà nụ hôn của hắn không chút nào dừng lại.

Thẳng đến khi nàng thiếu chút bởi vì mùi rượu dày đặc này mà hôn mê, hắn mới buông nàng ra, cúi đầu nhìn nàng một cái.

“Tư vị như thế nào? Uống ngon không?”Tươi cười của mang theo tà khí.

“Không biết!” Nàng một phen đẩy hắn.

“Không biết? Xem ra uống một ngụm không ra hương vị, lại đến, lại đến!” Hắn cười đi lấy một ly rượu khác.

Nàng nhanh chóng thân thủ che miệng mình. “Không được,chàng…… Ta còn chưa có ăn cơm,chàng như vậy sẽ làm ta uống say.”

Ai nha, còn nghĩ rằng hắn đêm nay sẽ không về đến, căn bản cũng chưa nghĩ đến phải khẩn trương. Nhưng xem ra dự tính của hắn cũng không phải là như thế,làm nàng nhất thời khẩn trương lên. Nàng đối với việc nam nữ không thể nói hoàn toàn không biết, nhưng chính là theo một số đại thẩm bên kia nghe qua giải thích phi thường hàm hồ,làm hại nàng hoảng hốt đắc thủ cùng vô thố.

“Tốt thôi, ăn cơm trước.” Hắn dắt tay nàng, đem nàng an bài ở trước bàn. “Mũ phượng muốn lấy xuống trước hay không? Có nặng hay không?”

“Nhưng bà mối nói muốn đến trước khi đi ngủ mới có thể lấy xuống.” Nàng chần chờ nhìn hắn, trên thực tế đeo mũ phượng cả ngày,cổ nàng đều nhanh mỏi chết. Hắn không nói nàng còn chưa có cảm giác,hắn vừa hỏi nàng liền cảm thấy thân mình cứng ngắc.

“Hư, Lăng Phi.Thanh danh của ta nàng cũng nghe quá nhiều, nàng cảm thấy ta là loại người để ý người khác ý tưởng sao? Không hợp tục lệ? Ha!” Hắn ngữ điệu mang ngạo mạn cười nhạo, nhưng tay giúp nàng cởi bỏ đầu quan lại rất mềm nhẹ.

“Cho nên ý của chàng là nói ta về sau cũng không cần lo lắng vương phi nên làm như thế nào, không cần lo lắng bản thân không hiểu, lo lắng mình làm sai sao?” Nàng có chút vui vẻ hỏi.

“Ân, nàng thích như thế nào liền như thế ấy, nào có cái gì có nên hay không. Cha mẹ ta cũng không còn, cũng không cần hầu hạ trưởng bối,phòng ở theo ta định đoạt, hiểu không?” Hắn hào khí nói, hoàn thành động tác trên tay.

“Đã hiểu đã hiểu.” Nghĩ đến không cần làm theo một đống lớn quy củ, làm cho nàng yên tâm, cả người đều thoải mái lên. “Chàng cũng chưa ăn nhiều đi? Ngồi xuống.” Nàng nói bắt đầu lấy đồ ăn bỏ vào trong bát hắn.

“Nàng cũng ăn, hôm nay mệt muốn chết rồi?” Hắn đem đồ ăn hơi xa tiến vào trong bát nàng.

Vì thế hai người cứ như vậy ta giúp ngươi, ngươi giúp ta uy một ngụm,bữa ăn có chút bận rộn,ăn thật là chậm.

“Khát sao? Uống chút rượu.” Hắn đưa lại cho nàng ly rượu.

“Ta nói rồi ta tửu lượng không tốt, chỉ có thể uống một chút.” Nàng tuy là ăn, nhưng có chút khát, cho nên vẫn cầm lấy ly rượu uống một chút rượu.

Cứ như vậy một chút lại một chút, rất nhanh cơm ăn no rồi, trên người nàng mùi rượu cũng lên.

“Diêm Cửu Giới, càng ngày càng nóng,chàng không thấy sao?” Mặt nàng nóng hồng,tay quạt mát chính mình. Mùi rượu theo lên,bay nhè nhẹ, cả người có chút vui vẻ, lại thực thả lỏng, cư nhiên nhịn không được ngây ngô cười. Chẳng lẽ uống rượu sẽ có loại cảm giác này sao? Khó trách Diêm Cửu Giới thích uống rượu như vậy.

“Nàng mặc nhiều lắm, ta giúp nàng.” Hắn nói kéo qua nàng, đem nàng an trí ở giữa hai chân, sau đó động thủ cởi bỏ bàn khấu của nàng, đem áo ngoài thoát xuống. “Còn nóng sao?”

Nàng xem hắn bận rộn, giống như đang nhìn người ngoài biểu diễn,bên môi tràn đầy tươi cười, mang chút ngu ngốc cùng ngây thơ,bộ dáng của nàng đã hồn nhiên lại mê người.

“Vậy chàng không nóng sao?” Nàng híp lại mắt hỏi hắn. “Ta giúp chàng.”

Nàng nói thân thủ muốn đi cởi bỏ nút thắt của hắn, nhưng ngón tay giống như không thế nào linh hoạt được,mở đã lâu vẫn không mở được,lâu đến mức tính tình nàng bạo phát đến. “Đứng vững đừng nhúc nhích, chàng như vậy luôn luôn động, ta thế nào mở?”

Diêm Cửu Giới phù thân mình lung lay thoáng động của nàng, kinh ngạc bắt lấy tay nàng. “Nàng sẽ không say đi?Nàng mới uống hai ly rượu nhỏ.”

“Nói bậy, ta không có say, ta cho tới bây giờ không có say.” Nàng lời thề son sắt nói.

“Là nha, cho tới bây giờ không có say, bởi vì nàng tám phần chỉ có thời điểm thử rượu mới uống một chút.” Hắn thân thủ nâng nàng dậy,người đứng lên theo. Ai ngờ đến hắn mới vừa buông tay, nàng liền thuận theo thân thể hắn trượt xuống, hắn nhanh giữ chặt nàng. “Đến, uống chén nước đi!”

Hắn cho nàng uống nước xong, sau đó ôm lấy nàng, làm nàng ngồi ở mép giường, dựa vào trụ giường. Sau đó hắn giơ lên khăn, giúp nàng đem mặt cùng tay đều lau một lần.

“Ai, cái này gọi là tự làm bậy sao?” Hắn buồn cười nhìn khuôn mặt hồng hồng kia. Rõ ràng mỹ nhân còn ôm, cũng không có thể chân chính âu yếm, có thể nói là loại nào tra tấn.

Nàng cười khanh khách ra tiếng, sau đó lấy khăn trong tay hắn, cũng giúp hắn lau mặt.

Nhìn bộ dạng nàng cố gắng,khuôn mặt nghiêm túc kia làm cho hắn cảm thấy cảm động. Hắn sờ sờ mặt nàng. “Lăng Phi, nàng luôn luôn đều thực nghiêm túc sống qua đi? Về sau có ta ở đây, có thể không cần nghiêm túc như vậy, bờ vai ta cho nàng dựa vào, chỉ cần mệt mỏi tìm tới ta, ta không để nàng mệt chết đâu.”

Cũng không biết nàng có phải nghe vào hay không, chỉ thấy nàng dịu ngoan tiến sát trong lòng hắn,mái tóc vừa dài lại thẳng kia rối tung ở sau người, làm cho nàng trở nên mảnh mai.

Cúi đầu nhìn nàng mềm mại, nguyên bản muốn săn sóc làm cho nàng ngủ Diêm Cửu Giới lại lần nữa sôi trào lên. Gần đây hắn mỗi lần nhìn thấy nàng, đều muốn đem nàng kéo vào trong lòng vừa ôm vừa hôn. Mà nay nàng đã thành người của hắn,kêu hắn thế nào khắc chế được xúc động càng thêm khó nhịn kia?

“Lăng Phi.” Hắn cúi đầu hôn một chút lên trán nàng, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, hắn thuận thế hôn lên miệng nàng.

Miệng nàng giống như trong trí nhớ ngọt ngào,tay nhỏ bé nhu nhược của nàng nắm quần áo trước ngực hắn, làm cho hắn nhịn không được đem nàng ôm vào trong lòng, muốn đem nàng nhu tiến trong thân thể.

“Cửu…… Cửu Giới.” Nàng nhẹ giọng kêu tên hắn, lại như một phen ném vào du lí mồi lửa, làm cho hắn bị nóng lên.

Tay hắn ma sát cẩn thận khuôn mặt nàng, đi đến cổ áo, sau đó ngón tay ở dưới cằm nàng qua lại yêu say đắm cảm xúc thể nghiệm da thịt mềm mại, lập tức cuối cùng một kiện quần áo bị cởi bỏ, lộ ra cái yếm thêu công tinh xảo kia.Cái yếm màu đỏ ánh vào da thịt càng thêm trắng nõn, nàng như là sợi tơ, làm cho động tác của hắn càng thêm ôn nhu.

Ngón tay hắn tiến vào trước ngực nàng, nhẹ nhàng mà xoa nắn cẩn thận đỉnh nhọn kia. Nàng dựa vào hắn tinh tế thở dốc, bộ dáng xinh đẹp kia làm cho trong máu hắn hỏa diễm càng thiêu đốt mãnh liệt.

Hắn tháo đi trói buộc ở ngực nàng,khi nhìn thấy hai mạt đỏ bừng kia,hơi thở hắn ứ đọng.Tay ngăm đen nắm giữ một bên miên nhu,bí khởi tốt đẹp kia ở trong tay hắn càng hiển lộ đặc hữu tốt đẹp này. Hắn tinh tế hôn bờ vai nàng,xương quai xanh, đi đến ngực, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn nàng –

Chỉ thấy hai mắt nàng khép hờ, trong mắt hàm mị, trên má lại có mạt đỏ ửng không tha.

Xác nhận chiếm được lực chú ý của nàng, hắn hướng nàng nhếch miệng cười,nụ cười kia cực kì tà ác, sau đó hắn cúi đầu cướp lấy mạt đỏ bừng kia, đem toàn thân nàng đều biến thành màu phấn hồng.

Ngón tay nàng xuyên qua tóc hắn, cảm giác chính mình đại khái đã hóa thành một ngọn sóng, chảy tới trên đất. Bằng không tại sao cả người có thể mềm nhũn như vậy, bay nhè nhẹ, sau đó ngay cả đầu ngón chân đều thoải mái phải cuộn tròn lên?

“Diêm Cửu Giới……” Nàng ngâm kêu tên của hắn.

“Ân.” Hắn không chút để ý, tất cả lực chú ý đều ở trong phản ứng vi diệu của thân thể nàng.

Sau đó nàng cảm giác hắn bỏ đi quần áo, bởi vì lúc này nàng dựa vào là khuôn ngực cứng rắn, thiếp dựa vào nàng quang lỏa thân mình,thể nghiệm lẫn nhau xúc cảm thân thể bất đồng của hai người.

Mặt nàng còn hồng không đủ,miệng hắn lại làm càn đến cực điểm, lấy ý chí không thể ngăn cản quyết đoán duyện hôn kiều nhu của nàng.

Nàng cảm giác chính mình giống ở con thuyền lung lay trong mưa gió, chỉ có thể nắm lấy bả vai cường tráng của hắn. Lúc hắn ngang nhiên lấy dục vọng giữ lấy nàng, nàng chỉ có thể ôm lấy hắn,để cảm giác xa lạ kia truyền khắp thân nàng.

Mà suy nghĩ cuối cùng của nàng là — nếu uống say chính là loại cảm giác này, khó trách hắn thích rượu như vậy!

Lăng Phi cảm thấy chính mình hôm qua ước chừng mộng rất nhiều, tám phần mộng ở trong đàn ngữa chạy trối chết, cuối cùng bị con ngựa cao lớn ném ra biển, bằng không xương cốt thế nào mỏi như vậy,giống muốn tản mất.

Ánh mắt nàng còn chưa có mở ra, mới động thân một cái, mày liền nhăn lại, miệng phát ra rên rỉ nhỏ nhặt.

“Tỉnh?”

Một thanh âm trầm thấp ở bên tai nàng vang lên, nàng vừa nhấc đầu, liền nhìn thấy đôi mắt Diêm Cửu Giới tràn đầy ý cười. Tóc hắn tán loạn,thân mình trần trụi, trên mặt còn có râu ria mới mọc ra, thoạt nhìn cuồng tứ hơn.

“Chàng…… Thế nào ở đây? A!”Vấn đề nàng không có hỏi hết, liền bừng tỉnh lại, cả người nhảy dựng lên.

Nguyên lai nàng vừa mới ghé vào ngực hắn ngực, mà hắn…… Không chỉ trên thân không có mặc quần áo, căn bản là trần như nhộng. Nàng lúc này mới hậu tri hậu giác cúi đầu, nhìn đến bản thân đã bại lộ ra thân mình trắng nõn,nhanh chóng muốn tìm chăn bông che lại. Mà đồng thời,trí nhớ đêm qua từng chút từng chút dần dần trở lại, làm cho nàng xấu hổ đến ngay cả thân mình đều đỏ lên.

“Lạnh không? Ta cảm thấy rất tốt a, thời tiết càng ngày càng nóng,lại nói mặt trời đều đã lên cao, thực sự sẽ không lạnh!” Hắn thản nhiên nhìn hoảng loạn của nàng, bàn tay to không chút khách khí sờ lên vỏng eo tinh tế trắng mịn của nàng, đem thân mình mềm mại kéo vào trong lòng.

“Diêm Cửu Giới!” Nàng quẫn mặt kêu, thân mình quang lỏa dựa vào hắn,lúc này ban ngày ban mặt ánh mặt trời sáng nhìn rõ càng có vẻ thân thiết. “Chàng vừa nói trời đã lên cao? Giờ nào? Chúng ta ngủ quên sao?”

“Canh giờ không còn sớm, nhưng còn kịp ngọ thiện, yên tâm đi! Còn có, nào có cái gì ngủ quên quá mức, chúng ta thích ngủ đến khi nào thì ngủ, ai quản được?” Hắn nói liền tiếp tục cúi đầu muốn hôn nàng, hiển nhiên còn không dự tính rời giường.

Đêm qua hắn nháo nàng,đem nàng ép buộc đến hừng đông mới thả nàng ngủ,nghĩ đến đầu nàng cũng không dám ngẩng lên.Tuy biết tính tình hắn không kiêng kỵ gì, nhưng lấy cái loại nhiệt tình không hề giữ lại này thiêu đốt nàng, thực làm cho nàng kiến thức được cái gì gọi là “vô giới”.

“Nhưng như vậy mọi người đều sẽ biết chúng ta……” Nàng nói đẩy ra hắn, cảm thấy không có mặt mũi đi ra ngoài gặp người.

“Có cái gì quan hệ? Không có ai sẽ nói gì. Bọn họ cùng lắm ở ngoài cửa chờ, ta không kêu,không có khả năng có người vào.” Hắn vuốt ve tóc nàng, tiến đến chóp mũi ngửi ngửi, sau đó môi thuận thế liền hôn cổ nàng.

“Chàng…… Chàng nói hiện tại bên ngoài cũng có người?” Nàng nhanh xốc lên cái màn giường một chút, nhìn nhìn bên ngoài, cũng may cửa phòng vẫn còn đóng.

Ai ngờ động tác nàngnày của làm cho hắn có cơ hội, hai tay nắm giữ thắt lưng nàng, thân mình từ phía sau đè trên lưg nàng, đem nàng kín áp tiến trong chăn bông đôi.

Nàng cảm giác được thân mình hắn kiên cố, còn có dục vọng không thể bỏ qua kia. “Diêm…… Không được!”

Khàng nghị của nàng chưa nói xong, tay hắn đã len vào khe hở giữa hai người, vuốt ve non mềm giữa hai chân nàng. Nàng tinh tế rên rỉ, muốn đẩy ra hắn cũng không có khí lực.

Nàng xem như không thấy hắn, nhưng thân mình này mẫn cảm hơn,từng động tác của hắn đều khiến cho nàng một trận lại một trận sợ run. Thân thể nàng lại một trận một trận ma sát, thẳng đến khi kiên cố của hắn đâm vào trong mềm mại của nàng, nàng nắm lấy đệm chăn phía dưới, đem mặt hồng thấu vùi vào trong chăn bông.

Động tác của hắn càng lúc càng lớn,làm bên môi nàng rên rỉ không ngừng mà phát ra. Nghĩ đến khả năng ngoài cửa có nô tỳ, nàng nhanh chóng cắn chăn bông, để tránh bị nghe được.

Nhưng mà cái tên nam nhân phía sau kia căn bản không chút nào để ý khó xử của nàng,động tác xâm chiếm không chút giảm cuồng tứ,làm cho nàng như bị bay lên không trung lại rơi xuống, sau đó lại lần nữa bị bay lên, như thế trắc trở qua lại, hao hết khí lực còn dư thừa của nàng.

Đến cuối cùng, nàng cảm thấy chính mình cùng tâm toàn ấn đầy ấn ký của Diêm Cửu Giới, nàng rốt cuộc không bỏ xuống được hắn, rốt cuộc không rời được hắn.

Thế nhưng đến giờ phút này, nàng mới phát hiện chính mình đã thật sâu yêu thương nam nhân bản thân đã gả này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.