Tửu Cuồng

Chương 8



Đến ngày giỗ của lão vương gia,vương phi, Lăng Phi cùng Diêm Cửu Giới sáng sớm liền rời giường. Lăng Phi tự mình cầm hoa tươi đến từ đường thay,kiểm tra hương đàn,vật phẩm chuẩn bị thỏa đáng, thế này mới cho tổng quản mời Diêm Cửu Giới tới đây.

Diêm Cửu Giới sắc mặt ngưng trọng, nhưng vẻ mặt thật ra rất bình tĩnh. Hắn cùng với Lăng Phi quỳ gối trước bài vị cha mẹ, kính cẩn bẩm báo chuyện hắn thành thân. Lăng Phi quay đầu nhìn hắn,trong lòng thay hắn cảm thấy trầm trọng.

Bất quá hiến tế qua đi cuộc sống của Diêm Cửu Giới vẫn như thường, hắn ăn cơm xong cùng nàng nói tiến cung một chuyến, liền mang Hạ Niết Đông đi ra ngoài. Ngược lại nàng có vẻ mặt quá mức tịch mịch, hắn vài lần đều hỏi nàng có phải có tâm sự hay không, nàng luôn cười cười lắc đầu.

Diêm Cửu Giới bận đến tối muộn qua bữa mới trở về, đêm nay nàng ngủ, lại ngủ không an ổn. Lúc nửa đêm, nàng tỉnh lại, kinh ngạc thấy bên cạnh trống trơn, một lần nữa kinh hoảng lên.

“Cửu Giới?” Nàng sờ sờ chỗ trống bên cạnh, là lạnh, có thể thấy được hắn rời giường đã một lúc. Nàng đứng dậy,khoác thêm một kiện áo khoác,vén vén lại sợi tóc rối tung, nhẹ nhàng đi tới cửa, đẩy ra cửa phòng.

Nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy Diêm Cửu Giới.

Hắn đứng ở trung đình, toàn bộ trung đình đều không có tiếng người, đêm nặng nề,trăng sáng khi thì bị mây thổi qua che khuất, toàn bộ sân tràn ngập một bầu không khí cô tịch. Hắn dáng người cao lớn, mặc trung y màu trắng, vạt áo vẫn chưa buộc chặt, tay áo theo gió đêm ở trong bóng đêm phiêu động.

Hắn lưng đưa về phía nàng, thoạt nhìn tựa như muốn cùng gió bay đi, làm trong lòng nàng nổi lên một chút khủng hoảng. Nàng vươn tay ra, muốn bắt lấy hắn, tay lại ở trong không khí đông cứng, tiếp theo nàng thu hồi, xiết chặt nắm đấm.

Hắn lại không ngủ được sao?

Giống như vậy ban đêm không ngủ, một mình đứng lặng tại đây cô đơn, hay chăng sân này là cố định ngắm phong cảnh? Diêm Cửu Giới không thích người quấy nhiễu, sân này hiện tại chỉ ở hắn cùng nàng hai người,nô tài chỉ có ban ngày mới có thể tới đây.

Thấy hắn ngửa đầu nhìn ánh trăng, nàng không khỏi thay hắn đau lòng. Nhiều năm như vậy, hắn vẫn không thể giải thoát đi?Một hồi khói lửa mất đi người nhà, cũng mất đi tình yêu,người còn sống phải gánh vác tuyệt đối so với người chết còn nhiều đau khổ.

Nàng đang muốn xoay người cầm vò rượu đến,người vừa động, hắn liền phát hiện tồn tại của nàng.

“Ai?”

Hắn trong bóng đêm xoay người,ánh mắt sáng quắc ở bóng tối đặc biệt có tính cảnh giác.

Nàng từ chỗ âm u đi ra, bước vào trong ánh trăng.

“Chàng hy vọng là ai?”Yết hầu của nàng chua xót.

“Lăng Phi? Nàng thế nào ở đây? Ngủ không được sao?” Sắc mặt hắn hơi kinh ngạc, đến gần nàng. Phát hiện sắc mặt nàng quá mức tái nhợt, hắn không khỏi nhíu mi.

Nàng không có trả lời vấn đề của hắn, ngược lại tiếp tục hỏi: “Chàng thường xuyên không ngủ được như vậy sao? Nói cho ta, một tháng này,sau khi ta ngủ,chàng đều như vậy một mình một người ở đây sao? Vì sao? Có phải muốn nhìn thấy người nhà đã qua đời của chàng? Vẫn là…… Hoàn Tâm tiểu thư?”

Lời của nàng làm cho hắn trừng lớn mắt, lập tức sắc mặt trầm xuống. “Ai nói cho nàng chuyện Hoàn Tâm? Là vì như vậy, cho nên từ ngày hôm qua nàng bắt đầu là lạ?”

Hắn vốn nên có kiên nhẫn, nhưng đêm nay trong lòng hắn rất trầm trọng, kể từ ngày đó đến nay, hắn rất khó không nghĩ đến chuyện cũ.Giữa nửa ngủ nửa tỉnh,ảo mộng lửa cháy ngập trời làm hắn bừng tỉnh,mồ hôi đầy người. Hắn không nghĩ đánh thức nàng, một mình đi ra hóng gió.

“Ta không thể biết Hoàn Tâm tiểu thư sao? Vẫn là nói chàng không nghĩ ta hỏi sao? Bởi vì đến hiện tại, nhắc tới nàng còn cho chàng đau lòng sao?” Nàng nhếch môi, biết chính mình nên lý trí một chút, nhưng mạt ghen tị này cho dù nàng đè nén lại thế nào,nó vẫn như cũ không ngừng thoát ra ảnh hưởng đến nàng.

Nàng như vậy yêu hắn, không tha cô tịch của hắn, không tha đau khổ của hắn.Nhưng khổ của hắn vì cô nương khác, vì quỷ hồn đã không tồn tại kia. Chẳng lẽ bởi vì đối thủ của nàng là quỷ hồn, cho nên nàng không có tư cách ghen tị? Không biết tại sao, nàng đã nghĩ tùy hứng, nghĩ phát giận.

Biết rõ cảm xúc như vậy có chút buồn cười, nàng vẫn không có biện pháp giống bình thường bình tĩnh trở lại. Nàng, Thẩm Lăng Phi,từ sau khi cha mẹ qua đời trên vai khiêng một đống trách nhiệm, chưa bao giờ từng yêu một người, chưa từng đối với một ai, phát giận. Nhưng hiện tại nàng rất muốn đối với Diêm Cửu Giới, muốn hắn…… Muốn hắn như thế nào đâu?? Quên cái quỷ hồn kia sao?

“Lăng Phi, không phải như thế.” Hắn nhìn vẻ mặt nàng cuồng loạn, cầm lấy tay nàng, đem nàng kiềm chế ở trước ngực.

“Vậy…… Là như thế nào?” Nàng nhỏ giọng hỏi, chóp mũi đỏ, đáy mắt có ủy khuất hơi nước.

Thấy nàng bộ dáng này,tâm hắn tâm đều đau, vươn tay nhẹ nhàng đẩy ra sợi tóc hỗn loạn bên má nàng, giờ phút này trong mắt hắn đều là nàng. Biết nữ tử này đáy lòng có hắn, hắn cảm thấy cảm động, cảm thấy thỏa mãn,chua xót ép buộc hắn không ngủ ban đêm vơi đi.

“Ta trước kia quả thật thường xuyên ngủ không được, nhưng ta luôn luôn không phải người cần ngủ nhiều,khi đánh giặc cho dù vài ngày không ngủ, ta đều chịu đựng được.Sau khi gặp nàng, ta cảm giác bình tĩnh hơn. Nàng không hiểu ta vì sao lại muốn ở bên cạnh nàng sao? Bởi vì nàng làm cho ta cảm thấy an tâm, làm cho ta bình tĩnh, làm cho ảo mộng ban đêm của ta ít đi rất nhiều.” Hắn nói lau đi khóe mắt nàng ướt át.

Trả lời của hắn làm cho cảm xúc nàng hòa hoãn không ít.

“Vậy chàng…… Vì sao hôm nay lại không ngủ được? Ta vừa định đi lấy rượu cho chàng, nếu chàng thực sự không ngủ được, ta có thể giúp chàng nhưỡng càng nhiều đào hoa túy.”

“Nàng là cái ngốc tử sao? Vừa mới nàng còn vì Hoàn Tâm theo ta nháo không vui, bây giờ còn muốn nhưỡng rượu cho ta uống say? Nàng không phải ghét nhất bị người ta uống quá nhiều rượu sao?” Hắn nhéo nhéo cái mũi nàng,trong lòng cảm thấy không tha.

Hắn không nhìn lầm nàng, nàng chính là một cô nương thiện lương như vậy, cho dù hắn thương tổn nàng, nàng còn muốn giảm bớt thống khổ của hắn,xoa lên miệng vết thương của hắn. Có thể có được một nữ tử như vậy làm vợ,Diêm Cửu Giới hắn thật có phúc.

“Đây…… Đây là hai việc khác nhau.” Nàng bĩu môi, không nhìn hắn.

Hắn đem mặt nàng nâng lên, cúi người hôn môi nàng, rất mềm nhẹ. Sau đó nắm tay nàng, đem nàng đến trên ghế đá ở trung đình, chính mình ngồi xuống trước, sau đó kéo nàng ngồi ở trên đùi hắn.

Nàng hơi hơi từ chối một chút, cuối cùng vẫn thuận theo tiến vào trong lòng hắn.

Hai người cứ như vậy trầm mặc,sau một lúc lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng.

“Ta cùng với Hoàn Tâm là quen biết từ nhỏ, phụ mẫu nàng cùng cha mẹ ta đều giao hảo. Ta là con trai út, sinh ở vương phủ cho dù cả đời không có gì làm cũng không sợ đói chết, nhưng ta không nghĩ sống như vậy, cho nên chiến sự Đông Bắc nổi lên, ta liền tòng quân đi. Bởi vì tình hình chiến tranh gay gắt, ta ở trong quân năm năm, chưa từng trở về nhà. Trên thực tế có mấy lần bị thương rất nghiêm trọng, vốn tưởng rằng sẽ chết nơi sa trường.”

“Sẹo trên người chàng chính là khi đánh giặc lưu lại?” Nàng biết trên người hắn có vết sẹo lớn lớn nhỏ nhỏ sâu nông không đồng nhất.

“Đúng vậy.” Hắn tiếp tục nói. “Ta một đường thăng quan tấn tước, cuối cùng lên làm tướng quân, vì triều đình lập công. Nhưng sau khi khải hoàn trở về mới phát hiện, vương phủ bị tai ương, đã đốt sạch, mà người nhà một người đều không có sống sót. Nước mắt không kịp lau khô, ngạc nhiên phát hiện Hoàn Tâm thế nhưng cũng chết tại tràng đại hỏa lí kia, hơn nữa thân phận là Diêm phủ đại thiếu phu nhân.”

“Nàng không viết thư với chàng giải thích qua sao? Người nhà của chàng đâu? Không có người nói cho chàng?” Nàng có thể cảm nhận được hắn lúc đó bất lực cùng phẫn nộ,kể cả là ai đều khó chấp nhận đi?

Hắn lắc lắc đầu. “Ta ở trong quân có nhận thư nhà vài lần, chưa từng có người nhắc tới, ta nghĩ bọn họ là có ý định giấu giếm ta. Không biết là mở miệng như thế nào, vẫn là bởi vì sợ ta ở trong quân biết sẽ hỏng việc. Tóm lại, ta đã không có biện pháp biết nguyên nhân.”

“Chàng nhất định rất muốn giáp mặt Hoàn Tâm tiểu thư hỏi một chút đi?Một việc như mê cung không giải quyết được, không thể làm cho nó đi qua,luôn giữ ở trong lòng……” Gương mặt nàng dựa vào ngực hắn, thanh âm càng ngày càng nhỏ, cảm xúc tựa hồ so với hắn còn giảm.

“Từng là như vậy không sai. Nhưng cho dù không cam tâm, sự tình đều đã phát sinh, cho dù nàng ta không chết, nàng ta cũng đã là đại tẩu của ta.Điều này ta đã biết,nàng không cần đánh đổ thùng dấm chua.” Bên môi hắn nổi lên một chút đạm cười,tay rất tự nhiên vuốt mái tóc mềm mại của nàng.

Hắn đã có thói quen có nàng làm bạn, tay hắn giống như theo ý chí này,cũng sẽ tìm được nàng.

“Ta nào có? Không phải thùng dấm chua, nhiều lắm…… Nhiều lắm chỉ có đổ ra một chút mà thôi. Ta mới không phải thùng dấm chua!” Nàng kháng nghị, mặt hơi hơi hồng.

Hắn không hiểu nàng kỳ thực là ghen tị Hoàn Tâm, ghen tị nàng ta từng tồn tại trong lòng Diêm Cửu Giới thật lâu, vô luận đó là phẫn nộ vẫn là quyến luyến, nàng khẳng định đều ở sinh mệnh hắn để lại dấu vết khắc sâu.

“Ngốc tử. Ta nhớ nàng từng nói với ta, nếu còn khí lực chỉ đủ đi về phía trước, không cần lãng phí khí lực đi nhớ lại quá khứ,lời nói của nàng làm cho ta hiểu được rất nhiều, ta quả thật đã bình tĩnh rất nhiều. Hôm nay đại khái là vì ngày giỗ, làm chút mộng, cho nên mới vậy. Còn có, nàng cùng ta đồng miên trong khoảng thời gian này, ta đều ngủ rất tốt, tuyệt đối không ai nửa đêm vụng trộm tưởng niệm nữ nhân khác.”

“Ta nào có nói chàng……” Nàng kháng nghị ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ thấy hắn cười mỉm cúi đầu, ở trên môi nàng hôn xuống một cái.

“Cửu Giới…… Vậy chàng còn muốn uống rượu? Kỳ thực ta còn trộm giấu một vò đào hoa túy……” Nàng ở dưới môi hắn cố gắng bảo trì thanh tỉnh.

“Ta không cần đào hoa túy, ta muốn nàng.” Hắn nói xong đem nàng ôm lên, miệng thậm chí không chịu rời đi nàng, cứ như vậy một đường ôm nàng trở về phòng.

Cửa phòng bị đóng lại,hương xuân thật nồng,dấu vết vào đông đã hoàn toàn không sót lại chút gì.

Sáng sớm hôm nay, Diêm Cửu Giới cùng Thẩm Lăng Phi vừa mới rời giường, nàng trước rửa mặt, sau đó giúp hắn thu xếp nước tẩy rửa tốt, mới đi sơ chỉnh tóc của mình.

“Cửu Giới, ta lần trước ở trong cung nghe chàng cùng hoàng thượng nói muốn phái Hạ hộ vệ đi Tây Bắc,vậy hắn không phải thực sự sẽ làm binh khí sao?”Nàng giống như vô tình hỏi.

“Ân, Niết Đông không chỉ là chuyện gia binh khí,còn có năng lực có thể cải tạo binh khí, cũng có một đôi tay khéo, am hiểu sâu đặc tính các loại thiết khí, luôn có thể chế tạo ra binh khí dùng tốt nhất. Trừ điều đó ra, tám phần giao dịch binh khí trong nước với bên ngoài đều nắm giữ ở trong tay hắn.” Diêm Cửu Giới cũng không chút để ý trả lời.

“Lợi hại như vậy a?” Mắt nàng sáng rực lên, bên môi cười xán lạn đã từng có. Lúc hắn quay đầu nhìn nàng một cái,khi hồ nghi nhíu mày, nàng nhanh giấu đi tươi cười. “Vậy hắn khi nào thì khởi hành?”

“Ngày mai.” Hắn trả lời, vẫn như cũ chặt chẽ nhìn nàng. “Nàng thế nào bỗng nhiên đối với hắn có hứng thú vậy?”

Hắn đối với ánh mắt sùng bái của nàng vừa biết Hạ Niết Đông rất lợi hại không cho là đúng, nàng làm sao có thể bởi vì nam nhân khác mà lộ ra loại biểu cảm này?Ngay cả ánh mắt đều sáng.

“Ách…… Có sao? Ta chỉ vì hắn với chàng tựa hồ giao tình tốt,nên muốn hiểu biết hắn một chút mới đúng. Vậy chàng biết hắn thích rượu sao?”Đầu óc nàng chuyển không ngừng.

“Thích là thích, nhưng không như ta yêu như vậy.Nàng muốn làm cái gì?” Hắn rửa mặt chải đầu xong xoay người muốn bắt lấy nàng.

“Không có gì, ta đi giúp chàng thu xếp đồ ăn sáng,kêu người đưa tới.” Nàng không đợi nô tỳ đến, quyết định đi trước.

“Làm gì chính mình đi, đợi lát nữa liền……” Hắn mới nói một nửa, nàng liền chuồn ra cửa phòng, làm cho hắn trừng không khí mãnh liệt nhíu mày. “Nha đầu kia rốt cuộc muốn làm gì?”

Mà đầu này Lăng Phi chuồn ra cửa phòng đi tìm nô tài, lập tức gặp được họ.

“Diên nhi, ngươi đợi chút đem đồ ăn sáng đưa đến trong phòng cho Cửu gia, biết không?” Nàng nói rõ.

“Dạ, phu nhân.” Diên nhi thực nhu thuận đáp.

Lăng Phi mới đi hai bước, liền dừng lại, sau đó xoay người kêu Diên nhi. “Đợi chút, ngươi có biết thời gian này phải đi đâu tìm Hạ hộ vệ sao?”

“Hạ hộ vệ sao?” Diên nhi dừng lại nghĩ nghĩ. “Hậu viện vương phủ có một giáo trường, theo hành lang đi hết sẽ thấy được, là nơi Cửu gia cùng Hạ hộ vệ luyện võ, Hạ hộ vệ giống như mỗi ngày buổi sáng đều sẽ đi qua, có đôi khi thử vũ khí, có đôi khi giống như tạo binh khí, bên kia còn có cái đánh thiết phô.”

“Như vậy à, ta đã biết, cám ơn ngươi.” Nàng cảm ơn Diên nhi, người liền trực tiếp đi ra sau viện.

Lăng Phi ở vương phủ bị lạc đường, lại dừng một chút, cuối cùng mới thuận lợi tìm được Hạ Niết Đông. Hậu viện quả nhiên có giáo trường, bên cạnh cái thượng trưng bày đủ loại vũ khí, mà Hạ Niết Đông đang bận ở đó.

Lăng Phi nghỉ chân nhìn một chút, phát hiện hắn tựa hồ đang thử một cái trường thương, sau vài cái chiêu thức, chỉ thấy hắn đi vào đánh thiết phô bên cạnh, bắt đầu gõ trường thương kia, xem ra nơi này chính là Hạ Niết Đông thể hiện sở trường tài năng.

Nàng an tĩnh chậm rãi tới gần, nhưng người còn chưa đến bên người hắn trong mười bước,Hạ Niết Đông liền phát hiện ra nàng.

“Phu nhân sớm như vậy có việc sao? Cửu gia gần nhất rất ít đến giáo trường.” Hắn chuyên tâm đánh thiết khí, chỉ có hơi hơi ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

Nàng cười cười, mở miệng nói: “Ách, kỳ thực ta không phải đến tìm hắn, mà là tới tìm huynh.”

“Tìm ta?” Điều này khiến cho Hạ Niết Đông hứng thú, xem bộ dạng nàng muốn nói lại thôi, hắn sảng khoái nói: “Có lời nói thẳng đi, ta cùng Cửu Giới giao tình như huynh đệ,cô hiện tại coi như là chị dâu ta.”

Lăng Phi nghe thả lỏng rất nhiều,lúc nãy chỉ sợ chính mình quá mức đường đột. “Một khi đã như vậy liền kêu tên của ta đi, về sau ta kêu huynh một tiếng Hạ đại ca, được chứ?”

“Vậy có vấn đề gì, cô kêu ta một tiếng đại ca ta còn từ chối được sao! Tốt nhất ngay cả tên kia cũng kêu theo,vậy không thể tốt hơn.” Hạ Niết Đông nói còn cười ha ha lên,khuôn mặt luôn lạnh lung mềm mại đi không ít. “Như vậy Lăng Phi muội tử, tìm ta có chuyện gì?”

“Là như vậy,muội nghe nói huynh tạo ra binh khí đánh nhau rất giỏi??” Nàng nhanh hỏi.

“Đúng, chẳng lẽ muội muốn ta giúp muội tạo binh khí?” Hắn nhíu mày.

Lăng Phi nhanh lắc đầu. “Không phải binh khí, là dụng cụ để nhưỡng rượu.Sau khi làm rượu trộn lẫn với men rượu để vào thùng lên men, lên men qua đi còn muốn thêm nước quấy, nhưng thùng rượu rất lớn, mỗi cái thìa gỗ kia luôn không sử dụng được tốt, lại dễ dàng bị hỏng. Muội muốn thỉnh giáo huynh, có biện pháp nào không tạo ra một cái thìa vừa nhẹ lại dùng tốt, tới lấy đại mộc chước?”

“A, là chuyện nhưỡng rượu. Ta có thể thử xem, bất quá khả năng trước phải xem chiều sâu cùng độ rộng thùng rượu của muội, mới biết được muốn làm như thế nào, muốn bình khẩu thìa sao?” Hạ Niết Đông một ngụm đồng ý.

“Thật vậy chăng?Vậy thật cám ơn huynh, đợi lát nữa muội mang huynh đi nhìn, ách,huynh còn chưa có dùng bữa đi? Nếu không chờ dùng bữa sáng, chúng ta đi?” Nàng vui vẻ nói.

“Ân, sau nửa canh giờ ở phòng rượu gặp nhau đi!” Hắn nói.

“Cám ơn huynh, ta thật sự là ngại ngùng.” Nàng cười mỉm, cảm thấy hắn thay nàng giải quyết một chuyện phiền toái. “Còn có, sự việc này có thể đừng cùng Cửu Giới nhắc tới hay không? Hắn biết rằng muội để huynh chuyện gia binh khí này làm cho muội thìa nhưỡng rượu, khẳng định sẽ mất hứng đi?Loại chuyện này cùng so sánh với giải quyết chinh chiến Tây Bắc, quả thực không được tốt.”

“Sẽ sao?Điều này ta không biết. Bất quá muội nếu có chút băn khoăn như vậy, ta có thể đáp ứng muội.” Hạ Niết Đông tính tình thật ra sảng khoái.

Kỳ thực là vì trong khoảng thời gian này quan sát, hắn biết nữ tử này bản tính đơn thuần thiện lương, hơn nữa đối với Diêm Cửu Giới rất tốt. Liền ngay cả bản thân Diêm Cửu Giới cũng chưa phát hiện, hắn gần đây ngay cả rượu đều ít uống. Có thể thấy được Thẩm Lăng Phi là một chút ánh sáng đối với sinh mệnh hoang vắng của hắn, là liều thuốc tốt cho đau khổ đã qua của hắn. Cho nên giúp Lăng Phi làm chút việc nhỏ, với hắn mà nói xem chừng không đáng nhắc đến.

Lại nọi nàng giống như cảm kích sắp khóc ra,làm tính tình hắn lấy lạnh lùng lạnh nhạt hiển lộ đều ôn nhuyễn không ít.

“Cám ơn huynh, chờ muội nhưỡng rượu tốt, nhất định sẽ đưa vài hũ cho huynh!” Nàng vui vẻ nói.

“Vậy quyết định như vậy.” Hắn xoa xoa trường thương trong tay, hướng nàng gật gật đầu.

Lăng Phi cười đến xán lạn, liền ngay cả ngày thường ít cười Hạ Niết Đông khóe miệng đều mang ý cười, một màn này ở trong mắt Diêm Cửu Giới ở xa xa nhìn bọn họ, có thể nói tương đối không có tư vị.

Hắn ở trong phòng chờ nàng, nô tài đưa tới đồ ăn sáng, lại không thấy nàng trở về. Hắn hỏi Diên nhi, mới biết nàng khả năng đến giáo trường. Mà hắn vừa đến, liền nhìn thấy Lăng Phi cùng Hạ Niết Đông đứng ở đánh thiết phô tán gẫu vui vẻ. Sau đó nương tử hắn tươi cười nhưng xán lạn, trong mắt chớp động hào quang tựa như vẻ mặt sáng sớm hôm nay khi nhắc tới Hạ Niết Đông, làm cho trong lòng hắn rất khó không lên men.

Khi nào thì Lăng Phi cùng Hạ Niết Đông thân thiết như vậy?

“Hai người các ngươi tán gẫu cái gì,thú vị như vậy, ngay cả đồ ăn sáng cũng không ăn?” Diêm Cửu Giới sắc mặt hồ tĩnh đi tới, đánh gãy bọn họ nói chuyện. “Lăng Phi,đồ ăn sáng đều đã lạnh,nàng thế nào không trở về ăn?”

“Ta vừa khéo đi ngang qua, gặp được Hạ đại ca, cùng hắn hàn huyên.” Lăng Phi nhìn Hạ Niết Đông liếc mắt một cái, muốn hắn nhớ hứa hẹn, không cần nhắc tới việc nàng nhờ làm. “Ta hiện tại phải đi về,chàng thì sao? Muốn lưu lại luyện công à?”

Hạ Niết Đông tự nhiên nhận được ám chỉ của nàng, khóe miệng giữ lại một chút cười, hướng nàng khẽ gật đầu.

Xem bọn họ “mắt đi mày lại”, làm cho Diêm Cửu Giới âm thầm cắn răng. “Ta không đói bụng, nàng đi về trước đi! Ta muốn cùng Niết Đông hảo hảo tâm sự.”

“Như vậy a? Ta đây đi trước, hai vị, cáo từ.” Lăng Phi cả đầu đều là chuyện nhưỡng rượu, không phát hiện sắc mặt hắn cứng ngắc, cứ như vậy xoay người rời đi.

“Nàng tìm ngươi làm cái gì?” Diêm Cửu Giới sắc mặt toàn bộ xanh bạo lên.

Xem bộ dạng hắn rõ ràng đánh đổ thùng dấm chua thùng, Hạ Niết Đông thiếu chút cười ra. “Ân, ta đáp ứng nàng không nói, đây là bí mật của chúng ta.”

“Bí mật,ngươi thế nào có thể cùng nàng có bí mật? Nàng là……” Diêm Cửu Giới nói nói đều chán nản. Hắn đương nhiên sẽ không cho rằng bọn họ thực sự có cái gì ái muội, nhưng nhìn thấy Lăng Phi đối với người khác có hứng thú, đối với người khác ân cần, vẫn làm cho hắn thực không có tư vị.

“Nàng nói muốn kêu ta Hạ đại ca, ta xem nàng là nương tử ngươi, ngươi cũng nên theo nhận thức ta đại ca này.” Hạ Niết Đông chế nhạo nói.

“Hạ Niết Đông!” Hắn rống lên một tiếng, đá lên thanh kiếm ở góc tường một phen nắm lấy, hướng hắn đánh tới.

Hạ Niết Đông tránh cũng nhanh, một thanh đao gọn gàng quay cuồng, sao khởi bên cạnh, bắt đầu cùng hắn đánh nhau. “Tới đây, vừa vặn đến thử xem cái chuôi đao này đánh có tốt.”

“Ta thấy ngươi nên cẩn thận đầu mình.” Diêm Cửu Giới đạp vài cái, trong tay chiêu thức lại biến hóa vài lần.

“Ha ha, ta nói hiền đệ, ngươi gần nhất cũng không luyện công, chỉ sợ công phu đã thoái hóa.” Hạ Niết Đông trên miệng còn muốn chiếm tiện nghi của hắn. Khó thấy được Diêm Cửu Giới giơ chân, không hảo hảo thưởng thức một chút làm sao có thể?

Nguyên lai hắn đối với cái gì cũng không để ý, cũng có chuyện để ý sao?

Liền ngay cả sinh tử đều cười hỏi tùy ý không quan tâm Diêm Cửu Giới, hiện tại liền vì bí mật nho nhỏ của nương tử hắn, cứng rắn muốn tìm mình so chiêu, thật đúng là rất thú vị!

“Ai là hiền đệ của ngươi? Ta là ân công của ngươi, năm đó nếu không có ta, ngươi sớm bị kẻ thù ám toán!” Diêm Cửu Giới một bên đánh nhau một bên còn kể tranh công.

“Vậy lần trước ngươi bị cái gì đại nhân kia phái nhập vây bắt, là ai cứu ngươi? Ngươi võ công mặc dù cao, muốn một người đánh hai mươi cái cao thủ, dù sao vẫn là nguy hiểm.” Hạ Niết Đông cũng phản bác trở về. Muốn tranh công ai sợ chứ?

“Ngươi không đến cũng không sao, đánh lâu ta cuối cùng sẽ giải quyết mao tặc này.” Diêm Cửu Giới mạnh miệng.

“Ta đây lần tới sẽ không giúp ngươi.” Hạ Niết Đông đáp.

“Không giúp thì không giúp, ngươi nhanh thu thập hành lý, chạy tới Lăng môn đi thôi! Ta xem ngươi hôm nay là có thể xuất phát, không cần đợi đến ngày mai.”Kiếm trong tay Diêm Cửu Giới nâng lên,lại lần nữa hướng hắn tiến sát.

Hạ Niết Đông đưa thương ra đỡ, hai thanh vũ khí tinh luyện giao nhau, phát ra tiếng vang boong boong, không dứt bên tai.

“Vậy cũng không được,ta cứ như vậy đi,Lăng Phi sẽ thất vọng.”

“Hạ Niết Đông, ngươi muốn chết!” Diêm Cửu Giới vận khí, đem công lực đều tấn công ở mũi kiếm của hắn.

“Ha ha ha, đến đây đi đến đây đi! Đã lâu không hoạt động gân cốt.” Người nào đó không sợ chết hướng dã thú phát cuồng khiêu khích.

Trận tỷ thí này dần dần gay cấn, trong lúc nhất thời khó có thể dừng lại.

Nếu Lăng Phi thấy được, chỉ sợ sẽ trừng lớn mắt, đại thán bất khả tư nghị đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.