Tuý Hoa Ấm

Quyển 2 - Chương 19




Triệu Đại Niên cảm thấy mí mắt giật giật, tờ giấy trắng tinh xảo tao nhã trên tay giống như kim châm đâm vào mắt hắn!

Hạo Thiên Môn cuối cùng cũng tìm tới hắn! Nghĩ đến vị thanh niên lợi hại đứng đầu Hạo Thiên Môn vừa được chấn hưng lại kia, cho dù ngồi trong đại sảnh sáng sủa, cho dù trước mặt vô số huynh đệ, hắn vẫn không kìm được đổ mồ hôi lạnh.

“Đại ca cớ gì phải sợ hãi như vậy? Hạo Thiên Môn mặc dù thế lực lớn, Phi Ngư bang chúng ta cũng không nhất định sẽ sợ. Bọn chúng dựa vào mấy câu nói liền lấy toàn bộ bến tàu của chúng ta, nào có chuyện tiện nghi như vậy? Cho dù truyền ra, cũng đánh không lại một chữ ‘lý’ !” Phó bang chủ Lâm Thông đứng ở dưới đường cuối cùng kiềm chế không được, tiến lên góp ý.

Triệu Đại Niên chua xót lắc đầu: “Huynh đệ ngươi nghĩ quá đơn giản, Hạo Thiên Môn há lại dễ nói lý? Ngươi chưa thấy qua người nọ, không biết hắn có bao nhiêu đáng sợ đâu!” Nói đến đây, hắn không kìm được run lên, một màn ở Phượng Hoàng sơn trang một năm trước lại như xuất hiện trước mắt ──

      Ngày đó, hắn và toàn bộ khách khứa cùng nhau tụ họp trước hỉ đường, chờ tân lang tân nương tiến vào, nhất là vị tân lang có gia thế hiển hách lại tay trói gà không chặt trong truyền thuyết kia.

      Thanh niên kia mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm, giữa sự mong ngóng chờ đợi của mọi người tiến vào giữa sân. Trên mặt hắn là một nụ cười, nhưng bây giờ Triệu Đại Niên nhớ lại, lại phát hiện ý cười kia vẫn chưa truyền tới mắt. Trong mắt thanh niên, là hàn băng khiếp người!

      Lúc tiếng hô “nhất bái thiên địa” vang lên, cũng là lúc vở kịch bắt đầu. Thanh niên đột nhiên đứng dậy, nói không muốn nhận giặc làm cha, đem minh thư Phượng Hoàng sơn trang và tứ môn năm đó vì tiêu diệt Hạo Thiên Môn mà lập ra trình cho võ lâm tiền bối ở đây, cầu mọi người chủ trì công đạo. Càng khiến người kinh ngạc hơn chính là, khi Niếp Vân Phi tức quá hoá giận, muốn giết người diệt khẩu, hắn lại một chưởng đánh lão thành trọng thương!

      Sau đó, thanh niên để thuộc hạ giải lên một hắc y nam tử, nam tử này không những là thủ lĩnh sát thủ khét tiếng giang hồ, còn là anh ruột Niếp Vân Phi! Đến lúc này, dã tâm diệt Hạo Thiên, tru Hàng Long, mua danh chuộc tiếng, mưu toan độc tôn giang hồ cuối cùng cũng chiếu khắp thiên hạ!

Sự việc kế tiếp, Triệu Đại Niên cho dù nghĩ lại cũng cảm thấy lạnh người. Sau khi Phượng Hoàng sơn trang điên cuồng tuyệt vọng lao đến tấn công, chờ đợi bọn họ chính là đồ đao âm lãnh phía sau ── có lẽ, thanh niên và tay sai của hắn đã sớm đợi giờ khắc này.

Tất cả xảy ra trong thời gian chỉ có nửa chén trà nhỏ, nhanh đến mức khách khứa chưa kịp phục hồi tinh thần, toàn bộ hỉ đường đã biến thành Tu La tràng. Mà thanh niên đứng đối diện, hỉ phục bị máu tươi thấm đẫm càng tiên diễm, giống như sứ giả dưới mười tám tầng địa ngục tới báo thù!

Một thời gian dài sau đó, trong giấc mơ của Triệu Đại Niên luôn là một mảnh huyết hồng, bay giữa huyết hồng là một đôi mắt so với băng còn lạnh hơn!

Trải qua lần đó, tiếng tăm thanh niên nổi như cồn, không ai không biết.

Trải qua lần đó, uy danh Hạo Thiên Môn được chấn hưng lại, mạnh mẽ vươn lên.

Trải qua lần đó, trên giang hồ lòng người khiếp sợ, không chịu nổi một ngày.

Không ít người trong lòng minh bạch, bây giờ hiệp nghĩa không tồn tại, một số người ngay cả cái áo ngụy hiệp nghĩa cũng không nguyện khoác lên, còn lại chỉ là cướp đoạt!

Bây giờ, ma trảo cướp đoạt lại với tới đầu Phi Ngư bang bọn hắn!

“Triệu Đại Niên, ngươi nghĩ xong chưa?” Một tiếng quát từ ngoài cửa truyền tới, cũng không quá vang dội, lại khiến mỗi người trong đại sảnh đều nghe rõ mồn một!

Tay Triệu Đại Niên run lên, tờ giấy trên tay bay xuống đất.

“Kẻ nào lén lén lút lút trốn ở bên ngoài?” Lâm Thông tức giận quát một tiếng, hướng về phía ngoài cửa đánh tới!

Hai cánh cổng lớn không hề báo trước mở ra, một cánh, đang đánh thẳng vào ngực Lâm Thông, khiến hắn ngã xuống đất.

Phi Ngư bang không ai không biến sắc ── với võ công Lâm Thông, vậy mà lại không tránh được!

“Ta vừa không ‘lén lén lút lút’, cũng không ‘trốn’, ta là đường đường chính chính đi vào.” Đang nói, một tử y thiếu niên chậm rãi bước vào, trong mắt đầy vẻ khinh miệt đảo qua mặt mọi người, dừng lại trên người Triệu Đại Niên, “Triệu Đại Niên, đề nghị của môn chủ nhà ta ngươi nghĩ thế nào? Ta khuyên ngươi tốt nhất nên vui vẻ đáp ứng, tính tình môn chủ không tốt, ghét nhất kẻ khác lề mà lề mề.”

Lâm Thông nhịn đau đứng dậy, quát: “Ngươi là ai, dám vô lễ với bang chủ chúng ta như vậy? Mười tám bến tàu kia đều là các huynh đệ dùng mồ hôi nước mắt mới gây dựng được, sao có thể nói cho liền cho? Ít mơ mộng hão huyền đi!”

“Huynh đệ, cẩn thận lời nói, không nên lỗ mãng!” Triệu Đại Niên không thấy Lăng Liệt đến đây, đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng biết thiếu niên này nếu đã một mình tới, tất có điểm kinh người.

Tử y thiếu niên nhìn Lâm Thông: “Ngươi là phó bang chủ Lâm Thông phải không? Có biệt hiệu là ‘liệt hoả sư tử’, bởi vì tính tình ngươi rất xấu. Vừa nãy bị đánh ngã trên mặt đất, ngươi nhất định rất không phục đi? Tốt lắm, bây giờ chúng ta không ngại đánh một trận, xem là ta đang nằm mơ, hay là ngươi đang nằm mơ.”

Lâm Thông cũng sớm có ý này, rút Quỷ đầu đao ra, giơ đao chém tới!

Thiếu niên không tránh không né, hai tay kẹp chính giữa mũi đao. Chỉ nghe vang lên một tiếng giòn tan, Quỷ đầu đao bị gãy thành hai đoạn!

Tất cả mọi người thất kinh, với lực tay như vậy, trên dưới Phi Ngư bang không ai có thể chống lại!

Lâm Thông khẽ cắn môi, ném Quỷ đầu đao, nhào lên.

Thiếu niên cười nói: “Tới đây.” Giống như chỉ phất phất tay, chiêu thức giống như vũ bão của Lâm Thông liền tiêu tan.

Mắt thấy trên mặt Lâm Thông mồ hôi chảy ròng ròng, Triệu Đại Niên biết là không ổn, nói to: “Huynh đệ, lui ra!” Hắn lại không biết, Lâm Thông lúc này sớm đã bị cuốn lấy, thoát thân không được.

Vài tên đệ tử Phi Ngư bang thấy thế muốn đến hỗ trợ, còn chưa tiến vào, người đã bị cương khí phát ra trên người thiếu niên đánh bay ra ngoài.

Triệu Đại Niên càng nhìn càng kinh hãi, thiếu niên này thực ra có thể dễ dàng chế ngự Lâm Thông, cũng không chịu ra tay, rõ ràng là muốn đem Lâm Thông mệt đến thoát lực mà chết!

Tâm địa thật độc ác!

Hắn tội nghiệp huynh đệ, cũng kiềm chế không được, run rẩy nói: “Bến tàu liền cho ngươi, mau thả huynh đệ ta ra!”

Thiếu niên cười thu tay lại: “Sớm nói thì tốt rồi.”

Dừng tay lại, Lâm Thông ngay lập tức ngã xuống đất, mặt vàng như nến, bất tỉnh nhân sự.

“Sáng mai, tự có người đến giao nhận công việc, họ Triệu, ngươi cũng không nên tư lợi bội ước, bằng không, cẩn thận Phi Ngư bang của ngươi chó gà cũng không tha!” Thiếu niên đánh ra một chưởng, đánh vào vạc lư hương bằng vàng cực lớn đặt trong sảnh, lư hương kia liền chia năm xẻ bảy!

Trong tiếng hít khí của mọi người, thiếu niên nghênh ngang rời đi.

Lúc này việc đã làm xong, không phí một binh một tốt nào, mười tám bến tàu giành được tới tay. Coi đây là bàn đạp, võ lâm Giang Bắc sớm muộn gì cũng là vật trong túi của Hạo Thiên Môn.

Lại gần thống nhất thiên hạ thêm một bước, môn chủ chắc hẳn sẽ vô cùng hài lòng, khen ngợi mình đi. Dọc đường chạy về Hạo Thiên Môn, thiếu niên hân hoan nghĩ. Hạo Thiên Môn xây dựng lại trên đống đổ nát vẫn giữ kết cấu vốn có, chỉ là quy mô lớn hơn, lầu gác cao hơn, đại sảnh khí phái hơn, đình đài tinh xảo hơn.

Còn có một chút khác biệt với lúc đầu chính là: Hạo Thiên Môn trước đây hoan nghênh anh hùng thiên hạ, từ hâm mộ tiếng tăm viếng thăm đến cùng đường tìm nơi nhờ vả, thậm chí trốn họa tránh địch, đều là ai đến cũng không từ chối, cổng lớn luôn mở rộng, cả ngày không đóng. Mà nay cổng lớn tuy mở, cũng không có ai dám tuỳ tiện tiến vào; trong vòng ba dặm, người đi đường đều đi đường vòng.

“Ta đã trở về.” Thiếu niên bước vào đại sảnh lớn đến có chút khiếp người, lại không thấy người y mong muốn gặp, khuôn mặt khẩn thiết liền xám xịt.

“Tử Thần, ngươi đã về.” Người mặc áo lam ngồi phía bên đứng dậy đón chào.

“Lam Điện, chủ nhân đâu? Ta có việc bẩm báo.” Rõ ràng là nói với người áo lam, nhưng ánh mắt Tử Thần lại nhìn xung quanh.

“Chủ nhân không ở đây. Chuyện ngươi thu phục ‘Phi Ngư bang’, chủ nhân nói ngươi làm rất tốt, người nhất định sẽ ban thưởng, cho ngươi trước tiên lui xuống nghỉ ngơi.”

Tử Thần nghe xong, sắc mặt biến đổi vài lần, chợt nghiến răng nói: “Người lại đi chỗ đó đúng không?” Dừng chân một chút, xoay người muốn chạy.

Một đạo lam ảnh chắn trước người y, Lam Điện điềm nhiên nói: “Ngươi muốn đi đâu? ‘Chỗ đó’ là cấm địa trong môn, không được chủ nhân cho phép, ai cũng không thể tiến vào. Thời gian ngươi nhập môn cũng không tính là ngắn, còn không biết quy củ sao?”

Sau mỗi một câu hắn nói, sắc mặt Tử Thần lại khó coi hơn một chút, nắm đấm bên trong tay áo nắm càng chặt, quát: “Tránh ra!”

Lam Điện ngạc nhiên: “Ngươi còn muốn đi?”

Tử Thần lạnh lùng thốt: “Ngươi không phải bảo ta xuống nghỉ ngơi sao? Ta phải đi đây!”

Nổi giận đùng đùng đi ra, bất ngờ đụng vào một người đang đi tới, người nọ “ái” một tiếng, ngã xuống đất.

“Ai mắt mù không muốn sống?” Tử Thần đang nổi nóng, mở miệng liền mắng chửi. Đợi thấy rõ người đến, cũng không khỏi kêu lên: “Là Huyền Quang! Ngươi bị thương?”

Người bị đụng kia một thân huyền y, xem ra là bị đụng không nhẹ, sắc mặt hắn trắng bệch, môi đau đến run run, một tay đặt trên ngực trái, máu thuận theo khe hở chảy xuống.

Tử Thần vội vàng nâng hắn dậy, nhíu mày nói: “Bị thương không nhẹ, sao không gọi hạ nhân tới đỡ?”

“Vậy rất mất mặt.”

Tử Thần bĩu môi: “Tử sĩ diện.”

Lam Điện cũng ra đón, đỡ hắn đến ghế ngồi, một mặt xử lý vết thương cho hắn, một mặt hỏi: “Sao lại thế này?”

Nam tử tên Huyền Quang hung hăng nói: “Còn không phải là ‘Thanh Bạch song kiếm’ quái quỷ kia! Nhiệm vụ thất bại!”

Lam Điện và Tử Thần đều cả kinh, cùng kêu lên: “Là sao?”

“Ta phụng mệnh đi Uy Viễn tiêu cục đòi địa bàn Nam An, vậy mà lão già Dịch Thừa Thiên kia đúng là khó chơi, ta không có biện pháp, đành phải giết vợ con lão. Lúc ta muốn giết tôn tử của lão, ‘Thanh Bạch song kiếm’ kia đúng là âm hồn bất tán mò tới, ta song quyền khó địch bốn tay…”

“Cho nên ngươi giống như tang gia chi khuyển chạy về?” Tử Thần hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt xem thường.

Lam Điện lại nhíu mày nói: “Chủ nhân không phải đã giao rằng, không phải vạn bất đắc dĩ, không nên ngông cuồng giết người.”

Vẻ mặt Huyền Quang đau khổ: “Lão già kia rất ngoan cố, không cho lão nếm chút lợi hại không được.”

Tử Thần chõ mồm vào: “Cái gì là ‘không nên ngông cuồng giết người’, thủ hạ của chủ nhân chết còn ít sao? Người nào có lòng dạ từ bi! Theo ta thấy, lại là vì ‘vị ở nơi đó’ rồi.”

Lam Điện quát: “Tử Thần, ngươi không cần cái mạng nhỏ này à?” Bất kể là chủ nhân, hay “vị ở nơi đó”, cũng không phải là những người bọn hắn có thể bàn tán.

“Được, không nói.” Tử Thần chuyển trọng tâm câu chuyện, ” ‘Thanh Bạch song kiếm’ kia không biết lai lịch thế nào, hình như rất thích đấu với chúng ta.”

Nói đến “Thanh Bạch song kiếm” này, trên dưới Hạo Thiên Môn đều hận đến nghiến răng. Hai người võ công cao vô cùng, lại đặc biệt thích đối lập với Hạo Thiên Môn, vì thế, Lăng Liệt không dưới một lần muốn diệt tận gốc bọn họ. Nhưng hai người này lại giống như đang chơi trốn tìm, Lăng Liệt vừa đến, bọn họ đã đi, cũng không trực tiếp xung đột, khiến người ta nhức đầu không thôi.

Nói là “Thanh Bạch song kiếm”, kỳ thực Hạo Thiên Môn đối với võ công lai lịch thân phận hai người này đều không biết tí gì, thậm chí vì bọn họ luôn che mặt khi xuất hiện, ngay cả tướng mạo cũng chưa thấy qua. Chỉ vì bọn họ bao giờ cũng một người thanh, một người bạch, lại cùng dùng kiếm, để thuận tiện nhắc tới, mới gọi là “Thanh Bạch song kiếm”.

“Sớm muộn cũng có một ngày rơi vào tay ta, phải cho bọn chúng mất mặt mới được!” Huyền Quang hung ác giậm chân, không cẩn thận động vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt.

“Ngươi với công phu mèo cào này thì tỉnh đi là vừa.” Ánh mắt Tử Thần loé lên, đứng dậy rời đi.

“Ngươi lại đi đâu đó?”

“Sự việc phát triển lớn đến thế này, có thể nào không cho chủ nhân biết?” Lời còn chưa dứt, người đã đi xa.

Lam Điện giậm chân nói: “Quay lại!” “Trữ tâm các” là cấm địa duy nhất trong Hạo Thiên Môn, ngoại trừ môn chủ Lăng Liệt, ai cũng không dám đến gần, bởi vì… tự ý vào liền chết! Không ai biết nơi này có bí mật gì, chỉ có ba vị đường chủ trong môn mới lờ mờ đoán rằng nơi đây giấu một người, một người rất quan trọng với môn chủ, bọn họ bao giờ cũng ngầm gọi người này là “vị ở nơi đó”.

Nếu như những người lớn tuổi ở Hạo Thiên Môn còn sống, thì sẽ biết, “Trữ tâm các” vốn là nơi ở cũ của khí đồ của Hạo Thiên Môn – Luyện Vô Thương, từ khi y bị trục xuất, nơi này vẫn bỏ không.

Mở ra cánh cửa đóng chặt, hương hoa phả vào mặt. Trong viện đủ loại hoa, xuân sinh đào lý, hạ triển phong hà, thu nghênh quế tử, đông thấm mai hương (xuân thì có đào, hạ có sen, thu có hoa quế, đông lại là hoa mai), bốn mùa liên tiếp. Đẹp nhất, chính là hoa lê tháng ba như tuyết.

Lăng Liệt hít một hơi thật sâu, nhẹ bước lên lầu, đập vào tầm mắt trước tiên chính là một thân ảnh bạch sắc trên nhuyễn tháp trước cửa sổ.

Cửa sổ mở toang, gió mát nhẹ thổi, khiến tóc trên trán y bay bay, làm khuôn mặt yếu ớt mà tái nhợt kia tăng thêm vài phần thanh tao. Một bông hoa quế theo gió bay tới, chạm lên mi tâm y. Dường như cảm nhận thấy, hàng mi thật dài của y lay động vài cái.

Lăng Liệt vươn tay, cẩn cẩn dực dực nhặt cánh hoa rơi.

Giờ khắc này, hắn không còn là bá chủ oai phong một cõi, không còn là sát thần máu lạnh vô tình nữa, chỉ là một tình nhân ôn nhu đến không thể ôn nhu hơn, săn sóc đến không thể săn sóc hơn.

Cúi đầu xuống, đối diện với đôi mắt mở ra của người nọ, Lăng Liệt có chút ảo não:

“Vẫn làm ngươi tỉnh, Vô Thương.”

Đôi mắt màu hổ phách từ mờ mịt dần dần chuyển thành trong veo, đem bóng dáng Lăng Liệt ánh lên, nhưng chỉ còn lại một mảnh thờ ơ, sau đó lại lần nữa giấu dưới hai hàng lông mi.

Đường đường môn chủ Hạo Thiên Môn, danh tiếng vang dội trong chốn võ lâm, lại bị y coi như không thấy.

Nếu như đổi lại là người khác, có một trăm cái mạng cũng không đủ, ai cũng biết trong lòng Lăng Liệt tuyệt đối không có hai chữ “khoan dung”, thế nhưng đối mặt với người này, “ngoan”(hung ác, tàn nhẫn), và “tuyệt” của hắn lại không thấy.

Khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia khổ sở, Lăng Liệt thở dài: “Ta biết ngươi không muốn thấy ta, nhưng ta lại nhịn không được muốn thấy ngươi. Một ngày không thấy được ngươi, trong lòng ta liền trống vắng, thấy ngươi mới có thể an tâm.”

Người trên nhuyễn tháp vẫn không có phản ứng, Lăng Liệt giống như đang nói chuyện với không khí.

Ý thức được mình đang tự lẩm bẩm, Lăng Liệt cười chua xót. Đã hơn một năm, hắn đã quen với loại tình huống này. Mặc dù mỗi ngày đều đợi xuất hiện chuyển biến tốt, nhưng trong lòng cũng biết mong muốn này xa vời ra sao. Sự quật cường của Vô Thương, hắn lại lĩnh giáo một lần!

Mặc dù như vậy, vẫn không muốn rời đi, ngồi xuống mép tháp: “Ta sẽ không quấy rầy ngươi, ta cứ nhìn ngươi như vậy, là đủ rồi.” Câu cuối cùng, ôn nhu vô cùng.

Lúc sau, bọn họ ai cũng không nói gì, nắng chiều đem bóng họ chiếu lên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, giống như đã trôi qua cả nghìn năm.

Thời gian tựa hồ ngưng lại, ngẫu nhiên một trận gió thổi qua, mang theo mùi hoa nhàn nhạt.

Lăng Liệt chợt nhớ tới, mùa xuân rất lâu trước kia, một cây lê hoa kia, còn có người nọ thổi tiêu dưới hoa.

Ngoài cửa sổ cũng có cây lê, xuân tới nhất định hoa nhiều như gấm, nhưng cũng không phải là hoa năm đó.

Người đâu? Người vẫn như trước, chỉ là tâm đã khác.

Nhìn thân ảnh tái nhợt gầy yếu, Lăng Liệt nhịn không được tự hỏi: lựa chọn lúc trước của ta rốt cuộc có đúng hay không? Còn nhớ rõ ngày đó bắt Mạc Vô Tà, nhìn ánh mắt tan nát cõi lòng của Vô Thương, tâm cũng cảm thấy giống như bị một đao xuyên qua.

Nhưng hắn thực sự là bất đắc dĩ! Hắn hạ “quỷ hoặc” trong cháo của Vô Thương, loại dược này không màu không vị, nhưng có thể thông qua môi, miệng chạm nhau mà chuyển sang người khác, nội công trong người mất hết, giống như phế nhân ── cho nên mới có thể một lần đã bắt được Mạc Vô Tà.

Khi quyết định dùng Vô Thương làm mồi dụ, hắn cũng rất mâu thuẫn. Võ công Mạc Vô Tà cực cao, muốn bắt sống dễ vậy sao? Một khi sẩy tay, kế hoạch bại lộ, đó chính là thua trắng! Dưới loại tình huống này, chỉ có uỷ khuất Vô Thương thôi.

Cũng từng nghĩ tới, Vô Thương biết rõ chân tướng sẽ tức giận, nhưng tâm Vô Thương mềm như vậy, lại thương hắn như vậy, chỉ cần hắn thành thật nhận lỗi, tận lực ôn nhu, không quá một tháng, tối đa ba tháng, Vô Thương nhất định sẽ tha thứ cho hắn.

Hắn khi đó thực sự rất tự tin, nhưng hiện tại đã một năm, hắn đều đến mỗi ngày, Vô Thương lại ngay cả nhìn cũng không nguyện liếc hắn một cái. Nếu không phải hắn vẫn không dám giải độc “quỷ hoặc”, nói không chừng Vô Thương đã sớm phất áo bỏ đi.

Nhớ lại đêm tiêu diệt Phượng Hoàng sơn trang kia, hắn nói rất nhiều lý do với Vô Thương:

“Bọn họ hại chúng ta thảm như vậy, thù này có thể nào không báo?”

      “Ẩn cư sơn dã cũng không thể tránh tất cả, họ Niếp trăm phương nghìn kế muốn loại bỏ chúng ta, quyết sẽ không để yên, đào ba thước đất cũng phải tìm ra chúng ta!”

“Chỉ khi lão chết, chúng ta mới có cuộc sống bình yên!”

Hắn nói đến khô cả miệng, Vô Thương vẫn chẳng ừ chẳng hử, hại hắn càng nói trong lòng càng không yên. Đem lời muốn nói nói hết, Vô Thương chỉ gật đầu, nhẹ hỏi một câu: “Ngươi có từng nghĩ tới ta sẽ tức giận?”

Hắn ngây ngốc gật đầu, lại vội vàng giải thích: “Ta đã bố trí ổn thoả tất cả rồi, quyết sẽ không để gã đạt được mục đích, cho nên…”

“Cho nên thân thể sẽ không bị thương, nhưng nơi này cũng sẽ không sao?” Vô Thương chỉ vào tim mình, cười thê lương, “Lăng Liệt, ngươi rốt cục đem ta làm cái gì? Quân cờ, lá chắn, hay đồ chơi không thể không nắm trong tay? Ngươi có từng nghĩ tới cảm nhận của ta không? Ngươi thật sự cho rằng ta vĩnh viễn sẽ không bị thương sao?”

Hắn sợ ngây người. Hắn sao có thể đem Vô Thương làm quân cờ đồ chơi gì đó chứ? Vô Thương là bảo bối của hắn, hắn yêu còn không kịp mà. “Vô Thương, ngươi đừng nghĩ vớ vẩn, ngươi biết người ta yêu nhất là ngươi…”

Lời giải thích rất nhanh bị Vô Thương cắt đứt: “Lăng Liệt, ngươi căn bản sẽ không yêu người khác, bởi vì trước giờ ngươi không biết cái gì gọi là tình yêu!”

Đó là câu cuối cùng Vô Thương nói với hắn, ánh mắt Vô Thương như hồ nước, có bi thương tuyệt vọng, làm chấn động tâm hắn, lại không rõ là vì sao.

Thích một người, muốn cùng người đó ở một chỗ, ôm y, quý trọng y như bảo bối, không phải là yêu sao? Vô Thương còn có cái gì không vừa lòng chứ?

Có lẽ hắn nên để Vô Thương đi, nhưng hắn vẫn cố chấp giữ Vô Thương bên người, cho dù hai người đều mệt mỏi, thống khổ, hắn cũng không nguyện từ nay về sau không thể nhìn thấy thân ảnh Vô Thương, bất kể như vậy là đúng hay sai!

Trong gió truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, không khác tiếng hoa rơi trên mặt đất là bao, nhưng cũng đủ để cắt đứt suy nghĩ của Lăng Liệt.

Trên mặt xẹt qua một tia sát khí, đem chăn gấm cẩn thận đắp lên người đang ngủ say, giống như làn khói lướt xuống lầu.

“Chủ nhân!” Tử Thần đang do dự có nên vào hay không, cửa đã mở. Rốt cuộc đến gần chỗ này, trong lòng y lại vừa khẩn trương vừa sợ hãi, đương nhiên, còn có một chút hưng phấn. Y đối với chủ nhân vừa kính vừa yêu, đối với “vị ở nơi đó” kia vừa đố kỵ vừa căm hận, biết rõ đây là thế giới y không cách nào chen chân, y lại giống như bị ma xui liều mạng muốn đến gần một chút.

“Chủ nhân, ta có việc bẩm…” Lời kế tiếp vì sắc mặt Lăng Liệt âm trầm mà không nói được nữa, Tử Thần bỗng ý thức được, y đã nhất thời xúc động làm một việc ngu xuẩn.

Không thốt ra tiếng nào tóm lấy áo Tử Thần, kéo y ra bên ngoài năm trượng, lúc này mới nặng nề vứt y trên mặt đất.

Va đập mạnh khiến ngực Tử Thần khó chịu, khụ ra một búng máu, trên đỉnh đầu truyền đến thanh âm giống như sương giá: “Ta đã nói, bất kể kẻ nào cũng không được đến gần đây, niệm ngươi vi phạm lần đầu, không được có lần sau!”

Giọng điệu băng lãnh như vậy, Tử Thần chính là lần đầu tiên nghe được chủ nhân dùng với mình, trong lòng đau xót, suýt nữa lại muốn ho ra máu. Y cúi đầu, khẽ nói: “Vâng.” Quay đầu nhìn về phía tiểu lâu thấp thoáng giữa hoa mộc kia, trong mắt tràn đầy oán độc.