Tuyển Phu

Chương 8



Cho dù bóng đêm thâm trầm, Đường Đức Trinh vẫn như cũ mang theo Phù Dung trong thời gian nhanh nhất xuống núi.

“Tiểu thư, chúng ta có thể tìm một chỗ nghỉ ngơi một đêm sáng mai lại trở về.”

“Ta biết.” Đường Đức Trinh ngồi ở trong xe ngựa, tâm tình sung sướng nói:“Nhưng ta muốn sớm đưa bình nước thần này cho vương gia.”

Trước khi trở về trụ trì trong chùa có lòng tốt thay các nàng tìm người ở phụ cận, kêu chiếc xe ngựa đưa các nàng xuống núi vào thành.

Phù Dung nhìn tiểu thư không khỏi bật cười, thấy nàng ôm bình nước kia giống che chở bảo bối.

“Nhưng mà trụ trì nói,” Trong mắt nàng đột nhiên tuôn ra lửa giận,“Căn bản là không ai dùng phương thức này cầu nước, công chúa kia quả nhiên là gạt chúng ta !”

“Thôi, thôi!” Không thể phủ nhận trong lòng Đường Đức Trinh cũng đối với chính mình bị lừa gạt cảm thấy không thoải mái, nhưng Ngân Đức Dung dù sao cũng là công chúa, cho dù muốn tìm nàng tính sổ cũng phải chọn cơ hội, hiện nay nàng chỉ có thể trước trấn an Phù Dung,“Dù sao cũng lấy được nước, quá trình không quan trọng.”

“Làm sao có thể không quan trọng?” Phù Dung đau lòng nhìn trán của nàng cùng khối máu bầm ở đầu gối,“Tiểu thư đã bị thương.”

“Nhưng giống như trụ trì nói, ta có lòng thành, như vậy thân thể phu quân nhất định sẽ khỏi hẳn.” Đối với nàng mà nói, không có gì so với những lời này càng làm nàng vui vẻ.

Nghe nàng nói như vậy Phù Dung cũng không thể nói cái gì nữa, nhưng đối với Ngân Đức Dung, nàng vẫn cảm thấy bất mãn đến cực điểm.

“Tiểu thư, cửa thành đã đóng.” Tới cửa thành, xe ngựa ngừng lại, nàng ló đầu xem xét.

Đường Đức Trinh ngẩn người, giờ này cửa thành quả thật là đóng.

“Đợi chút.” Nàng nhớ tới buổi sáng khi ra khỏi cửa, từ trong phòng Lí Dục lấy được cái lệnh bài, vốn không có ý định gì, không nghĩ tới thực sự phái dùng nó,“Đi! Đưa cho binh lính canh gác thành nhìn.”

Cho dù cả người đau nhức, nhưng trong lòng nàng hạ quyết tâm tối nay nhất định phải trở về, bởi vì nàng sớm thành thói quen mỗi đêm có Lí Dục làm bạn .

“Dạ.” Phù Dung giao lệnh bài cho mã phu.

Chỉ chốc lát sau, cửa thành liền mở ra, bọn họ cũng thuận lợi vào thành.

Đường Đức Trinh có chút mệt mỏi dựa vào xe ngựa, một đường xóc nảy khiến nàng cơ hồ mệt đến sắp nhắm mắt lại, nhưng nàng vẫn cố chống đỡ, cũng sắp về nhà, trong lòng nàng tự nói với chính mình.

Khi về tới Dục vương phủ, bất chấp một thân chật vật, xe ngựa mới dừng lại, nàng liền dưới sự dìu đỡ của Phù Dung xuống xe ngựa, trả cho xa phu chút ngân lượng để hắn rời đi.

“Tiểu thư.” Phù Dung đang muốn giúp đỡ nàng bước lên bậc thanh trước cửa Dục vương, nhưng khi thấy trên cửa cao ngất của Dục vương phủ, bày đèn lồng đỏ thẩm,“Tiểu thư nhìn kìa, đây là có chuyện gì?”

Đường Đức Trinh ngẩng đầu, không khí vui mừng giăng đèn kết hoa đối với nàng mà nói cũng không xa lạ, khi nàng gả vào Dục vương phủ cũng như thế……

Hai người chạy nhanh bước vào bên trong phủ, lúc này tuy rằng đêm đã khuya, nhưng vẫn có bọn hạ nhân ra vào rất náo nhiệt.

“Đây là có chuyện gì?” Phù Dung tùy ý bắt một người liền hỏi:“Đã trễ thế này, mọi người đang vội vã làm gì?”

“Ngày mai là ngày đại hôn của vương gia cùng công chúa Khiết Đan, chúng ta rất bận !” Hạ nhân mở miệng giải thích,“Nếu không nhanh hơn, sẽ không kịp.”

Phù Dung nghe vậy quá sợ hãi, nàng nhìn thấy thân mình Đường Đức Trinh lung lay một chút, vội vàng vươn tay đỡ lấy nàng,“Tiểu thư, ngài không sao chứ?”

“Vương phi?!” Hạ nhân có chút ngoài ý muốn nhìn Đường Đức Trinh đi theo phía sau, hô một tiếng lập tức chạy vào trong báo cáo Lí Phúc, nói vương phi ở đêm khuya hồi phủ.

“Tiểu thư, ngài làm sao vậy? Nói chuyện a!” Nhìn sắc mặt trắng bệch của Đường Đức Trinh, nàng nóng lòng kêu,“Ngài đừng làm ta sợ.”

“Yên tâm, ta, ta không sao.”Giọng nói của Đường Đức Trinh sâu kín truyền đến.

Đầu nàng trống rỗng, chỉ có câu nói vừa rồi không ngừng vọng lại bên tai nàng.

Thành thân…… Lí Dục muốn cùng công chúa Khiết Đan điêu ngoa kia thành thân?!

Nàng nhắm chặt hai mắt, dùng hết khí lực toàn thân mới không làm cho mình ngã xuống, nàng đã đau lòng sắp không thở nổi .

“Tiểu thư?!” Nhìn thấy nàng thế này, Phù Dung không nhịn được hốc mắt đỏ lên,“Dục vương phủ bọn họ thật sự là khinh người quá đáng!”

Tiều thư vì bình nước làm cho cả người đầy thương tích, bọn họ lại ở trong này vui vẻ chờ thành thân!

“Vương phi.” Nhận được tin tức Lí Phúc vội vàng từ trong đại sảnh bước nhanh ra, ông vừa thấy bộ dạng của Đường Đức Trinh không khỏi chấn động, bởi vì tóc nàng có chút phân tán, trên trán có thương tích, ngay cả quần áo cũng đều dính đầy tro bụi,“Đây là có chuyện gì? Gặp cướp sao?”

Đối với lời nói của ông ngoảnh mặt làm ngơ, Đường Đức Trinh chỉ lo đánh giá náo nhiệt bốn phía, nhưng náo nhiệt này một chút đều không thể truyền vào lòng của nàng.

“Thành thân…… Vương gia muốn cùng công chúa thành thân sao?” Nàng thì thào hỏi.

Lí Phúc ngẩn người, chột dạ trốn tránh ánh mắt nàng.

“Phúc bá,” Đường Đức Trinh kiên định nhìn thẳng ông,“Nói cho ta!”

Ông thở dài một hơi,“Vương phi, vương gia làm như vậy cũng là bất đắc dĩ, hơn nữa thời gian quá mau, cho nên vương gia mới không kịp đem tin tức báo cho vương phi biết.”

Bất quá những lời này nghe vào trong tai nàng căn bản chính là cường từ đoạt lí, bất chấp đầu gối bị thương, nàng đi như chạy tiến vào phòng ngủ.

Lí Phúc chỉ có thể nóng vội đi theo phía sau nàng.

Lí Dục ở trong phòng, bình tĩnh tựa như thường ngày, nàng dùng sức mở cửa vọt vào.

“Ta muốn ngươi nói rõ cho ta biết!” Nàng trong cơn giận dữ, cũng không quản Lí Dục đã nằm ở trên giường, trực tiếp ngồi vào trên người hắn,“Khi dễ người cũng phải có giới hạn!”

Lí Dục có chút ngoài ý muốn nhìn nàng xông tới, hắn vốn đã tắt đèn đang muốn đi ngủ, không nghĩ tới nàng lại đột nhiên chạy vào.

“Vương gia.” Nhìn trường hợp trong phòng, Lí Phúc quá sợ hãi,“Vương phi?!”

Lí Dục nhấc tay,“Phúc bá, đi xuống.”

Trong lòng mặc dù có chần chờ, nhưng Lí Phúc vẫn khom người lui ra, thuận tiện đóng cửa phòng lại.

“Nàng đã trở lại.” Đợi cửa đóng, hắn lập tức giơ lên khóe miệng nhìn nàng,“Không phải nói phải ở trên núi mấy ngày sao?”

“Vốn là như thế này.” Tay nàng trực tiếp khóa trụ cổ hắn,“Nhưng ta may mắn chính mình đã trở lại, thế này mới làm cho ta nhìn rõ bộ mặt thật của ngươi.”

“Bộ mặt thật của ta?!” Hắn ngắm tay nàng đặt trên cổ hắn, một chút cũng không đem hành động này để vào mắt, bởi vì hắn thực xác định nàng không có khả năng sẽ làm hắn bị thương,“Có ý gì?”

“Ngươi làm sao có thể hỏi như vậy?” Đường Đức Trinh đáy mắt bi thương.

Nhìn nàng, hắn thoáng chốc hiểu được tất cả.

“Thắp đèn lên đi!” Hắn tính đứng dậy cùng nàng nói rõ.

“Không cần.” Dưới ánh trăng chiếu xuống, hai mắt của nàng lóe lửa giận,“Nói, vì sao?”

Trầm mặc một lát, Lí Dục vươn tay trấn an vỗ lưng của nàng, nhưng bị nàng phẫn nộ hất ra.

Hắn đành phải bất đắc dĩ thu tay,“Nàng đều đã biết ?”

“Bên ngoài náo nhiệt như vậy, ta không phải người mù.” Tay Đường Đức Trinh đặt ở trên cổ hắn hơi hơi dùng sức,“Vì sao gạt ta?”

Sức lực của nàng làm hắn thấy có chút không khỏe, nhưng Lí Dục không có mở miệng ngăn cản, chỉ nói:“Ta cũng không có lừa nàng, chính là chuyện tới đột nhiên, Đức phi nương nương hai ngày trước mới báo cho biết, vốn muốn mở miệng nói với nàng, nhưng luôn luôn không có cơ hội.”

“Lấy cớ!” Nàng tức giận rống,“Chẳng qua là một câu, sẽ không có cơ hội sao?”

Lí Dục nâng tay, không để ý nàng phản đối, xoa gương mặt nàng,“Nếu thực sự chính là chỉ cần một câu có thể giải quyết, ta đã sớm nói.”

Nhìn hắn, nàng cảm thấy vừa tức giận lại đau lòng, cuối cùng tay nàng buông lỏng, xoay người xuống giường.

Hắn nhanh tay lẹ mắt xuống giường giữ chặt nàng,“Đừng đi! Hãy nghe ta nói hết.”

“Nghe ngươi nói nhiều cũng vô dụng.” Đường Đức Trinh đem tay rút về,“Ngươi vẫn sẽ cưới người khác không phải sao?”

Người ta là đường đường công chúa, mà nàng thì sao? Bất quá chỉ là một nữ nhi của thầy phong thủy nho nhỏ, lấy cái gì cùng người ta tranh?

Nàng sớm nên nhận ra, còn tưởng rằng chính mình là đặc biệt, nhưng nói đến cùng nàng bất quá chính là một nữ nhân bình thường, cho dù hắn ngay từ đầu đối với nàng quyến luyến, cuối cùng vẫn sẽ dời tầm mắt, đuổi theo một nữ nhân khác.

Sớm biết như vậy nàng lúc ở Việt Châu tùy tiện tìm một người gả cho rồi, mặc dù gả cho một phàm phu tục tử, ít nhất phu quân có thể chỉ cưới một mình nàng sống hết một đời, nhà cao cửa rộng…… Chung quy không thích hợp với nàng.

Khi nàng vào cửa thuận tay ném hồ lô sang một bên, việc hôm nay nàng làm thật sự châm chọc, nàng cúi thắt lưng tức giận nhặt lên, sau đó xúc động hướng Lí Dục quăng đến.

Hắn bị ném trúng ngực, không khỏi kêu rên một tiếng.

“Lí Dục!” Nàng xoay người trừng mắt hắn,“Ta với ngươi tình phân vợ chồng đến đây ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Khi nàng cất bước rời đi, hắn một phen giữ nàng lại,“Muốn đi cũng được, nhưng nàng trước hết nghe ta nói hết.”

“Còn muốn nghe cái gì?” Nàng châm chọc nhìn hắn,“Ngược lại là ngươi hãy nghe ta nói mới đúng! Ta nói cho ngươi biết, cho tới nay ta đều chỉ có một tên gọi đó là Đường Đức Trinh! Về phần Hạ Văn Ninh nên cùng ngươi thành thân là một nữ nhân khác, cho tới bây giờ không phải ta, ngươi nghe rõ chưa? Cho nên ngươi từ bỏ ta! Là ta sai lầm, là ta quá ngây thơ, chúng ta cho tới bây giờ không nên có quan hệ.”

Lời của nàng làm hắn cảm thấy khổ sở, hiểu được hôm nay là hắn làm nàng đau lòng, Lí Dục không khỏi sâu kín thở dài,“Ta biết, ngay từ đầu ta đã biết nàng là Đường Đức Trinh, là nữ nhi của Đường Văn Hiền ở Việt Châu, phụ thân nàng là thành tướng số trong thành.”

Sắc mặt nàng khẽ biến nghe hắn nói.

“Nhưng bất luận nàng là Đường Đức Trinh hay là Hạ Văn Ninh,” Tay hắn xoa nhẹ gương mặt nàng, thâm tình nhìn nàng,“Tất cả đối với ta đều không có ảnh hưởng, bởi vì cùng ta bái đường là nàng, thê tử của ta cũng chỉ có nàng.”

“Đừng nói dễ nghe như vậy.” Nước mắt nàng không nhịn được chảy xuống,“Ngươi bây giờ còn không phải muốn đi cùng nữ nhân khác bái đường .”

“Ta cũng không muốn.” Không để ý nàng giãy dụa, Lí Dục hôn gương mặt ẩm ướt vì nước mắt của nàng,“Nhưng mà chúng ta đang ở hoàng thất, có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ, nàng mạo danh đại gả là sự thật, một khi chuyện bị vạch trần, không chỉ là nàng, ngay cả phụ thân nàng và một nhà Hạ gia ở Việt Châu đều khó thoát khỏi tội chết, điểm ấy nàng hiểu được?”

Nàng đương nhiên hiểu được, cho nên nàng mới hy vọng chuyện này có thể cả đời đều là một bí mật, không bị bất luận kẻ nào biết.

“Nếu ngay từ đầu ngươi đã biết, vậy vì sao còn muốn cưới ta?” Đường Đức Trinh kích động hỏi.

“Có lẽ đây là ích kỷ của ta! Vốn ta muốn đi Việt Châu truyền thánh chỉ, nhưng ta cũng có ý trước báo cho Hạ đại nhân biết tình trạng cơ thể của ta không thích hợp cưới vợ, cho nên có lẽ sẽ lui việc hôn nhân này lại.” Hắn lộ ra cười khổ,“Nhưng bởi vì gặp nàng ta mới đánh mất suy nghĩ này, nàng hấp dẫn ta, làm cho ta muốn cưới nàng vào cửa, cho nên khi ở Hạ phủ nhìn thấy nàng, ta mới có thể nói mặc kệ nàng là ai, ta chỉ nhận thức một mình nàng. Nàng là vợ ta, nàng tên là gì, đối với ta mà nói căn bản không quan trọng.”

“Ta không rõ.”

“Vì sao không rõ? Lý do ta cưới nàng cũng giống như nguyên nhân ngay từ đầu nàng nguyện ý gả cho ta một người gần đất xa trời.” Hai tay khoát lên trên vai nàng, Lí Dục khẽ cúi người làm cho chính mình nhìn thẳng vào mắt nàng,“Đức Trinh, ta không cầu nàng có thể tha thứ quyết định của ta, nhưng tin tưởng ta, đây là biện pháp tốt nhất.”

Nước mắt của nàng lại rớt ra,“Ta còn không hiểu.”

“Trong cung có người biết nàng mạo danh đại gả.” Hắn ôm nàng vào lòng,“Ta cưới Ngân Đức Dung xong, sẽ không có người truy cứu thân phận của nàng, cả đời này nàng đều có thể đúng lý hợp tình làm Dục vương phi, thê tử của ta, mà nhà nàng và Hạ gia ở Việt cũng có thể không cần sợ hãi sống qua ngày.”

Lời nói của hắn vô cùng có đạo lý, cũng quả thật trấn an tức giận của nàng, nhưng vẫn cứ không cách nào làm cho nàng dễ chịu lên một ít.

Nàng không muốn cùng người cộng thị nhất phu, nhưng nàng có thể lựa chọn sao? Nếu nói Lí Dục thân bất do kỷ, vậy nàng cũng cũng như vậy……

“Ta là Dục vương phi.” Đường Đức Trinh sâu kín mở miệng,“Vậy còn công chúa? Chàng tính đặt nàng chỗ nào? Nàng là thiên kim cành vàng lá ngọc.”

Ánh mắt chợt tắt, khẩu khí của hắn cũng không có một tia thương hại,“Bên trong phủ hạ nhân vẫn gọi nàng một tiếng vương phi, nhưng nàng không cần để ý tới nàng ta.”

Đồng dạng thân là nữ nhân, nàng hiểu Lí Dục đoạn tuyệt mà nói đời này của Ngân Đức Dung nhất định bi ai.

“Đức Trinh, việc hôm nay nàng làm có thể lý giải không?” Hắn cúi đầu đánh giá nàng.

Đường Đức Trinh rũ mắt xuống, vô luận nàng trả lời cái gì, kỳ thực đều đã không thể xoay chuyển……

“Chờ ta một chút.” Rời đi ôm ấp của hắn, nàng đến cầm lấy hồ đồ mới vừa rồi chính mình xúc động ném đến trên người hắn, giờ phút này đã rơi trên mặt đất, cũng cầm lấy chén rót nước ra,“Uống đi.”

“Đây là cái gì?” Lí Dục tiếp nhận, tò mò hỏi.

“Nước suối Nhạc Sơn, nghe nói có thể trị bách bệnh.”

“Nàng là vì nước suối này mới lên núi ?”

“Vô nghĩa! Bằng không ăn no rồi hơi sao?” tươi cười của nàng có chút suy yếu,“Uống đi, sau đó ngủ một giấc thật tốt, ngày mai…… Ngày mai là ngày vui của chàng.”

Nếu có thể lựa chọn, hắn rất hy vọng có thể lau đi sầu bi dưới đáy mắt của nàng, nhưng việc đã đến nước này, hắn cái gì cũng không thể làm, ngày mai cho dù vô cùng không muốn, hắn vẫn cùng Ngân Đức Dung thành thân.

“Nàng không đi sao?”

Nhìn hắn, Đường Đức Trinh thở dài một hơi, nàng thật hy vọng chính mình có thể có dũng khí rời khỏi hắn, nhưng nàng chính là lắc đầu nói:“Uống đi!”

Hắn một ngụm đem nước uống cạn.

“Đêm đã khuya, đi ngủ.” Nhìn hắn uống hết, nàng vừa lòng gật đầu, dìu hắn trở lại trên giường.

“Theo giúp ta.”

“Được.” Nàng cười nhẹ,“Chờ ta rửa mặt chải đầu xong lại bồi chàng, chàng ngủ trước đi.”

Hiện tại toàn thân nàng bẩn đã chết, cũng không muốn mang một thân dơ bẩn nằm xuống giường, vì thế nàng lập tức gọi Phù Dung.

“Tiểu thư.” Phù Dung vừa vào cửa, nhìn thấy Đường Đức Trinh không khỏi đau lòng kêu.

“Không có việc gì .” Đường Đức Trinh bài trừ một cái tươi cười,“Đi nấu chút nước, ta muốn rửa mặt chải đầu.”

“Dạ.” Phù Dung vội vàng nghe theo, không dám hỏi gì nhiều, chỉ sợ hỏi ra, sẽ làm nàng cảm thấy khó chịu.“Ta thuận tiện sẽ lấy chút thuốc trị thương đến, miệng vết thương của ngài không bôi chút thuốc không được.”

“Tùy tiện.” Nàng cởi bỏ đai lưng, không để ý nói. Đối với nàng mà nói, miệng vết thương bên ngoài cũng không đau bằng trong lòng.

“Vì sao phải bôi thuốc?” Lí Dục ngồi ở trên giường, chuyên chú nhìn nàng,“Nàng bị thương sao?”

“Không có việc gì.” Nàng lơ đễnh phất phất tay,“Chỉ là vết thương nhỏ.” Nàng cũng không phải cô gái được nuông chiều gì, chút vết thương ấy đối với nàng không có ảnh hưởng.

Nhưng Lí Dục vươn tay, muốn nàng tiến lại.

Hắn nhíu mày, cuối cùng nàng không có phản bác đưa tay giao cho hắn.

Vuốt hai tay của nàng, hắn ở trong bóng tối không nhìn ra có gì không ổn,“Thắp đèn lên.”

“Chàng không phải muốn ngủ sao?”

“Thắp đèn lên.” Ngữ khí của hắn kiên trì, phải ở dưới ánh sáng kiểm tra tỉ mỉ.

Đường Đức Trinh không dị nghị đem đèn thắp lên.

Nàng xoay người, hắn vừa thấy vết thương trên trán nàng lập tức không nể mặt, bước đi đến nàng trước mặt,“Đây là có chuyện gì?” Tay hắn chạm đến trán của nàng.

Hành động này khiến nàng co rúm lại một chút,“Nhẹ chút, sẽ đau.”

Lí Dục nhăn mày lại,“Tại sao lại bị vậy?” Ngữ khí của hắn như có mưa gió sắp đến trước nổi giận.

Tuy rằng vẫn có chút khó chịu khi hắn sắp cưới người khác, nhưng hắn đối với nàng quan tâm, làm lòng nàng ấm áp, cũng không uổng nàng vì hắn hy sinh như vậy.

“Nói!” Hắn tức giận thúc giục.

“Không có gì.” Nàng mỉm cười,“Còn không phải là vì nước kia.”

Lí Dục vẻ mặt không hiểu.

“Vì biểu thị thành tâm, cho nên ta một đường ba quỳ chín lạy lên Nhạc Sơn.” Nàng nhún vai,“Vết thương trên trán do vậy mà đến.”

Nghe được lời của nàng, hắn cảm thấy đau lòng tột đỉnh, lập tức đỡ nàng ngồi vào ghế tựa, quỳ một gối xuống ở trước mặt nàng, đem quần nàng nhấc lên.

Miệng vết thương trên đầu gối Đường Đức Trinh ở Nhạc Sơn đã tẩy trừ sơ qua, nhưng vẫn còn vết bầm xanh kinh người.

“Nàng ngốc tử này!” Giờ phút này hắn đối với nàng thật sự là vừa tức lại cảm động,“Là công chúa chỉ nàng?”

Đường Đức Trinh không có trả lời.

Thật ra nàng không cần phải nói, hắn cũng đoán được.

“Đáng chết!” Hắn cơ hồ không nhịn được tức giận muốn đi cho Ngân Đức Dung một cái tát,“Ngày mai ta sẽ hạ lệnh, từ nay về sau, không cho nàng ta tiếp cận nàng nửa bước, nàng cũng không được phép nói chuyện với nàng ta.”

Nàng rất hồn nhiên, chỉ biết bị Ngân Đức Dung đùa giỡn.

“Không nghiêm trọng như vậy.” Nàng hừ một tiếng,“Chàng nghĩ rằng ta thật sự ngốc để cho nàng ấy lừa lần thứ hai sao? Nàng đã không có cơ hội .”

Lúc này Phù Dung cầm thuốc cùng một chút điểm tâm vào cho Đường Đức Trinh, khi nhìn thấy Lí Dục quỳ gối trước mặt Đường Đức Trinh có chút kinh ngạc.

Ngay cả đi mấy tì nữ mang nước ấm đi theo phía sau nàng đều choáng váng.

“Đặt ở đó đi.” Hắn nhìn cũng không liếc mắt nhìn một cái,“Các ngươi có thể đi xuống, vương phi ta sẽ chăm sóc.”

Lí Dục nói làm Phù Dung hai mắt mở to, cuối cùng nàng mỉm cười, lẳng lặng mang theo tỳ nữ đóng cửa lại rời đi.

Nàng tuy rằng cũng đối với vương gia muốn thành thân với Ngân Đức Dung cảm thấy tức giận bất bình, nhưng nhìn bộ dạng đau tiếc của hắn đối với tiểu thư, hắn vẫn rất để ý tiểu thư nhà này, điều này làm nàng thoáng giải sầu một chút.

Đường Đức Trinh buồn cười nhìn hắn,“Chàng là bệnh nhân còn muốn chăm sóc ta? Thật không biết tự lượng sức mình .”

“Cho dù thân thể ta không bằng trước kia, nhưng chăm sóc nàng vẫn dư sức.” Như là muốn chứng minh lời mình nói, Lí Dục một tay bế nàng dậy.

Nàng giật mình ôm lấy cổ hắn,“Xem ra nước kia thật đúng là có công hiệu, mới uống một ngụm chàg đã bế được ta .”

“Ta có thể bế nàng không liên quan gì tới nước kia.” Hắn tức giận trừng nàng một cái, đem nàng ôm đến sau bình phong, nước bốc hơi trong thùng gỗ hấp dẫn người ta muốn tắm,“Lần sau nếu lại để ta phát hiện nàng làm chuyện ngu xuẩn, ta sẽ cột nàng trên giường, ba ngày không cho rời giường.”

“Tốt nhất chàng trói được ta.” Đe dọa của hắn đối với nàng không có một chút đáng sợ, cho dù hắn đã từ từ hồi phục, nhưng ở trong cảm nhận của nàng, hắn vẫn là một nam tử suy yếu như lúc đầu hai người quen nhau.

Hắn yêu thương hôn hôn môi của nàng,“Ta thực sự không hy vọng thương tổn nàng.”

“Đừng nữa nói.” Đường Đức Trinh ở bên môi của hắn nói nhỏ,“Ta rất hiểu, chuyện thực sự giống như chàng nói là thân bất do kỷ, chàng không thể lấy mạng của ta làm tiền đặt cược, đồng dạng, ta cũng vô pháp lấy mạng của phụ thân và một nhà Hạ gia ra đùa giỡn.”

Đôi mắt hắn thâm thúy nhìn thẳng vào mắt nàng,“Tin tưởng ta, ta sẽ không lừa dối nàng.”

“Ta luôn luôn tin tưởng chàng.” Nàng ngẩng đầu đối hắn cười,“Bằng không ta cũng sẽ không gả cho chàng.”

Hắn nghe vậy liền cười, cũng đặt nàng xuống, bắt đầu nhẹ nhàng thay nàng cởi thắt lưng, đúng như lời hắn nói với Phù Dung, hắn muốn hầu hạ nàng thay quần áo tắm rửa.

Đường Đức Trinh tuy có chút kinh ngạc, nhưng cũng không có ngăn cản động tác của hắn, dù sao có thể để cho một vương gia cẩn thận đối đãi như vậy cũng không phải là chuyện mỗi ngày đều có, nàng đương nhiên sẽ không cự tuyệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.