Tuyến Thời Gian

Chương 10



“Em muốn đi cùng!”

Ngày tám tháng mười hai, nếu đây là ngày cuối cùng trong kiếp này của cô, vậy cái cách bọn họ vượt qua ngày hôm nay tương đối khiêm nhường — tốn một buổi sáng cãi nhau.

Đường Kiện quyết định đi đến nơi quy ước lúc 2 rưỡi chiều, nhưng anh không cho Duy Duy đi.

“Em muốn đi!” Duy Duy ôm cánh tay trừng mắt nhìn anh.

Đường Kiện không có thời gian cùng cô ầm ỹ. Anh phải đến chỗ hẹn, Văn Tuệ Linh từ ngày hôm qua cũng không thấy liên lạc nữa, mà trực giác nói cho anh, nơi nào có cô ta anh nhất định sẽ biết được thông tin, vì thế anh không thể không đến chỗ hẹn.

“Duy Duy!” Anh nắm lấy chìa khóa xe, chỉ vào mũi cô cảnh cáo: “Nghe anh nói, đợi ở nhà, một bước cũng không được ra ngoài, biết không?”

“Nhưng nói chuyện với Văn Tuệ Linh và xe không có liên quan tới nhau –”

“Anh không tin cô ta!” Đường Kiện nghiêm khắc ép cô: “Đáp ứng anh, cho dù thế nào em cũng không được ra khỏi cửa, chờ anh trở lại! Trước khi anh về, em một bước cũng không được phép ra ngoài, đáp ứng anh!”

“Nếu hoả hoạn thì làm sao?” Cô nhướn lông mày xinh đẹp, không nghe lời hỏi. “Nếu em ăn mỳ bị sặc thì sao? Nếu em ngã chết đuối trong bồn tắm…… Được rồi được rồi!”

Tên đàn ông nào đó lửa giận tận trời đã muốn đi về phía cô, vì phòng ngừa bản thân bị trói thành một đoàn cột lại trên giường, cô đành phải đầu hàng.

Đường Kiện lo lắng nhìn cô một cái, tóm chặt hôn một cái thật mạnh.

“Anh lập tức quay lại. Một bước cũng không cho phép đi!”

“Được rồi!”

Anh bỏ lại vẻ mặt bất đắc dĩ của bạn gái mà đi.

Trên đường lái xe, Đường Kiện cố gắng tìm tòi những dấu vết về Văn Tuệ Linh trong đầu, tiếc rằng ngoại trừ một chút hình ảnh không đi đến đâu, chuyện quan trọng gì cũng không thấy.

Kỳ thật, đây vốn chính là một cảnh báo. Lấy trí thông minh của anh mà nói, đột nhiên xuất hiện một người bên mình mà bản thân không có lấy một chút ấn tượng cũng không phải bạn gái trước, anh sớm nên biết rằng có vấn đề.

Chính là, lúc trở về thời gian quá gấp, khoảng cách đến điểm cuối chỉ có mấy tháng, vì thế toàn bộ tâm trí anh đặt hết lên Duy Duy và bộ trình tự, không rảnh bận tâm cái khác. Hơn nữa não bị thương làm mất trí nhớ, thiên thời địa lợi nhân hoà làm Văn Tuệ Linh lợi dụng cơ hội sơ hở.

Nếu anh không nhớ nổi, như vậy anh chỉ có thể suy diễn về cô ta.

Văn Tuệ Linh “Có thể” là ai?

Khi phần não trống rỗng một lần nữa sáng ngời, một cái khả năng bay vào trong đầu anh.

Nếu Văn Tuệ Linh là West, cô ta chính là người gần với anh, người hiểu về kế hoạch nhất, cho nên cô ta tất nhiên cùng anh trở về.

Nhưng mà, là lần nào?

Không phải lần trở lại đầu tiên năm mười tám tuổi, bởi vì lần đó anh không có bạn gái trước nào cả.

Một hình ảnh đột nhiên nhảy vào đầu, rất đột ngột, loáng thoáng là lúc Duy Duy còn nhỏ, cùng một cô bé khác tay trong tay đi với nhau……

“Đáng chết!” Hình ảnh cứ như vậy chợt lóe rồi biến mất, Đường Kiện không thể suy nghĩ về nó được nữa.

Được, tiếp tục.

Nếu không phải lần đầu tiên, như vậy, là lần thứ hai, anh trở lại năm tám tuổi.

Nhưng mà, nếu Văn Tuệ Linh trở lại cùng anh, vì sao anh lại không biết?

Đường Kiện suy nghĩ tình huống trong phòng thí nghiệm một chút. Thật ra, muốn nói khó, cũng cũng không phải khó. Bởi vì West từ anh kể lại biết được địa cặn kẽ điểm cùng người liên hệ. Những người ở phòng thí nghiệm tốn thời gian mười năm, tiền bạc đầu tư vô số, vẫn không có kết quả rõ ràng, đã sớm bị cấp trên tạo áp lực. Nếu West chủ động cùng bọn họ tiếp xúc, số liệu thí nghiệm đương nhiên càng nhiều càng tốt, bọn họ có thể nhận West tình nguyện thí nghiệm thử, giống như nhận Đường Kiện anh.

Trước khi khởi động trang bị, anh phải chịu một tầng thuốc gây mê, tránh cho ý thức trong lúc truyền tải gặp phải chấn động quá lớn, cho nên trong lúc anh ở trạng thái nửa tỉnh nừa mê, bọn họ có thể rất dễ dàng lén cho West cùng truyền tải với anh mà không bị phát hiện.

Như vậy, tại sao Văn Tuệ Linh lại muốn loại mạo hiểm này?

Truyền tải không phải không có nguy hiểm, nếu vô ý một cái, bọn họ rất có khả năng rơi vào một góc không biết đến trong vũ trụ, xương cốt không còn. Anh vì Duy Duy, cái gì cũng thuận theo, còn cô ta là vì cái gì?

“Đáng chết, cô rốt cuộc là ai?” Đường Kiện đập tay lái một cái.

Tình huống có khả năng nhất, là cô ta cùng anh đến vào lần thứ hai, nói cách khác Văn Tuệ Linh này đã đợi ở đây hai mươi năm.

Thực ra, cẩn thận suy diễn, quả thật có thể tìm được một ít sơ hở. Ví dụ như mọi người đều nói, Văn Tuệ Linh là “Bạn gái thời trung học” của anh, nhưng trên thực tế, trong đoạn cuộc sống đó, Đường Kiện mười tám tuổi mới từ Đông Nam Á trở về Đài Loan, anh cũng không học trung học ở Đài Loan. Trừ phi Văn Tuệ Linh cũng cùng anh từ Đông Nam Á trở về, nhưng trực giác nói cho anh không có khả năng này.

Vì thế kết quả có thể, chính là anh trở lại, Văn Tuệ Linh chủ động quen biết với anh, hai người bọn họ có chung mục đích là cứu Duy Duy, vì thế hai người ăn nhịp với nhau.

Lúc ấy, anh phát hiện nếu bản thân tiếp cận với Duy Duy quá mức, sẽ mang đến nguy hiểm cho cô, như vậy có bạn gái trên danh nghĩa bên người cũng tốt. Lấy tính cách của Duy Duy, cô tuyệt đối sẽ không đi trêu chọc đàn ông đã có bạn gái.

Được, nếu giả thiết thực sự như thế, anh và Văn Tuệ Linh bị vây trong trạng thái hợp tác, vậy làm sao cô ta biết lần trở về thứ hai không thành công?

Anh đến bởi vì biết đã thất bại, cho nên một lần nữa trở về năm hai mươi tám tuổi; Mà trước mắt ở thời điểm này, đối với Văn Tuệ Linh mà nói chuyện còn chưa xảy ra, sao cô ta có thể biết lần thứ hai không thành công?

Suy nghĩ một chút nữa, anh đã hiểu.

Mấy tháng trước trong trận tai nạn xe cộ kia, sau khi anh tỉnh lại “Tính cách thay đổi lớn”, nếu Văn Tuệ Linh thật sự là một người khôn khéo như vậy, lại biết rõ tất cả tin tức, cô hẳn rất nhanh có thể xác định; Lần thứ hai cũng thất bại, Đường Kiện trước mắt là Đường Kiện thứ ba.

Điều này giải thích vì sao “Bạn gái cũ đã chia tay” vẫn còn đợi trong phòng bệnh chăm sóc anh, bởi vì cô ta đang quan sát, cô ta phải xác định.

Lúc này đây, có sự “Che chở” do não anh bị thương, trí nhớ của anh về cô ta hoàn toàn không có, vì thế đó là cơ hội để cô ta giấu diếm thân phận.

Cái gì mà “Bạn gái tức giận đau lòng bị vứt bỏ”, chẳng qua là diễn trò cho bọn anh xem! Lúc ấy anh vì muốn Duy Duy an tâm, lại ngoan ngoãn trở về nghe cô ta chửi bới một lần, chỉ sợ lúc đó cô ta ở trong bụng cười đến rụng răng. Nhưng mà cũng bởi vậy cô ta càng an tâm, bởi vì rút cục có thể xác nhận anh không còn nhớ tới thân phận của cô ta.

Như vậy, vấn đề cuối cùng: Mục đích của cô ta là gì?

Cứu Duy Duy, vì sao?

Duy Duy là người phụ nữ của anh, cho nên anh liều lĩnh muốn cứu cô, Văn Tuệ Linh là tính như thế nào?

Cứ cho là cô ta thật sự muốn cứu Duy Duy, vì sao không cùng anh hợp tác? Vì sao muốn che dấu bản thân, không chủ động quen biết với anh?

Trong lúc bất chợt, hình ảnh vừa rồi lại vọt tới.

Ánh mặt trời mùa xuân tươi đẹp, một cô gái nhỏ xinh xắn mềm mại, là Duy Duy sáu tuổi, thật vui vẻ chạy tới phía anh. Phía sau cô từng bước từng bước, có một cô bé tuổi lớn hơn một chút đi theo cô.

Tiểu Duy Duy tươi cười sáng lạn, từ xa liều mình vẫy tay, gọi anh: Đường Kiện, Đường Kiện –

Sau đó cô quay đầu, dậm chân mỉm cười với cô bé đứng ở phía sau, không thuận theo kêu lên: Nhanh chút! Nhanh chút! Chị……

Chị!

“Chị!”

Kít! Xe khẩn cấp phanh lại, xe ở phía sau suýt nữa đụng vào. Một trận còi xe náo nhiệt ở đầu đường Đài Bắc nhất thời vang lên.

Đường Kiện không nhìn hỗn loạn phía sau, sau lưng một thân mồ hôi lạnh.

Giống như tấm màn che cái lồng trong đầu đột nhiên được vén lên, tất cả kí ức vô cùng rõ ràng dâng trào.

Chị. Văn Tuệ Linh, là chị của Duy Duy.

Chuyện chỉ liên quan đến anh, cho nên anh có mang con bé trốn đi đâu cũng không được.

Chuyện chỉ liên quan đến anh, cho nên — cô ta muốn tới mang Duy Duy đi!

Kít — lốp xe bén nhọn ma sát đường nhựa, anh không tuân theo biển báo cấm rẽ trái, quay đầu cắt vào dòng xe đang chạy lộn xộn, chạy nhanh về hướng lúc anh đi tới.

Đường Kiện mới đi không đến 5 phút, chuông cửa lại vang lên.

Duy Duy đang lên mạng nhất thời buồn bực.

“Anh quên mang gì……” Cửa vừa mở ra, cô liền quên mất vấn đề của mình.

Văn Tuệ Linh.

Duy Duy ngây người một chút, nhìn người phụ nữ ưu tú hào phóng ngoài cửa.

“Đường Kiện…… Đi gặp cô.”

“Chị biết.” Văn Tuệ Linh nhợt nhạt cười, không đợi cô tiếp đón, tự mình đi vào.

Duy Duy nhìn bóng lưng thon dài của cô ấy, đột nhiên không biết nên nói cái gì.

“Xin lỗi, xin hỏi…… Chị có việc sao?”

Văn Tuệ Linh đứng trong phòng khách, nhìn quanh mọi nơi một phen, cô hình như cảm thấy hứng thú với cái ổ nhỏ này.

“Nơi này thật thoải mái.” Văn Tuệ Linh quay đầu cười dịu dàng với cô. “Rất giống phong cách của em.”

“Cám ơn.” Duy Duy càng cảm thấy trong lòng kì quái không tự nhiên.

Trước kia cô không có cảm giác đặc biệt gì với Văn Tuệ Linh, tóm lại chỉ là nữ sinh học khác khoa. Hơn một chút thì chính là bộ dáng của cô ấy rất thanh tú, chỉ như vậy mà thôi. Hiện tại nhìn gần, phát hiện Văn Tuệ Linh kỳ thật khá xinh đẹp, có một loại khí chất ung dung, rất ít thấy ở những người phụ nữ trẻ tuổi.

Nhưng cô ấy là nhân vật thần bí, Đường Kiện không tín nhiệm cô ấy, cho nên…… bản thân Duy Duy cũng không tin tưởng cô.

Văn Tuệ Linh lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu, đi đến trước mặt cô, tay đưa qua nghĩ muốn vuốt gò má cô, Duy Duy theo bản năng tránh một cái.

Tay cô ấy dừng bên gò má cô, Duy Duy liếc mắt nhìn cái tay kia, nhất thời có chút xấu hổ.

“Duy Duy,” Văn Tuệ Linh dịu dàng nhìn cô. “Chị biết em không biết chị, đột nhiên muốn em tin tưởng là chuyện rất khó, nhưng mà chị vẫn cần yêu cầu em làm vậy — xin em hãy tin chị.”

“Tôi đương nhiên biết chị!” Duy Duy miễn cưỡng cười cười. “Chúng ta học cùng đại học, chị học khoa đồ quán*, đúng không? Chị là Văn Tuệ Linh, là bạn gái Đường Kiện.”

*Từ đồ quán kia bạn kh biết, nguyên gốc đây 图馆 ai biết chỉ vs nhé ^__^

Vừa nghe cái tên “Đường Kiện” kia khuôn mặt xinh đẹp của Văn Tuệ Linh chuyển sang chút u ám, bất quá cô nhanh chóng đè xuống.

“Duy Duy, chị không phải bạn gái Đường Kiện.”

Khuôn mặt Văn Tuệ Linh hơi lộ ra một tia đấu tranh, Duy Duy nhìn Văn Tuệ Linh sắc mặt thay đổi vài lần, cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm, rốt cục nhìn cô thẳng tắp.

“Duy Duy, chị là chị của em.”

****

Văn Tuệ Linh là chị của Duy Duy!

Nói chính xác hơn, là chị họ xa.

Thời điểm Văn Tuệ Linh năm tuổi, cha mẹ đều mất. Mẹ Duy Duy biết chuyện của cô, sau khi cùng chồng thương lượng, đã nhận đứa bé gái mồ côi về nuôi dưỡng, vì thế Duy Duy có thêm một người chị.

Văn Tuệ Linh chỉ lớn cô nửa tuổi, chẳng qua từ nhỏ cũng rất da dáng người chị, đối với em gái này luôn đặc biệt yêu thương bảo vệ. Duy Duy cùng người chị này gần như không có gì giấu nhau, tình cảm tốt đến mức ngay cả Đường Kiện cũng có chút ghen.

Văn Tuệ Linh từ nhỏ mất cha mẹ, đối với chuyện không muốn xa rời người thân đặc biệt khắc sâu, Đường Kiện kia là người đàn ông muốn cướp đi em gái mình, đương nhiên không sắc mặt có hoà nhã, mà Đường Kiện dục vọng chiếm giữ rất mạnh, cũng không như thế nào chịu được bạn gái mình mỗi lần có chuyện trở về việc đầu tiên là tìm chị. Với anh mà nói, Duy Duy có chuyện gì phải tìm anh trước mới đúng.

Vì thế anh và Văn Tuệ Linh, một bạn trai một chị gái, vẫn lấy một loại so sánh cạnh tranh hòa bình, trong cuộc sống của Duy Duy dễ dàng tha thứ cho nhau.

Duy Duy chết, trừ người đau nhất là anh, còn có Văn Tuệ Linh.

Đường Kiện mất đi người phụ nữ yêu dấu, mà Văn Tuệ Linh mất đi em gái thân nhất cùng người bạn tốt nhất. Hai người bọn họ đều không thể chấp nhận!

Anh chính là chưa bao giờ biết, hóa ra West chính là Văn Tuệ Linh. Văn Tuệ Linh làm thế nào phát hiện ra anh là Neo?

Mặc kệ như thế nào, chuyện này đã không còn quan trọng.

Xe Đường Kiện chạy thật nhanh ở đầu đường Đài Bắc, thậm chí không để ý đèn xanh đèn đỏ, một đường chạy thẳng về phía trước.

Văn Tuệ Linh muốn dẫn Duy Duy đi, bất kì ai muốn mang Duy Duy rời khỏi anh, anh cũng không cho phép, cho dù là tử thần, cũng thế thôi!

****

Chị? Chị?

Văn Tuệ Linh là chị cô?

“Không thể nào! Tôi không có chị, tôi là con gái một…… Tôi làm sao có thể có chị được?” Toàn bộ thanh âm của Chu Duy Duy đều khàn lại.

“Bởi vì chị đã tránh đi.” Văn Tuệ Linh khẩn thiết nhìn cô. “Duy Duy, Đường Kiện lần đầu tiên trở về thử cứu em, làm rối loạn biên độ chấn động thời gian, toàn bộ tần suất bắt đầu trở nên rất không ổn định. Lần thứ hai cả chị và anh ta cùng về, hai chúng ta…… Em có thể nghĩ bọn chị thiết nhập virus máy tính, quấy nhiễu toàn bộ thời gian vận hành, cho nên toàn bộ hệ thống càng trở nên không ổn định, cũng bởi vậy Đường Kiện lúc đó lựa chọn rời xa em, tránh cho em bị thương, chuyện như vậy cũng xảy ra trên người chị.”

“Năm chị trở về, vừa vặn là năm sắp được cha mẹ em nhận nuôi, vì thế chị trốn. Ngày đó cha cùng mẹ về nhà mẹ đẻ thăm người thân, chị đã trốn đi, cho nên bọn họ chưa từng gặp chị, cũng không có cơ hội nhận nuôi chị.”

“Các người…… Các người sao có thể làm vậy?” Duy Duy trong lòng rất loạn. “Các người không thể làm loạn thay đổi cuộc sống của người khác!”

Cho nên, hóa ra cô có một người chị?

Cho nên, hóa ra cô có bạn trai?

“Chu Duy Duy” kia, cô ấy hạnh phúc biết bao.

Cô ấy không chỉ có người đàn ông yêu cô, còn có một người chị yêu cô, mà hai người kia đều tình nguyện liều lĩnh cứu cô.

“Duy Duy, em hãy nghe chị nói, toàn bộ tuyến thời gian đã trở nên vô cùng không ổn định. Đường Kiện và chị không thể cùng xuất hiện bên em trong thời gian quá lâu, nhất là hôm nay, nhất là bây giờ. Em phải đi cùng chị!” Văn Tuệ Linh vội vàng tiến tới kéo cô.

Đường Kiện là người đàn ông thông minh, trí nhớ trở lại hay không cũng không quan trọng, không cần bao lâu nữa anh sẽ nghĩ thông suốt tất cả, hiện tại Văn Tuệ Linh chỉ có thể mong trong lúc anh rời đi, tranh thủ một chút thời gian.

“Không, không được đụng vào tôi!” Duy Duy theo bản năng tránh tay cầm của cô.

Văn Tuệ Linh ngạc nhiên, cả người cứng đờ, vẻ mặt vô cùng khó xử.

Duy Duy lập tức nghĩ đến, tuy rằng bản thân không biết cô ấy, nhưng trong lòng Văn Tuệ Linh, cô vẫn như cũ là em gái yêu dấu, cho nên cô né tránh, mới có thể làm Văn Tuệ Linh bi thương như vậy.

Lòng cô mềm lại. Nhưng mà, Đường Kiện nói, không được rời khỏi chỗ này, cô đã đồng ý với anh.

“Tôi chờ Đường Kiện.” Cô kiên định nói.

Văn Tuệ Linh nhắm mắt.

“Em còn không hiểu sao? Chính bởi vì Đường Kiện, em mới chết!”

“Cái gì?” Duy Duy khó tin. “Chị đang nói cái gì?”

“Quên đi, không có gì.” Văn Tuệ Linh cắn chặt răng, mắt nhìn lên đồng hồ trên tường. “Không đi thì không đi!”

Cô làm việc luôn bảo đảm có hai con đường. Mang Duy Duy đi là một trong hai con đường, Duy Duy không chịu đi cùng cô cũng đã lo lắng tính đến, cho nên, còn con đường thứ hai.

Vẻ mặt cô quyết tuyệt làm Duy Duy cảm thấy có điểm chẳng lành.

“Chị đang nói cái gì? Vì sao Đường Kiện là nguyên nhân khiến tôi chết? Chị muốn làm cái gì? Không phải chị động tay động chân với Đường Kiện đấy chứ?” Duy Duy đột nhiên gấp gáp, bắt lấy tay cô ta.

Tâm tư Văn Tuệ Linh hung ác, hất tay cô ra, đẩy về phía sô pha.

Duy Duy ngã ngồi, nhìn Văn Tuệ Linh đi đến cửa — bắt đầu đẩy tủ ngăn phía sau cửa.

Sao cô ấy lại muốn chặn cửa?

Đường Kiện! Cô ta sợ Đường Kiện trở về, không muốn cho anh đi vào!

Không đúng, tình huống không đúng!

Trái tim Duy Duy nhảy mãnh liệt trong lồng ngực, trong lỗ tai tất cả đều là tiếng máu điên cuồng lưu động trong mạch, chấn động làm lỗ tai cô thậm chí mơ hồ đau.

Văn Tuệ Linh nhất định đã sắp đặt cái gì đó, mục tiêu là Đường Kiện! Cô phải tới bên anh!

Duy Duy đột nhiên từ sô pha nhảy dựng lên, xông về phía cửa.

Cái tủ để ngăn cửa được làm từ gỗ thật lâu năm, vô cùng nặng, Văn Tuệ Linh đang cố hết sức đẩy nó, thật không ngờ phía sau đột nhiên truyền đến công kích.

Duy Duy dùng sức đẩy ngã cô ta, vứt quần áo, đồ linh tinh, tất cả những vật có thể thấy được ném vào người đang ngã dưới đất, sau đó nhanh như chớp mở cửa lao đi!

“Duy Duy –” Văn Tuệ Linh ở phía sau cô sắc bén gọi.

Duy Duy nhìn lướt nhanh qua thang máy, còn ở tầng một, quá chậm. Chân cô không ngừng đẩy cửa cầu thang, lao xuống như tên bắn.

“Duy Duy!” Tiếng bước chân Văn Tuệ Linh đuổi theo, rớt lại phía sau cô khoảng một, hai tầng.

Duy Duy lần đầu tiên phát hiện, hóa ra adrenalin thật sự sẽ kích thích tiềm năng cơ thể con người. Cô lấy tốc độ phá kỉ lục lao xuống tầng một.

“Rầm” một tiếng xô vào cửa lớn dưới tầng, ánh sáng mặt trời chói lọi làm mắt cô nhất thời nhắm lại.

Tay che trên lông mày, cô bắt buộc bắt buộc bản thân tiếp nhận ánh sáng, tiếp tục hướng ra bên ngoài.

“Duy Duy! Duy Duy –” Phía sau Văn Tuệ Linh đuổi sát tới đây.

Duy Duy chạy đến cạnh đường cái, vội vàng muốn gọi xe.

Bỗng dưng, kít — một tiếng phanh xe bén nhọn xông lại phía cô.

Duy Duy toàn thân cứng đờ, trong phút cuối cùng của cuộc đời nhắm mắt lại.

“Đường Kiện……” Trong lòng cô cuối cùng chỉ có cái tên này.

Một đôi tay cứng rắn cường tráng kéo cô vào lòng.

“Bảo bối.”

“Đường…… Đường Kiện?”

Cô đột nhiên mở mắt, đôi mắt đen lúng liếng dõi theo anh.

Cô không chết! Chiếc xe xông tới vừa rồi là do anh lái, chuẩn xác dừng trước người cô.

“Chẳng lẽ em cho rằng anh sẽ đâm chết em?” Đường Kiện gõ đầu cô một cái.

Duy Duy vuốt chỗ bị anh đánh, ngây ngốc nở nụ cười.

Anh đến đây. Trong lúc bất chợt, cái gì trời đất, sống hay chết, thời gian cùng hồng lưu (dòng nước lũ), đều không quan trọng nữa.

Anh đến đây, ở trước mắt cô.

“Đường Kiện, Đường Kiện……” Mắt Duy Duy đột nhiên ẩm ướt, một dòng ấm áp vọt ra. Cô tiến sát vào trong lòng, trong khuôn ngực gầy vững chãi của anh, cả đời cũng không muốn rời khỏi sự ôm ấp này. “Đường Kiện, Đường Kiện, Đường Kiện……”

“Duy Duy!”

Văn Tuệ Linh thở phì phò đứng cách bọn họ mấy mét.

Ánh mắt Đường Kiện ấm mềm, đối mặt với ánh mắt của cô ta, nháy mắt lạnh băng.

“Chị không cần nói gì cả, tôi muốn ở cùng Đường Kiện.” Duy Duy chôn mặt trong lòng người yêu, rầu rĩ nói.

Văn Tuệ Linh trong lòng đau xót, giọng điệu này, trước đây khi em gái ăn vạ với cô thì sẽ dùng giọng điệu ấy. Duy Duy biết cô không thích Đường Kiện, cho nên mỗi khi cô nói cái gì không tốt về Đường Kiện, Duy Duy sẽ dùng giọng điệu như vậy, tủi thân than thở: Em chính là thích Đường Kiện, em muốn ở cùng một chỗ với anh ấy……

Văn Tuệ Linh cắn răng nhìn chằm chằm tên đầu sỏ trước mắt.

“Đường Kiện, anh là người thông minh, không cần nói với tôi là anh còn chưa nghĩ ra, tại sao Duy Duy sẽ chết lần nữa.”

Đường Kiện híp mắt, khóe miệng cứng lại.

Văn Tuệ Linh cười lạnh một tiếng.

“Chị muốn nói cái gì?” Duy Duy ngẩng đầu lên.

Ánh mắt Văn Tuệ Linh chính là nhìn thẳng vào mặt Đường Kiện.

“Vì sao thời điểm anh tiếp cận con bé, sẽ làm con bé gặp nguy hiểm? Vì sao chuyện gì cũng có thể thay đổi, chỉ có mỗi cái chết của Duy Duy là không? Tại sao là Duy Duy? Tại sao con bé quan trọng như vậy?”

Văn Tuệ Linh từng chữ từng chữ nói. “Con bé quan trọng là vì anh!”

Đường Kiện đồng tử co rụt lại.

“Kế hoạch lỗ sâu phả hủy tính cân bằng của thời gian,” Văn Tuệ Linh nói với Duy Duy: “Thời điểm đầu tiên Đường Kiện bắt đầu sử dụng ‘Kế hoạch lỗ sâu’, bước sóng thời gian đã đánh dấu một điểm xác định, tựa như tảng đá ném vào con sông lớn, anh không vớt nó về, tảng đá sẽ luôn luôn ở chỗ đó.”

“Cho nên, bất cứ chuyện gì cũng có thể bị thay đổi, bắt đầu là tòa cao ốc biến mất, rồi đến bạn bè, người thân mọi người có thể chưa bao giờ gặp nhau, chỉ có ‘Kế hoạch lỗ sâu’ thành công là sẽ không thay đổi.”

Duy Duy vẫn như cũ không hiểu, mê hoặc ngửa đầu nhìn anh.

Đường Kiện sắc mặt âm trầm gần như bóp ra hắc thủy (?), vẫn như cũ không nói lời nào.

Văn Tuệ Linh tiếp tục cười lạnh.

“Kế hoạch lỗ sâu thành công, là vì Đường Kiện, mà nguyên nhân Đường Kiện tham gia kế hoạch lỗ sâu, là vì Duy Duy em đã chết.” Cô lạnh lùng nhìn chằm chằm Đường Kiện. “Anh ta nghĩ muốn cứu em, vì thế không ngừng thay đổi toàn bộ trình tự kế hoạch lỗ sâu, không ngừng muốn trở về, nhưng tuyến thời gian đã bị chấn động không thể phục hồi nguyên trạng, vì thế tại thời điểm kế hoạch lỗ sâu thành công, chứng tỏ Đường Kiện nhất định sẽ tham gia, mà em, Duy Duy, nhất định sẽ chết!”

Có thể nói, bởi vì Duy Duy chết, vì thế anh tham gia kế hoạch lỗ sâu; Cũng có thể nói bởi vì anh tham gia kế hoạch lỗ sâu, vì thế Duy Duy không ngừng chết.

Đây là một vòng tuần hoàn, sớm đã không biết gà đẻ trứng hay là trứng sinh ra gà, chỉ cần anh còn đây, chỉ cần anh không dừng lại, vòng tuần hoàn này liền vĩnh viễn không có ngày kết thúc.

Duy Duy rốt cục hiểu được. (aoi: khỉ gió…nổ đầu con @@)

Cho nên, cô nhất định sẽ chết.

Bởi vì Đường Kiện không ngừng có ý định trở về thay đổi sự thật, vì thế lực tác động ngược lại càng lớn, chuyện cô chết mới có thể một lần lại một lần càng thêm kịch liệt. (aoi: móa chứ…cảm giác như xem Final destination dù có tránh thế nào đi nữa thj nv chính cũg teo = =)

Giới tự nhiên, thật sự có một luồng sức mạnh muốn cô chết!

Cô ôm chặt Đường Kiện, toàn thân không kìm được run run.

“Cô muốn thế nào?” Đường Kiện đẩy Duy Duy về phía sau mình bảo vệ.

“Tôi nghĩ……”

Mặt đất đột nhiên chấn động một cái. Tất cả mọi người bắn ra, ngay cả xe trên đường cũng nhảy một cái.

Duy Duy sợ hãi kêu một tiếng, ôm chặt lấy thắt lưng của anh.

Đường Kiện xoay tay lại bảo vệ cô, mặt đất đột nhiên lại nặng nề rung một cái.

“Bắt đầu rồi!” Văn Tuệ Linh lẩm bẩm nói. Cô cuồng loạn vươn tay về phía Duy Duy, “Duy Duy, em mau tới đây! Chị có biện pháp cứu em. Đường Kiện, vì sao anh ở chỗ này? Anh rõ ràng là phải đến nơi hẹn của chúng ta, anh rõ ràng phải đợi ở đó!”

Cô gần như thê lương thét chói tai, làm Đường Kiện đột nhiên hiểu được ý đồ của cô.

“Cô sắp đặt gì ở đó, đúng không?” Anh cười lạnh một tiếng. “Cô rất rõ ràng biết tôi nhất định sẽ không mang Duy Duy đi, vì thế cô tới đón Duy Duy, sau đó lừa tôi tới đó. Cô muốn làm cái gì? Tìm người giết tôi?”

“Không được!” Duy Duy tức giận muốn từ phía sau anh đi ra, lại bị anh một phen đẩy về.

“Chỉ cần anh đã chết, tất cả vấn đề đều đươc giải quyết.” Văn Tuệ Linh sắc mặt gần như tờ giấy trắng. “Anh sẽ không bao giờ có thể lợi dụng kế hoạch lỗ sâu để trở về, Duy Duy cũng sẽ không bao giờ không ngừng chết. Không có anh, vòng tuần hoàn sẽ lập tức được tháo bỏ, con bé sẽ thoát được vòng luân hồi này!”

“Chị điên rồi sao? Coi như giết Đường Kiện thì được lợi gì? Ở trong thế giới của các người, tôi cũng đã chết rồi!” Duy Duy quả thực không thể tin được cô ta sẽ làm ra loại chuyện này.

“Nhưng ở trong đây em sẽ không.” Văn Tuệ Linh rốt cục không nhịn được, rơi nước mắt. “Trong thực tế ở những nơi khác, em sẽ không, bởi vì không có Đường Kiện đi tìm, em sẽ được sống tốt.”

“Kế hoạch lỗ sâu chính là quay lại thời gian……” Duy Duy chưa nói xong, Văn Tuệ Linh lập tức đánh gãy lời cô.

“Không gian cùng thời gian là hỗ trợ lẫn nhau! Thời gian tạo thành không gian thay đổi, không gian tạo thành thời gian khác nhau. Phật giáo nói ‘Vạn thiên thế giới’ (Muôn vàn thế giới), bởi vì mỗi một ý niệm chuyển động, đều hình thành một thời gian mới, thế giới mới.” Văn Tuệ Linh nhìn cô. “Em hôm nay ra khỏi cửa đi bên trái hoặc bên phải, từ sự lựa chọn khác nhau, hai không gian hoàn toàn khác nhau sẽ cùng lúc được sinh ra. Không gian song song này sẽ có lúc thay đổi lần lượt, có khi bởi vì trên đường chúng ta làm một quyết định giống nhau mà dung hợp.”

“Đường Kiện và chị quả thật quay lại thời gian, nhưng chúng ta đều có những quyết định khác nhau, vì thế cuộc sống nguyên bản của chúng ta sẽ không có bộ dáng như thế nữa, như vậy, sự thật này vẫn là sự thật vốn có sao? Hoặc là đã trở thành một không gian hoàn toàn mới?” Văn Tuệ Linh cười lạnh một tiếng. “Vấn đề này, Đường Kiện, ngay cả chính anh cũng không thể trả lời đi?”

Cô chỉ vào Đường Kiện, dồn dập nói với Duy Duy: “Ở trong không gian của anh ta, anh ta mất em, anh ta không cam lòng! Vì thế anh ta trở về, muốn quay lại tìm em, một lần không thành sẽ thử lại một lần. Mỗi lần anh ta thử sẽ tạo ra một sự thật khác với nguyên bản, mà trong từng cái sự thật đấy em chết đi! Chị sẽ không ngồi xem chuyện đó xảy ra lần nữa.” (aoi: ôi đc cả chị này nữa T^T)

“Đường Kiện, anh hại chết em gái tôi một lần là đủ rồi, tôi sẽ không để con bé chết ngàn ngàn vạn vạn lần nữa!”

“Cô là đồ ngu ngốc!” Đường Kiện sắc mặt xanh mét, hàm dưới cắn chặt. “Sóng địa chấn tuyến thời gian càng ngày không ổn định, không phải bởi vì tôi, mà là do cô!”

“Anh đừng có nghĩ trốn tránh trách nhiệm!”

Đường Kiện ánh mắt co rụt lại, sắc bén giống như mãnh sư trước khi tấn công.

“Theo như lời cô nói, kế hoạch lỗ sâu cần tôi, vì thế mặc kệ tôi trở lại thế nào, Duy Duy đều sẽ tử, nhưng giết chết Duy Duy căn bản không cần năng lượng quá mạnh, tất cả chuyện này diễn biến như vậy, là vì cô muốn giết tôi!”

Đường Kiện không thể chết là sự thật, giống như Duy Duy xác định sẽ phải chết.

Hai yếu tố quan trọng này thiếu một thứ cũng không được.

Anh muốn thay đổi cái chết của Duy Duy tất nhiên sẽ tạo thành chấn động nhất định, mà Văn Tuệ Linh muốn giết anh lại mang đến tai nạn lớn hơn. Toàn bộ tuyến thời gian bị vặn vẹo nghiêm trọng, tất cả không gian thời gian bị loạn thành một đoàn, giới tự nhiên cố gắng muốn sửa chữa hết thảy, vì thế lực phản tác dụng hưởng ứng càng trở nên mạnh mẽ.

“Đủ, đủ! Cả hai người đừng có ầm ỹ nữa!” Duy Duy thét chói tai. “Em chịu hai người đủ rồi! Hai người mỗi người luôn mồm nói tới cứu tới cứu ra sao, tại sao không ai hỏi qua em nghĩ thế nào?”

“Duy Duy……” Đường Kiện muốn quay đầu kéo cô.

Ầm ầm! Mặt đất lại đột nhiên nặng nề rung một cái. Ngay cả chuông báo động của nhiều công ty bắt đầu vang lên. Động đất kì lạ làm thế giới xung quanh lộn xộn, xe đi trên đường bắt đầu dừng lại, người đi đường thét chói tai không ngừng chạy trốn.

Nhưng Duy Duy không quan tâm chuyện đó.

“Anh!” Cô chỉ vào mũi Đường Kiện, đôi mắt đen trên khuôn mặt tuyết trắng vừa tròn vừa to. “Bây giờ em muốn anh đồng ý với em, mặc kệ hôm nay chúng ta có thể tránh được một kiếp này hay không, anh vĩnh viễn không được nghĩ tới chuyện quay lại.”

“Duy Duy……”

“Đồng ý với em!” Cô kiên định kêu to.

Đường Kiện nhắm mắt.

“Được, anh đồng ý, em trước tiên đi theo anh……”

“Còn có chị!” Duy Duy không để ý tới anh, quay đầu chỉ vào Văn Tuệ Linh. “Tôi mặc kệ kế tiếp chị muốn đi đâu, tóm lại, từ giờ trở đi, chị không được giết bất kì kẻ nào.”

Văn Tuệ Linh ngây người ngẩn ngơ.

Nếu là thời điểm khác, hai người có thể đã bật cười đối với cái giọng thầy giáo dạy bảo học sinh tiểu học này của cô, nhưng hiện tại không ai cười được.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Giống như có một con Godzilla tàng hình đi trên đường phố Đài Bắc, mỗi bước đi đều làm rung động mặt đất.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Duy Duy rốt cục cảm thấy khủng hoảng, theo bản năng chui vào trong lòng Đường Kiện.

Đường Kiện ánh mắt lạnh băng nhìn Văn Tuệ Linh, sắc mặt cô ta cũng vô cùng khẩn trương.

“Hợp tác đi.” Văn Tuệ Linh bật thốt lên nói: “Anh với tôi hợp tác cùng nhau viết trình tự đảo ngược. Tôi biết anh muốn làm cái gì, anh muốn nghịch chuyển toàn bộ năng lượng sóng, lợi dụng lực phản tác dụng làm phẳng chấn động thời gian, để anh có cơ hội tìm một điểm thiết nhập, đúng không?”

Duy Duy mắt hạnh híp lại, rồi đột nhiên rời khỏi lòng anh.

“Cho nên, em có chết cũng không ảnh hưởng gì tới anh, đúng không? Dù sao anh chính là sẽ nghĩ trở về!”

“Duy Duy, không phải như thế……” Đường Kiện bị cô chất vấn có chút chật vật.

“Hừ! Anh đi đi! Các người đều đi đi! Tôi chết ở đây liên quan gì đến mấy người?” Duy Duy đá anh một cú thật mạnh, nổi giận đùng đùng bỏ đi.

“Duy Duy!” Đường Kiện vội vàng kéo cô lại, vẻ mặt tựa như một đứa nhóc làm sai chuyện bị bắt.

“Buông!” Duy Duy trong lòng đau khổ.

Nhìn hốc mắt cô đỏ lên, bộ dáng sắp khóc đến nơi, trái tim Đường Kiện như bị đao cắt.

“Duy Duy, anh không có ý muốn nhìn em chết, anh chỉ là muốn…… Có đường lui.” Cho dù thế giới có sụp đổ, anh cũng chỉ cố dỗ cô.

“Anh không có đường lui.” Văn Tuệ Linh bực mình nói.

“Có ý gì?” Vừa chuyển hướng sang cô ta, sắc mặt của anh liền cương lạnh.

“Anh thiết kế bước sóng ngắn có tác dụng ngược lại, tôi tăng cường nó mạnh gấp hai, đưa cho người ở phòng thí nghiệm.” Văn Tuệ Linh thanh âm lạnh lùng nói. “Tôi cung cấp số liệu thí nghiệm cho bọn họ, nói cho bọn họ tất cả sẽ xảy ra vào ngày tám tháng mười hai, nhất định phải khởi động vào hôm nay.”

“Mà bọn họ cứ như vậy tin tưởng cô?”

Cô cười lạnh một tiếng. “Anh cho rằng lần này tôi sẽ ngoan ngoãn chờ anh chủ động ra trận sao? Từ lúc bắt đầu thí nghiệm tôi đã liên lạc được với bọn họ, trong thực tế ở đây, chỉ đạo kế hoạch lỗ sâu là tôi, không phải anh! Người bọn họ tín nhiệm cũng là tôi.”

Đường Kiện trong lòng chấn động, còn chưa kịp nói gì, Duy Duy đột nhiên quay đầu bắt lấy anh kêu nhỏ.

“Đường Kiện? Đường Kiện, anh xem!” Duy Duy chỉ vào cảnh vật xung quanh, ngón tay rơi vào trong cánh tay anh.

Xung quanh bọn họ đột nhiên nổi lên một sự xáo trộn kì quái, giống như bọn họ đang ngâm trong nước, sau đó gợn nước dao động, vì thế cảnh tượng bốn phía bắt đầu xuất hiện sự vặn vẹo.

“Đương nhiên, nếu vận khí tốt, cường độ tác dụng ngược đủ để tạo thành bước sóng nghịch hướng, tôi có thể tống anh quay về hiện thực của mình, cuối cùng anh sẽ không thể gặp được Duy Duy ở đây!” Văn Tuệ Linh đột nhiên kéo cô. “Duy Duy, em lại đây, không được ở gần anh ta!”

Cảm giác Duy Duy bị người lôi đi, anh theo bản năng kéo tay trở về, Duy Duy mắc kẹt giữa hai người bọn họ. Bỗng nhiên trong lúc đó, ầm ầm! Chấn động, khắp bề mặt lại rung chuyển.

Ba người đứng không vững, Văn Tuệ Linh ngã trên mặt đất, Đường Kiện vội vàng ôm lấy Duy Duy.

Ầm ầm! Chấn động. Gợn sóng bốn phía ngày càng rõ ràng, cảnh vật đột nhiên bắt đầu thay đổi.

“Đường Kiện, đây là có chuyện gì?” Duy Duy nắm chặt tay anh.

“Không có việc gì, nắm lấy anh, không được buông ra!” Đường Kiện khẩn cấp che lấy cô.

Ánh mắt của anh và Văn Tuệ Linh gặp nhau, Đường Kiện bỗng nhiên cười.

Nụ cười này không phải âm ngoan, không phải tức giận, không phải chợt biết được chân tướng bị giấu mà kinh ngạc, mà là một nụ cười thật lòng.

Tất cả những đau khổ tối tăm trước đó, toàn bộ được xóa đi, anh bây giờ thậm chí nở nụ cười khoái trá.

Anh nhướn mày, giống như đùa cợt lấy khẩu hình nói với cô hai chữ: “Cám ơn.”

Cám ơn……

Văn Tuệ Linh đột nhiên nhớ tới lúc nãy mình nói cái gì — trong hiện thực ở đây, người chỉ đạo “Kế hoạch lỗ sâu” là tôi.

Cô thay thế vai của Đường Kiện!

Có lẽ Đường Kiện không biết cô chính là West, nhưng điều này không có gì khác biệt. Anh ta đột nhiên cung cấp viện trợ, tích cực nói cho West tất cả những gì liên quan đến lỗ sâu, thậm chí ngay cả kế hoạch phương thức liên hệ với mọi người cũng giải thích với cô rõ ràng! Tuy rằng cô là Văn Tuệ Linh, từ lúc bắt đầu cô đã nghĩ cách điều tra tin tức, nhưng Đường Kiện cũng không biết West chính là cô, cho nên anh ta thẳng thắn thành khẩn như vậy giờ nghĩ lại phải có vấn đề.

Đây không phải tính cách Đường Kiện! Anh ta không dễ dàng tin tưởng người khác, chứ chưa nói đến “Đồng nghiệp” chưa từng gặp qua lần nào.

Trừ phi anh ta cố ý.

Bất kể West là ai, Đường Kiện đã tạo ra một cơ hội.

Anh ta không biết nguyên nhân West muốn tham gia kế hoạch lỗ sâu, nhưng điều này không sao cả. Đường Kiện chỉ cần West viết phần phương thức phản đạo (dẫn ngược lại), vì thế anh ta chủ động giúp đỡ, bộ trình tự phản chấn này so với những phần khác có thể độc lập vận hành.

Bởi vì West là cô, mà cô biết ngày tám tháng mười hai xảy ra chuyện gì, cho nên khi Đường Kiện liên hệ với cô, cố ý hoặc vô tình luôn lộ ra ngày tám tháng mười hai là ngày quan trọng, cô cũng không nghĩ nhiều. Nhưng hiện tại nhớ lại, cho dù West là người nào, cũng sẽ bị ám thị cái này, cho rằng Đường Kiện tích cực viết chương trình như vậy, là bởi vì ngày tám tháng mười hai là thời gian thích hợp nhất để khởi động thí nghiệm.

Chính là số phận thực sự ưu ái, West chính là Văn Tuệ Linh, kế hoạch của anh không hề trì hoãn chút nào mà đúng hạn xảy ra.

West thế vai cho Đường Kiện, vì thế, kế hoạch lỗ sâu không nhất thiết phải có Đường Kiện.

Anh đã nhảy thoát vòng tuần hoàn đó.

Anh lúc này đây — một lần cuối cùng — kế hoạch được ăn cả ngã về không.

Một trận gợn sóng lưu chuyển, Văn Tuệ Linh gắt gao nhìn chằm chằm hai người dần dần vặn vẹo, biến dạng, Đường Kiện đón ánh mắt của cô, sắc mặt bình tĩnh như nước, em gái cô đang hoảng sợ núp trong lòng anh ta, không hiểu xung quanh đang xảy ra chuyện gì.

Văn Tuệ Linh tâm tư cũng đột nhiên bình tĩnh lại.

“Duy Duy?”

Trong gợn sóng vặn vẹo bọn họ gần như không nhìn rõ nhau được nữa, Duy Duy quay đầu nhìn cô một cái.

Văn Tuệ Linh mỉm cười, dịu dàng vẫy tay một cái. “Tốt rồi.”

Ầm ầm!

Gợn sóng hoàn toàn vặn vẹo, chấn động mãnh liệt hình thành lực phản ngược, đem tất cả thời gian không gian liên kết cùng một chỗ, đánh văng ra; Liên kết cùng một chỗ, đánh văng ra; Cuối cùng lực tác dụng cùng lực phản ngược trung hòa, chấn động trong trời đất bắt đầu dịu xuống.

Duy Duy lấy lại tinh thần, đột nhiên phát hiện — Đường Kiện không ở bên người cô.

Cô đột nhiên nhảy dựng lên!

Gợn sóng dần dần thối lui, cảnh vật xung quanh bắt đầu rõ ràng, vẫn là trên phố Đài Bắc, nhưng là –

Cô không chút nào tao nhã há to miệng, ngay cả kêu cũng kêu không được.

Cô nhìn tòa nhà Đài Bắc 101 cao ngất tận trời, cùng tòa tháp năm mươi tầng bên cạnh.

Ánh mặt trời chói lòa, chợt hiện làm mắt cô đau nhức. Cô nhắm mắt lại.

Duy Duy……

Hình như có người gọi cô.

Cô dùng sức dụi dụi mắt, làm dịu đi đau đớn vừa bị ánh nắng chiếu vào.

“Duy Duy……”

Thật sự có người đang gọi cô.

Duy Duy đột nhiên ngẩng đầu.

“Duy Duy!”

Đường Kiện, đứng ở đối diện đường cái, sắc mặt trắng bệch, cấp tốc xông về phía cô.

Trong nháy mắt Duy Duy không kịp phản ứng, ánh mắt không biết vì sao nhìn chằm chằm tòa kiến trúc năm mươi tầng kì quái.

Bỗng nhiên, tiếng nói của anh tiến vào trong óc.

Anh đi mua cà phê…… Em muốn tới đó tìm anh…… Một tên say rượu lái xe đâm thẳng vào em……

“Duy Duy –” Đường Kiện khuôn mặt xanh mét, chạy thẳng về phía cô.

Tất cả đều là sự phản xạ.

Duy Duy cử động.

Không phải về phía anh, mà là chạy về sau.

Cô hoàn toàn không kịp tự hỏi, khóe mắt chỉ nhắm đến cây cột đá rất lớn, vì thế chân hành động so với óc còn nhanh hơn, cả người cô bay về phía sau cột đá.

Ầm một tiếng!

Một chiếc xe đột nhiên không khống chế được chạy qua nơi cô đứng vừa rồi, đụng vào tảng đá lớn cô đang náu phía sau.

Cửa sổ thủy tinh vỡ vụn, mảnh nhỏ bay tán loạn, Duy Duy ngã trên mặt đất.

A — a — hàng loạt tiếng thét chói tai vang tứ phía, người qua đường đều chạy trốn.

“Duy Duy!” Đường Kiện bay vọt qua đoàn hỗn loạn kia, vọt qua cây cột tìm cô.

Cả người anh run rẩy, nâng cô gái yếu đuốt đang nằm trên mặt đất.

“Đau quá……” Duy Duy rưng rưng nâng lên cánh tay bị mảnh thủy tinh xẹt qua. “Chảy máu, đau quá……”

“Duy Duy! Duy Duy……”

Đường Kiện cả người mệt lả, ôm cô thật chặt trong ngực, cùng cô ngồi mềm nhũn trên mặt đất.

Đồng hồ báo động của công ty bách hóa nhẹ nhàng rung lên, chỉ một vật cản trở lúc nãy, trận tai nạn xe cộ cứ như vậy im lặng trôi qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.