Tuyết Che Lấp Muôn Ngàn Thương Nhớ

Chương 19: Đừng rời xa tôi



Ngày hôm đó, tôi đang chơi đàn thì nghe tiếng đập cửa. Là người nào không muốn sống dám tới quấy phá Triệu Lục Bảo tôi đây.

“Làm ơn, xin nhờ một chút!” Tiếng nói đáng ghét của một cô gái nào đó vang lên. “Thiếu gia đại nhân, làm ơn mở cửa đi. Là thuộc hạ Lục Bình đây!”

Tiếng gọi này khiến tôi sững sờ, không tin nổi. Vô cùng đầy đủ thông tin, chỉ có mình con mèo hoang đó gọi tôi như vậy. Ngôn ngữ lộn xộn, hèn kém như thế cũng chỉ có cô ta mới dám dùng. Tôi vừa mở cửa ra thì cô ta đã như một cơn gió lốc đã xông vào phòng. “Thiếu gia đại nhân làm ơn cứu với.” Sau đó thì tông ngay vào phòng vệ sinh cố thủ. Khi biến mất và cả lúc xuất hiện, quả nhiên đều khiến tôi kinh hỉ không thôi. Tôi sững sờ nhìn cánh cửa phòng vệ sinh đóng kín mà như không thể tin nổi những điều vừa xảy ra trước mắt.

Cô ta đã trở lại, khác xưa rất nhiều. Một thiếu nữ yểu điệu trong bộ trang phục thước tha kiều mị. Mái tóc không còn xơ rối, cháy vàng mà đen bóng, óng mượt, được chải bới cầu kỳ. Không còn nước da ngăm đen mà chỉ có một khuôn mặt trang điểm cầu kỳ với má đỏ, môi son. Ngay cả ánh mắt rất khác, mạnh mẽ và rất linh động. Tôi chẳng hề biết cô gái đứng trước mặt mình là ai cả.

“Thiếu gia đại nhân, lâu rồi không gặp.” Đúng vậy, cô ta là Triệu Lục Bình chứ không phải ai khác. Trong lòng tôi xao động và nổi lên những suy nghĩ lộn xộn không biết là thứ gì. Cô ta dám bỏ đi không nói tiếng nào. Vậy mà bây giờ lại còn dám xuất hiện trở lại trơ tráo đến thế. Thời gian qua là không có ý nghĩa gì với cô ta sao, vẫn cư xử với tôi như thưở còn đi học.

Cô ta vẫn ngoan ngoãn đến ngồi bên cạnh tôi. Quả thật cảm giác không khác mấy như ngày xưa vậy. Đôi vai thon cho tôi gối đầu lên cũng vậy. Tôi nhắm mắt, ký ức về một buổi học từ bốn năm trước trở về. Người duy nhất ở gần tôi sát đến như vậy cũng chỉ có mình cô ấy. Thậm chí cả mẹ tôi cũng chưa từng chạm vào tôi như thế này. Chỉ ở bên cạnh cô ấy, tôi mới tìm được cảm giác thoải mái và bình yên.

Ước gì thời gian cứ ngưng đọng mãi ở khoảnh khác đó.

Vậy mà cô ta dám bỏ chạy khỏi tôi một lần nữa. Con mèo cưng tôi yêu quý không biết sống chết lại dám bỏ đi sao. Rất may, tôi đã khoá cửa lại trước, nếu không cô ta đã thuận lợi chuồn đi rồi. Con mèo hung hăng nhe nanh giơ vuốt, không chịu yên phận để tôi bắt lại. Cô ta chạy và tôi cứ dí theo, cảm giác như lại tiếp tục cuộc rượt đuổi sau những buổi chiều tan học. Tôi vẫn chưa từng thành công bắt được cô ấy.

Lục Bình chạy vào nhà vệ sinh và cố thủ trong đó. Muốn trốn tôi không dễ dàng đến thế đâu. Lúc này bên ngoài cửa đột nhiên có rất nhiều người chạy tới, tiếng đập cửa dồn dập khiến tôi lo lắng. Là muốn mang cô ấy rời xa tôi một lần nữa sau? Tôi hun lửa kéo cô ấy ra khỏi phòng trước khi bọn họ xông vào. Tôi phải giữ chặt cô ấy trong tay để không ai đoạt đi được nữa.

Mọi người đều chống lại tôi, cả thế giới này cũng phản bội tôi. Tôi bất lực bị đè nghiến trên sàn nhìn cô ấy rời khỏi. Sự đau đớn thể xác không thể so sánh với nỗi đau trong tim. “Làm ơn, xin hãy nhìn tôi đi. Đừng rời xa tôi nữa. Tại sao ngày đó mẹ lại chọn cái chết chứ không chọn tôi? Trên đời này không ai cần tôi, yêu thương tôi nữa sao?”

Ngày thứ hai, cô ấy trở lại. Tôi rất hạnh phúc, có thể dựa vào vai cô ấy ngủ yên một giấc được rồi. Chỉ có mỗi Lục Bình là tốt với tôi thôi. Cô ấy sẽ chạy lấy cơm cho tôi như thưở ban đầu. Bàn tay phải bị thương cầm muỗng không được, cô ấy sẽ giành đút tôi ăn. Coi tôi như là một đứa con nít ư? Vậy thì tôi sẽ cùng cô chơi trò học sinh tiểu học.

Chúng tôi nằm bò trên sàn, tô nguệch ngoạc vào những cuốn bách khoa toàn thư. Chúng tôi hát đồng dao và đọc to bản cửu chương. Tôi bắt cô ấy viết chính tả, vô cùng ngạc nhiên khi thấy chữ cô ấy vẫn xấu như hồi còn nhỏ vậy. Thời gian qua chỉ là ảo giác thôi sao? Thật ra cô ấy vẫn chưa hề lớn lên tí nào?

Có cô ấy bên cạnh, tôi không còn thiết đến gì cả. Bởi vì sự ngây thơ như đứa trẻ của cô ấy không ảnh hưởng xấu đến tâm trạng của tôi. Miễn cưỡng có thể giữ lại cô ấy cũng được.

Tôi vì cô ấy làm rất nhiều chuyện mà trước giờ vẫn chưa hề làm. Chúng tôi đi dạo ngoài sân khi mùa thu đến. Gió lạnh rét run nhưng tôi thấy vui vẻ vì được cầm một bàn tay ấm áp. Chúng tôi cùng nhau nói về thời gian đã qua của mỗi người. Có những chuyện rất buồn và kinh khủng, nhưng chúng tôi hoàn toàn chấp nhận nhau. Chúng tôi chia sẻ những sở thích cá nhân, như việc đàn và hát. Cô ấy dạy tôi những giai điệu cổ, còn tôi chỉ cô ấy cách đọc và xướng âm. Lần đầu tiên tôi rời khỏi căn nhà này cũng là vì cô ấy. Hãy nhìn ánh mắt lấp lánh của cô ấy khi nói về Hoa Mãn Lâu kìa. Tôi ghét hết toàn bộ những người khác trên thế giới này, nhưng không hề ghét cô ấy. Bởi vì cô ấy chấp nhận tôi, đối xử với tôi như một người bạn, và yêu thương tôi.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ sống vui vẻ như vậy cho đến mãi mãi. Nhưng không, một lần nữa tôi phát hiện ra cô ta phản bội mình. Người cha lắm tiền bạc của tôi không hề hay biết tôi tình cờ đi ngang qua phòng, khi ông ta đe doạ cô ấy. Cô ấy ở bên cạnh tôi là vì tiền, bởi vì ông ta là chủ của cô ấy. Sự chân thành thì ra cũng chỉ là một cuộc mua bán không hơn không kém. Người duy nhất trên đời này tôi tin tưởng, thì ra cũng chỉ là một kẻ giả đối mà thôi.

Đứng bên cửa sổ nhìn cô ấy bước lên xe đi ra ngoài, lòng tôi trào sôi căm tức. Tôi muốn trả thù sự bội bạc này, muốn xoá hết những nỗi đau chua xót trong lòng. Tất cả những bản nhạc viết dành cho cô ấy, hãy xé nát hết đi. Tất cả những chỗ cô ấy đã từng chạm vào, tất cả những thứ gợi nhớ đến sự giả dối của cô ta, hãy đốt hết đi. Lửa phừng phừng cháy xung quanh tôi như reo hò cổ vũ, “Tốt lắm, tốt lắm! Hãy huỷ diệt tất cả!”

Đột nhiên tôi cảm thấy lánh xa thế giới của con người hình như vẫn chưa đủ. Vẫn có những kẻ độc ác muốn lần mò vào nơi chốn yên tĩnh của tôi, muốn hãm hại tôi. Chỉ còn một cách nữa thôi. Muốn bình yên, tôi phải huỷ diệt cả thế giới. Những ngọn lửa cũng hô hào, “Huỷ diệt, huỷ diệt ...”

Những kẻ nhiều chuyện cuối cùng cũng đã đến. Họ phá cửa xông vào, đè nghiến tôi xuống và lôi ra ngoài. Cũng không khác gì lần ở bệnh viện tâm thần và căn biệt thự ngoại ô. Một mình tôi làm sao có thể chống lại nhiều người được. Muốn huỷ diệt thế giới, tôi cần có nhiều sức mạnh hơn.

^_^

Cô ấy chạy vào phòng, nước mắt rơi lã chã. Tôi biết, chắn chắc vết bạt tay trên má kia là do cha tôi đánh, và nước mắt cô ấy rơi xuống cũng không phải vì tôi.

- Lục Bảo! – Cô ấy gọi thật thân thiết. – Tại sao cậu lại làm vậy? Vết phỏng có đau lắm không?Tôi khẽ cười, giơ cánh tay đã được băng bó lên ngắm nhìn. Nỗi đau này, sao có thể sánh được với sự thất vọng trong lòng tôi.

- Gọi cái gì? – Tôi gằn giọng.Quả nhiên cô ấy rụt lại, giọng lí nhí sợ hãi.

- Thiếu gia đại nhân!Tốt! Quả nhiên là vẫn sợ tôi. Thời gian qua đã quá dễ dãi, nên cô ta nghĩ rằng có thể trèo lên đầu tôi mà giẫm đạp ư. Cô ta vẫn chưa hay biết lớp mặt nạ của mình đã không thể gạt tôi được nữa. Nếu bây giờ trở mặt, cô ta sẽ chỉ dễ dàng cầm tiền mà rời đi. Không, tôi không muốn. Thứ tôi cần là sự trả thù tàn độc hơn nữa kìa. Tôi sẽ khiến cô ta đau đớn hơn gấp trăm, gấp ngàn lần sự tổn thương khi cô ta phản bội tôi.

Nén xuống ý nghĩ ngồi dậy và bóp cổ cô ta ngay lúc này, tôi chỉ nói một cách thật nhẹ nhàng.

- Cô về trễ. Và đây chính là hậu quả mà cô phải gánh lấy.Quả nhiên Lục Bình sững sờ, đứng há hốc miệng nhìn tôi. Muốn trả thù, bước đầu tiên là khiến cô ta không thể rời xa tôi được. Đây là lỗi của cô ta, cô ta bị lương tâm dày vò và ràng buộc. Bước thứ hai, phải khiến cô ta cam tâm tình nguyện mà ở bên cạnh tôi chịu phạt.

Không chỉ cơ thể, mà cả linh hồn của cô ta cũng sẽ bị tôi chính tay tôi phá huỷ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.