Tuyết Đoạt Hồn

Chương 9: Dư âm ác mộng




Chương 9: Dư âm ác mộng

Đang gió tuyết dữ dội thế này, Hân Nghi đi đâu? Mọi người đều nhìn tôi, hình như chuyện cô ấy mất tích có liên quan đến tôi, mà quên rằng tôi cũng như mọi người, mới chỉ hiểu qua loa về Hân Nghi.

Đầu tôi bắt đầu nhói đau từng hồi.

Linh cảm chẳng lành. Tấm ảnh có mặt quỷ. Mất tích.

Tiếng gõ cửa vang lên một chập khiến tôi tạm quên cơn nhức đầu, mọi người đều căng thẳng nhìn ra phía cửa.

Cửa mở, Hân Nghi chạy ào vào, tay ôm bộ ván trượt tuyết. May mà Cốc Y Dương ra mở cửa, nếu là người khác thấp nhỏ mảnh khảnh có lẽ sẽ bị Hân Nghi xô ngã.

Cốc Y Dương kêu lên: “Từ từ, đừng vội!”

Giản Tự Viễn lớn tiếng: “Mau đóng cửa nhanh! Đừng để khí lạnh tràn vào!”

“Cô đi đâu thế?” Cốc Y Dương và Giản Tự Viễn đồng lên tiếng, một giọng trầm, một giọng cao, như một cặp “song ca.”

“Tình hình này cố gắng đừng ra ngoài được không?” Giản Tự Viễn chủ yếu vẫn lo khí ấm sẽ chóng nguội lạnh.

Cốc Y Dương nói: “Bọn tôi ai cũng lo cô không an toàn. Thời tiết này…”

Hân Nghi cười, nói: “Nhưng… anh và mọi người cũng ra ngoài đấy thôi?” Cô nhìn thật nhanh Lê Vận Chi, rồi Cốc Y Dương. “Thực ra em định kéo anh đi làm vệ sĩ, nhưng lúc đó anh đã ra ngoài rồi.”

La Lập Phàm thở phào, nói: “Vậy là đã đủ cả. Kể từ bây giờ mọi người đừng nên chủ quan tùy hứng. Anh em cứ nói chuyện nhé, tôi vào xem thái hậu nhà tôi thế nào.” Rồi anh quay người đi về phòng. Mọi ngày, trước các bạn thân, anh hay gọi vợ là “thái hậu”, chúng tôi nghĩ đến tính khí công chúa của Thành Lộ, cũng thấy hay hay. Nhưng nói vào lúc này thì lại thấy rất khó nghe.

Tôi hỏi Hân Nghi: “Cậu đi trượt tuyết à?” Điều ấy dễ nhận ra, nhưng ý tôi là: trời này mà cậu vẫn có hứng trượt tuyết sao? Cáp treo đã ngừng hoạt động, thì cậu đi đâu trượt tuyết chứ?

Hân Nghi choàng vai tôi, nói nhỏ: “Cậu biết không, trượt ngoài kia rất sướng! Tuyết rất dày, những người có máu trượt tuyết như tôi đều rất mê! Và vì tuyết dày nên không cần ra bãi trượt tuyết vẫn trượt tốt! Các chỗ dốc đều bị tuyết san phẳng, cho nên tha hồ mà trượt! Chiều, tôi sẽ dẫn cậu đi!” Hân Nghi lén nhìn Giản Tự Viễn. “Tôi mặc kệ gã kia, cứ như ông già, sợ lạnh muốn chết!”

Tôi nói: “Tuyết dày như thế, chỉ những cao thủ như cậu mới thích, lớ ngớ như tôi, không bị tuyết vùi đã là may rồi. Hôm nay tôi ngồi nhà, nếu mai trời khá hơn thì hãy hay. Đầu tôi vẫn hơi nhức. Với lại có một chuyện bất ngờ vừa xảy ra.” Tôi kể lại câu chuyện về tấm ảnh kỳ quái bị đánh tráo vào.

Nụ cười trên mặt Hân Nghi bỗng đông cứng, miệng không ngớt lẩm bẩm “Trời ơi… thế là sao?” Cô ấn vào tay tôi bộ ván và gậy trượt tuyết, bước nhanh về phía phòng Thành Lộ và La Lập Phàm. Thành Lộ đang cần được an ủi, sẽ không ai thích hợp bằng Hân Nghi. Về điểm này thì tôi thua.

Tôi kéo bộ ván và gậy của Hân Nghi về phòng. Cốc Y Dương bước đến cầm hộ tất cả, rồi cùng tôi quay đi. Lê Vận Chi nhíu mày, ai oán nhìn theo. Tôi định nói với Cốc Y Dương “Anh không cần thiết phải thế này” nhưng lại đổi ý, vì tôi thấy cũng không cần thiết phải nói như vậy. Thời tiết ngoài kia thì cứ như ngày tận thế, chỗ chúng tôi đã mất điện, không thể liên lạc với bên ngoài, vậy ai muốn đi với ai, chỉ là chút tự do duy nhất mà chúng tôi có thể được hưởng.

Đến cửa phòng tôi và Hân Nghi, Cốc Y Dương mới mở miệng: “Anh có một cảm giác rất không hay.”

Tôi nói. “Em cũng thế. Mất điện, mất thông tin, không giao thông, thiếu thực phẩm, nếu ai vẫn nghĩ là tốt thì quá vô tâm!”

Cốc Y Dương cười chua chát, nói: “Anh nói thật nhé, chủ yếu là về tấm ảnh của Thành Lộ, thật là quái dị!”

“Chắc La Lập Phàm đã làm cái chuyện vô duyên ấy. Tình cảm thì đã hết, anh ấy còn làm cái trò đó làm gì nữa?” Tôi hậm hực nói.

Cốc Y Dương cúi đầu, một lát sau mới nói: “Lòng người luôn vô cùng phức tạp.”

Phải! Tôi học chuyên ngành tâm lý, lẽ nào tôi không biết hay sao? Tôi dịu giọng nói: “Em không có ý nói bóng gió gì anh cả, thật thế.”

Cốc Y Dương nói: “Anh biết, em xưa nay không như thế. Anh định nói là… giữa anh và Vận Chi…” Anh bỗng không biết nên nói tiếp ra sao.

Tôi gượng cười: “Anh khỏi cần nói gì, giữa hai người là thế nào, chẳng liên can gì đến em. Thực ra gần nửa năm đã trôi qua…” Thời gian có thể làm lành tất cả, cũng có thể hủy diệt tất cả.

Cốc Y Dương tỏ ra biết điều, nói tránh đi: “Lúc nãy anh nói thật lòng; anh đã làm một việc rất sai, là thuê căn nhà gỗ này. Cho nên dù Giản Tự Viễn nói mát anh kiểu gì anh cũng đành im lặng. Cảm ơn em đã nói đỡ cho anh.” Cốc Y Dương nhìn thẳng vào tôi, tôi muốn nhìn ánh mắt ấy nhưng lại sợ nhìn thấy nét ấm áp trong đó. “Em đã đỡ nhức đầu chưa?”

Tôi định nói: Không nhức thêm nữa đã là may rồi. Nhưng tôi không muốn anh càng phải áy náy nặng nề hơn, bèn nói: “Em đỡ rồi?”

Xưa nay tôi chưa từng bị nhức đầu thường xuyên hoặc thiên đầu thống, nhưng từ hôm vào ở ngôi nhà gỗ này thì tôi liên tục bị chóng mặt và nhức đầu.

Không chỉ mình tôi là “người bị hại.” Cốc Y Dương vốn tự xưng là có thể tiêu hóa cả đất đá, vào ở được hai hôm thì bị “Tào Tháo đuổi”; Thành Lộ đang kém vui thì biến thành phiên bản mới của Lâm Đại Ngọc[1], suốt ngày nước mắt ngắn nước mắt dài; Giản Tự Viễn vốn hay soi mói thì biến thành gã rồ dại, có thể gào lên với bất cứ ai bất cứ chuyện gì; La Lập Phàm thì liên tục thở than bị mất ngủ; ngay Hân Nghi - nữ hoàng trượt tuyết như động cơ vĩnh cửu - đôi lúc cũng kêu mệt mỏi, không phải vì độ cao thiếu dưỡng khí gây khó thở, mà là có cảm giác chơi vơi mất hết sức lực.

[1] Nhân vật nữ, bi quan sầu não; trong Hồng Lâu Mộng, của Tào Tuyết Cần.

Đủ thấy vào ngôi nhà gỗ này ở là một sai lầm rất lớn.

Cốc Y Dương nói: “Trông em có vẻ nhợt nhạt, nên đi nghỉ đi!”

Tôi gật đầu: “Em có cảm giác như lơ mơ chưa tỉnh ngủ. Em vào phòng chợp mắt một lát, mong sao lúc tỉnh dậy sẽ không có ai biến mất!”

Chỉ là câu nói đùa vụng về, nào ngờ nó lại trở thành lời tiên đoán vụng về nhưng đáng sợ.

Khi Cốc Y Dương đi rồi, thì Hân Nghi trở về phòng, cẩn thận xem lại dụng cụ trượt tuyết. Cô ấy vẫn quen làm thế, sau mỗi lần trượt tuyết đều chỉnh sửa dụng cụ.

Tôi đi ngủ.

Tiếng gió rít, tiếng bước chân lúc mạnh lúc nhẹ, tiếng đóng cửa của các phòng, tiếng thì thầm văng vẳng, tất cả trở thành một bản hợp xướng bát nháo, và càng không thể lấn át cơn nhức đầu, giúp tôi chợp mắt. Nằm trên giường, tôi chập chờn lúc mê lúc tỉnh, ác mộng kéo đến không dứt.

Người phụ nữ tóc dài không nhìn thấy mặt, mặc áo ngủ của Thành Lộ đi đi lại lại; người ấy vén mái tóc lên, thì lại là khuôn mặt của Lê Vận Chi máu me bê bết! Sau đó là khuôn mặt của Cốc Y Dương, của La Lập Phàm, của Mục Hân Nghi… khuôn mặt của mọi người trong tấm ảnh chụp chung đều chỉ còn lại cái sọ, phía trên bộ quần áo trượt tuyết là cái đầu lâu và hai hốc mắt đen ngòm sâu hoắm.

Nhưng chúng lại biết nói: “Đồ ăn! Sẽ chia đồ ăn còn lại ra sao?”

Một giọng nam lí nhí, hơi thở hôi rình.

Giản Tự Viễn!

“Mọi người cùng bàn xem, nên chia đồ ăn còn lại như thế nào?”

Chán thật, tôi nghĩ trong mơ. Đồ ăn đương nhiên quan trọng nhưng sinh tử ra sao còn quan trọng hơn.

Tại sao phải lo lắng chuyện sinh tử nhỉ? À, nên nhớ đây chỉ là ngủ mê.

Sao lại không lo chuyện sinh tử? Từ trên xà ngang buông xuống một mái tóc dài trùm kín mặt, nó đã che khuất tầm nhìn của tôi.

Tầm nhìn của tôi?

Tôi đang ở trên cao nhìn xuống “chúng sinh” nhưng không có cảm giác mình đang làm thượng đế. Tôi chỉ là một oan hồn bị chết treo mà thôi.

Nhưng tôi có thể nhìn thấy tất cả dưới kia, có thể thấy rõ tâm can, ý đồ của mỗi người. Tôi nhìn thấy La Lập Phàm muốn rũ bỏ Thành Lộ như thế nào, nhìn thấy Lê Vận Chi sẽ ràng buộc Cốc Y Dương ra sao, nhìn thấy Giản Tự Viễn sẽ làm gì để mình trở thành người sống sót cuối cùng, nhìn thấy Mục Hân Nghi sẽ vui sướng cực kỳ ra sao, nhìn thấy người chị họ trong sáng đơn giản nhưng yếu đuối – Thành Lộ - định làm gì.

Tại sao chị ấy bước ra cửa ngôi nhà gỗ lúc nửa đêm? Tại sao lại đứng ngây nhìn cảnh gió tuyết vô tận trong đêm tối?

Rồi chị bỗng biến mất.

Khi xuất hiện thì lại là Hân Nghi.

Hân Nghi ôm lấy tôi, lay tôi một cách tuyệt vọng như lay một cái xác không còn sinh khí,

Na Lan, tỉnh lại đi!

Tôi bừng tỉnh. Đối diện với tôi là Hân Nghi đang nước mắt giàn giụa.

Trong những ngày u ám Hân Nghi luôn rực rỡ như ánh dương, nếu cô ấy bỗng đầm đìa nước mắt thì có lẽ thế giới này sắp bị hủy diệt đến nơi.

Đầu tôi vẫn nặng chịch, vẫn nhoi nhói đau âm ỷ, tôi hỏi: “Sao? Hân Nghi sao thế?” Ngoài cửa sổ là tờ mờ sáng, hay là xâm xẩm tối, không rõ nữa.

“Thành Lộ…” Hân Nghi nghẹn ngào không nói được nữa. Cô ấy mặc áo ngủ, đầu bù tóc rối, rõ ràng là vừa ngủ dậy.

Tôi hoảng loạn: “Thành Lộ làm sao?”

“Mất tích, Thành Lộ mất tích!”

Nhức đầu kinh khủng.

Thành Lộ, mất tích?

Trong đầu tôi vụt hiện lên ba chữ: La Lập Phàm.