Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 13: Áp bức và lăng nhục tàn khốc nhất của phụ nữ



Khi ở trong nước họ nghèo khó nhất, yếu đuối nhất, nơi đất khách quê người, với thân phận phụ nữ, họ chịu sự áp bức và lăng nhục tàn khốc nhất, chịu sự chà đạp của đàn ông nước ngoài, dùng tiền bán thân xác của bản thân để nuôi sống người thân nơi quê nhà, nhưng mãi mãi không còn mặt mũi nào trở về cố hương.

Hội chứng tăng thông khí chẳng phải bệnh nghiêm trọng gì, ngày hôm sau Vị Hi đã có thể xuất viện.

Những ngày sau khi xuất viện, tất cả đều dường như rất bình yên. Gần tới cuối tuần, cô vừa bận đi học, vừa bận đi làm, hơi rảnh chút liền xách giá vẽ cùng bạn ra ngoài vẽ thực tế. Cô dùng hết tất cả các biện pháp không để bản thân có thời gian trống, vì chỉ cần dừng lại cô liền cảm thấy thành phố này đến bầu trời cũng màu xám.

Khoa thông báo cô chuẩn bị giấy tờ, học bổng đó đã được phê chuẩn, chỉ cần nộp một số tài hệu là có thể làm xong thủ tục. Khi Vị Hi nhận được tin này, cô chẳng có cảm giác gì. Vì cô biết, điều này không nói lên điều gì, cũng không thay đổi được cái gì.

Nguyễn Thiệu Nam thích dỗ dành cô, giống như hồi nhỏ, mỗi lần cô đau lòng buồn bã, anh đều sẽ mua vài món quà nhỏ để làm cô vui. Nhưng điều này không thay đổi được vận mệnh của cô.

Anh đã nói sẽ không buông tha cho cô, cả đời sẽ không buông tha.

Tháng mười hai, thành phố ven biển không có mùa đông này lại có một trận tuyết lớn. Người già đều nói đây là kì tích mấy chục năm chưa từng thấy.

Buổi sáng tỉnh dậy, qua cửa sổ mờ mờ, Vị Hi nhìn thấy từng đám từng đám bông tuyết lớn từ trên trời bay xuống.

Như Phi rất thích thú, dùng tay áo lau sạch một khoảng kính, hưng phấn nhìn ra ngoài, “Nhanh ra xem này Vị Hi, đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy tuyết từ bé đến giờ, là tuyết thật nhé!”.

Vị Hi ôm chăn nhìn cô cười, Như Phi thực sự là một người rất dễ thỏa mãn.

Thời tiết xấu nên họ ăn sáng ở nhà, khi Như Phi mang đồ ăn sáng trở về thuận tay cầm theo một tờ báo lá cải. Cô vừa ăn quấy vừa đọc vô cùng thích thú. Đột nhiên, cả người cô sững lại trước một mẩu tin.

Cô ngẩng đầu nhìn Vị Hi đang uống trà, đẩy tờ báo cho Vị Hi, “Vị Hi, chị gái cậu... treo cổ tự sát ở biệt thự nhà họ Lục”.

“Cái gì?”. Vị Hi suýt sặc.

“Tự cậu đọc đi” Như Phi chỉ vào mẩu tin trên tờ báo.

Vị Hi giật lấy.

“Trên đó viết, cô ta phải bồi thường tất cả tài sản của mình cho hợp đồng hàng hóa giao sau, còn nợ ngân hàng một khoản tiền lớn. Chồng cô ta giậu đổ bìm leo, không những lyhôn với cô ta còn tuyên bố vạch rõ ranh giới với nhà họ Lục. Còn nữa, ủy ban quản lí chứng khoán Trung Quốc đang điều tra việc cô ta làm giả sổ sách lừa gạt các nhà đầu tư nhỏ, một khi kết thúc vụ án, cô ta sẽ ngồi tù. Cô ta chịu không nổi áp lực, treo cổ tự tử ở biệt thự Bắc Cảnh, thi thể một tuần sau mới được phát hiện'’.

Vị Hi nhíu mày, tự nói một mình: “Biệt thự Bắc Cảnh? Đó là nhà cũ của nhà họ Lục, đã bị bỏ hoang rất lâu rồi”.

Đột nhiên cô cảm thấy lạnh buốt như bị nghẹt thở, lần trước Nguyễn Thiệu Nam nói anh bảo đảm sau này nhà họ Lục sẽ không còn ai đến quấy rầy cô nữa. Hóa ra anh bảo đảm sẽ khiến chị gái cô chết!

“Nhìn bức ảnh này, chắc khi phá cửa lớn cảnh sát chưa tới, phóng viên đã tới trước rồi. Ảnh chụp thành như vậy còn có thể đăng lên, nhà họ Lục thực sự đổ rồi, bây giờ giậu đổ bìm leo”.

“Chắc đã đến bước đường cùng rồi…” Vị Hi thở dài, “Chị ta luôn vẫn rất xinh đẹp, còn nhớ hồi nhỏ, mỗi lần ra ngoài đều phải trang điểm cho mình giống một công chúa cao quý, không ngờ bây giờ... Người Trung Quốc coi trọng việc người chết được yên nghỉ, còn sống có xấu xa hơn nữa thì sau khi chết cũng nên được tôn trọng. Bức ảnh như vậy cũng chụp được, giới truyền thông thật vô nhân đạo”.

Như Phi khẽ cười một tiếng, “Ngày trước khi cô ta cắt quần áo của cậu, cắt tóc cậu, bôi nước ớt lên mặt cậu, chắc cũng chẳng ngờ bản thân sẽ có ngày hôm nay”.

Vị Hi buông tờ báo xuống, đặt sang một bên, “Thực ra chị ta vẫn coi như là người tốt ở nhà họ Lục, tính khí công chúa, nhưng đầu óc đơn giản. Đáng sợ nhất là anh hai mình, miệng nam mô, bụng bồ dao găm, một chiêu đã có thể đẩy người ta vào chỗ chết. Trước đây chính là ác ma, bây giờ không biết có thể trở thành cái dạng gì”.

Như Phi nghĩ một chút, đột nhiên rất nghiêm túc nói với người đối diện: “Vị Hi, cậu có từng nghĩ, có lẽ vô nhân đạo không phải giới truyền thông mà có người bày mưu kế cho họ làm như vậy”.

Nghe câu này, Vị Hi sững lại.

“Mình luôn cảm thấy Nguyễn Thiệu Nam đang dùng cách của riêng mình để báo thù cho cậu. Không! Nên nói là phục thù cho cả hai người cậu... Anh ta thực sự rất yêu cậu”.

Vị Hi nhìn cô có chút kì lạ, “Trước đây cậu đâu có thái độ này, sao thay đổi lập trường nhanh như thế?”.

“Mình chỉ cảm thấy chúng ta có phải quá bi quan rồi không? Nguyễn Thiệu Nam dĩ nhiên phải báo thù rửa hận, nhưng nếu anh ta thực sự yêu cậu, anh ta chưa hẳn sẽ giận cá chém thớt sang cậu. Hơn nữa từ trước đến nay, nhà họ Lục đối xử với cậu như thế nào, Nguyễn Thiệu Nam biết rất rõ”.

Vị Hi lại thở dài, “Cậu tưởng rằng mình chỉ sợ bị anh ấy giận cá chém thớt ư?”.

Như Phi có chút không hiểu, “Cậu còn sợ gì?”.

Vị Hi do dự một lúc, lát sau mới nói: “Như Phi, còn nhớ không, trước đây chúng ta cùng xem bộ phim ‘Trông về quê hương’. Chúng ra đều rất thương các cô gái Nam Dương, khi ở trong nước họ nghèo khó, yếu ớt nhất, nơi đất khách quê người, với thân phận phụ nữ, họ chịu sự áp bức và lăng nhục tàn khốc nhất, chịu sự chà đạp của đàn ông nước ngoài, dùng tiền bán thân xác của bản thân để nuôi sống người thân nơi quê nhà, nhưng mãi mãi không còn mặt mũi nào trở về cố hương”.

“Mình nhớ, mộ họ ở Nam Dương quay lưng về cố hương”. Như Phi nhìn Vị Hi với vẻ kì lạ, “Sao đột nhiên cậu nghĩ tới chuyện này?”.

“Tự nhiên cảm thấy như vậy, mẹ của Nguyễn Thiệu Namnăm đó ở Mỹ…”

Vị Hi không nói tiếp được nữa, Như Phi trợn tròn mắt, ánh mắt mạnh mẽ nhìn Vị Hi, Vị Hi khẽ gật đầu. Như Phi giật mình bịt miệng, một lúc lâu sau mới lắp bắp hỏi: “Không... Không phải chứ, sao có thể như vậy?”.

“Khi ấy nhà họ Nguyễn đã hoàn toàn bị sụp đổ, giống như tình hình nhà họ Lục bây giờ, giậu đổ bìm leo. Hai mẹ con họ trốn đi Mỹ không một xu dính túi. Lục Tử Tục…” Vị Hi thở dài một tiếng, “Mình không thể không nói, ông ta giỏi trong việc đùa giỡn với kẻ thù của mình, thậm chí đến cô nhi quả phụ cũng không tha. Ông ta nhanh chóng tìm được bọn họ, ông ta không thủ tiêu mà nghĩ ra cách hay hơn để giày vò bọn họ. Ông ta sử dụng mối quan hệ của mình ở Mỹ khiến mẹ con họ đến công việc rửa bát cũng không tìm được. Thậm chí ông ta còn phái người đánh gãy chân Nguyễn Thiệu Nam, không có tiền thuốc, Nguyễn Thiệu Nam sẽ tàn tật cả đời. Khi đó, hai mẹ con họ lên trời không lối, xuống địa ngục không xong. Mẹ anh ấy là một người phụ nữ, ngoài bán mình, bà còn có thể dựa vào cái gì để cứu con trai mình đây?”.

Như Phi lắc đầu, “Người mẹ vĩ đại... Điều đó, Vị Hi, mạo phạm nói một câu, trước đây mình chỉ cảm thấy cha cậu mặt người dạ thú, bây giờ mình mới phát hiện hóa ra ông ta căn bản không bằng cầm thú”.

Vị Hi cười, “Không cần cảm thấy mạo phạm, đánh giá của cậu tương đối đúng trọng tâm".

“Nhưng việc này chắc được giấu kín, sao cậu biết rõ ràng như vậy?”.

“Giấu kín?”. Vị Hi lắc đầu thở đài, “Căn bản một chút cũng không giấu kín, khi ấy việc này trong xã hội thượng lưu hầu như ai cũng biết. Lục Tử Tục thậm chí còn tìm người chụp ảnh mẹ anh ấy đứng đường kéo khách ở Mỹ, phát tán rộng rãi, trong khoảng thời gian ngắn khiến bà trở thành trò cười trà dư tửu hậu của các phu nhân”.

Như Phi kêu lên, “Trời ạ! Ông ta... điều này quá vô sỉ, có thù sâu hận lớn gì mà hà tất phải tuyệt tình như vậy?”.

Vị Hi nhìn Như Phi, ánh mắt nặng nề, “Đây chính là chỗ đáng sợ nhất của Lục Tử Tục. Giết gà dọa khỉ, ông ta muốn tất cả mọi người đều sợ hãi, không dám đối đầu với ông ta. Trước đây ở nhà họ Lục, ông ta từng nói với các con, đến bây giờ mình vẫn không thể quên”.

“Ông ta nói gì?”.

“Ông ta nói, báo thù một người, không nhất định phải giết anh ta, mà phải tìm cách khiến anh ta sống không bằng chết. Tấn công một người, không nhất định phải hủy hoại cơ thể anh ta, mà phải hủy hoại tôn nghiêm của anh ta. Phải khiến anh ta nhớ đến con liền sợ đến run rẩy, cảm thấy tự thẹn kém người, không còn mặt mũi nào. Đây mới là cách thức hoàn toàn hủy diệt một người'’.

Nhu Phi chấn động kinh hãi đến mức không thốt lên lời,“Bây giờ cuối cùng mình đã biết vì sao tất cả những hành động của các anh chị của cậu lại vô sỉ đến thế, hóa ra bắt nguồn từ lời dạy này”.

Vị Hi cười châm biếm, “Không sai, làm con của ông ta, hoặc phát rồ mất trí, hoặc bi quan chán đời, sẽ không có đứa nào bình thường. Ông ta giống con sư tử, đẩy con mình từng đứa xuống vách núi rồi nhìn chúng trèo lên, đứa mạnh nhất mới có thể trở thành vua. Cả đời ông ta sùng bái nhất chính làDarwin, coi thuyết tiến hóa của Darwin là kinh điển, tin tưởng hoàn toàn”.

“Bây giờ mình cuối cùng đã hiểu vì sao sự báo thù của Nguyễn Thiệu Nam lại điên cuồng đến thế. Có mối thâm thù biển máu như vậy, không ai không phát điên”.

Vị Hi lắc đầu, mắt chăm chú nhìn tờ báo vừa được xếp gọn gàng, “Bây giờ anh ấy không chỉ đang báo thù mà còn đang thanh toán. Còn nhớ mấy chuyện lần trước bọn mình nghe được ở quán ăn ngoài trời không?”

“Những người bị Nguyễn Thiệu Nam khiến cho tan cửa nát nhà, phần lớn đều hợp tác với cha mình năm đó. Những người tham gia vào việc này, những người biết việc này năm đó đều bị anh ấy thanh toán từng người, một người cũng không bỏ qua”.

Sắc mặt Như Phi đột nhiên trắng bệch, ớn lạnh từ đáy lòng, cô nắm cánh tay Vị Hi, “Ý cậu nói cậu cũng là một trong số đó ư?”.

Như Phi hi vọng mình nghĩ sai, nhưng câu trả lời của Vị Hi lại hoàn toàn chứng thực suy đoán của cô.

“Đối với Nguyễn Thiệu Nam mà nói, mình là một nhân chứng, cũng là một người ghi lại. Mình chứng kiến đoạn lịch sử bị áp bức và lăng nhục của anh ấy, ghi lại quá khứ bi thảm của anh ấy. Mình không phủ nhận, có lẽ anh ấy hơi thích mình, vì vậy anh ấy vẫn chưa xuống tay tàn nhẫn với mình, nỗi vui mừng kinh ngạc được trùng phùng tạm thời che đi tất cả. Nhưng đợi anh ấy thanh toán sạch sẽ những người kia, đợi anh ấy bước ra khỏi nỗi vui mừng, người cuối cùng cần thanh toán chính là mình”.

Như Phi thực sự hoảng sợ, cô không ngờ sự việc có thể phát triển tới mức này, “Nhưng kết quả cũng chưa hẳn sẽ như vậy, nếu... anh ta rất yêu cậu, nói không chừng anh ta sẽ không tính toán mấy thứ đó?”.

Vị Hi thở dài, nhìn vào mắt Như Phi nói: “Cậu cũng nói, chỉ là ‘nếu’”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.