Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 19: Hồng nhan họa thủy



Diệt cỏ tận gốc? Có phải cũng bao gồm cả em? Lẽ nào anh quên rồi? Em cũng họ Lục.

Vị Hi đói bụng nên tỉnh dậy, khi mở mắt đã là buổi chiều, cả một ngày không có hạt cơm nào vào bụng. Cô quay mặt qua, thấy Nguyễn Thiệu Nam vẫn ngủ say sưa, chôn vùi trong bóng râm của cửa chớp, mái tóc đen che hơn nửa gương mặt.

Một tay anh vắt qua eo cô, Vị Hi không muốn đánh thức anh, cẩn thận nhấc tay anh ra. Nhưng cô vừa ngồi dậy, chân chưa chạm đất liền bị một đôi tay kéo lại.

Anh quay mặt cô lại hôn lên môi cô, lơ mơ hỏi: “Em đi đâu?”.

“Em đói rồi, muốn ra ngoài tìm chút đồ ăn. Anh không đói à?”.

Tay anh vòng lấy ôm chặt vai cô, anh căng thẳng nói: “Em không thể đi, anh không cho em đi, Vị Hi, em không thể bỏ anh lại một mình nữa”.

“Em không đi, không đi mà'’. Vị Hi quay lại vuốt lên má anh giải thích, “Em chỉ ra ngoài tìm đồ ăn, Thiệu Nam, em yêu anh, con người của em, trái tim của em đều ở chỗ anh, em có thể đi đâu chứ?”.

Anh cọ cằm lên bờ vai cô, giọng nói khẽ khàng, thậm chí có chút ấm ức, “Anh chỉ không dám tin, giây phút nghe thấy em nói yêu anh, anh gần như tưởng rằng mình đang nằm mơ. Nhưng đến ngay cả trong mơ, em cũng chưa từng nói yêu anh.”

Vị Hi áy náy nói: “Xin lỗi, trước đây do em quá ích kỉ, chỉ nghĩ đến mình mà lơ là cảm nhận của anh. Thiệu Nam, em là Vị Hi của anh…” Cô ghé sát mặt anh, giọng nói run rẩy, “Vị Hi của anh sẽ mãi mãi yêu anh, đến chết cũng yêu anh".

Nguyễn Thiệu Nam không cho quản gia nhà mình đến đưa cơm, anh nói ghét bị người khác làm phiền. Vị Hi muốn ra ngoài mua ít đồ ăn nhưng anh không cho cô đi xa. Có lẽ anh thực sự sợ, hoặc biết thời gian của mình không còn nhiều nên anh cũng đang tranh thủ từng phút từng giây.

Trong lòng Vị Hi đau đớn từng hồi, giống như có ai đấm vào ngực cô. Cô cũng không dám đi xa, chỉ mua ít đồ ăn ở nhà ăn bệnh viện. Đồ ăn quả thật không thể khen được, nhưng anh ăn một cách nhiệt tình, còn lên kế hoạch đưa Vị Hi đi du lịch sau khi ra viện. Nói mình lâu lắm không nghỉ phép dài, nhất định phải đưa cô đi xả hơi một chút.

Vị Hi quả tình không chịu nổi nữa, nhưng lại không nỡ làm anh cụt hứng, đành đồng ý cho xong.

Khó khăn lắm mới tới lúc đi ngủ, Nguyễn Thiệu Nam vừa chạm vào gối đã ngủ rồi. Hơi thở anh rất nặng nề. Nhất định là mệt quá mới như vậy. Vị Hi nằm trên giường trông bệnh nhân bên cạnh, cô cũng rất mệt nhưng thế nào cũng không thể ngủ nổi, lại sợ mình ở trong phòng sẽ kinh động đến anh liền lặng lẽ đi ra.

Cửa sổ hành lang vẫn chưa đóng chặt, gió đêm lạnh giá thổi vào, khiến người ta trong phút chốc tỉnh táo vài phần. Vị Hi nhìn đám mây lặng lẽ trôi trên bầu trời đêm qua cửa sổ, một vầng trăng lưỡi liềm cong cong thoắt ẩn thoắt hiện giữa các tầng mây.

Chính lúc này cô vô tình gặp bác sĩ Tiểu Hồ đi kiểm tra phòng bệnh.

Anh ta rất khách sáo chào hỏi cô, “Anh Nguyễn nghỉ rồi ạ?”.

“Anh ấy ngủ rồi, cảm ơn sự quan tâm của anh.”

“Anh ấy phải chú ý, bệnh này không dễ khỏi, bình thường phải chú ý nhiều hơn mới được”.

Vị Hi không nén được bèn hỏi: “Bác sĩ Hồ, anh ấy... còn có hi vọng chữa khỏi không?”.

Bác sĩ Tiều Hồ cười, “Anh Nguyễn trẻ như vậy, sức khỏe lại tốt, đương nhiên có thể khỏi rồi. Chỉ cần bình thường chú ý nhiều hơn đến việc ăn uống, sinh hoạt điều độ, ít uống rượu là nhanh chóng khỏe lại ngay”.

Vị Hi ngẩn người ra, nghi hoặc hỏi lại: “Không phải chứ bác sĩ Hồ, không phải anh ấy mắc bệnh ung thư xương, chỉ còn hai tháng ư?”.

Bác sĩ Tiều Hồ Nhìn cô với vẻ không hiểu gì, “Anh Nguyễn chỉ bị xuất huyết dạ dày nhẹ, sao có thể chỉ còn hai tháng chứ? Cô nghe ai nói vậy?”.

Đầu Vị Hi rối bời. Cô nghe ai nói ư? Đương nhiên là nghe người anh em tốt của Nguyễn Thiệu Nam là Lăng Lạc Xuyên nói rồi.

Vị Hi lúng túng cười: “Không sao thì tốt rồi, xem ra tôi bị người ta lừa”.

Bác sĩ Tiểu Hồ cũng cười, “Cô là bạn gái của anh Nguyễn à? Cô yên tâm đi, ngoài dạ dày có chút vấn đề, những bộ phận khác của anh Nguyễn đều rất khỏe mạnh, vài ngày nữa có thể xuất viện rồi”.

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh”.

“Ha ha, không có gì… Bác sĩ Tiểu Hồ nhìn phía sau Vị Hi, có chút kinh ngạc: “A, anh Nguyễn vẫn chưa nghỉ ngơi à?”.

Nguyễn Thiệu Nam mặc áo bệnh nhân, buớc tới choàng chiếc áo khoác lên vai Vị Hi, ôm vai cô nói:

“Sao anh vừa ngủ một lát, em liền biến mất?”.

“Em thấy anh ngủ rồi nên ra ngoài hít thở không khí một chút”.

Bác sĩ Tiều Hồ cười híp mắt nói: “Anh Nguyễn, tôi vừa nói chuyện với bạn gái anh xong. Không biết ai đùa với cô ấy, nói anh bị ung thư xương. Ha ha, điều này căn bản là việc không thể nào, còn khiến cô ấy vô cùng lo lắng”.

Nguyễn Thiệu Nam rõ ràng ngớ ra, cúi đầu nhìn người bên cạnh mới cười cười, “Chắc do anh kết bạn bất cẩn nên liên lụy em lo lắng. Sau này anh nhất định chú ý…” Anh nắm chặt bờ vai cô, tựa như sợ cô chạy mất vậy.

Vị Hi không nói câu nào, bác sĩ Tiểu Hồ tưởng cô đang cáu, thế là có lòng tốt hòa giải cho bọn họ, “Ha ha, bây giờ giải thích rõ ràng là được rồi, cô cũng không cần giận nữa. Muộn rồi, hai người nghỉ ngơi sớm đi”.

Tạm biệt bác sĩ Tiểu Hồ xong, Nguyễn Thiệu Nam mới hỏi: “Có phải Lăng Lạc Xuyên nói cho em biết không?”

Vị Hi không nói gì.

Anh có phần căng thẳng, “Anh không thông đồng với cậu ta, em tin chứ?”.

Vị Hi vẫn im lặng, chỉ đẩy tay anh ra, quay người bỏ đi.

Nguyễn Thiệu Nam bước lên trước vài bước kéo tay cô, gấp gáp nói đằng sau cô, “Vị Hi, em đừng đi! Em nghe anh nói đã, anh thực sự không biết tí nào. Em tin anh... khụ khụ...”.

Anh bật ho dữ dội, đau đến mức khom lưng lại nhưng không buông tay cô.

Cô vốn chỉ nhất thời tức giận nhưng không ngờ anh lại như vậy, vội vàng đỡ anh, hốt hoảng hỏi: “Anh sao vậy? Đừng dọa em”.

“Đau dạ dày...” Anh ghé mặt lên vai cô, đột nhiên căng thẳng ôm lấy cô.

Vị Hi lúc này mới ý thức được bản thân lại bị lừa. Một Lăng Lạc Xuyên còn chưa đủ, anh lại lừa cô lần nữa ư?

Cô dùng hết sức đẩy anh, nhưng thế nào cũng không đẩy nổi. Trong chớp mắt anh bế cô lên, chẳng nói gì liền mang về phòng bệnh.

Căn phòng vẫn bao phủ trong không khí thâm trầm, giống như một lời mời gọi mờ ám. Anh ép cô lên chiếc giường hai người đã điên đảo trước đó, dường như muốn lặp lại sự ngọt ngào đẹp đẽ ấy.

“Nguyễn Thiệu Nam, anh buông em ra!”. Vị Hi tức giận kêu to, tay chân đồng thời vùng vẫy.

Nhưng anh không buông! Anh dùng cơ thể mình kìm kẹp cô, không làm gì chỉ không cho cô rời đi.

Cô dùng cánh tay mảnh khảnh đánh vào lưng anh, đánh đến mức tay mình cũng đau. Trong cơn hỗn loạn, đầu gối cô đụng vào dạ dày anh. Chắc là rất đau, anh rít lên một tiếng, hít hơi lạnh nhưng cũng không buông tay, chỉ im lặng mặc kệ cô đánh, mặc kệ cô ầm ĩ.

Cho tới khi Vị Hi đánh mệt, cũng ầm ĩ mệt, không còn nghĩ ra cách gì khác nữa, cuối cùng bị anh ép cho bật khóc.

“Nguyễn Thiệu Nam, anh là đồ khốn! Các anh đều là lũ khốn!”. Cô nằm trong vòng tay anh, khóc thút tha thút thít không ngừng, “Hai người... hai người sao có thể lừa em như vậy? Sao có thể dọa em như vậy? Anh có biết khi em nghe thấy anh sẽ chết, em buồn như nào không? Cả con người em mông lung, thậm chí em từng nghĩ nếu anh chết rồi, em cũng không muốn sống nữa. Kết quả là bị anh lừa, cả hai người đều lừa em. Nguyễn Thiệu Nam, anh thực sự dọa em sợ chết khiếp rồi”.

Người đàn ông lau nước mắt cho cô từng chút từng chút một, nhẫn nại như vậy, cẩn thận dè dặt như vậy. Nhưng người trong vòng tay ấy dường như làm bằng nước, thế nào cũng không lau khô.

Một lúc lâu sau, đột nhiên anh cười một cách bất đắc đĩ, “Thực ra anh nên cảm ơn tên tiểu tử đó. Nếu không nhờ cậu ta, anh còn phải đợi bao lâu mới có thể nghe lời nói thực lòng của em đây?”.

Anh khe khẽ vỗ lưng cô, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ cáu giận, “Vị Hi, em không thể rời bỏ anh nữa, anh sẽ chết, câu này là thật đấy”.

Lăng Lạc Xuyên ngồi trên ghế trong phòng bệnh, tay cầm cốc trà, đang suy nghĩ có cần đổ nó đi không. Nguyên nhân có một không hai, trà do Vị Hi pha, anh ít nhiều có chút hoài nghi độ an toàn của cốc trà này.

Nguyễn Thiệu Nam cười nhìn anh: “Yên tâm đi, không có độc”.

Lăng Lạc Xuyên bĩu môi, “Điều này khó nói, anh chưa từng nghe không sợ đao hiệp khách, chỉ sợ mĩ nhân cười ư?”.

Nguyễn Thiệu Nam nhận lấy quả táo Vị Hi vừa gọt, vừa thưởng thức ân huệ của người đẹp vừa châm chọc anh ta, “Cho dù có độc cậu cũng không cần sợ. Ở đây là bệnh viện, sẽ cấp cứu kịp thời. Bác sĩ cũng rất có trách nhiệm, còn mấy cô y tá chảy nước miếng với cậu tuyệt đối sẽ không để cậu đi đời nhà ma đâu'’.

Lăng Lạc Xuyên hừ mũi, “Coi như anh lợi hại! Đồ không có nhân tính”.

Vị Hi thấy buồn cười nhìn hai người đàn ông đấu võ mồm, đây quả thật là cảnh tượng người ngoài khó tưởng tượng nổi, nếu bị giới truyền thông và thuộc hạ của bọn họ nhìn thấy, tên tuổi lẫy lừng cả đời của hai người này bị hủy hoại hoàn toàn chứ chẳng đùa, không chừng còn khiến bao nhiêu người ngạc nhiên, bất ngờ ấy chứ?

Trái ngược với sự phẫn nộ của Lăng Lạc Xuyên, tâm trạng Nguyễn Thiệu Nam lại rất phấn khởi, đắc ý. Mấy ngày nay Vị Hi luôn ở bên cạnh chăm sóc anh, dịu dàng quan tâm, kĩ càng chu đáo, khiến tâm trạng anh thoải mái, động tác ăn uống cũng trở nên khí phách vô cùng.

Vị Hi rót một cốc trà ấm cho anh, không nén được dịu giọng nhắc nhở, “Uống từ từ thôi, bác sĩ nói bây giờ anh phải nhai kĩ nuốt chậm mới có thể dễ dàng hấp thu đồ ăn”.

Anh cười xoa xoa mặt cô, rất nghe lời giảm tốc độ xuống.

“Ông trời ai, trái tim của tôi sắp tan nát rồi. Hai người đại khái thế là được rồi đấy, không thấy ghê à?”. Lăng Lạc Xuyên lấy tay ôm ngực nói như thật.

Nguyễn Thiệu Nam hếc anh ta một cái, “Không chịu được thì cậu có thể đi”.

Nhưng Lăng Lạc Xuyên hoàn toàn không có ý định đi, mắt nhìn Vị Hi nhưng lại nói cho Nguyễn Thiệu Nam nghe, “Chúc mừng anh, cuối cùng đã hoàn toàn mãn nguyện. Có điều anh phải nhớ rằng người con gái tốt như vậy do tôi giúp anh lừa về, anh phải đối xử tốt với người ta đấy”.

Nguyễn Thiệu Nam kéo tay Vị Hi, trả lời một cách hài lòng: “Điều này còn cần cậu phải nhắc?”.

Lăng Lạc Xuyên lại không nghiêm túc chút nào, “Song Vị Hi à, con người anh ta kì thật rất buồn chán, đặc biệt trong việc công, quả là công tư phân minh, không nể tình thân. Nếu có một ngày em chịu không nổi anh ta, nhớ tới tìm tôi nhé, vòng tay của tôi vĩnh viễn rộng mở đối với em”.

Vị Hi chỉ coi như anh ta quen trêu hoa ghẹo liễu, đối với ai cũng giọng điệu này nên cô coi như nghe lời nói đùa.

Ai dè Nguyễn Thiệu Nam lại khẽ cười một tiếng, lạnh lùng nhìn anh ta, vô cùng nghiêm túc đáp lễ: “Nếu thực sự có ngày đó, cậu nên cẩn thận một chút. Cậu biết tôi trước nay hạ thủ sẽ không lưu tình đối với kẻ địch”.

Vị Hi ngồi ở đình nghỉ mát, nhìn đôi vợ chồng tóc hoa râm đang dìu nhau, tản bộ dưới ánh mặt trời phía xa xa. Ánh chiều tà kéo dài bóng họ, giống như chữ “Nhân” lớn.

Đàn ông nói chuyện công việc, cô liền dứt khoát ra ngoài hít thở không khí trong lành. Họ không tránh cô nhưng bản thân cô muốn tránh nghi ngờ. Nói cho cùng, người họ muốn đối phó đồng thời hận đến mức khiến người ta chết mới vui vẻ không phải ai khác, mà chính là cha ruột cô.

Hơn nữa, hai người họ đều là hạng người cười nói mà có thể dụng binh, thật thật giả giả khiến người ta không phân biệt nổi.

Chính dáng vẻ nghiêm túc của Nguyễn Thiệu Nam vừa rồi thực sự khiến cô căng thẳng muốn chết, ai ngờ hai người đàn ông chẳng qua chỉ đùa. Sau khi cười lại giống như không có việc gì, trở lại thân mật như bình thường. Tiết tấu như vậy, diễn xuất như vậy, sáng nắng chiều mưa như vậy thực khiến cô không tiếp nhận nổi.

Cô không theo kịp bước chân họ, điều này là sự thực không thể chối cãi. Mỗi lần nghĩ tới điều đó, cô sẽ cảm thấy một cảm giác bất lực mênh mang. Trước đây là như vậy, giữa họ vẫn luôn ngăn cách bởi một con sông rộng, đứng bên bờ đối diện mãi mãi là Nguyễn Thiệu Nam.

Cô có thể yêu thích, có thể ngưỡng vọng, nhưng cô làm thế nào mới có thể sánh vai cùng anh?

Một mình Vị Hi ngồi bên ngoài rất lâu, ngẩng đầu nhìn trời đã rất muộn rồi. Khi đứng lên lại thấy Nguyễn Thiệu Nambước về phía cô. Cô nhanh chóng thu lại tâm tư, mỉm cười chào đón anh, “Sao anh ra ngoài vậy?”.

“Thấy em mãi không trở lại, anh không yên tâm”.

“Anh ấy đi rồi à?”.

“Ừ”

“Vậy chúng ta về thôi”

“Vị Hi… Đột nhiên Nguyễn Tlnệu Nam kéo tay cỏ, “Em giận rồi, đúng không?”.

Vị Hi có chút kinh ngạc nhìn anh, “Em không giận, sao anh hỏi vậy?”.

“Anh cảm thấy em đang tức giận, nếu em không thích sau này bọn anh sẽ không nói chuyện công việc trước mặt em nữa. Anh không có ý khác, nhưng không muốn em cho rằng anh có ý né tránh em”.

Vài câu nói khiến Vị Hi ấm lòng, việc nhỏ như vậy anh cũng để ý đến.

“Bọn anh không cố ý tránh em chính là không coi em như người ngoài. Em hiểu, chỉ là... Cô dừng lại một chút, đột nhiên cúi đầu, “Em... có thể xin anh một việc không?”

Nguyễn Thiệu Nam nâng cằm cô lên, “Ngốc ạ, làm gì mà khách sáo với anh như vậy? Chỉ cần là yêu cầu của em, một vạn việc anh cũng đồng ý”.

Vị Hi cười, Nguyễn Thiệu Nam ghé sát tai cô, “Trừ một việc - nhà họ Lục”.

Nụ cười của Vị Hi còn chưa kịp thu về liền cứng đờ trên mặt.

Người đàn ông thở dài, “Vị Hi, anh muốn em ở bên anh, làm một người phụ nữ bé nhỏ đơn giản vui vẻ. Cái gì anh cũng không muốn em nghĩ, cái gì cũng không muốn em nhọc lòng. Anh muốn em để toàn bộ thể xác và tinh thần của mình trống không, nhớ anh cũng được, nghĩ đến tranh của em cũng được, chỉ cần em vui vẻ, em làm gì cũng đều được hết. Nhưng anh không muốn những người và những việc vô nghĩa đó làm phiền em, đặc biệt là người nhà họ Lục. Diệt cỏ không diệt tận gốc, hậu họa khôn lường. Đạo lí này chắc em hiểu, đúng không?”

Vị Hi ngẩng mặt lên nhìn anh, “Diệt cỏ tận gốc? Có phải cũng bao gồm cả em? Lẽ nào anh đã quên ư? Em cũng họ Lục".

Người đàn ông ôm cô cười, “Ngốc ạ, sao giống nhau chứ. Được rồi, chúng ta đừng vì mấy chuyện bé xíu vô vị này mà tranh luận nữa. Anh đói rồi, đi ăn với anh, được không?”.

Vị Hi thở dài, anh chính là như vậy, luôn thích đối xử với cô như một đứa trẻ, cho rằng chỉ cần dỗ dành cô là được.

Thực ra trong lòng cô biết rõ, Nguyễn Thiệu Nam dù có thích cô thế nào cũng sẽ không khiến cô trở thành “hồng nhan họa thủy”[1], “vong quốc yêu cờ”[2] của anh. Anh đã ở vị trí cao như vậy, tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân có bất cứ điểm yếu nào, càng đừng nói cho kẻ thù lấy đó làm cơ hội trở tay.

[1] Hồng nhan họa thủy: Mĩ nhân làm hỏng nước nhà.

[2] Vong quốc yêu cờ: Mĩ nhân mất nước.

Nói cho cùng, đối với những người đàn ông có sức mạnh rung trời chuyển đất này, người phụ nữ có tốt đến mấy cũng chẳng qua chỉ là mây trên trời. Đàn ông sau khi rảnh rỗi có thể thưởng thức vẻ đẹp của mây trắng. Nhưng mây chỉ là mây, rốt cuộc không thể mang mưa rào đến được, càng đừng vọng tưởng có thể thay trời đổi đất.

Giọng nói của cô nhỏ đi, “Thực ra em chỉ muốn nói với anh, nhà họ Lục không phải ai cũng đều mang tội ác tày trời. Giống như em gái Ấu Hi của em, khi còn nhỏ đã xảy ra việc ngoài ý muốn, ngã từ trên lầu xuống, bác sĩ nói con bé liệt nửa người, cả đời này phải nằm trên giường. Hơn nữa... trước nay nó chưa từng hại người khác, càng chưa từng hại anh”.

Thấy cô hơi cau mày, Nguyện Thiệu Nam lại dịu giọng dỗ dành cô, “Nhìn em kìa, nói một hồi liền nhíu mày. Được rồi, anh đồng ý với em, sẽ suy nghĩ kĩ chuyện này, được không?”.

Lời đã nói đến đây rồi, Vị Hi còn có thể nói gì nữa. Nguyễn Thiệu Nam chưa từng mặc cả với người ta, không ai dám, cũng không ai có thể làm được điều đó. Bây giờ cho dù là lấy lệ cũng được, dỗ dành cô cũng xong, nhưng anh bằng lòng nhượng bộ vì cô, cô thực sự không còn cách nào yêu cầu thêm nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.