Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 29: Thành phố của những người phụ nữ trang điểm lộng lẫy



Đau khổ kéo dài, giống như ốc sên tràn đầy nhẫn nại di chuyển. Vui vẻ ngắn ngủi, giống như đuôi thỏ vụt qua thảo nguyên mùa thu...

Ngày hôm sau, khi kí tên, Nguyễn Thiệu Nam không đi, chỉ gọi Uông Đông Dương và vài vệ sĩ có kinh nghiệm dày dặn, dặn dò họ đi cùng Vị Hi đến văn phòng luật sư, bảo vệ cô an toàn, đồng thời xử lí công việc liên quan. Vị Hi biết anh không muốn gặp người nhà họ Lục, tránh bản thân đến lúc đó thay đổi.

Quá trình chuyển giao tài sản diễn ra rất thuận lợi, chẳng qua hai bên kí tên vào một đống giấy, tất cả những thứ vặt vãnh khác đều do luật sư toàn quyền đại diện.

Lục Tử Tục ngồi trên xe lăn, không ngừng ho, chỉ vài hôm không gặp, ông ta đã trở nên tiều tụy do căn bệnh giày vò. Nhìn thế nào cũng là bộ dạng gần đất xa trời, chắc đại hạn không còn xa.

Vị Hi không nhìn ông ta, sau khi hai bên kí tên, hàn huyên với luật sư vài câu liền cùng xuống lầu. Ở cửa vốn nên mỗi người một ngả, nào ngờ Lục Tử Tục đột nhiên kéo tay Vị Hi, nước mắt đầm đìa nói: "Vị Hi, hai đứa trẻ đó sau này...".

Lời chưa nói xong, Uông Đông Dương ra hiệu một cái liền có vệ sĩ cao to chặn ông ta lại.

Lục Tử Tục ngồi trên xe lăn thở hổn hển, cô bảo mẫu trẻ tuổi lấy thuốc cho ông ta uống mới dần dần thở được.

Vị Hi không thể nhìn tiếp được tình cảnh này nữa liền nói vói Uông Đông Dương: “Chúng ta đi thôi”.

Sau này, khi Như Phi nghe kể về cảnh tượng ngày hôm đó, cảm khái nói: "Hóa ra người tàn nhẫn nham hiểm, tội ác tày trời thế nào đi nữa, đến khi tiền bạc tiêu tan hết, bị cô lập hoàn toàn chẳng qua cũng chỉ là như vậy".

Vị Hi thở dài, “Đều nói náo nhiệt đều vì lợi lộc mà đến; thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi lộc mà đi. Lúc này mới biết hóa ra thế nhân hồ đồ. Dẫu rằng anh từng oai phong lẫm liệt, đến cuối cùng cũng chẳng qua chỉ là một nấm mồ đơn độc, một vốc đất vàng”.

Như Phi cười lạnh lùng, “Ông ta chí ít cũng chết yên lành, người đáng thương là những người bị ông ta hại, trở thành cô hồn dã quỷ cũng không có nơi khóc thương. Đúng rồi, mấy đứa con của những lão anh cầm thú của cậu làm thế nào?”.

"Mình muốn đưa chúng ra nước ngoài học, tìm môi trường tốt một chút, một nơi người Hoa không bị bài xích".

“Nguyễn Thiệu Nam đồng ý ư?”.

“Anh ấy đã gật đầu từ lâu, mấy ngày nay còn đang giúp mình tìm trường học”.

Như Phi vuốt cằm tỏ ý khen ngợi: “Anh ta thật sự không tệ, quay lưng lại với hận thù chồng chất nhiều thế, bây giờ còn có thể đối xử tử tế với con cháu của kẻ thù. Mình có thể hiểu cách nghĩ của cậu nhưng muốn anh ta hiểu có phần khó khăn, rốt cuộc lập trường khác nhau. Hơn nữa, không ai có thể bảo đảm hai đứa trẻ đó không thể trở thành Nguyễn Thiệu Nam thứ hai, bây giờ anh ta chẳng khác nào giữ lại cho bản thân một hậu họa ngầm. Anh ta không diệt cỏ tận gốc hoàn toàn là vì nể mặt cậu".

Vị Hi gật đầu, thở dài nói: "Mình biết, vì thế mình nhất định phải xử lí việc nhà họ Lục cho tốt, dạy dỗ tốt hai đứa trẻ đó, không thể để lại cho anh ấy chút xíu hậu họa nào. Nếu không, mình thực sự không còn mặt mũi gặp anh ấy".

“Cậu định giải quyết sản nghiệp nhà họ Lục Như thế nào?”.

"Mình sẽ giữ lại căn nhà của nhà họ Lục, mẹ mình luôn thích chỗ đó, bà và Lục Tử Tục làm vợ chồng lâu như vậy, đó là thứ bà nên có. Những thứ khác, một phần mình cũng sẽ không động vào. Đợi hai đứa trẻ đó lớn lên, mình sẽ giao lại toàn bộ cho chúng".

Như Phi nói: “Thực ra mình muốn nói với cậu, cậu không cần đưa toàn bộ cho chúng. Cậu cũng là con gái của Lục Tử Tục, đó cũng là thứ cậu nên được hưởng. Có điều mình biết, nói cũng vô dụng. Cậu hận Lục Tử Tục như vậy, sẽ không cần tài sản của ông ta, cho dù ông ta là cha ruột của cậu”.

Vị Hi cười, “Cậu hiểu là được”.

“Hai người con dâu của nhà họ Lục cũng cùng đi với hai đứa trẻ à?”.

Vị Hi thở dài, “Nghĩ tới điều này mình liền thấy tức giận, hai người phụ nữ đó diễn xong trò tình thân với Lục Tử Tục, thấy mình không thể giúp lại sợ liên lụy đến bản thân, vứt lại hai đứa trẻ rồi chạy một mình.”

Như Phi vỗ vỗ vai cô nói: "Nghĩ thoáng một chút đi, con người vốn ích kỉ, điểm này cậu nhìn thấy còn ít ở Lục Tử Tục sao?".

Nhớ tới chuyện năm xưa, Vị Hi cười lãnh đạm, “Ừ nhỉ, nhiều quá rồi, nếu nói về nhẫn tâm tuyệt tình, ai có thể sánh nổi với ông ta?”.

Sau kì nghỉ Tết dài bảy ngày, ngày đầu tiên đi làm, tập đoàn Dịch Thiên liền công bố với bên ngoài, Dịch Thiên đã thành công trong việc thu mua Thái Hoàng.

Trong chốc lát, mức độ náo nhiệt, xôn xao của dư luận tuyệt đối không kém quốc gia lớn nào đó thay tổng thống. Bởi ai nấy đều biết Thái Hoàng vốn đứng đầu trong giới tài chính, các hào kiệt trong giới đều trông vào nó. Tin tức này được đưa ra có nghĩa là từ nay về sau, giang sơn đã đổi chủ.

Văn phòng, biệt thự của Nguyễn Thiệu Nam, hễ là nơi có thể tìm thấy anh, dòng người "yết kiến chúc mừng" ùn ùn kéo đến.

Anh vốn là người thích yên tĩnh, hiện tại đương nhiên không chịu nổi phiền nhiễu. Thấy việc nhà họ Lục qua bao thay đổi cuối cùng cũng đã có kết cục, dứt khoát kéo theo Vị Hi, hai người cùng bay đi nghỉ ở “Thiên đường cuối cùng của chốn nhân gian”.

Có điều, nơi họ đi không phải Tahiti của Nam Thái Bình Dương mà là vùng giáp ranh giữa Vân Nam và Tứ Xuyên, thành phố cổ nổi tiếng nhất Trung Quốc - Lệ Giang.

Khi Nguyễn Thiệu Nam nghe nói Vị Hi muốn đi Lệ Giang, đã nhìn cô rất kì quái, “Gần quá, vẫn ở trong nước, có gì vui chứ?”.

Vị Hi không đồng ý, vừa chuẩn bị hành lý vừa nói: “Chính vì trong nước mới vui, nước mình, địa phương mình, đồng bào mình, đây gọi là phù sa không lọt ra ruộng người ngoài. Vì sao nhất định phải ra nước ngoài, để người nước ngoài kiếm tiền của anh, anh giàu lắm à?”.

Người đàn ông quả thật dở khóc dở cười, sau đó anh nói với cô: “Không phải em thực sự tiết kiệm tiền cho anh chứ? Vậy không cần. Hơn nữa thủ tục của chúng ta đều xong rồi, không đi rất đáng tiếc”.

"Đương nhiên không phải, em nghe bạn em nói, nơi đó là thành phố của tình yêu. Biết đâu em có thể gặp một người đẹp trai hơn anh, dịu dàng hơn anh, còn là anh chàng đẹp trai giàu có hơn anh. Tới lúc ấy, em sẽ đá anh, kệ anh khóc một mình".

“Nha đầu chết tiệt!”. Nguyễn Thiệu Nam tức tối dùng cánh tay thít cổ cô, “Chẳng trách người ta nói, phụ nữ không thể cưng chiều. Động một tí là uy hiếp anh, càng ngày càng coi trời bằng vung”.

Họ ngồi chuyến bay buổi chiều, lúc chạng vạng hạ cánh ở sân bay Lệ Giang. Khi hai người kéo hành lý vào cổ thành đã là lúc lên đèn.

Toàn bộ thành phố được bao phủ bởi biển đèn màu cam,những căn nhà nhỏ kiểu Nạp Tây một màu tường trắng ngói đen, mái cong cửa gỗ. Dưới mái hiên của từng nhà đều treo đèn lồng giấy màu đỏ, giống như thời gian quay ngược trở lại, mang theo giai điệu cổ xưa.

Trên đường nơi nào cũng có thể bắt gặp những con người ăn mặc đẹp đẽ, vẻ mặt nhàn nhã, đi hàng hai hàng ba, người đẹp nườm nượp, nhìn đến hoa mắt, không biết ai là cảnh đẹp của ai.

Nguyễn Thiệu Nam không nén được than thở, “Chẳng trách em nhất định phải tới nơi này, hóa ra đây là “thành phố phụ nữ”, nhiều cô gái trang điểm xinh đẹp như vậy”.

Họ ở trong thành phố vài ngày, đi dạo khắp các con phố, giết thời gian trong quán rượu, thả đèn hoa đăng, ăn món lẩu thịt dê rừng và thịt sườn sấy khô, đi gần hết nội thành, thế là nghĩ tới việc đi thăm khu du lịch xung quanh.

Nguyễn Thiệu Nam vốn muốn thuê xe đi, nhưng Vị Hi nói: “Chỉ hai chúng ta thì buồn lắm, hoàn toàn không cảm nhận được niềm vui đi du lịch. Những cảnh sắc tự nhiên phải đi cùng những khách du lịch chung chí hướng, cùng "du lịch bình dân" mới có ý nghĩa”.

Nguyễn Thiệu Nam không lay chuyển được cô, đành đồng ý. Thế là họ liên hệ với một anh cả rất nổi tiếng ở địa phương về xe cộ, quyết định đi xe của anh ta.

Người anh cả này tên Thẩm Vĩ, tài xế bậc nhất ở Lệ Giang, đã chạy hơn chục năm con đường này, đưa tiễn vô số khách từ bắc đến nam, kinh nghiệm phong phú, nhân duyên cực tốt. Đừng thấy vóc dáng anh ta lực lưỡng, vẻ mặt hung dữ nhưng lại là người rất tỉ mỉ chu đáo, đối xử bình đẳng với toàn bộ mấy chục khách du lịch trên xe, cho dù là nam hay nữ, ai cũng quan tâm chăm sóc cẩn thận. Vị Hi rất hợp với anh ta, luôn thích quấn lấy anh ta, bắt anh ta kể chuyện xót xa của “kiếp sống phu xe" bao năm, nghe đến nỗi cô không ngừng cảm thán, bội phục.

“Mọi người nghe tôi nói, sáng nay ngủ dậy, tâm trạng tôi vô cùng kích động. Thấy mọi người vui vẻ, thực ra trong lòng tôi...".

Đây là lời mào đầu anh cả Thẩm nói hàng sáng, giọng Phúc Kiến, lời nói rườm rà, luôn thích kéo dài âm cuối của chữ cuối cùng, ngữ khí làm bộ làm tịch, thường khiến người ta nhớ tới đối thoại trong phim của Châu Tinh Trì.

Vị Hi ngồi phía sau bịt miệng cười trộm, cầm máy ảnh, điều chỉnh góc máy, bắt đầu chụp lén. Nguyễn Thiệu Nam ngồi bên cạnh, đầy cô một cái, “Em làm gì vậy?”.

“Suỵt...". Vị Hi giơ ngón tay lên miệng anh, thì thầm nói, "Chụp anh ấy. Sau này chúng ta mời anh ấy ăn cơm, anh ấy nếu dám không đến, chúng ta liền đưa lên mạng, phơi ra nội tình bên trong của anh ta.”

Nguyễn Thiệu Nam bị cô chọc cho bật cười, nhéo mặt cô, trách: “Cô nhỏ này, em xấu xa nhỉ, coi chừng sau này gặp báo ứng".

Mấy ngày sau, họ được chiêm ngưỡng Mai Lí Tuyết Sơn tráng lệ, chiêm ngưỡng chùa Đông Trúc Lâm linh thiêng, đi bộ lên Hồ Khiêu Hiệp[1] cao và hiểm, cưỡi ngựa tham quan thôn Vũ Bộc xinh đẹp.

[1] Hồ Khiêu Hiệp: Khe sâu nhất của Trung Quốc, là một phần của Tam Giang Tịnh Lưu đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới.

Còn ngồi tám tiếng đồng hồ trên ô tô, đến gần hồ Lô Cô được mệnh danh “Nữ Nhi quốc cuối cùng". Họ chèo thuyền trên hồ, người phụ nữ lái thuyền hát bài hát sơn ca mộc mạc, mặt hồ như rải mứt táo vàng, nước hồ trong vắt, xanh lục, tươi non đáng yêu.

Trạm cuối cùng, họ tới Shangri-la có tiếng “Nhân gian trên trời".

Đứng trên thảm cỏ của cao nguyên Shangri-la, ngắm mây ngũ sắc ngập trời, nhuộm tầng tầng lớp lớp lên khe hẹp giữa núi và sông, khoảng cách giữa con người và bầu trời trở nên rất gần, như hợp thành một trong nháy mắt.

Anh Thẩm than thở, “Đáng tiếc, các bạn đến không đúng lúc. Tháng bảy, tháng tám, thảm cỏ nơi đây mới đẹp nhất, hoa du mạch vàng óng, hoa khoai tây màu tím, trải dài ngút mắt. Tới tháng mười, khắp núi đều là hoa lang độc, đỏ như máu, thật hiếm có cảnh sắc như vậy".

Nghe anh ta nói thế, Vị Hi thầm hối hận trong lòng, nuối tiếc nói: “Chúng ta nên đổi khi khác đến đây, đã bỏ lỡ cảnh đẹp vô cùng của nhân gian, thật đáng tiếc”.

Nguyễn Thiệu Nam cười, "Nha đầu ngốc, nếu em thích, sau này chúng ta lại đến nữa là được. Cảnh đẹp ở đây, nó không chạy mất đâu, không cần cảm thấy tiếc nuối".

Sau khi trở về từ Shangri-la, kì nghỉ dài của họ cũng kết thúc. Nguyễn Thiệu Nam đặt vé về, họ mang theo vài túi lớn đồ lưu niệm mua ở cổ thành, thu hoạch khá lớn.

“Đau khổ kéo dài, giống như ốc sên tràn đầy nhẫn nại di chuyển. Vui vẻ ngắn ngủi, giống như đuôi thỏ vụt qua thảo nguyên mùa thu...".

Vị Hi nhớ mang máng đây là câu thơ nữ anh hùng bắn tia của liên bang Xô Viết thời kì "Thế chiến thứ hai" thích nhất.

Không biết vì sao khi ngồi trên máy bay cô lại nhớ đến câu thơ này.

Cô quay mặt nhìn Nguyễn Thiệu Nam đang chuyên tâm làm việc. Anh lại trở thành một con người khác, hôm qua giống như đứa trẻ cười vô tư, hôm nay lại trở về là một con mãnh thú được đúc từ xi măng cốt thép, quái vật ăn thịt của tiền bạc và vật chất.

Có lúc cô thực sự rất khâm phục anh, trong chớp mắt có thể thay đổi nhanh như vậy, triệt để như vậy.

Khó trách anh có thể đứng đầu “chuỗi tuần hoàn thức ăn", không phải không có lí do.

“Đúng rồi, khi nào em khai giảng?”. Người đàn ông tranh thủ thời gian uống cà phê hỏi cô.

“Tháng ba ạ".

Nguyễn Thiệu Nam gật đầu, “Ngày hai mươi tám tháng này...".

“Là sinh nhật anh”. Vị Hi tiếp lời, "Em nhất định sẽ dành tất cả thời gian ngày hôm đó, chuyên tâm chờ đợi anh tuyên gọi, anh Nguyễn".

Nguyễn Thiệu Nam cười, xoa mặt cô, "Bao năm rồi anh không có một buổi sinh nhật ra hồn, lần này nhất định phải chúc mừng thật tử tế".

“Anh muốn quà gì?”.

Anh ghé lại gần, cắn lên tai cô, giọng nói ám muội, "Biết rõ còn cố ý hỏi...".

Sau khi xuống máy bay, Nguyễn Thiệu Nam đi thẳng tới công ty. Vị Hi trở về biệt thự, hành lí của hai người đều đã sắp xếp xong, mang theo quà cho Như Phi, không màng nghỉ ngơi liền tới chỗ cô ấy.

“Cậu chắc cậu không đem cả Lệ Giang về chứ?”. Như Phi nhìn đống quà chất như núi, không nén được hỏi cô.

“Ôi, thấy gì thích thì mua một chút, không biết sao lại chất đống nhiều như vậy”. Vị Hi cũng hối hận với sự xa xỉ của mình.

Như Phi bắt đầu mở quà, vừa mở vừa hỏi: “Sao? Bên đó vui không?”.

Vị Hi nằm trên giường nhớ lại, “Nhân gian trên trời, đẹp không sao tả xiết". Đột Nhiên cô nhớ ra gì đó, bật dậy nói, “Mình phải đi đây, hai mươi tám là sinh nhật anh ấy, phải chuẩn bị quà cho anh ấy”.

Như Phi xì một tiếng, “Anh ta chẳng thiếu cái gì, còn cần cậu tặng ư?”.

“Sao như nhau được? Trước đây anh ấy đều tự tặng quà cho mình, bây giờ mình nghĩ đến liền cảm thấy anh ấy rất đáng thương".

Như Phi cầm chiếc váy chim công màu xanh lên nhìn vào gương, hỏi: “Vậy đã nghĩ ra mua quà gì chưa?”.

Nói tới đây, vẻ mặt Vị Hi đầy lo lắng, “Trước khi chúng mình đi du lịch, anh ấy rất thích một mẫu bật lửa sao thổ của Vivienne Westwood. Anh ấy nói trước đây luôn muốn mua, đáng tiếc khi đó màu bạc mà anh ấy thích lại hết hàng. Mình vừa gọi điện cho chủ cửa hàng, ông ta nói đã có, bảo mình tốt nhất hôm nay đến lấy, mẫu đó vô cùng đắt khách, ông ta không thể giữ lại lâu”.

Như Phi lè lưỡi, “Sao thứ mà vị nhà cậu thích đều là loại số lượng có hạn vậy? Chiếc bật lửa đó toàn thế giới mới sản xuất năm trăm cái, trên mạng đã nướng đến hơn hai vạn rồi, giá bên ngoài chỉ sợ còn cao hơn nhỉ? Tự cậu mua nổi không?”.

“Mấy hôm trước sửa tranh cũng kiếm được ít tiền, đáng tiếc vẫn còn thiếu một nghìn".

Như Phi lại lấy chiếc vòng cồ đá màu ngọc lam, phối hợp với chiếc váy rất hợp, "Dù sao cũng thiếu một nghìn, cậu lấy từ chỗ khác, anh ta cũng không biết".

"Trời biết đất biết, mình biết cậu biết. Ai bảo không có người nào biết".

Như Phi quyết định cho cô, “Hoặc tặng thứ khác đi, chỉ cần là đồ cậu tặng, anh ta đều sẽ thích".

“Đương nhiên anh ấy sẽ thích, nhưng đó không phải là thứ anh ấy muốn có nhất. Anh ấy luôn cho mình thứ tốt nhất, mình đương nhiên cũng muốn làm như vậy đối với anh ấy".

Như Phi thật phục cô, “Bà cô ạ, vậy cậu nói làm thế nào?”.

“Thực ra, có một cách...". Vị Hi định nói lại thôi.

“Cách gì?”.

Vị Hi liếc cô một cái, “Không nói với cậu. Mình đi đây, những thứ đó đều là của cậu cả, từ từ mở ra đi nhé".

Như Phi mặc chiếc váy chim công xoay một vòng trước gương, rất mãn nguyện, làm mặt quỷ với cái lưng của Vị Hi, “Không nói thì thôi, đồ thấy sắc quên bạn".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.