Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 43: Liễu rủ hoa cười



Anh dường như nhìn thấy nữ thần Ánh sáng đang vẫy tay với mình, non xanh nước biếc, ánh nắng chiếu sáng khắp nơi, hồ trên toàn thế giới đều hóa thành bơ.

Lần này Lăng Lạc Xuyên rất giữ chữ tín, ăn cơm tối xong, chưa tới tám giờ liền đưa Vị Hi về nhà.

“Đồ ăn của nhà hàng này càng làm càng khó ăn, lần sau chúng ta đổi nhà khác”.

Vị Hi cười, dùng ngôn ngữ kí hiệu nói: “Buổi tối lái xe cẩn thận". Cầm đồ của mình lên, chuẩn bị lên lầu.

“Đúng rồi, suýt quên". Lăng Lạc Xuyên kéo cô lại, “Vốn hôm nay hẹn em ra ngoài là có thứ này cho em”.

Vị Hi quay đầu nhìn một cái, anh lập tức ngoan ngoãn buông tay, sau đó rút ra một chiếc chìa khóa đặt vào tay cô, “Đây là chìa khóa nhà anh, chính là nơi lần trước em đến. Sau này nếu không mang chìa khóa mà không vào được nhà thì tới chỗ anh, đừng một mình mặc đồ ngủ chạy lung tung trên đường. Còn cái này...” Anh lại rút ra một túi thêu nho nhỏ, lấy ra một mảnh giấy từ trong túi thêu, đưa cho cô.

Vị Hi cúi đầu xem, trên đó viết địa chỉ công ty, địa chỉ biệt thự của Lăng Lạc Xuyên, còn có số điện thoại di động, số máy bàn, số điện thoại công ty anh... Tất cả cách thức liên lạc có thể nghĩ đến, anh đều viết lên đó. Ngoài ra, phía dưới còn viết một dòng chữ nhỏ: Cô gái này hay quên, dễ đi lạc. Nếu có người nhặt được, mong nhanh chóng trả về, chủ sở hữu nhất định hậu tạ, nhưng nếu có chút thương tổn, chủ sở hữu chắc chắn truy đuổi đến cũng, xin hãy cân nhắc.

Vị Hi bật cười, Lăng Lạc Xuyên đặt mảnh giấy vào trong túi thêu, quàng lên cổ Vị Hi, dặn dò: “Mảnh giấy anh đã ép plastic rồi, không sợ thấm nước mưa, sau này phải đeo hàng ngày, về sau nếu bệnh cũ tái phát ở trên đường thì cúi đầu nhìn, cho dù không ai nhặt được em, tự em cũng có thể tìm thấy anh, không đến nỗi tự đánh mất mình".

Vị Hi Nhìn chiếc túi thêu tinh xảo ấy, hỏi bằng ngôn ngữ kí hiệu: “Sao anh nghĩ ra được?”.

“Cái này là tình cờ mấy hôm trước xem một bộ phim, nam chính còn thảm hơn cả em, chỉ có thể nhớ được chuyện xảy ra trong mười lăm phút, anh ta mang theo rất nhiều mảnh giấy nhỏ bên người, còn xăm tên người yêu anh ta trên người. Anh lại không thể xăm mấy thứ này lên người em, vừa đau vừa xấu, đành để em đeo vậy..."

Vi Hi hai tò mò, dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi anh: “Phim tình yêu ạ?”.

Lăng Lạc Xuyên Nhìn không hiểu, cô nhớ ra, anh vẫn chưa biết nhiều về ngôn ngữ kí hiệu, thế là lại viết ra giấy một lượt.

Người đàn ông nhìn xong cười cười, “Là phim báo thù”.

Vị Hi lắc lắc đầu, viết trên giấy: “Thật đáng tiếc, vốn tưởng sẽ có một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ. Muộn rồi, nếu không còn việc gì, em lên đây".

Lăng Lạc Xuyên gật đầu, Vị Hi cầm sách và ba lô của mình, đang định mở cửa xe...

“Vị Hi…".Lăng Lạc Xuyên đột nhiên gọi cô.

Vị Hi quay đầu lại, dùng một tay ra dấu: “Còn chuyện gì à?”.

“Em vừa nói, em cược lương tâm anh. Nếu anh căn bản không có, em không sợ mình không thu hồi được vốn ban đầu à?”.

Vị Hi hơi kinh ngạc nhìn anh, lắc đầu, viết: “Em không nghĩ nhiều đến vậy. Chỉ cảm thấy nếu anh muốn làm gì thì anh đã làm từ lâu rồi, không đợi đến ngày hôm nay".

“Ha ha..Người đàn ông nhìn ánh đèn Neon nơi xa bật cười, “Hôm nay anh mới biết, hóa ra tâm tư đơn giản mới là vũ khí đáng sợ nhất trên thế giới này".

Anh quay mặt lại, ánh mắt nhìn cô phức tạp, “Rất kì lạ, có lúc anh lại hi vọng em hận anh thấu xương, hi vọng những lời em nói đều là giả dối. Anh thậm chí hi vọng em là một người phụ nữ lòng dạ hiềm ác khó lường, lòng đầy hận thù. Tất cả mọi thứ em làm đều là để lợi dụng anh báo thù anh ta. Nếu như vậy, anh có thể nhẹ nhõm hơn một chút, có thể buông tay, đối xử với em theo ý muốn. Đáng tiếc, em không thế. Người con gái đáng yêu, đến nửa lí do đường đường chính chính em cũng không để lại cho anh..

Anh giơ tay ra, dường như muốn vuốt ve gương mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp dưới ánh đèn của cô. Cô không hề động đậy nhưng cánh tay đó lại dừng giữa không trung, anh cười, “Anh sẽ tuân thủ lời hứa với em, tìm lại lương tâm anh đã đánh mất, làm một quý ông khiêm nhường. Vì thế, em không cần lo lắng mình sẽ bị lỗ vốn tất cả”.

Vị Hi nhìn anh, cúi đầu viết: “Trên thế giới này không phải chỉ có hai con đường”.

Lăng Lạc Xuyên nhất thời chưa hiểu ra, “Ý gì vậy?”.

“Vài hôm nữa là Trung thu. Em rất nhớ hồ sen nơi khu phố cổ, cả món lẩu cay thơm ngon của Nhà hàng Tử Xuyên. Nếu tối Trung thu anh có thời gian, chúng ta cùng đi xem nhé?”.

Lăng Lạc Xuyên Nhìn mảnh giấy, lại nhìn Vị Hi, quay mặt nhìn con đường đèn màu rực rỡ về đêm ở phía trước, lại cúi đầu, lúc này mới bật cười, “Em đang mời anh à?”.

“Anh có thể phát huy tối đa sức tưởng tượng của mình nhưng em chỉ coi như mời lại anh, cảm ơn anh đã chăm sóc, quan tâm em những ngày qua".

Vị Hi đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn mở ba lô của mình ra, cầm một tờ bảng nghỉ phép cho anh, sau đó viết: “Năm nay kì nghỉ dài hạn như Trung thu, Quốc khánh rất rải rác, đây là bảng nghỉ phép em tự vẽ, tặng anh một cái, coi như quà đáp lễ cái túi”.

Lăng Lạc Xuyên cúi đầu nhìn, đó là một tờ giấy vẽ đầy hình sói xám. Thời gian nghỉ đều vẽ thành mặt cười ngây ngô, thời gian đi làm lại là bộ dạng bị đánh sưng đầu.

Đây là lần đầu tiên Vị Hi mời anh, tặng quà anh.

Đối với Lăng Lạc Xuyên mà nói, quả thật là việc khó tin như lên trời, việc vui hàng đầu từ xưa đến nay. Bề ngoài trông có vẻ bình thường nhưng trái tim anh như đang nhảy múa.

Vị Hi thấy anh chỉ lo cúi đầu cười, liền viết lên giấy: “Nếu không còn việc gì, em thực sự phải lên đây”.

Nhưng người đàn ông nắm lấy đôi tay cô, “Vị Hi, nói cho anh biết, con đường thứ ba là gì? Em không nói rõ ràng, anh sợ mình không ngủ nổi".

Vị Hi nhìn tay mình, Lăng Lạc Xuyên lập tức buông ra. Vị Hi viết bốn chữ trên tờ giấy, xé mảnh giấy đặt vào tay anh.

Anh cúi đầu nhìn, bốn chữ đó không phải cái gì khác mà lại là “liễu rủ hoa cười[1]”.

[1] Liễu rủ hoa cười: Ám chỉ tìm thấy lối thoát, thấy hi vọng nơi đường cùng.

Liễu rủ hoa cười, liễu rủ hoa cười... Lăng Lạc Xuyên đọc đi đọc lại bốn chữ này, sau đó khóe miệng cong lên, bật cười lớn, thực sự vui mừng đến mức không thể diễn tả nổi.

Bốn chữ này đối với anh mà nói thật sự rất quan trọng, quá quan trọng. Anh dường như nhìn thấy nữ thần Ánh sáng đang vẫy tay với mình, non xanh nước biếc, ánh nắng chiếu sáng khắp nơi, hổ trên toàn thế giới đều hóa thành bơ.

Vị Hi thấy người đàn ông bên cạnh nắm tờ giấy, cười một mình không ngừng. Thế là cô lặng lẽ cầm đồ của mình mở cửa ra về.

Nhưng vẫn chưa đi xa nửa mét liền nghe thấy đằng sau có người gọi mình: “Vị Hi…".

Cô vô thức quay đầu, vẫn chưa nhìn rõ liền bị một đôi tay mạnh mẽ kéo lại, cả người lao vào vòng tay ấm áp của anh.

Thế giới đông đúc, nhộn nhịp trong chớp mắt trở nên tối om, tất cả ánh sáng biến mất, cô buông thõng tay đứng đó, ba lô trên vai rơi xuống, sách trong tay cũng rót xuống đất. Cô dường như nhìn thấy hết tình cảnh nửa cuộc đời mình.

Quá khứ có gì, tương lai có gì, những đau khổ, trắc trở, vết thương chẳng chịt, mưa gió tanh mùi máu ấy... sau đó tất cả mọi thứ dần dần mơ hồ, lại từ từ rõ ràng, cuối cùng tựa như cánh hoa bay lả tả đầy trời trong cơn gió của năm tháng, bay theo gió, mãi mãi không trở lại.

Thấy ánh mắt khác thường của người đi đường, người trong vòng tay hai ngọ nguậy, lúc này Lăng Lạc Xuyên mới nuối tiếc buông tay, cúi người nhặt ba lô và sách của cô lên.

“Anh đưa em lên nhé?”.

Vị Hi lắc đầu, cầm đồ của mình, quay người lên lầu. Sắp vào tới cổng, anh vẫn hét lên: “Này, người đẹp, không cho anh đưa em lên, coi chừng gặp dê xồm đấy".

Vị Hi quay người, ra dấu: “Anh chẳng phải chính là tên dê xồm bậc nhất ư?".

Lăng Lạc Xuyên dựa vào cửa xe, cười lắc đầu, “Anh không hiểu, nhưng anh biết, em nhất định đang mắng anh”.

Vị Hi cúi đầu cười, sau đó ngước đôi mắt long lanh nước nhìn anh, ra dấu gọi điện thoại, “Liên lạc bằng điện thoại'’.

Lăng Lạc Xuyên nhìn cô lên lầu, nhìn lối lên cầu thang cười một lúc, lại cười với đèn đường, hoàn toàn không cảm thấy ánh mắt khác thường của người đi đường. Sau đó quay một vòng, trở lại xe, nhìn mảnh giấy đó, cầm lên xem lại lần nữa.

Xem rồi cười, cười rồi xem, phát hiện bốn chữ này viết thật đẹp. Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm của khu dân nghèo, lại cảm thấy ánh trăng hôm nay thật đáng yêu, bầu trời quả thật rất đẹp.

Di động reo, Lăng Lạc Xuyên tưởng Vị Hi gọi, ấn nút nghe, nghe thấy giọng nói của thư kí, không nhịn được bật cười, nói bằng giọng dịu dàng gấp mấy lần bình thường: “Có chuyện gì vậy?”.

Người ở đầu bên kia điện thoại có chút ngạc nhiên, ngơ ngần mất nửa giây mới nói: “Anh Lãng, thư kí của anh Lã nói bởi vì “Dự báo thời tiết” thông báo sắp tới sẽ có bão đổ bộ vào đất liền, họ sợ ở đây quá lâu, muốn tối nay bàn bạc với anh về kế hoạch họp tác một chút. Em đã nói với họ, sau tám giờ anh không bàn chuyện công việc, nhưng họ lại thỉnh cầu một lần nữa, vì vậy…"

“Không sao, vậy thì bàn bạc. Mấy hôm nữa là Trung thu rồi, không thể để người ta không được về nhà đón tết”.

Thư kí lại ngạc nhiên, hơi nghi ngờ đây có phải là sếp của mình không, “Nếu anh thấy không có vấn đề gì, em sẽ thông báo cho họ. Ngoài ra, em vừa nghe ý họ thì hình như họ hi vọng chúng ta nhường năm phần trăm. Em đã theo ý anh mà từ chối…"

“Năm phần trăm thôi, nhường thì nhường, không sao hết'’. Lăng Lạc Xuyên vừa nói vừa dán tờ thời gian nghỉ lễ Vị Hi tặng anh lên chỗ dễ nhìn thấy nhất trong xe, càng nhìn càng đáng yêu.

Thư kí lại nghi ngờ mình chưa nói rõ ràng, lại lặp lại một lần nữa, “Anh Lãng, họ yêu cầu chúng ta nhường tiếp năm phần trăm, điều này đồng nghĩa với việc mất đi vài triệu lợi nhuận, chúng ta thực sự phải nhường ư?".

“Vài triệu thôi mà, lại chẳng phải con số to tát gì. Người ta công ty nhỏ chẳng dễ dàng, hơn nữa sắp ngày lễ, mọi người đều vui vẻ."

Thư kí gần như nghi ngờ anh bị trúng tà, ở bên anh bao năm như vậy, vẫn biết Lăng Lạc Xuyên xảo quyệt nhất trên thương trường, chưa từng thấy anh nhân tính như vậy.

“Được rồi, cứ quyết định như vậy đi. Cô bảo họ đợi tôi ở khách sạn, bây giờ tôi qua".

Thư kí đặt di động xuống, lại kiểm tra số điện thoại một lần nữa, mới dám chắc chắn mình không gọi nhầm số.

Lăng Lạc Xuyên bật đài, chỉnh sang kênh âm nhạc, nhanh nhẹn khởi động máy, chiếc xe vội vã chạy như bay dưới ánh đèn Neon của thành phố.

Đài đang phát một bài hát tiếng Anh với giai điệu du dương, là Only one của Alex Band. Lăng Lạc Xuyên hạ cửa xe xuống, để gió đêm mát lạnh thổi vào, dường như Nhìn thấy ánh sao đầy trời cùng nhau nhảy nhót với giai điệu bên tai.

One life to live One love to give

One chance to keep from falling

One heart to break

One soul to take us

Not to forsake us

Only One

Only One

“Các bạn thính giả, bài hát chính của tuần này là bài Only one trong bộ phim truyền hình đang hot ở Mỹ ‘Nhật ký ma cà rồng’. Nối tiếp sau đợt sốt vé series phim điện ảnh Chạng vạng, phim điện ảnh và truyền hình lấy chủ đề chính là tình yêu giữa ma cà rồng và con người đang thịnh hành ở Mỹ cực kì được giới trẻ ưa thích Đối với hiện tượng này, có lẽ chúng ta có thể hiểu rằng: Khát vọng của con người với tình yêu chân chính đã vượt qua cả sự quý trọng tính mệnh. Khi tình dục nồng nàn nhất, cũng là lúc nguy hiểm cho tính mạng nhất. Các bạn, khi người yêu dấu đứng ngay trước mặt bạn. tình yêu và dục vọng, hủy hoại và bảo vệ, bạn sẽ chọn điều gì? Hay bạn sẽ nói, không cần lựa chọn, giao hết thảy cho vận mệnh, chỉ bởi tình yêu chân chính tựa như máu...".

Lăng Lạc Xuyên lắc đầu khẽ cười, đột nhiên phát hiện bản thân đã già rồi, không còn quen với trò vui của giới trẻ, lại thưởng thức lời bài hát, bỗng phát hiện ra nó thật hợp với tâm trạng mình lúc này.

Một cuộc đời để sống, một tình yêu để trao, một cơ hội để giữ; một trái tim để tan vỡ. một tâm hồn để dẫn lối, và không bỏ rơi ta, chỉ có một mà thôi, chỉ có một mà thôi...

Anh quay mặt nhìn ánh đèn lờ mờ của thành phố, anh mong đợi tình yêu chân chính như máu, nhưng giờ này phút này, tình cảm dâng trào từ trái tim anh không phải chiếm hữu và dục vọng mà là hi vọng của liễu rủ hoa cười cùng nỗi nhớ nhưng vô bờ bến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.