Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 52: Thắng tất cả nhưng lại thua thiên hạ



Anh không bằng mấy người kĩ nữ đứng đường trong khu đèn đỏ. Thứ kĩ nữ bán là bản thân, còn thứ anh bán là một người phụ nữ sống vì anh, chết vì anh, không màng tất cả vì anh.

Cơ thể Trì Mạch phục hồi rất nhanh, Như Phi cười, anh căn bản chính là động vật hoang dã, trời sinh trời dưỡng, cho dù không có thuốc, bản thân cũng có thể bình phục.

Ở trường học Vị Hi càng trở nên trầm mặc hơn trước, ngôn ngữ bất tiện, vốn dĩ ít bạn bè, thêm nữa Hiểu Phàm bận việc du học, cô càng thấy rõ mình cô đơn.

Có điều lúc này, đây chính là điều cô hi vọng. Thời gian này, ngoài giờ học, cô không đến viện chăm sóc Trì Mạch thì lại ra quảng trường vẽ tranh.

Lãng Lạc Xuyên không còn đến tìm cô nữa, có lẽ anh đã quên cô. Rốt cuộc thế giới bao la rộng lớn, muôn nghìn màu sắc rực rỡ. Mĩ nhân nhiều như vậy đang đợi lọt vào mắt xanh của anh, còn cô chẳng qua chỉ là một trong hàng vạn đóa hoa, đóa hoa không vừa ý nhất. Quên rồi, cũng chẳng có gì to tát.

Rời xa những người và những chuyện đó, lòng cũng dần phẳng lặng trở lại. Cô không có thời gian cũng không có tư cách dung túng bản thân mình quá coi trọng tình yêu, đa sầu đa cảm. Sắp tốt nghiệp, cô chỉ muốn tranh thủ từng giây từng phút.

Trì Mạch từng nói, bản thân còn sống chính là một thắng lợi.

Cách nói này tuy có chút tự an ủi nhưng lại là động lực lớn nhất của cô lúc này. Cô vẫn còn sống, không phải ư? Tuy chịu nhiều áp bức và lăng nhục, tổn thương, đả kích, chế giễu như vậy, nhưng cô vẫn đang sống, vậy là đủ rồi.

Trì Mạch rất lo cho cô, tuy lúc Vị Hi đến bệnh viên thăm anh, cổ và cổ tay đều thoa lớp phấn dày, vẫn không tránh được ánh mắt sắc bén của anh.

Song cô không muốn nói. Trì Mạch luôn hiểu tính cách cô, sao có thể làm khó cô chứ? Việc này cũng đành coi như tảng đá đè nén trong tim.

Thời gian dần trôi, bất giác chỉ còn một ngày là tới Trung thu. Vết thương gãy xương của Trì Mạch tuy chưa khỏi nhưng về nhà tĩnh dưỡng cũng được. Để về nhà đón tết, hôm nay đã quyết định xuất viện.

Vị Hi có tiết học, không đến đón anh. Như Phi đi làm thủ tục xuất viện nhưng khi cô làm xong mọi thứ, trở về phòng bệnh tìm anh, Tri Mạch gãy xương chưa khỏi đã không thấy đâu rồi.

Đây là một nhà hàng của Pháp, bình thường phải xếp hàng đợi rất lâu mới có chỗ ngồi. Nhưng hôm nay, ở đây ngoài một bàn khách thì không còn ai khác. Nguyên nhân không gì khác, người khách dùng cơm kia đã bao toàn bộ nhà hàng.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn người đàn ông ngồi đối diện, tay trái vẫn bó bột, cười nói: “Xem ra anh hồi phục cũng khá".

Trì Mạch lạnh lùng nhìn Nguyễn Thiệu Nam đang trong trạng thái phấn chấn, nhớ tới mình vừa nãy rõ ràng còn ở trong phòng bệnh, nhưng mở mắt lần nữa, người đã ở nơi đây.

Đây không phải con đường mà thương nhân chân chính nên đi, anh bất giác thấy sợ hãi, người đàn ông đối diện giống như một đầm sâu, mà nước trong đầm này quá sâu, quả thật không thể dò nổi.

“Anh Nguyễn đưa tôi đến nơi này chắc không phải để mời cơm chứ?”.

Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, đưa miếng thịt bò bít tết vào trong miệng, sau khi chậm rãi ăn xong mới tao nhã lau miệng, “Đương nhiên không phải, tôi muốn làm ăn với anh Trì".

Trì Mạch không nén được bật cười, “Anh Nguyễn muốn mua gì ở tôi? Vị Hi chăng? Thật xin lỗi, cô ấy và tôi không phải thứ quan hệ đó. Cô ấy chỉ thuộc về chính bản thân cô ấy, anh tính nhầm rồi".

Nguyễn Thiệu Nam nâng li rượu, lắc đầu nhìn anh, “Tôi đương nhiên biết các người không phải thứ quan hệ đó. Nếu phải, anh cho rằng anh vẫn còn mạng ngồi đây ư?".

Trì Mạch biến sắc, Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Thứ tôi muốn mua là sự yên tĩnh. Vị Hi cần một môi trường yên tĩnh, suy nghĩ thật rõ ràng một vài chuyện. Tôi không hi vọng bất kì ai quấy rầy cô ấy. Tôi sẽ đưa anh một món tiền, đủ anh tiêu cả đời. Anh đi xa được bao nhiêu thì đi bấy nhiêu, đừng quay trở lại làm phiền cô ấy nữa. Anh nên biết, không phải mỗi lần anh đều may mắn thế, có người quỳ xuống cầu xin cho anh. Cũng không phải mỗi lần cô ấy quỳ xuống đều có tác dụng, điều này phải xem đối tượng cô ấy quỳ là ai".

Đột nhiên Trì Mạch hiểu ra tất cả, nắm chặt tay phải lại. Nguyễn Thiệu Nam thấy trán anh nổi gân, bất giác bật cười.

“Anh Trì, nếu tôi là anh sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Không chỉ có anh mới từng làm tay đấu tự do. Cũng có thể nói xử lí anh cũng không cần tự tôi động thủ”.

Trì Mạch nhìn gương mặt kiêu ngạo, cầm chắc phần thắng của người đối diện, anh cười, “Anh Nguyễn, kì thực tôi vẫn luôn rất tò mò về anh. Càng hiểu Vị Hi, tôi càng tò mò về anh. Tôi luôn muốn biết rốt cuộc một người thế nào có thể đối xử với cô ấy như vậy. Bản thân anh ta tung ra vài triệu vì thể diện trong một cuộc đấu thầu lại có thể giương mắt nhìn người phụ nữ của mình không có tiền khám bệnh, lưu lạc đến mức đi vay nặng lãi, cuối cùng phiêu bạt nơi đầu đường xó chợ. Bản thân anh ta mỗi bữa đều là sơn hào hải vị, nhưng cô ấy đến tiền mua thuốc giảm đau cũng không có. Hôm nay thấy anh, cuối cùng tôi đã hiểu. Hóa ra, anh căn bản chính là một kẻ mặt người dạ thú. Tôi thực sự thấy không đáng cho Vị Hi. Năm đó, cô ấy chỉ vì một câu nói dối của anh, mà uổng phí cơ hội du học không nói, lại từng bậc vừa đi vừa quỳ lên đến chùa Tứ Phương để cầu nguyện cho anh. Anh có thể tưởng tượng được không? Tròn chẵn chín trăm chín mươi chín bậc, khi ấy vẫn là mùa đông, có tuyết lớn, cô ấy gần như hôn mê trên bậc thềm đáng chết ấy. Để mua tặng anh món quà sinh nhật vừa lòng, không muốn lấy tiền của anh, lại muốn anh vui vẻ, cô ấy lấy hết sạch tiền bản thân vất vả tiết kiệm ra, cuối cùng vẫn thiếu một nghìn tệ," Trì Mạch dừng lại một chút, dằn từng tiếng "Đó là tiền cô ấy bán máu...".

Đột nhiên Trì Mạch cầm li rượu rót đầy trên bàn, thuận tay giơ lên hất toàn bộ lên gương mặt sửng sốt của Nguyễn Thiệu Nam, hung hãng chửi: “Lương tâm của anh vứt mẹ nó cho chó ăn rồi à?!”.

Người đứng hai bên chờ phục vụ vừa định ra tay, Nguyễn Thiệu Nam giơ tay ngăn họ lại, chất lỏng màu đỏ chảy từ má xuống, tựa như hai hàng nước mắt màu đỏ.

Nhưng Trì Mạch chưa nói xong, anh nhìn người đàn ông ăn mặc sang trọng trước mặt, cười nhạt nói: “Anh không bằng mấy người kĩ nữ đứng đường trong khu đèn đỏ. Thứ kĩ nữ bán là bản thân, còn thứ anh bán là một người phụ nữ sống vì anh, chết vì anh, không màng tất cả vì anh. Khi anh ôm ấp những cô gái khác, có từng nghĩ cô ấy đã chịu đựng sự hành hạ như thế nào chưa? Khi anh vô cùng vui vẻ, có từng nghĩ chân anh đang giẫm đạp lên hài cốt cô ấy chưa? Sao? Bây giờ hối hận rồi à? Anh tưởng rằng nhanh chóng đuổi tất cả những người bên cạnh cô ấy đi, cô ấy liền trở về bên anh ư? Anh đừng nằm mơ! Cho dù con người làm gì thì cũng có ông trời chăm chú dõi theo! Anh làm biết bao việc tàn nhẫn như vậy, nhất định sẽ có báo ứng, tôi sẽ đợi đến ngày đó".

Trì Mạch đứng lên bỏ đi, người hai bên nhìn ông chủ của mình, chỉ thấy anh dùng khăn ăn từ từ lau rượu trên mặt, sắc mặt vô cảm xua xua tay, “Để anh ta đi".

Trì Mạch không thèm nhìn anh nữa, quay người rời đi.

Nguyễn Thiệu Nam quay mặt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, đường phố vẫn phồn hoa, người qua kẻ lại, vội vội vàng vàng. Lần đầu tiên anh phát hiện hóa ra đây là một thành phố đầy bi thương, con người trong thành phố này đều là những con tốt đã qua sông, một đi không trở lại, tan xương nát thịt, nhưng không có khả năng quay đầu.

“Có lẽ có một ngày, chúng ta đều sẽ phát hiện ra, tất cả mọi thứ chúng ta trăm phương ngàn kế đạt được kì thực hoàn toàn không quan trọng. Mà thứ chúng ta muốn nay đã vĩnh viễn không thể có được... ”.

Vĩnh viễn ư?

Anh nhắm mắt, cảm thấy bản thân được bóng tối đưa ra ngoài ánh sáng mặt trời, không nhìn rõ quá khứ và tương lai.

Nếu nhắm mắt, nhìn không rõ thành phố, làm sao phân biệt cái gì là thật, cái gì là giả? Nếu đóng cửa trái tim, nhìn không thấy tương lai, hi vọng ở nơi đâu?

Giống như nhiều năm trước, anh nhìn thấy tình yêu của mình dành cho cô nhưng lúc ấy, anh không biết tình yêu đó mãnh liệt biết bao. Anh tưởng rằng dục vọng và báo thù có thể lật đổ cả thế giới, nhưng anh quên rằng thế giới sinh ra vì cô.

Cô mới là thiên hạ của anh, anh thắng tất cả nhưng lại thua thiên hạ.

Buổi chiều trở về phòng làm việc, Nguyễn Thiệu Nam vẫn làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Điện thoại nội bộ vang lên, thư kí nói: “Anh Nguyễn, cô Cốc đã đến”.

Anh nhíu mày một cái rồi nói: “Để cô ấy vào”.

Chỉ một lát sau, Cốc Vịnh Lăng đi giày cao gót thướt tha bước vào. Nguyễn Thiệu Nam lịch sự đứng lên, mỉm cười chào đón.

Cốc Vịnh Lãng dịu dàng mỉm cười, “Anh, em quấy rầy anh à?”.

“Không có, cầu còn không được ấy”. Nguyễn Thiệu Nam kéo cô ngồi xuống, thư kí rót trà xong liền lui ra.

“Sao, tìm anh có chuyện à?”.

“Vâng, ngày mai là tết Trung thu, muốn hỏi anh có kế hoạch gì chưa?”.

“Mai là Trung thu?”. Nguyễn Thiệu Nam nhìn lịch, gật đầu, "Đúng thật".

“Vâng, lễ đoàn viên mỗi năm một lần, người bận rộn như anh đến ngày lễ quan trọng như vậy cũng quên". Nguyễn Thiệu Nam cười cười, “Gần đây hơi bận rộn".

Cốc Vịnh Lãng hỏi thăm dò: “Công ty có chuyện ạ?”.

Nguyễn Thiệu Nam ôm vai vị hôn thê, dịu dàng nói: “Không cần lo lắng, anh có thể ứng phó. Nhưng đáng tiếc, ngày mai không thể ở bên em rồi".

“Không sao, anh bận việc anh, tự em đón ngày lễ cũng được mà”.

Cốc Vịnh Lãng quay người định đi ra, đột nhiên Nguyễn Thiệu Nam gọi cô, “Đúng rồi, Vịnh Lăng, lần trước khi chúng ta đi Nhật Bản du lịch, bộ Digital Video mua em còn nhớ để ở đâu không?”

“Trong ngăn tủ thư phòng, sao ạ?”.

Nguyễn Thiệu Nam hôn lên trán cô, nói: “Không có gì. Cảm ơn em, Vịnh Lăng, chúc em ngày lễ vui vẻ trước, ngày mai... nhất định là một ngày vui vẻ”.

Sau khi Cốc Vịnh Lăng ra về, Nguyễn Thiệu Nam ngồi trên ghế, nhìn quyển lịch. Ngày mai là Trung thu, nếu có thể trăng tròn người đoàn viên, cho dù không thể mười phân vẹn mười cũng coi như không thất vọng.

Điện thoại lại reo, là Uông Đông Dương.

“Anh Nguyễn, việc anh dặn tôi điều tra đã điều tra ra rồi. Cổ phiếu kì hạn giao hàng của cô Cốc gần đây đúng là lỗ rất nhiều, sợ rằng không chống đỡ được bao lâu, tổng công ty Phủ Hoàng sớm muộn cũng hỏi tội cô ta".

Nguyễn Thiệu Nam nhìn màn hình máy vi tính của mình, hỏi: “Còn gì nữa?”.

“Gần đây cô ấy từng gặp tổng giám đốc Nhiếp Đông Hoa của Đông Hoa'’.

Nguyễn Thiệu Nam bật cười, nói: “Anh làm tốt lắm, tiếp tục đưa tin tức giả cho cô ta, cho tới ngày mai khi đấu thầu của chúng ta và Đông Hoa kết thúc”.

“Vâng, anh Nguyễn, tôi biết nên làm thế nào. Vậy sau khi đấu thầu kết thúc, cô Cốc xử lí thế nào ạ?”.

Nguyễn Thiệu Nam lấy lọ thuốc hen mới mua, nhìn kĩ dưới ánh mặt trời, lãnh đạm nói: “Không cần chúng ta động thủ, cô ta bán tin tức giả cho Đông Hoa, cầm tiền của người ta, lại hại bọn họ tổn thất một món lớn, Nhiếp Đông Hoa sẽ không tha cho cô ta".

"Tôi hiểu rồi".

Sau khi đặt điện thoại xuống, Nguyễn Thiệu Nam nói với thư kí của mình, “Sau này không cần nhận điện thoại của cô Cốc. Còn nữa, nói với bảo vệ ở tầng dưới, không được cho cô ta lên nữa”.

Sau khi xử lí xong đống việc lặt vặt, Nguyễn Thiệu Nam đứng lên, cúi nhìn thành phố phồn hoa dưới chân, sự phản bội của Cốc Vịnh Lăng không hề ảnh hưởng đến tâm trạng đón ngày lễ của anh chút nào.

Anh quay người, tìm món quà Vị Hi để lại biệt thự mà anh chưa bóc trong ngăn tủ, mở nó ra. Bật lửa màu xám bạc, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, tia sáng đó quá chói mắt, trước mắt anh mịt mờ.

Anh nhìn nó, trong lòng vừa chua xót vừa đau đớn, nha đầu ngốc này, câu nói đùa tùy tiện khi ấy của anh, cô lại coi là thật.

Anh nâng bật lửa sao thổ trong lòng bàn tay lên, tựa như nâng cả một thế giới, một thế giới chỉ thuộc về anh.

Anh đi trên con đường nhân gian vẩn đục này, lấy bùn lắng làm thức ăn, lấy dã thú làm bạn, tưởng rằng bản thân sớm đã tôi luyện mình đồng da sắt, mỗi một vảy trên cơ thể đều hóa thành lưỡi dao, sẽ không nhân từ, chùn tay, dao động quyến luyến bởi bất kì ai.

Nhưng tới hôm nay anh mới biết: Trên thế giới này, sẽ có một người là bạn đã phản bội cô ấy, bạn phụ bạc tình yêu sâu sắc của cô ấy, bạn nợ cô ấy tất cả, nhưng những điều này đều không sánh bằng việc bạn đã không còn là duy nhất của cô ấy.

Khẽ hôn lên món quà có ý nghĩa phi thường ấy, anh áp vào ngực mình, ngây ngô nói: “Vị Hi, người có thể khiến anh đau lòng trên thế giới này chỉ có em. Vì vậy em nhất định phải trở về.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.