Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 60: Sống không bằng chết



Em sống là người của anh, chết cũng là ma của anh. Sống không chung chăn, chết chung huyệt, em muốn vậy à? Anh lại muốn các người chết cũng không thể ở bên nhau!

Sau khi ăn cơm tối, như thường ngày Nguyễn Thiệu Nam lại ôm Vị Hi, ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem ti vi. Vị Hi một tay bê bánh ga tô hạt dẻ, một tay cầm chiếc nĩa nhỏ, thích thú vừa ăn vừa xem.

Vị Hi đang ăn một cách vui vẻ, ngẩng đầu thấy bộ dạng lông mày nhíu chặt của Nguyễn Thiệu Nam liền giơ ngón tay nhỏ vuốt vuốt, xiên một miếng bánh ga tô nhỏ đút vào miệng anh.

Nguyễn Thiệu Nam nuốt miếng bánh, cúi đầu hôn cô, thấy gương mặt nhỏ nhắn dính bánh, không nhịn được bật cười. Anh cầm bánh trong tay cô đặt sang một bên, rồi bế cô lên.

Vi Hi giơ một cánh tay ra chỉ chiếc bánh ga tô bị lạnh nhạt vứt một bên, bất mãn kêu lên, "Bánh ga tô của em, em còn chưa ăn xong mà?”.

Đôi môi nóng rực của người đàn ông hôn lên xương quai xanh lộ ra bên ngoài áo ngủ của cô, giọng nói khàn khàn, “Lát nữa ăn tiếp...".

Ánh sao đêm nay đẹp quá, tựa như cái đêm lá cây phong đỏ như lửa, gió thu hiu hiu bao năm trước, anh và Vị Hi cùng ngồi trên xích đu trong căn nhà cũ của nhà họ Lục, lá lác đác rơi, hờ hững nhìn bầu trời đầy sao. Đêm rất yên tĩnh, xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng tim anh đập thình thịch. Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, nhắm mắt, khóe miệng khẽ nở nụ cười làm rung động lòng người.

Anh cười hỏi cô nghe thấy gì, cô nói cô nghe thấy một thế giới.

Anh ngây ngốc hôn cô, vừa hỏi bản thân mình, có phải anh thực sự đã già rồi? Gần đây trở nên càng lúc càng đa cảm, càng lúc càng thích nhớ về quá khứ. Không, không chỉ là hồi ức. Anh hi vọng thời gian quay ngược lại, hi vọng năm tháng đảo ngược.

Nếu Thượng đế cho phép, nếu chư thần đồng ý, anh nguyện mang toàn bộ tất cả mọi thứ của bản thân đánh đổi, đổi lại một Nguyễn Thiệu Nam thuần khiết, trong trắng, đổi lại một Lục Vị Hi đơn giản, vui vẻ.

Anh nâng mặt cô lên, si mê nhìn gương mặt xinh đẹp như hoa trong bóng tối, ánh lệ nơi khóe mắt tản ra trong màn đêm vô tận, còn lóng lánh hơn ánh sao trên trời.

Anh kiệt sức ngã trên người cô, hít sâu, toàn thân đầy mồ hôi. Anh xê dịch cơ thể ướt đẫm của mình, dường như sợ làm bẩn cô, trong bóng tối, cẩn thận e dè vuốt ve mặt cô, lạnh ngắt...

Quả nhiên lại như vậy, vẫn như vậy...

Vừa nãy cơ thể còn nóng bừng đột nhiên trở nên lạnh toát. Giống như lễ Noel giá lạnh rơi xuống giữa mùa hè ngây ngất, như tuyết tháng mười hai bay vào ngày tháng sáu.

Anh bật đèn bàn, ánh đèn dịu dàng xua đuổi bóng tối tĩnh mịch. Vị Hi cắn góc chăn, mặt đầy mồ hôi lạnh, khóc đến mức lông mi dính vào nhau.

Nguyễn Thiệu Nam thở dài, đau lòng ôm lấy cô, “Đừng khóc nữa, lần sau nếu em không thích thì cứ nói ra, chúng ta không làm nữa”.

Vị Hi ngước đôi mắt mông lung, khổ sở nhìn anh, “Nhưng em là vợ anh, không phải ư? Chẳng phải em rất yêu, rất yêu anh nên em mới lấy anh ư? Nhưng vì sao mỗi lần anh ôm em, chúng ta gắn liền với nhau, ở nơi này lại đau như vậy, tựa như bị người ta khoét đục?”.

Vị Hi chỉ vào tim mình, nức nở nói: “Chẳng phải nó nên cảm thấy rất hạnh phúc ư? Vì sao lại đau đến thế? Đau đến thế... Thiệu Nam, em nên làm thế nào? Rốt cuộc em nên làm thế nào? Em đau lắm, thực sự đau lắm, em đau đến mức không thở nổi...".

Nguyễn Thiệu Nam ôm chặt cô, ngước nhìn trần nhà trên cao. Anh không dám cúi đầu, vì anh biết chỉ cần anh cúi xuống, nước mắt liền tràn ra.

Rất lâu sau, anh mới kiềm chế bản thân, dịu dàng nói: “Không sao, sau này sẽ ổn, nhất định sẽ ổn. Cho dù không ổn cũng không sao, anh sẽ luôn chờ đợi em”.

Vị Hi vùi mặt mình vào trong vòng tay người đàn ông, nước mắt rơi trên lồng ngực vững chãi của anh, “Xin lỗi, em luôn mang lại phiền phức cho anh, em không phải là người vợ tốt, anh nhất định đã ghét em rồi, có phải không?”

“Không hề, không hề...".

Cuối cùng nước mắt anh vẫn rơi, Vị Hi từng nói, anh nợ cô một câu “Xin lỗi". Nhưng bây giờ cho dù anh nói một vạn câu “Xin lỗi” cũng chẳng ích gì.

Vị Hi khóc rồi ngủ thiếp đi mất, Nguyễn Thiệu Nam dỗ cô rất lâu, cô mới nhắm mắt. Nguyễn Thiệu Nam nhìn cô ngủ say, đắp chăn cho cô, dựa lên ghế, nhìn bóng đêm bao phủ cả căn phòng.

Vì sao cô lại như vậy? Anh đương nhiên biết, chỉ có anh biết. Bởi tất cả mọi thứ căn bản chính là do một tay anh tạo nên. Cho dù kí ức mất đi, cảm giác vẫn còn, nỗi đau khổ ấy vẫn còn, tuyệt vọng vẫn còn, vĩnh viễn không thể thay đổi được.

Chuyện xảy ra ba năm trước, những cảnh vô cùng thê thảm ấy, những đoạn quá khứ đẫm máu ấy... anh cảm thấy cổ họng mình khô rát, giống như có thứ gì muốn trào ra từ trong đó. Anh như kẻ bị đầy bụng, dường như muốn trút hết tất cả nỗi sợ hãi và bi thương ra khỏi dạ dày.

Ba năm trước...

Khi đó anh điên rồi, nhất định đã phát điên, bị sự tuyệt vọng và thù hận của cô ép cho phát điên. Cô không nhìn thấy, cũng không nói được nhưng trong đôi mắt không hề có điểm dừng của cô đầy sự thù hận lạnh giá, anh nhìn thấy một cách rõ ràng.

Anh không dám để cô chạm vào bất cứ vật kim loại nào, một cây kim, một chiếc đinh ốc cũng không được. Anh phái người trông coi cô liên tục suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ. Cho dù như vậy cô vẫn có thể nghĩ đến vô số cách thức rời xa anh, dùng cách thê thảm nhất không thể cứu vãn đề rời xa anh.

Chỉ bởi anh nói cho cô biết, Lăng Lạc Xuyên đã chết rồi, anh ta không bao giờ có thể trở lại nữa.

Người phụ nữ anh dùng tất cả mọi thủ đoạn để giành lấy lại một lòng muốn chết vì một người đàn ông khác.

Cuộc sống của anh mệt mỏi, hi vọng mịt mù, tình yêu hoang vắng, tín ngưỡng bị hủy diệt. Vị Hi giống như tử thi lạnh giá, bị người ta lôi ra dưới ánh nắng mãnh liệt, tỏa ra mùi tanh thối tha. Anh vĩnh viễn không thể chịu đựng nổi, tất cả mọi thứ xung quanh như một vòng xoáy đen ngòm, tiêu hao gần hết lí trí của anh.

Anh trở thành một bạo quân bất chấp lí lẽ, tàn ác vô nhân đạo, không chút lí trí. Cô là vợ anh, trái tim cô đã chết nhưng cơ thể vẫn là của anh.

Cô không nhìn thấy, không nói được, ngôn ngữ kí hiệu của cô ít người hiểu được, cho dù trong vạn người, cũng không ai biết cô trải qua những chuyện gì, không ai hiểu nỗi đau khổ của cô, không ai biết người chồng áo gấm chỉnh tề, dịu dàng chăm sóc bên cạnh cô đã làm những gì với cô.

Cơ thể cô không một vết sẹo, chỉ có anh biết, linh hồn ẩn giấu trong những bộ trang phục xinh đẹp đã bị thủ đoạn gần như cường bạo của anh lăng nhục tới mức có hàng nghìn lỗ thủng, hàng trăm chỗ nứt.

Sau đó, cô đã bị khuất phục, anh thực sự cho rằng cô đã khuất phục. Cô không còn nhìn anh thù hận, chỉ nằm trên giường lặng lẽ rơi nước mắt. Nhưng cho dù như vậy thì có thể thế nào? Cô không thể từ chối anh cả đời, anh an ủi mình như thế.

Sẽ có một ngày cô hiểu anh, tha thứ cho anh, giống như anh hiểu cô vậy.

Tiếp đó, vào một đêm mưa. Cả đời anh đều không quên nổi cái đêm đó.

Anh rất lạnh, chỉ có cô mới có thể làm ấm cơ thể trống rỗng của anh. Cho dù cô không nhìn thấy anh, hoặc nhìn thấy cũng như nhìn không khí trong phòng, anh vẫn cần thấy cô. Căn biệt thự này, phòng ngủ này, vì có sự tồn tại của cô mới có cảm giác gia đình, mới không phải là đống hoang tàn lạnh lẽo.

Anh si mê quấn lấy cơ thể ấm áp của cô, cảm nhận được sự dịu hiền và yên tĩnh không giống mọi khi, trong lòng anh tràn ngập niềm hân hoan, anh ôm cô rồi nói rất nhiều, đều là những tưởng tượng tương lai đẹp đẽ của họ, sau đó vùi mặt vào cổ cô, ôm cô ngủ một cách thỏa mãn.

Không biết sao lại nằm mơ thấy ác mộng, trong mơ có một người con gái đưa cánh tay giơ xương trắng về phía anh. Anh sợ hãi tỉnh dậy, người bên cạnh vẫn ngủ say, gương mặt hướng về phía khác, khóe miệng vẫn mỉm cười.

Lần đầu anh nhìn thấy cô ngủ bình thản đến vậy, ngủ ngon đến vậy. Anh hôn lên đôi môi khô của cô mới phát hiện môi cô lạnh như băng.

Đột nhiên anh nhớ đến điều gì đó, tung chăn...

Máu! Khắp giường đều là máu tươi!

Anh hoảng hốt, cả người cứng đờ tại chỗ, giống như đứa trẻ không hiểu chuyện, không biết làm thế nào. Anh không biết sao cô làm được, cô không thể cầm được lưỡi dao, đến mảnh gỗ cũng không được sờ vào, nhưng cổ tay cô ngâm trong chất lỏng đỏ tươi, máu thịt lẫn lộn.

Anh ôm lấy cơ thể nhuốm đầy máu tươi của cô, cơ thể trần trụi không chút sinh lực ấy, gào thét như con dã thú kinh hãi phẫn nộ.

Cô đã thành công! Cuối cùng cô có thể vĩnh viễn rời xa anh, anh vĩnh viễn không có cách nào, không có cách nào hết!

Anh tưởng rằng cô đã chết, ôm cô vừa khóc vừa cười, giống như con sói đực cô đơn mất đi một nửa nương tựa lẫn nhau của mình, liên tục gào thét ai oán trong bóng đêm tối đen như mực.

Anh điên rồi! Giây phút đó anh mới biết, anh đã thua, thua hoàn toàn! Anh phụ cả thiên hạ, thắng tất cả nhưng thua mất một thế giới, một thế giới sinh ra vì cô!

Cuối cùng cô vẫn đi theo cậu ta, cho dù cậu ta đã chết, cậu ta cũng có được cô. Cậu ta đã thắng! Lăng Lạc Xuyên thắng rồi! Chỉ trong chốc lát, cậu ta lật đổ mọi thứ của anh dễ như trở bàn tay.

Cũng may người giúp việc phát hiện sớm, kịp thời gọi xe cứu thương. Cô mất máu quá nhiều, nhưng chưa chết.

Trên ghế hành lang bệnh viện, anh đi chân trần, run rẩy ngồi đó, toàn thân đầy máu. Anh nhìn đôi tay mình, ánh mắt ngưng đọng, tầm nhìn không rõ ràng. Giây phút ấy, anh vẫn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cho tới khi bác sĩ và cảnh sát nói cho anh biết cô đã liên tục mài cổ tay mình trên thanh sắt ngang của chiếc giường phục cổ, cho tới khi mài rách thịt mình. Sau đó, cô dùng răng cắn đứt động mạch...

Cả quá trình gần như đau đớn, khó khăn đến mức không người bình thường nào có thể tưởng tượng ra, nhưng cô đã làm được. Nếu không phải vì giấc mơ ấy, cô gần như đã thành công.

Giây phút nghe được tin này, anh như kẻ điên chết lặng người, anh quả thật không cách nào tin nổi vào tai mình.

Tất cả những người biết chuyện này đều nói đâu có ai tự sát như vậy? Chỉ có người thần kinh không bình thường mới làm như vậy, cô ấy nhất định đã điên rồi.

Chỉ có anh biết, cô không điên, không ai bình tĩnh khách quan, lập kế hoạch chu đáo tỉ mỉ hơn cô. Cô sớm đã nhìn thấu anh là người như thế nào, dù cho anh nói những lời đường mật bên tai cô nhiều hơn nữa, dù cho anh dùng mọi thủ đoạn hung ác tàn bạo hơn nữa trên cơ thể mỏng manh, yếu đuối của cô. Cô cũng muốn rời xa anh, cố gắng bằng mọi cách cũng phải rời xa anh. Ở bên anh, cô sống không bằng chết.

Anh ngồi trước giường bệnh, nhìn gương mặt trắng bệch không chút máu của cô, hàng vạn tình cảm dâng trào, cuộn xoáy trong lòng anh, có bi thương, có chua xót, có yêu thương nồng nàn, còn có...

Anh cầm một quả táo lên, vừa gọt vỏ vừa nói với người còn chưa tỉnh, “Tất cả mọi người đều nói em điên rồi, chỉ có anh biết em đang nghĩ gì. Em muốn đi theo cậu ta, có phải không? Nhưng em đã không tìm thấy cậu ta. Máy bay cậu ta ngồi bị người ta phá nổ thành ba khúc. Đừng nói là xác chết, đến mảnh vụn cũng không còn, sớm đã thành tro bụi, em đi đâu tìm cậu ta? Cho dù em tìm thấy cậu ta thì có thể thế nào? Em là vợ anh, em chết rồi, trên bia mộ cũng phải mang họ anh. Vì thế...”.

Ngón tay lạnh lẽo của anh áp lên cổ cô, cúi xuống ghé sát tai cô, cười như ma quỷ, "Em sống là người của anh, chết cũng là ma của anh. Sống không chung chăn, chết chung huyệt, em muốn vậy à? Anh lại muốn các người chết cũng không thể ở bên nhau!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.