Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 63: Không còn có anh nữa



Nếu còn có kiếp sau, tôi sẽ cầu xin Thượng đế cho tôi trở thành một con cá bé nhỏ, đuổi theo nô đùa với anh ấy trong bể cá chật hẹp. Nếu có kiếp sau, tôi thà chịu chiến tranh, đói khát, nghèo hèn, lữ lụt, bệnh tật cũng mong không còn có anh trong cuộc đời tôi...

Nguyễn Thiệu Nam vào thư phòng của mình, khóa cửa. Sau đó ngồi trên ghế, nhìn hộp thuốc trống rỗng trong tay mình. Anh từng có cơ hội dừng lại. Nhưng anh đã không dừng, anh ích kỉ cho rằng cô ấy đã quên đi tất cả, họ có cơ hội bắt đầu lại từ đầu, nhưng quên mất “ngẩng đầu ba thước có thần linh”, ông trời đã bố trí thiên la địa võng cho anh, anh không còn nơi trốn thoát.

Rốt cuộc cô vẫn chết bởi những viên thuốc này, còn anh trừng mắt chứng kiến sự suy yếu của cô nhưng không hề hay biết.

Đau đến tan nát con tim! Anh không muốn tiếp tục nữa,mở ngăn kéo, cầm khẩu súng sáng loáng. Anh nhìn hung khí, nở nụ cười bình tĩnh như Vị Hi, linh hồn anh đã bay khỏi thể xác, trở về quá khứ xa xôi được bao phủ bởi tơ vàng ấm áp.

Bầu trời trong vắt, cây phong ở Nam Sơn, gió thu nhẹ nhàng lặng lẽ thổi trong sân vườn chiều hôm. Anh mặc áo sơ mi trắng, đón lấy ánh chiều tà cuối thu xa xa, nhìn cô, nhìn cô nhỏ dần nhỏ dần, trở lại tuổi mười bốn, dáng vẻ lần đầu họ gặp nhau.

Cô mặc váy trắng, tóc đen nhánh như ánh trăng đổ xuống, ôm con chó nhỏ bị thương, gương mặt đẫm lệ nhìn anh, “Hachi sắp chết rồi, anh có thề cứu nó giúp em không?”

Anh cúi người nhìn vào đôi mắt xinh đẹp như thủy tinh, chỉ trong nháy mắt liền định sẵn sẽ đắm chìm cả đời.

Anh cầm khẩu súng lên, nhắm vào Thái Dương mình, ngẩng mặt lên trần nhà đen ngòm. Thế giới trước mắt yên tĩnh như vậy, sự bi thương trong lòng anh cũng dần dần ngừng lại, giống như thủy triều của những con sóng cuộn trào, nhấp nhô, thoắt ẩn thoắt hiện theo nhật nguyệt tinh tú, đến cuối cùng đều trở nên yên tĩnh.

Bóng tối xung quanh dần tản ra, anh nhắm mắt, lắng nghe năm tháng thay đổi, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Vị Hi năm mười bốn tuổi, cô ôm con Hachi, mang theo nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp vẫy tay với anh. Sau đó quay người biến mất trong hào quang màu vàng.

Giây phút cuối cùng đột nhiên anh nghĩ nếu tất cả mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, họ liệu có một kết cục khác không?

Đáp án là sự phủ định. Bởi anh là Nguyễn Thiệu Nam, trời sinh như vậy, anh không còn sự lựa chọn, giống như anh vĩnh viễn không thể không cố chấp đối với cô, đây là bản năng của anh, là số mệnh của anh.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối, anh nói: “Anh không thể để em rời xa anh, chỉ có thể dùng cách này để xóa bỏ nỗi đau khổ của em, xóa bỏ nỗi đau khổ của chính anh. Vi thế, Vị Hi, mang anh theo nhé...”.

Tiếng súng thảm thiết phá tan bóng đêm tĩnh mịch, giống như một cú đấm mạnh lên trái tim hốt hoảng rối loạn của con người, phất phơ dưới ánh đèn Neon phồn hoa huyên náo, chọc vào màn đêm xa xôi mơ hồ.

Vị Hi mở mắt trong bóng tối, nghe tiếng kêu sợ hãi của người giúp việc, tiếng bước chân, tiếng gõ cửa hỗn hoạn của quản gia, tiếng còi cảnh sát gấp gáp... Tất cả mọi âm thanh thay nhau xuất hiện bên tai, giống như thủy triều của đêm tối từ từ dâng lên phía cô rồi lại từ từ rút xuống.

Cô sờ bảng vẽ bên tay, nước mắt lạnh buốt chảy từ khóe mắt xuống, rơi trên gương mặt đẹp như tượng của người trong tranh, rơi trên cơ thể xăm đóa hoa xinh đẹp.

Triều Ảnh, thược dược đẹp nhất, tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng và hi vọng, nhưng mang theo sức hấp dẫn chí mạng.

Một khi nhảy xuống, muôn đời muôn kiếp không thể trở lại. Khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục gần như vậy, gần đến nỗi không thể phân biệt ranh giới, giống cảm giác phục thù, đau khổ mà ngọt ngào.

Một chặng đường hoang vắng, đi tới cuối đường, người mất phương hướng lại là chính mình.

Sau khi Nguyễn Thiệu Nam chết, Vị Hi chôn anh ở nghĩa trang Nam Sơn. Xung quanh mộ đều trồng cây phong cao to, cành lá sum xuê, lá rậm rạp phủ bóng. Mùa thu vừa đến, tầng tầng lớp lớp nhuộm đỏ, lá phong như lửa, như cõi mộng trong một màu vàng ấm áp.

Cô biết anh nhất định sẽ thích.

Mọi người tổ chức tang lễ long trọng cho anh, danh gia vọng tộc khóc lóc than thở đọc điếu văn trong giáo đường, dàn đồng ca hát khúc ca an ủi linh hồn bi tráng, cha xứ thành tâm cầu nguyện cho anh, chúc linh hồn anh sớm lên thiên quốc, được an giấc ngàn thu.

Mọi người mang hoa tươi đặt trước mộ anh, cánh hoa rụng dưới đất, lặng lẽ rơi lệ, khóc than. Nhưng mọi người không hiểu người góa phụ của anh, người thân duy nhất trên thế giới này của anh vì sao biểu hiện lại trầm mặc, im lặng như vậy?

Bởi họ không biết, phía sau bi kịch này rốt cuộc che giấu bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu bi kịch, bao nhiêu bí mật khiến người ta tan nát con tim.

Họ càng không biết, đằng sau cái chết thê thảm ấy là một đoạn truyền kì khuynh thành...

Chỉ có cô biết tất cả bí mật, cũng chỉ có cô biết bi thương sâu đậm nhất không phải thể hiện trên mặt, không phải trong giọt nước mắt không chút ý nghĩa, mà là trong tim.

Vị Hi kế thừa toàn bộ di sản của Nguyễn Thiệu Nam, bao gồm sản nghiệp nhà họ Lục năm đó anh lừa từ tay cô. Đi cùng Uông Đông Dương, ngồi ngay ngắn trong văn phòng luật sư, nghe luật sư của Nguyễn Thiệu Nam nói rõ từng tài sản của anh.

Cô thẫn thờ nghe dãy số khiến người ta kinh ngạc, trong lòng không gợn chút sóng.

Mỗi người đều tay trắng đến thế giới này, khi ra đi cũng không mang theo bất cứ thứ gì. Nhưng điều này không hề có nghĩa người chết không thể để lại đau khồ, niềm tiếc nuối cùng với món nợ máu không cách nào đền bù cho người sống.

Khi rời văn phòng luật sư, Uông Đông Dương nói cho Vị Hi biết Như Phi và Trì Mạch không chết. Khi đó để bảo vệ cô, đầu Trì Mạch bị thương nặng, Nguyễn Thiệu Nam giấu họ trong một viện điều dưỡng, luôn giam lỏng họ.

Nhưng Vị Hi nói với anh, điều này cô biết từ lâu rồi. Cô làm vợ Nguyễn Thiệu Nam ba năm, khó có bí mật với nhau.

Uông Đông Dương kinh ngạc với sự bình tĩnh và lãnh đạm của người phụ nữ trước mắt. Đột nhiên anh phát hiện ra có lẽ tất cả mọi thứ đều trong tầm tay cô, bao gồm cả việc ông chủ của anh khi nào sẽ chết, nên dùng cách nào để chết.

Những việc xảy ra tiếp theo khiến cả thành phố xúc động.

Góa phụ của Nguyễn Thiệu Nam để lại phần lớn di sản của anh quyên tặng cho thân nhân những người gặp tai nạn máy bay ba năm trước với danh nghĩa của anh.

Cổ phần của Dịch Thiên bán cho Cốc Vịnh Lăng của tập đoàn Phủ Hoàng với giá cả tượng trưng.

Người phụ nữ đáng thương này còn liên tục hối hận vì sự phản bội của mình năm đó, nhưng vẫn không biết hung thủ đích thực hủy hoại dung nhan cô một cách tàn nhẫn chính là kẻ được gọi là vị hôn phu của mình.

Tài sản còn lại quyên tặng cho quỹ Nhi đồng thế giới.

Chỉ có căn nhà cũ của nhà họ Lục, Vị Hi để lại cho TrìMạch và Như Phi, sản nghiệp vốn dĩ thuộc về mẹ cô.

Tất cả mọi bụi bặm đã trôi đi, cô chọn một ngày trời quang mây tạnh, không gợn chút mây để cúng bái người chồng đã mất của mình, người đàn ông cô từng yêu như sinh mệnh, kẻ thù ăn thịt uống máu cô.

Cô ngồi trên nền cỏ, dựa vào tấm bia của anh, giống như hồi nhỏ ngồi trên xích đu, dựa vào lòng anh.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, cô nói với anh: "Tôi đã quyên tặng tất cả tài sản của anh cho những người từng bị anh hại, hi vọng có thể đổi lấy sự bình yên sau khi chết cho anh. Anh từng nói, anh không cho phép tôi ôm chân dung của anh ấy, trốn ở một nơi không người lén lút chết đi. Nhưng giờ này phút này, đây lại là việc tôi muốn làm nhất. Tôi yêu anh ấy, giống như yêu anh thời niên thiếu. Nhưng đến một câu “em yêu anh" tôi cũng chưa từng nói với anh ấy. Nỗi tiếc nuối khắc cốt ghi tâm này, anh có thể hiểu không?”

Cô quay mặt sang, dùng tay lau tấm ảnh trên bia, khẽ giọng nói: "Thiệu Nam, vĩnh biệt. Nếu còn có kiếp sau, tôi sẽ cầu xin Thượng đế cho tôi trở thành một con cá bé nhỏ, đuổi theo nô đùa với anh ấy trong bề cá chật hẹp. Nếu có kiếp sau, tôi thà chịu chiến tranh, đói khát, nghèo hèn, lũ lụt, bệnh tật cũng mong không còn có anh trong cuộc đời tôi...".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.