Tuyệt Sắc Phong Lưu

Chương 1: Nữ đại thần bị chồng bỏ



Tô Uyển vừa về kí túc xá, nằm ở trên giường, nhìn bạn cùng phòng với cô- Diệp Hiểu Vũ lại đang ở đằng kia chơi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên]. Đó là một trò chơi mới, thời điểm mới ra mọi người ùn ùn kéo tới chơi. Tới bây giờ người chơi cũng không ít.

“Mình nói bạn học Diệp Hiểu Vũ, cậu ngày ngày ở đây chơi cái trò rởm này, thú vị à?” Tô Uyển nhìn Hiểu Hiểu lại đang chơi Cửu Thiên, trong lòng hơi không vui.

Chủ cái tên được điểm danh, cũng không quay đầu lại, trả lời Tô Uyển một câu: Ừ! Bằng không cậu cứ nói đi? Chơi không vui mình có thể bảo cậu à? Ai, cậu là đại thần [Phong Vân], cả ngày bị người ta nhận là nhân yêu, cảm giác thấy như thế nào?”

“Nhân yêu thì sao, ta là nhân yêu ta tự hào! Thành công!” Tô Uyển mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng rất là bất mãn. Cô gái nhỏ này, không chỉ ở trong trò chơi bị người ta hiểu nhầm là nhân yêu, trong hiện thực cũng thường bị mọi người nhận lầm là nhân yêu. Nhìn cô ấy, mái tóc ngắn và hoạt bát, vóc dáng có vẻ như không có đường cong, ngoại trừ một khuôn mặt nhỏ nhắn, dáng dấp coi như thanh tú, thật sự không có gì giống con gái.

“Những người này rõ ràng là đang ghen tị mà!! Nói như thế, không lẽ [Tuyệt Sắc Cửu Thiên] của cậu không có nhân yêu?” Nói đến đây Tô Uyển từ trên giường lập tức ngồi dậy, bắt đầu phản kích Hiểu Hiểu.

Hiểu Hiểu dùng ánh mắt xem thường liếc Tô Uyển từ trên xuống dưới một cái, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi cho rằng...!Trong trò chơi này không chỉ có nhân yêu, còn có thể đề phòng một người mở 2 tài khoản [Phong Vân] được sao?”. Ý muốn nói là: tới chơi đi, chơi trò này có thể không bị cho là nhân yêu.

Diệp Hiểu Vũ ngày trước chơi [Phong Vân] cùng Tô Uyển, nhưng mà đến khi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên] được mở ra, tại thời điểm đó, Hiểu Hiểu ngay lập tức phản chiến, chạy đi chơi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên], đến bây giờ vẫn chưa về.

Mỗi lần nghĩ như vậy, Tô Uyển đành bất đắc dĩ lắc đầu, cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Được rồi, cậu ở trong trò chơi đó có tốt hơn nữa, cũng không so được với mình ở [Phong Vân], thật nhớ!”

********

Tô Uyển vừa trả lời Hiểu Hiểu, vừa đi tới máy vi tính của mình, mở máy vi tính lên, đăng nhập vào [Phong Vân].

【 hệ thống 】Người chơi Uyển Nhi tiến vào trò chơi.

Đã lâu không vào chơi rồi, đi làm phó bản thôi ^o^

【 hệ thống 】 Người chơi [ Uyển Nhi ] tiến vào phó bản.

Đối với một đại thần chuyên tấn công từ xa, DPS (damage per second - hủy diệt từng giây), MT (main tank - phòng ngự tốt nhất), thì đánh quái quét boss đều là chuyện nhỏ.

Cô rất nhanh đánh bàn phím, sử dụng phấn rắc xung quanh, toàn bộ quái bị cố định trói buộc 3 giây. Tiếp theo cô lại sử dụng [phù không] quăng tất cả quái lên không trung. Ngay sau đó cô lại sử dụng 3 kĩ năng [Nhược Thủy], [Lưu Hỏa], [Băng Lôi] khiến cho toàn bộ quái đang trên không trung bị đánh tới đánh lui, không xuống được. Ngay khi kĩ năng vừa chấm dứt, trong nháy mắt cô lại sử dụng kĩ năng [Tất Sát Phi Tinh Đái Nguyệt] giải quyết quái. Toàn bộ quái đều chết sau khi bị một đòn như vậy

【 hệ thống 】Qua phó bản thành công, người chơi Uyển Nhi đạt được 58643240 kinh nghiệm.

“Xong, chỉ là chuyện nhỏ” Tô Uyển ở kí túc xá, hét to một tiếng.

Hiểu Hiểu bất đắc dĩ nhìn Tô Uyển: “Mình nói cậu ngày nào cũng nhẹ nhàng như vậy làm gì có tính kích thích? Mau chơi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên]?”. Tô Uyển đang định trả lời thì thấy trên màn hình xuất hiện khung nói chuyện riêng.

【 mật ngữ 】 Lãng Tử Long Tâm: trong mấy ngày em không có ở đây, anh đã nghĩ rất rõ ràng, chúng ta không thích hợp nên chia tay đi.

【 mật ngữ 】 Uyển Nhi: ... .....

Nhìn những lời này Tô Uyển không nói gì được, đành phải dùng dấu chấm để trả lời.

【 mật ngữ 】Lãng Tử Long Tâm: về sau anh cũng sẽ không chơi trò này nữa, em hãy bảo trọng. Đồ vật anh đều để lại cho em hết.

【 hệ thống 】người chơi Lãng Tử Long Tâm tặng vật phẩm cho bạn, bạn hãy lựa chọn có tiếp nhận vật phẩm này hay không?

Tô Uyển quả quyết ấn [không], dù sao Lãng Tử Long Tâm cũng nói như vậy rồi, xem ra là muốn mỗi người một ngả rồi, không cần phải tiếp nhận vật phẩm của hắn.

Điều này chứng minh cho một câu nói, gì nhỉ? À, chuyện lạ năm nào cũng có năm nay lại đặc biệt nhiều. Có lạ không, cô vừa mới lên đánh phó bản, nhân vật còn chưa trở về thành, đã gặp phải chuyện bị người ta vứt bỏ.

【 hệ thống 】 người chơi [ Lãng Tử Long Tâm ] đã thoát.

Mẹ nó, cô còn chưa hoàn hồn đâu, sao Lãng Tử Long Tâm đã thoát rồi. Tô Uyển càng cảm thấy buồn bực.

Hai người vốn cùng công hội, cùng nhau tham gia thi đấu PK công hội. Hơn nữa lại học cùng một trường, tuy khác hệ nhưng cũng gặp mặt nhau vài lần. Với lại bọn họ và Hiểu Hiểu cũng cùng ăn cơm vài lần rồi. Mấy ngày nay cô bận thi cuối kì, không kịp lên,cuối cùng chuyện lại thành thế này.

Hừ, cái tên Trần Thế Mỹ này, mấy ngày trước còn gióng trống lớn tiếng muốn theo đuổi cô, muốn tiến thêm bước nữa với cô. Cuối cùng cô động lòng, muốn cho anh ta biết cô đồng ý. Tô Uyển tức giận nghĩ, rốt cuộc lại bị bỏ rơi, quả nhiên không có người đàn ông nào tốt.

Cô vốn là một nữ đại thần cao cao tại thượng trong nháy mắt trở thành người phụ nữ bị chồng bỏ, thật là đáng giận! Trong nháy mắt khí thế Tô Uyển yếu đi rất nhiều, ngồi xổm ở góc tường vẽ vòng tròn ......

Diệp Hiểu Vũ thấy Tô Uyển bình thường luôn nói nhiều bỗng nhiên im lặng, tưởng là cô ấy có chuyện gì, tháo tai nghe ra, hướng về phía cô hét lớn một tiếng: “Tô Uyển sao lại không thấy hơi thở của cậu rồi, còn sống thì nói một tiếng chi xem nào!”

“Chi~”

“–|||”

“Không phải cậu bảo mình nói một tiếng chi sao?”

“Mình bị cậu đánh bại rồi, sao bình thường cậu không nghe lời như vậy ....?” Nói xong, Hiểu Hiểu đặt tai nghe xuống, từ chỗ ngồi đứng lên đi về phía Tô Uyển. Lúc này người bạn nhỏ Tô Uyển vẫn đang ngồi góc tường vẽ vòng, thật ra là máy tính đang làm. Thấy Hiểu Hiểu đi tới, Tô Uyển chỉ chỉ màn hình. Hiểu Hiểu đoạt lấy con chuột của Tô Uyển, bắt đầu tra xét trên dưới nội dung cuộc nói chuyện. Sau đó “Xì” một tiếng, bật cười.

“Người này không có chuyện gì đặc biệt kiếm chuyện bị đánh hả, haha, chọc cậu còn có ngày tốt lành sao?”

Tô Uyển dùng ánh mắt oán hận và khinh thường trừng Hiểu Hiểu, mắng: “Mẹ nó, cậu cao hứng cái gì, không thấy mình đã thảm vậy sao? Bình thường mình ở trong Võng du đánh quái quét BOSS, oai phong một cõi, vậy mà bây giờ lại rơi vào tình cảnh như này.......Cậu vẫn còn cười sao? Cậu đúng là cái đồ lòng heo dạ chó” Tô Uyển nói gấp, từ “Lòng lang dạ sói” nói thành “lòng heo dạ chó”, làm cho Hiểu Hiểu càng cười lớn hơn.

“Haha, hay cho một câu “lòng heo dạ chó”, Tô Uyển, cậu thật có tài...” Hiểu Hiểu nói xong còn xoa xoa khóe mắt, cười ra nước mắt rồi. Cô gái nhỏ này chính là như vậy, luôn có thể nói ra những lời nói sét đánh.

“Cười, cậu còn cười hả?” Tô Uyển biết mình đuối lý, nhưng dù thế cũng không cho người ta phản đối “Chính là lòng heo dạ chó, lòng heo dạ chó! Sao, cậu có ý kiến gì hả?” (#‵′) Mẹ nó, đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó bắt nạt, tức chết mà.

“Không có, mình nào dám ý kiến gì với cậu chứ” Hiểu Hiểu lấy kinh nghiệm mười mấy năm quen biết với cô gái nhỏ này của mình, phải tranh thủ thời gian hòa giải trước. Nếu không Uyển tỷ tức giận thì hậu quả rất nghiêm trọng. Chẳng qua cô cũng không quên, không ngừng cố gắng lôi kéo Tô Uyển cùng chơi [Tuyệt Sắc Phong Lưu]. “Nghe mình nói này Uyển Uyển......”

Lời còn chưa dứt đã bị Tô Uyển tức giận gào lên: “Đừng gọi mình bằng cái nhũ danh đáng ghét đó nữa!” Đại tiểu thư tính khí nóng nảy- ing~.

“Không không, mình nói là Quả Quả”. Quả Quả là nick name của Tô Uyển, một cái tên làm cho người ta cảm thấy đáng yêu, giống như khuôn mặt củaTô Uyển, hồng hào rất đáng yêu.

“Mình nói này Quả Quả, cậu xem, cậu ở [Phong Vân] cũng không có gì níu giữ nữa, cậu chơi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên] với mình đi?” Nói xong, Hiểu Hiểu nhớ một lần giáo viên tiểu học dạy về “Tào Quế luận bàn chiến tranh” có một câu vô cùng nổi tiếng: “Lần đầu đánh trống sẽ nâng cao sĩ khí, lần thứ hai đánh trống sĩ khí suy giảm, lần thứ ba đánh trống sĩ khí không còn...”.....Vì vậy Hiểu Hiểu lấy dũng khí nói luôn: “Uyển....Quả Quả à”. Suýt nữa thì gọi thành nhũ danh của Tô Uyển

“Làm sao, lại muốn kéo mình nhập hội đúng không?” Tô Uyển bất đắc dĩ ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Hiểu Hiểu đang cúi đầu. “Tiểu thư đây còn chưa chơi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên] bao giờ, cậu chắc chắn là mình sẽ giúp cho bang hội của cậu?”

“À, Quả Quả, mình là muốn nói ......” Hiểu Hiểu như là nhớ tới cái gì muốn nói lại thôi.

“Nói mau, nói mau” Tô Uyển thấy cô ấy không nói cũng gấp.

“Cậu có nhớ mình có một người bạn cùng hệ với Lãng Tử Long Tâm không? Anh ta cũng chơi Cửu Thiên. Mấy ngày trước, anh ta nói với mình, Lãng Tử Long Tâm lập một công hội ở Cửu Thiên”

Tô Uyển nhìn Hiểu Hiểu xem thường, như là muốn nói “ Sao cậu không nói việc ấy cho mình”. Nhìn thấy ánh mắt của bạn tốt, Hiểu Hiểu rất vô tội gãi gãi đầu nói tiếp: “... .... Mình còn tưởng cậu biết anh ta chơi cái trò này ...... Chỉ lập công hội thôi nên mình cũng không nói cho cậu .... Nhưng là....”

Tô Uyển thấy kỳ quái nhìn Hiểu Hiểu: “Nhưng gì? Hôm nay cậu làm sao vậy, cậu học nói ấp a ấp úng rồi hả? Cậu bình thường có bao giờ lựa lời nói đâu?”

Hiểu Hiểu: “.... Sau đó mình ở trong trò chơi nhìn thấy anh ta cùng đánh boss với một cô gái tên là Nghê Thường. Mình liền hỏi Lãng Tử Long Tâm, anh ta nói .....”

Tô Uyển liếc Hiểu Hiểu nói: “Không phải là cậu muốn nói cho mình biết, thật ra anh ta cũng như cậu, chơi [Tuyệt Sắc Cửu Thiên] từ khi bắt đầu Close Beta, sau đó trong trò chơi có một hồ ly tinh, hai người cùng nhau đánh quái rồi nảy sinh tình cảm. Vốn là anh ta muốn kết giao với mình, nhưng sau đó gặp mặt hồ ly tinh kia, lại phát hiện khi ở chung một chỗ với đối phương cảm thấy rung động hơn khi ở với mình, vì vậy anh ta quyết định bỏ [Phong Vân], quyết định ở cùng hồ ly tinh kia?”

Hiểu Hiểu thú nhận: “Ừm, mọi người trong công hội cũng đã nói, hai người bọn họ hình như có quan hệ, nhưng không xác định nên mình cũng không dám nói cho cậu biết ... ... Đây quả thật giống như các tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết ngôn tình”.

“ (#‵′) Mẹ nó, chuyện này rất giống tình tiết đặc biệt trong một vài quyển tiểu thuyết! Mình đây sao may mắn có thể gặp được loại chuyện này”. Tuy EQ của Tô Uyển không cao, nhưng IQ lại tương đối cao nên rất nhanh đã hiểu được vấn đề này.

Thật ra chuyện đã qua rồi, nhưng Hiểu Hiểu biết rõ nói nhiều Tô Uyển sẽ nghe cho nên cố tình đổ dầu vào lửa: “Chuyện cũng đã xảy ra rồi, chẳng nhẽ cậu không muốn trị anh ta và hồ ly tinh kia sao? Nếu là mình thì mình đã sớm lấy đao chém anh ta ....”

Tô Uyển liền nghĩ đến: Cứt, cũng may mình không phải cậu ... ....... Nhưng rồi Tô Uyển lại nghĩ: Hiểu Hiểu nói rất đúng. Trong [Phong Vân] cô là đại thần “Nhân yêu” mà mọi người trong khu đều biết, sao có thể chấp nhận làm người phụ nữ bị chồng bỏ! Không được, cô muốn đòi lại công bằng! Hãy xem, cô- nữ đại thần thiên hạ vô song, người gặp người thích, vào trong trò chơi mới giết anh ta cho biết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.