Tuyệt Thế Mị Phu Nhân

Quyển 1 - Chương 13: Chính nhân quân tử. edit



Thanh Thanh cứ như vậy trở thành vị hôn thê của Mộ Dung Thiên Lý. Sau đó, hắn mỗi ngày đều đến Tâm Viên nói chuyện, gần như cả ngày đều ở bên cạnh Thanh Thanh. Có đôi khi hắn kề cận Thanh Thanh, nhiều thời điểm khác là Thanh Thanh kề cận hắn.

Thanh Thanh thề, không phải nàng muốn quấn quýt hắn, mà là Vân Tĩnh đeo bám quá lợi hại, từng giờ từng phút đều chú ý đến nhất cử nhất động của nàng, chỉ cần không có ai ở bên cạnh nàng, hắn lập tức sẽ nói với nàng một đống từ ngữ ngọt ngào đến mức chết người không cần đền mạng! Vân Tĩnh oanh tạc, Mộ Dung Thiên Lý không ngừng lải nhải, khiến cho đầu của Thanh Thanh sắp sửa to ra. Nếu còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ Vân Thanh Thanh nàng không thể sống quá 30.

Cổ đại có một hoạt động giải trí rất được lưu hành, đó chính là du hồ.

Thanh Thanh vẫn muốn biết ngồi trên thuyền hoa, vừa uống rượu vừa ngắm non sông tươi đẹp là thứ cảm giác như thế nào. Hôm nay, nàng rốt cuộc cũng có cơ hội thưởng thức.

Mộ Dung Thiên Lý từng quên đem theo tiền, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không có tiền. Thanh Thanh vừa nói muốn du hồ, hắn hào phóng bao trọn một chiếc thuyền hoa, mang theo chủ tớ Thanh Thanh ngắm nhìn non sông tươi đẹp.

Thanh Thanh mặc y phục của nam nhân. Nàng một thân bạch y, phong độ phi phàm. Mộ Dung Thiên Lý một thân áo xanh, nổi bật nhưng không có gì đặc biêt.

Đứng ở đầu thuyền, có thể thấy được bầu trời xanh ngắt, mặt nước lấp lánh, phong nguyệt khôn cùng.

Nhìn thấy cảnh đẹp này, Thanh Thanh nhịn không được cảm than:

"Đẹp quá a."

Ở hiện đại rất khó có thể nhìn được cảnh sắc đẹp như thế này, vẫn là phong thuỷ ở cổ đại tốt hơn.

Bộ dáng ngắm cảnh mê say của Thanh Thanh khiến cho hắn nhìn mà ngây ngốc. Một lúc lâu sau, hắn mới từ từ hồi phục tinh thần.

"Thanh Thanh, nàng biết đánh đàn không?"

"Không biết."

Đương nhiên là không biết, một người hiện đại như nàng làm sao mà biết đánh đàn tranh a.

Mộ Dung Thiên Lý hơi thất vọng:

"Thì ra là thế."

Thấy nàng có tài văn chương như vậy, hắn còn tưởng nàng là một

tuyệt thế tài nữ.

"Mộ Dung đại ca, rốt cuộc huynh thích ta ở điểm nào?"

Thanh Thanh làm bộ không để ý.

Mộ Dung Thiên Lý nghĩ nghĩ một lúc:

"Nàng không giống người thường."

Thanh Thanh mỉm cười:

"Ta quả thực không giống người thường?"

Nàng nhìn Mộ Dung Thiên Lý, nói một cách thẳng thắn:

"Ta là một người có tính chiếm hữu rất mạnh, không muốn cùng một nữ nhân khác chia sẻ nam nhân, nếu huynh muốn kết hôn với ta thì không được phép nạp thiếp, suốt kiếp này chỉ có một mình ta."

Những lời nàng nó đều là sự thực.

"Ta chỉ có một trái tim, làm sao dung nạp thêm người khác."

Từ giây phút hắn gặp được Thanh Thanh, trong mắt hắn cũng chỉ có mình nàng.

"Thật sự có thể làm được như vậy sao? Ta biết huynh đương là một thanh niên tài tuấn trong võ lâm, nhất định sẽ có rất nhiều nữ nhân tranh nhau gả cho huynh, huynh có thể cam đoan trong lòng không loạn sao?"

Gả cho một nam nhân vĩ đại cũng thực sự phiền toái!

"Có thể."

Mộ Dung Thiên Lý ngay cả nghĩ cũng không cần, lập tức trả lời câu hỏi của nàng.

Thanh Thanh cười, nhanh chóng nói sang chuyện khác:

"Mộ Dung đại ca, huynh có biết bơi không?"

"Không biết."

Càn Khôn Bảo ở phương bắc, mà phương bắc không có nhiều sông hồ như ở phương nam, hắn tự nhiên sẽ không biết bơi.

"Ai da, Mộ Dung đại ca, huynh thật sự sẽ yêu ta cả đời sao?"

"Nhất định như thế!"

Hắn nhìn nàng, trong đôi mắt kiên định có pha chút hoài nghi.

Thanh Thanh cười hài long:

"Mộ Dung đại ca, nhà huynh có bao nhiêu người?"

Dù sao cũng đã tính đến việc cùng hắn sống chung cả đời, trước đó tìm hiểu gia đình của hắn nhất định sẽ không đi sai.

"Song thân khoẻ mạnh, còn một muội muội."

"Mộ Dung Thiên Thuỷ cô nương là võ lâm đệ tam mỹ nhân, nhất định so với ta đẹp hơn rất nhiều."

Nếu, đây là nàng nói nếu, nàng mà thực sự gả vào nhà Mộ Dung, Mộ Dung Thiên Thuỷ sẽ thích nàng sao? Dù sao những nữ nhân xinh đẹp đều sẽ ghen ghét với một nữ nhân xinh đẹp khác.

"Mỗi người mỗi vẻ, nhưng theo ta nhận xét, Thanh Thanh còn hơn một chút."

Lời hắn nói đều là thật, muội muội của hắn gần giống một người hoang dã, làm sao có được khí chất điềm đạm như Thanh Thanh. Đương nhiên hắn không biết, khí chất đó của Thanh Thanh chỉ có ở thời điểm nàng chưa nổi giận. Một khi nàng nổi giận, so với muội muội hắn còn dã man hơn.

"Huynh quá khen."

Nói gì thì nói, nàng chỉ xếp thứ tư, còn người ta xếp thứ ba kia mà.

"Nàng thật sự xinh đẹp hơn, nàng ta là một nữ tử rất tuỳ tiện, ta tin hai người sẽ dễ hoà hợp."

"Đúng không?"

Trong lòng Thanh Thanh âm thầm thở dài:

"Ta vẫn hy vọng mình có một muội muội tri kỷ."

Ở hiện đại nàng cô đơn một mình, đi vào cổ đại thì có hai 'muội muội' giống như cừu nhân.

"Sau khi thành thân, Thiên Thuỷ chính là muội muội của nàng."

Nàng đột nhiên hỏi về gia đình hắn, xem ra có vẻ rất muốn kết hôn với hắn.

Thanh Thanh cười nhẹ, cũng không có trả lời. Nàng có lấy hắn hay không còn chưa nói trước được, nếu hắn không hợp cách, nàng lập tức đào hôn.

"Đẹp quá a."

Thanh Thanh đột nhiên kêu lên, ngón tay chỉ về phía trước:

"Mộ Dung đại ca, huynh xem."

Mộ Dung Thiên Lý ngẩng đầu, nhìn về phía nàng đang chỉ, cũng không có phát hiện cái gì đặc biệt.

Hắn vừa định nói thì đã nghe một tiếng thét chói tai:

"A...."

Tiếp theo sau đó là một tiếng ùm, kèm theo nước bắn tung toé.

"Thanh Thanh!"

Hắn lập tức đưa tay ra, nhưng không thể giữ được, chỉ đành trơ mắt nhìn nàng rơi vào trong nước.

"Cứu mạng a." Thanh Thanh ở trong nước không ngừng giãy dụa, khi nổi khi chìm, giống như một chiếc lá rụng.

Giữa hồ chỉ có duy nhất một con thuyền của bọn họ, muốn gọi người đến cứu nhất định sẽ không kịp. Mộ Dung Thiên Lý hít một hơi thật sâu sau đó nhảy vào trong nước. Một tay hắn ôm lấy eo nhỏ của Thanh Thanh, một bên vận nội lực, thi triển khinh công đem nàng trở lại trên thuyền.

Mộ Dung Thiên Lý luôn luôn sợ nước, vừa rồi hành vi anh hùng cứu mỹ nhân cũng khiến cho hắn sợ chết khiếp. Sau khi lên thuyền, hồn vía của hắn còn chưa định, tay chống tại cột buồm thở dốc.

Thanh Thanh bị đặt ở đầu thuyền lạnh run, răng không ngừng va vào nhau: "Rất lạnh a."

Còn chưa có phục hồi tinh thần, hắn đột nhiên nghe được giọng nói đáng thương của Thanh Thanh.

"Thanh Thanh, nàng thế nào?"

"Cám ơn." Răng nàng đang không ngừng đánh vào nhau.

"Nhược nhi, ngươi mau ra đây."

Thật không biết Nhược nhi làm nha hoàn kiểu gì!

Thanh Thanh túm lấy quần áo hắn để đứng lên, cả người co rúm:

"Đừng kêu, có lẽ nàng đang ngủ."

"Nô tỳ ở đây." Nhược nhi thình lình xuất hiện.

Thanh Thanh trừng mắt nhìn nàng:

"Vừa rồi ngươi đi đâu?"

"Ai nha, tiểu thư, tại sao người thành ra như vậy?"

Hai chữ ướt sũng dùng trên người Thanh Thanh tuyệt đối thích hợp!

"Mau dẫn tiểu thư của ngươi vào thay quần áo!"

Trong thần sắc của Mộ Dung Thiên Lý mang theo sự lo lắng.

Nhược nhi vô tội xua tay:

"Không có quần áo." Ai đi du hồ mà mang theo quần áo?

"Cái gì?!"

Mộ Dung thiên Lý nói với vẻ sốt ruột:

"Ngươi làm nha hoàn như thế nào vậy? Tiểu thư nhà ngươi thân thể yếu đuối, bị nhiễm phong hàn thì tính sao?"

Nhược nhi cúi đầu uỷ khuất:

"Nô tỳ sai rồi." Hắn thật quá hung hăng.

"Đừng mắng nàng." Thanh Thanh vừa nói vừa đi về phía khoang thuyền:

"Chết lạnh, lạnh chết."

Việc quan trọng nhất là thân hình duyên dáng của nàng đã hiển lộ ra ngoài, nàng không muốn cho Mộ Dung Thiên Lý chiếm tiện nghi.

Mộ Dung Thiên Lý hình như cũng ướt sũng như nàng, Thanh Thanh quay đầu lại:

"Mộ Dung đại ca, huynh có muốn vào trong không?"

"Đừng để ý đến ta, nàng trước hết nên hong khô quần áo, cẩn thận cảm lạnh."

Nam nữ thụ thụ bất thân, tuy bọn họ có danh nghĩa hôn phu hôn thê nhưng thuỷ chung vẫn chưa phải vợ chồng, hắn không muốn chiếm bất cứ tiện nghi gì của nàng, cái gì không nên xem thì tuyệt đối không thể xem.

"Huynh cũng ướt, vào đi, trước tiên cởi quần áo ra."

"Đừng để ý đến ta, mau vào đi, cẩn thận cảm lạnh."

Khoé miệng Thanh Thanh hiện ra một hình vòng cung duyên dáng, giang hồ đồn đãi không sai, Mộ Dung Thiên Lý quả thực là chính nhân quân tử.

Nhược nhi cũng theo vào trong, sau khi vào khoang thuyền, lặng lẽ liếc Mộ Dung Thiên Lý một cái, trên môi lộ ra một nụ cười hài lòng.

: jun

Làm một người xuyên qua, không hiểu biết về cổ đại liệu có xứng với mình hay không? Vân Thanh Thanh tiểu thư say mê học hỏi, cho nên nàng quyết định đến thanh lâu tìm hiểu, đương nhiên, dùng cách này hay cách khác cũng phải kéo được Mộ Dung Thiên Lý cùng đi.

Sau khi Thanh Thanh nhìn thấy Mộ Dung Thiên Lý, nàng lập tức đi thẳng vào vấn đề:

"Mộ Dung đại ca, mang ta đến thanh lâu tham quan một chút."

"Cái gì?"

Mộ Dung Thiên Lý thiếu chút nữa té từ trên ghế xuống. Nữ nhân này thật là đáng sợ, nàng là một tiểu thư gia giáo, đi thanh lâu làm cái gì?

"Ta chưa từng nhìn thấy."

Thanh Thanh hờn dỗi, lôi kéo quần áo của hắn, nước mắt lưng tròng, bày ra bộ dạng đáng thương. Chỉ cần là một nam nhân bình thường thì sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt thỉnh cầu của nàng.

Mộ Dung Thiên Lý vốn định cự tuyệt, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt vô tội cùng những giọt lệ như màn sương mờ che phủ đôi mắt tuyệt đẹp của nàng, hắn thật sự không đành lòng cự tuyệt:

"Ai, được rồi." Dưới sự lừa gạt của nàng, hắn rốt cuộc đã rơi vào cạm bẫy!

Tên của thanh lâu ở cổ đại thực sự là dung tục, tất cả đều là hoa a hương a, nơi mà bọn họ đến thăm cũng không ngoại lệ, tên gọi Hàm Hương Lâu.

Thanh Thanh dẫn đầu phái đoàn, vừa đi vào cửa đã lớn tiếng:

"Mụ mụ, kêu hoa khôi ra đây." Nàng không thích loại son phấn tầm thường, chỉ có hứng thú với hoa khôi nương tử. Nghe nói hoa khôi ở cổ đại người nào người nấy tài mạo song toàn, tao nhã xuất trần, không biết có phải là sự thật hay không.

Trên người Thanh Thanh và Mộ Dung Thiên Lý đều toả ra khí chất cao quý, vừa nhìn thấy đã biết là dê béo, hơn nữa khuôn mặt mê chết người không cần đền mạng, tuyệt đối là cực phẩm trong khách làng chơi a!

Tú bà còn chưa kịp nói chuyện thì một đống các cô nương xinh đẹp đã đi lên.

"Công tử, ngài rất tuấn tú a."

Đầu năm nay, khách làng chơi có bề ngoài giống như Thanh Thanh không nhiều lắm, không chạy lên nắm bắt thì chính là đồ ngu!

"Công tử, để cho thiếp hầu hạ ngài được không? Thiếp cam đoan sẽ giúp cho công tử cảm thấy sảng khoái."

Thanh Thanh cười ha ha, hai tay ôm lấy bốn cô nương, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng:

"Bốn vị mỹ nhân, thực sự muốn ta sao?"

Có muốn cũng chỉ là tiền của nàng thôi.

"Đó là chuyện đương nhiên."

Một cô nương khi nói chuyện còn cố ý chui vào lòng nàng.

"Để cho thiếp hầu hạ công tử đi. Công phu của thiếp không kém hơn hoa khôi tỷ tỷ đâu."

Vị cô nương kia nói xong còn giả bộ cúi đầu thẹn thùng.

Thanh Thanh ngả ngớn nâng cằm của nàng lên:

"Tiểu mỹ nhân, bộ dáng xấu hổ của nàng đã đem hồn vía của ta dẫn đi mất rồi."

Nàng cúi đầu xuống hít trộm hương thơm.

Bộ dáng cùng nụ cười dâm đãng của Thanh Thanh cho dù nam nhân chân chính cũng cảm thấy không bằng, vừa nhìn đã biết đây là điển hình của một tên sắc lang. Nhìn đức hạnh này của nàng, cho dù nói nàng là nữ nhân cũng không có ai tin tưởng.

Thanh Thanh hưởng hết diễm phúc trong khi Mộ Dung Thiên Lý không có may mắn như vậy.

"Công tử, rất anh tuấn nha."

Thuận tiện đưa môi thơm một cái, trên mặt nhất thời có một dấu son môi.

"Công tử, thiếp rất yêu chàng a."

"Công tử, chọn thiếp nha."

Mộ Dung Thiên Lý bị một đám nữ nhân vây ở giữa, toàn thân không được tự nhiên.

Là một nam nhân 25 tuổi trưởng thành, hắn không phải chưa từng chạm đến nữ nhân, ngược lại hắn cũng từng đến thanh lâu để tìm cô nương. Nhưng người hắn chọn lúc nào cũng là hoa khôi, cho tới bây giờ cũng chưa từng bị vây khốn thế này.

Nhìn Thanh Thanh giống như một tên háo sắc, khắp nơi trộm hương cướp ngọc, hắn tự nhiên dở khóc ở cười. Hàm Hương lâu này ít nhất cũng có 100 khách nhân, nhưng không có ai háo sắc như nàng!

Thanh Thanh trái ôm phải ấp, nụ cười dâm dãng khiến hắn thật sự không nhìn nổi, thoát khỏi sự vây khốn của đám nữ nhân, hắn vọt tới trước mặt Thanh Thanh, nắm lấy cổ tay nàng:

"Đi thôi."

Thanh Thanh tốt xấu gì cũng là

vị hôn thê của hắn, làm sao hắn có thể nhìn nàng ở trước mặt hắn phóng đãng như vậy.

Thanh Thanh tinh nghịch nháy mắt mấy cái:

"Đại ca, ta chơi còn chưa đã mà."

Mộ Dung thiên Lý thật sự rất hối hận khi đã mang nàng đến đây!

"Đi thôi!"

Hắn không nói nhiều mà lôi kéo nàng rời đi.

Tú bà thấy thế vội chạy đến hoà giải:

"Công tử, ngài tức giận sao? Hay là tại các cô nương hầu hạ không tốt? Hoa khôi Hương Ngưng cô nương hiện đang có khách, xin hai vị chờ một lúc."

Bọn họ vừa vào cửa đã yêu cầu hoa khôi, tú bà tự nhiên nghĩ rằng đám con gái tầm thường này khiến cho hắn chướng mắt.

"Chuyện này không liên quan đến ngươi."

Mộ Dung Thiên Lý đưa cho tú bà một thỏi bạc, liếc mắt nhìn cô nương bên người Thanh Thanh:

"Bảo nàng tránh ra."

"Cái này..."

"Ta không đi."

Thanh Thanh giật tay ra khỏi bàn tay của Mộ Dung Thiên Lý, âm thầm nháy mắt với cô nương trong lòng.

Cô nương này có thừa kinh nghiệm, lập tức hiểu được ý tứ của nàng. Buông cánh tay Thanh Thanh ra, nàng quay sang lôi kéo Mộ Dung Thiên Lý.

"Công tử, giỡn chơi thôi mà, chàng cần gì giận dữ, tức giận sẽ hại thân."

Thừa lúc các cô nương quấn quýt Mộ Dung Thiên Lý, Thanh Thanh lặng lẽ đi đến trước mặt tú bà, nhỏ giọng nói thầm vài câu. Tú bà khẽ gật đầu, miệng cười tươi như hoa:

"Các con, mau lại hết đây."

Tú bà nói một tiếng, các cô nương lập tức chạy ngay đến.

"Các con, mau đưa vị công tử này lên phòng, nhớ phải hầu hạ cho tốt, làm tốt có thưởng."

Lời vừa nói ra, lập tức có hai mươi mấy vị cô nương vây quanh Mộ Dung Thiên Lý, lôi kéo hắn lên lầu.

Hai mươi mấy vị cô nương giống như bạch tuộc vây quanh hắn, đẩy cái này ra lại có cái khác bò lên. Cho dù hắn có võ công cũng không có chỗ để dùng, chỉ có thể bị động để "dòng người" đẩy lên lầu.

Thanh Thanh đứng ở trước lầu cười bỡn cợt:

"Đại ca, ngươi từ từ chơi đùa nha, ta uống một chén rượu chờ hoa khôi nương tử triệu kiến."

Mộ Dung Thiên Lý cảm thấy khó thở, cả giận nói:

"Ngươi làm loạn."

Thay vị hôn phu của nàng tìm kỹ nữ, nàng thật sự rất hào phóng.

Nhìn Mộ Dung Thiên Lý bị các cô nương đẩy mạnh vào phòng, Thanh Thanh đưa tay lên ngoắc ngoắc tú bà:

"Công tử, ngài còn gì phân phó?"

"Ngươi có biết mấy vị cô nương hầu hạ đại ca của ta là ai không?"

"Đương nhiên biết, các cô nương của mình mà còn không biết sao!"

Thanh Thanh lấy ra một thỏi bạch bỏ vào trong tay nàng:

"Thay ta làm một chuyện."

"Xin ngài cứ nói."

Tú bà nhanh chóng đem thỏi bạc cất đi, giống như sợ nó sẽ mọc cánh bay mất.

"Phiền ngươi hỏi các cô nương đó một chút, hỏi xem đại ca của ta có làm gì các nàng không."

Tú bà nghe xong lộ ra nụ cười bí hiểm:

"Ta hiểu được."

Chẳng nhẽ vị công tử tuấn tú vừa rồi không làm được? Quên đi...không cần bận tâm hắn, có tiền là tốt rồi. ( )

"Còn nữa, cho ta một căn phòng, không cần cô nương, cho bình rượu là được rồi."

"Vậy còn Hương Ngưng cô nương..."

"Không cần."

Nàng là một nữ nhân, làm sao có thể chơi đùa với kỹ nữ.

"Công tử, mời lên lầu."

Tú bà là người thông minh, lập tức đoán được ý của khách nhân.

"Dẫn đường."

Tú bà vẫy tay một cái, lập tức có một tiểu nha hoàn dẫn đường cho nàng.

Đưa nàng đến một căn phòng thanh nhã, tiểu nha hoàn đẩy cửa ra, nói một cách cung kính:

"Mời công tử."

"Cảm ơn."

Bất luận đối phương là loại người gì, chỉ cần giúp nàng nàng đều nói cám ơn, đây chính là lễ phép.

Tiểu nha hoàn thình lình nghe được câu cảm ơn của Thanh Thanh, tự nhiên hoảng sợ, vội vã nói:

"Không dám, đây là việc nô tỳ nên làm."

"Ngươi đã giúp ta, ta nên..."

"Ngươi, lại đây!"

Một giọng nữ sắc bén đã chặn họng Thanh Thanh.

Thanh Thanh ngẩng đầu, nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp, ăn mặc mát mẻ đang đứng ở cửa một căn phòng khác, bộ dạng vênh váo tự đắc. Đẹp thì có đẹp nhưng vẻ độc đoán kia đã làm mất đi khí chất của nàng.

"Vâng."

Tiểu nha hoàn không để ý đến Thanh Thanh, vội vã chạy đến trước mặt nàng.

"Đi lấy hai bầu rượu lên đây, lấy loại ngon nhất."

"Vâng vâng."

Tiểu nha hoàn gật đầu liên tục, chạy trốn còn nhanh hơn con thỏ.

Thanh Thanh lặng lẽ lắc đầu, cảm thấy nữ tử xinh đẹp kia cực kỳ chướng mắt. Cùng là người mệnh khổ, nàng ta dựa vào cái gì để khi dễ người khác? Chẳng nhẽ nàng ta bán mình còn nha hoàn kia thì không sao?

Thanh Thanh định đi vào thì nhìn thấy một nam tử tuấn tú đi ra, tay ôm lấy eo của Hương Ngưng, thân mật nói cái gì đó.

Hương Ngưng làm bộ ngượng ngùng, nhăn nhó ôm hắn đi vào trong phòng.

Nam tử cảm thấy có người đang nhìn bọn họ liền ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Thanh Thanh, môi hắn hơi nhếch lên, cười rất tà mị.

Thanh Thanh trừng mắt nhìn hắn một cái, lập tức vào phòng đóng cửa lại. Đại sắc lang, ngay cái loại nữ nhân đó cũng muốn. Nhìn bộ dạng đẹp trai của hắn, không nghĩ đến mắt nhìn người lại là số âm!

Đoạn Tiêu ôm Hương Ngưng, bí hiểm nhìn về đại phương Thanh Thanh vừa biến mất, trong đầu óc của hắn đều là dung nhan tuấn mỹ kia. Đáng tiếc "hắn" lại là nam nhân, nếu là nữ nhân, chắc chắn sẽ là một mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành!

Thân hình hắn đẹp như khuôn đúc thế nên đối với cái loại nam nhân xinh đẹp cũng không lấy làm kỳ quái. Nhưng là...hắn đối với cái tên thiếu niên háo sắc non mềm kia, luôn luôn có cái cảm giác đó.

Nếu không phải vừa nhìn thấy bộ dạng háo sắc của "hắn", Đoạn Tiêu thực sự có khả năng coi "hắn" là nữ nhân.

Đoạn Tiêu rùng mình một cái, hắn thật sự quá háo sắc, như thế nào lại nảy sinh hứng thú với "nam nhân"?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.