Twilight Series Tập 2: Trăng Non

Chương 22: Chuyến bay



Ông Demetre để chúng tôi ở lại phòng tiếp tân sang trọng nơi cô gái Gianna vẫn đứng trực sau chiếc quầy bar bóng loáng. Tiếng nhạc réo rắt, tươi vui khẽ cất lên từ đâu đó.

- Đừng đi đâu cho tới lúc trời tối đấy - Ông ta cảnh báo chúng tôi.

Edward gật đầu, và ông Demertri vội vã quay gót bỏ đi.

Hình như Gianna không ngạc nhiên mấy trước sự thay đổi này, dù rằng đôi mắt của cô ta có “xét đoán” chiếc áo choàng mượn của Edward một lúc khá lâu.

- Em có làm sao không? - Edward thì thầm, anh hỏi thật nhỏ, nhỏ đến mức người bình thường khó mà nghe thấy được. Giọng nói của anh có gợn cái gì đó thô ráp; tuy nó vẫn êm dịu song tôi vẫn cảm nhận đựoc trong đó có âm sắc thô, với đầy những khắc khoải. Anh còn căng thẳng trước tình thế của chúng tôi, có lẽ là như vậy.

- Tốt hơn hết là anh tìm chỗ nào cho bạn ấy ngồi đi, không khéo bạn ấy ngã mất - Alice lên tiếng - Bạn ấy sắp vỡ vụn ra đến nơi rồi.

Chỉ đến khi đó, tôi mới nhận ra mình đang run rẩy, run rẩy dữ dội, toàn bộ thân hình tôi rung lắc đến độ hai hàm răng cũng va vào nhau cầm cập; cả căn phòng như chao đảo, mờ mịt trước mắt tôi. Trong giây phút hoảng sợ ấy, tôi chợt nghĩ dến Jacob - phải chăng trước khi lột xác thành người sói, cậu ta cũng từng rơi vào trạng thái giống như tôi hiện thời?

Bất thình lình, bên tai tôi vang lên một hồi những tiếng động lạ, những tiếng “ hích, hích, hích,...” chẳng có gì đặc biệt cứ vang động khắp không gian... Chúng cũng khả ố y hệt như cái bản nhạc vui tươi ấy. Đầu óc tôi lúc này chỉ chuyên chú đến việc kiềm chế cơn run rẩy của mình, nên không màng để tâm xem cái tiếng động kì quặc ấy phát ra từ đâu.

- Suỵt, Bella, suỵt - Edward lên tiếng nhắc nhở tôi. Anh dìu tổia chỗ chiếc ghế xôpha xa nhất, ngõ hầu tránh cặpmắt tò mò của cô gái trực ở quầy tiếp tân.

- Em nghĩ là bạn ấy đang kích động. Hay anh thử đập vào người bạn ấy xem - Alice đề nghị.

Và đáp lại lời đề nghị ấy là một cái nhìn muốn nổ cả đồng tử mắt của Edward.

Tôi chợt hiểu ra. Ôi! Cái tiếng động lạ ấy hoàn toàn phát ra từ người tôi. Chính xác hơn là những tiếng nức nở đã và đang thi nhau tuôn trào ra khỏi lồng ngực của tôi. Cũng chính chúng là nguyên nhân làm cho toàn thân tôi run rẩy.

- Không sao đâu, em an toàn rồi, không sao đâu - Anh lặp đi lặp lại câu nói ấy, và kéo tôi vào lòng, không quên choàng chiếc áo khoác xung quanh người tôi, tránh cho tôi khỏi phải run rẩy thêm mỗi khi tiếp xúc với làn da của anh.

Trong thâm tâm, tôi cũng hiểu cái phản ứng này của mình thật ngốc nghếch. Tôi phải ngắm nhìn cái gương mặt của anh kia chứ, làm sao có thể phân biệt được rằng cần phải nhìn bao lâu mới được coi là thoả nỗi nhớ mong? Vả lại, anh đã được cứư sống, tôi cũng vừa được cứu sống, và rồi tiếp theo sau đây... anh sẽ lại rời xa tôi, ngay khi chúng tôi được thả tự do. Vậy mà đôi mắt của tôi lại đầm đìa những nước là nứơc, nước làm nhoè hết mọi đường nét trên khuôn mặt anh, tiếc quá, ngốc quá đi!

Nhưng đằng sau đôi mắt đẫm nước này, nơi mà nước mắt không thể nào tràn đến được, tôi vẫn trông thấy rành rành một vẻ mặt hốt hoảng của người phụ nữ nhỏ bé có đeo chuỗi hạt tràng quanh cổ.

- Tất cả những người ấy... - Tôi nấc lên.

- Anh hiểu, Bella - Anh thì thào.

- Thật kinh tởm.

- Ừ, thật kinh tởm. Anh ước sao em đã không phải trông thấy cảnh đấy, Bella.

Tôi gục đầu lên lồng ngực lạnh giá của anh, kéo chiếc áo choàng dày cộp lên lau nứơc mắt. Một cách cố gắng, tui cố hít thở thật sâu, cố trấn tĩnh lại.

- Tôi nên lấy cho các bạn một thứ gì chăng? - Một gọng nói nhã nhặn vang lên. Đó là Gianna, cô ta đang nhô đầu qua vai Edward, đôi mắt vừa lộ vẻ quan tâm, vừa lộ vẻ sành sỏi, có pha chút lẫn bàng quan. Có vẻ như cô ta chẳng hề e ngại chút nào khi để mặt mình cách chỉ vài cm với mặt của một tên ma cà rồng có thái độ rõ ràng là khó chịu với cô ta. Có lẽ Gianna hoàn toàn không biết điều đó, mà rất có thể là do cô ta đã xử lý quá tốt công việc cảu mình cũng nên.

- Không - Edward trả lời một cách lạnh lùng.

Gianna gật đầu, mỉm cười với tôi rồi bỏ đi.

Đợi đến lúc cô gái đã đi khá xa, tôi mới lên tiếng.

- Cô ấy có biết chuyện gì đang diễn ra ở đây không anh? - Tôi gặng hỏi, giọng nói cuả tôi rất nhỏ và hoàn toàn khản đặc. Tôi đang lấy lại bình tĩnh, hơi thở của tôi đã điều hoà đựơc rất đều.

- Có, cô áy biết hết mọi chuyện - Edward trả lời tôi.

- Thế cô ấy biết một ngày nào đó, họ sẽ xuống tay với cô ấy không?

- Cô ấy đã lường trước chuyện đó rồi - Anh trả lời.

Tôi ngạc nhiên.

Gương mặt của Edward thật khó dò.

- Cô ấy đang hi vọng một ngày nào đó, họ sẽ quyết định giữ cô ấy lại.

Tôi cảm thấy rõ mồn một rằng máu nóng đang rút cạn sạch khỏi gương mặt của mình.

- Cô ấy muốn trở thành một người như họ hả anh?

Anh gật đầu gần như ngay tức thì, ánh mắt đăm chiêu nhìn xoáy vào gương mặt của tôi, cố gắng dò ra phản ứng trên đó.

Tôi rùng mình.

- Làm sao cô ấy có thể mong muốn như vậy được - Tôi thều thào với chính mình hơn là kiếm tìm một câu trả lời - Làm sao cô ấy có thể đành lòng chứng kiến cảnh đoàn người lũ lượt kéo nhau vào trong căn phòng đáng sợ đó, rồi lại muốn trở thành “một phần” của nó chứ?”

Edward không trả lời. Gương mặt của anh quặn lại vì một điều gì đó.

Và trong lúc ngắm nhìn gương mặt toàn bích của anh, cố gắng hiểu ý nghĩa của sự thay đổi ấy, thì bất chợt trong tôi, cảm xúc dâng trào. Tôi đang thực sự ở đây, trong vòng tay của Edward. Mọi thứ sao mà chông chênh quá, nhưng dẫu sao thì chúng tôi, trong giờ khắc này, đã tạm thời thoát khỏi được chiếc lưỡi hái của tử thần.

- Ôi Edward - Tôi thút thít, bắt đầu nức nở trở lại. Lại một phản ứng ngốc nghếch tiêp theo. Những giọt nước mắt nặng trĩu lại che phủ lấy nhãn quang của tôi, không cho tôi nhìn thấy gương mặt của anh, không, điều này là không được đâu. Tôi chỉ còn thời gian đến hoàng hôn mà thôi. Giống như trong những câu chuyện cổ tích vậy, đó chính là thời hạn để chấm dứt moị phép thuật.

- Em làm sao? - Anh, vẫn không thôi lo lắng, vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi.

Và như một phản ứng tự nhiên, tôi vòng tay qua cổ anh - liệu điều tệ hại nhất anh có thể làm là gì đây? Là sẽ đẩy tôi ra - và rồi lại kéo tôi vào lòng?

- Lúc này đây, em thật ngốc khi cứ để cho mình chìm vào hạnh phúc thế này, phải không anh? - Tôi cất tiếng hỏi. Giọng nói lại vỡ oà.

Nhưng anh không hề đẩy tôi ra. Ngược lại, anh ghì chặt tôi hơn nữa vào lồng ngực cứng và lạnh như đá của mình. chặt đến mức tôi chẳng thể thở nổi được nữa, dù rằng hai lá phổi của tôi đã lành kể từlúc tôi đựơc chạm vào người anh.

- Anh hiểu em muốn nói điểu gì - Anh thì thào - Nhưng chúng mình có nhiều lí do để hạnh phúc lắm. Trứơc tiên là chúng mình đều được sống.

- Vâng - Tôi thì thầm - Có lí do ấy.

- Và cả hai ta lại có nhau - Anh thở thật đều. Hơi thở của anh ngọt lịm đến độ toàn bộ đầu óc tôi những muốn lâng lâng bay bổng.

Tôi chỉ lẳng lặng gật đầu, chắc chắn anh không đặt nặng vấn đề đấy bằng tôi.

- Và nếu gặp may, ngày mai chúngmình còn đựơc hít thở khí trời.

- Vâng, hãy hi vọng như thế - Tôi đáp lời một cách khó khăn.

- Viễn cảnh rất đẹp, Bella à - Alice đoan chắc với tôi. Từ nãy đến giờ, cô bạn im lìm qua, tôi gần như quên bẵng sự hiện diện cảu cô bạn - Mình sẽ lại được trông thấy anh Jasper ít nhất là trong vòng 24 tiếng đồng hồ tới - Cô bạn nói thêm một cách hài lòng.

Alice may mắn thật. Cô bạn còn có niềm tin vào tương lai của chính mình.

Còn tôi thì không dám rời mắt khỏi gương mặt của Edward, dẫu chỉ là một lúc. Tôi lặng ngắm nhìn anh, thầm cầu nguyện cho tương lai sẽ không bao giờ đến. Rằng hiện tại này sẽ tồn tại mãi mãi, nếu như... nếu như mọi chuyện lại trở về với trật tự cũ, tôi sẽ kết thúc sự tồn tại của chính mình.

Edward cũng không hề rời mắt khỏi tôi, đôi mắt đen huyền dịu dàng và sâu thẳm quá, lúc này, ru ngủ lòng tôi thật dễ dàng biết bao. Hẳn anh cũng đang có một cảm xúc y như tôi vậy. Và tôi đã bấu víu vào giấc mơ ấy. Ừ, anh cũng đang nghĩ như tôi, bất giác, giây phút ềm đềm này bỗng trở nên ngọt ngào quá đỗi.

Anh dùng mấy ngón tay khẽ mơn nhẹ dưới mắt tôi.

- Trông em mệt mỏi quá.

- Còn anh trông khát quá - Tôi cũng thì thào đáp lại, vừa nói vừa ngắm nghía những vết đen thâm quầng bên dưới đôi mắt đen yêu dấu.

Anh nhún vai:

- Đâu có.

- Có đúng như vậy không? Em ngồi với Alice cũng được mà- Tôi đề nghị, nhưng lòng nghe buồn chơi vơi; chẳng thà tôi phải chết trong vòng tay anh còn hơn phải xa rời vị trí này, dẫu chỉ 1cm.

- Em đừng làm thế - Anh thở dài, hơi thở dịu ngọt phả nhẹ lên mặt tôi - Chưa bao giờ anh kềm chế được cái bản ngã xấu xa đó tốt như lúc này.

Tôi có hàng triệu câu hỏi muốn hỏi anh. Câu đầu tiên đang chập chờn trên vành môi, nhưng tôi cố gìm cái lưỡi của mình lại thật chặt. Tôi không muốn làm xấu thêm hiện trạng này, một tình thế dở khóc dở cười, trong một căn phòng khiến tôi phát bệnh, và dưới đôi mắt của kẻ muốn trở thành quái vật thực sự.

Ở đây, trong vòng tay anh, thật dễ an ủi lòng rằng anh đang cần tôi. Không, tôi không muốn nghĩ đến động cơ của anh lúc này - có thể anh chỉ dịu dàng với tôi chẳng qua chỉ là để trấ an tôi, giữa lúc anh, Alice, và tôi đang lâm vào tình huống ngàn cân treo sợi tóc; mà cũng có thể là lòng anh đang trĩu nặng vì mặc cảm tội lỗi, vì đã lôi kéo tôi và Alice đến chốn này, nhưng lại cảm thấy nẹ nhõm vì tôi không phải chết vì anh. Có lẽ quãng thời gian vừa trải qua là qúa đủ rồi, tôi không nên làm phiền anh nữa. Mà cũng có sao đâu. Tôi đang hạnh phúc như thế này kia mà, cho dầu chỉ là trong giấc ngủ ngắn ngủi - thì cũng có sao đâu.

Tôi thả mình trong vòng tay của anh, ôn lại từng đường nét trên mặt tôi, cơ hồ như anh cũng đang làm một hành động như tôi vậy, trong lúc anh và Alice đang tính toán chuyện về nhà như thế nào. Giọng nói của hai anh em nhà Cullen rất nhanh và nhỏ nên chắc chắn Gianna không thể nghe kịp. Bản thân tôi cũng chỉ nắm đựoc phân nửa nội dung. Hình như thành phố này sắp sửa “nảy nòi” thêm một vụ trộm cắp nữa. Bất giác tôi nghĩ đến chiếc Porsche màu vàng, không biết nó đã quay về với “ khổ chủ” chưa?

- Thế họ nói cái gì mà liên quan đến ca sĩ vậy anh? Alice chợt hòi.

- À, latua canytante - Edward nhớ ra. Anh phát âm cụm từ đó kèm theo một chút âm điệu.

- Vâng, cụm từ đó đấy - Alice đáp lời, và tôi tập trung trở lại ngay tức khắc. Tôi cũng đang thắc mắc về cái cụm từ lạ lùng đó.

Edward nhún vai:

- Đó là cách họ gọi những người có mùi hương đặc biệt quyến rũ giống như mùi hương của Bella đối với anh. Họ gọi Bella là cô ca sĩ của anh... bởi lẽ máu của Bella cũng dịu ngọt, cuốn hút, mê hoặc anh... hệt như đặc điểm của một giọng hát vàng vậy.

Alice bật cười khúc khích.

Toàn thân tôi mệt mỏi rã rời, cơ thể đã lên tiếng đòi đi ngủ, nhưng tôi ra sức chống lại cơn mệt mỏi đó. Ở bên anh, tôi không muốn lãng phí một giây nào. Thảng hoặc, khi đang trò chuyện cùng Alice, anh đột ngột cúi xuống hôn tôi - đôi môi phẳng cứng cáp như thuỷ tinh của anh khẽ để lên tóc tôi, trán tôi, và chóp mũi của tôi. Mỗ lần như vậy, tôi như tiếp thêm được một luồng điện chạy dọc theo cơ thể, truyền vào quả tim đã bao ngày ngủ quên. Những tiếng trở mình của nó như vang vọng khắp căn phòng.

Quả là thiên đàng - nhưng có mang một chút hơi hướm của địa ngục.

Cứ thế, tôi hoàn toàn lãng quên thời gian. Chỉ cho đến khi vòng tay của Edward bỗng nhiên thít chặt tôi hơn, cả anh và Alice đều cùng nhìn về phía cuối phòng, cả hai đôi mắt đều trở nên cảnh giác, tôi lại lên cơn yếu bóng vía. Tôi ném mình vào vòng ngực của Edward khi Alec đang tiến qua cửa - đôi mắt của người này bây giờ đã rực rỡ một màu hồng ngọc, và sau khi đã dùng qua “ bữa trưa”, bộ comlê màu xám nhạt của cậu ta vẫn không có lấy một vết bẩn,

May thay, đó là tin tốt lành.

- Bây giờ, các ngươi được tự do - Alec thông báo với chúng tôi, giọng nói của cậu ta ấm áp đến độ người không biết chắc sẽ lầm tưởng chúng tôi là những người bạn tri kỉ - Chúng ta yêu cầu các người không được nấn ná trong thành phố.

Edward trả lời không hề có chút giả tạo, giọng của anh lạnh băng:

- Không có chuyện đó đâu.

Alec mỉm cười, gật đầu rồi quay gót bỏ đi.

- Xin đi theo hành lang bên phải, đến chỗ quẹo sẽ gặp thang máy - Gianna lên tiếng trong lúc Edward đỡ tôi dậy - Ở tiền sảnh cầu thang đi xuống, dẫn ra đường. Và giờ thì tạm biệt - Cô ta nói thêm một cách tử tế. Tôi bỗng tự hỏi, không biết năng lực của cô gái này có đủ để tự cứư cô ta hay không?

Alice đáp lại “ sự tử tế” đó bằng một cái nhìn u ám.

Tôi hoàn toàn nhẹ nhõm khi biết sẽ được thoát khỏi chốn này bằng một lối đi khác; nhưng không biết liệu có phải đi lòng vòng ỏ dưới mặt đất này hay không.

Cuối cùng, chúng tôi cũng bước qua một tiền sảnh đựoc bài trí vô cùng sang trọng. Và tôi là người duy nhất ngoái nhìn lại toà lâu đài cổ xưa, mặt tiền của nó được chạm trổ vô cùng công phu cho mục đích thương mại. Từ đây, tôi không thẻ nhìn thấy được cái tháp canh, và đó là điều khiến tôi dễ chịu.

Mọi người vẫn còn ca hát và nhảy múa trên đường. Khi chúng tôi đặt chân lên mặt đường lát sỏi, chật chội, đèn đường mới mở. Trên cao, mây đã phai màu, bầu trời đã chuyển sang xám, nhưng những toà nhà mọc lên cao quá, lại chen chúc nhau nên người ta dễ có cảm giác như trời đã tốí hẳn.

Cả đám đông cũng chuyển sang màu đen. Chiếc áo choàng dài chấm đất của Edward may thay không bị nổi bật, nếu là một buổi tối bình thưòng ở Volterra thì hẳn anh đã nằm trong tầm ngắm của nhiều người rồi.

Giờ đây xung quanh tôi ai nấy đều hãnh diện trong chiếc áo choàng bằng satanh đen bóng, không quên đeo theo những chiếc răng nanh bằng nhựa, giống như cậu bé mà tôi thấy sáng nay trên quảng trường; xem ra, người lớn cũng thích hóa trang như thế này lắm chứ không riêng gì trẻ con.

- Lố lăng quá - Edward thì thào nhận xét

Và tôi nhận ra rằng Alice đã không còn ở bên cạnh mình nữa. Tôi định quay sang hỏi cô bạn thì cô đã đi mất tự lúc nào rồi.

- Alice đâu rồi hả anh? - Tôi thì thầm hỏi không dấu được vẻ hốt hoảng.

- Cô ấy đi lấy chiếc túi cho em. Hồi sáng này, cô ấy phải tìm chỗ cất túi mà.

Ôi, tôi quên mất là mình đã bỏ vào đó chiếc bàn chải đánh răng. Có nó, vẻ bề ngoài của tôi sẽ được "tút" lại đáng kể lắm.

- Bạn ấy cũng "đi mượn" một chiếc xe hơi, phải không anh - Tôi đoán mò.

Anh cười toe toét.

- Chưa đâu, chúng mình phải đi ra ngoài đã.

Có vẻ như đường dẫn đến cổng chào của thành phố còn xa lắm. Nhận ra tôi đã kiệt sức, Edward vòng tay qua thắt lưng của tôi, dìu tôi đi.

Tôi không tránh được sự rùng mình khi anh đưa tôi đi ngang qua cái vòm lam bằng đá đen. Bên trên, những khung lưới sắt khổng lồ, cổ xưa, giống hệt như cửa nhà giam, sẵn sàng rớt xuống bất cứ lúc nào để nhốt chúng tôi lại. Cứ thế anh dìu tôi đến bên một chiếc xe hơi màu đen, phải tinh ý lắm mới nhận ra nó, nó nằm khuất bên phải cổng chào - đang nổ máy sẵn. Và rồi thật ngạc nhiên, anh ngồi băng ghế sau cùng tôi, thay vì ngồi ghế của người lái.

Alice tỏ vẻ hối tiếc:

- Em xin lỗi - Cô bạn quơ tay về chiếc đồng hồ - Không có nhiều lựa chọn lắm.

- Không sao đâu, Alice - Anh ngoác miệng cười toe toét - Đâu phải chiếc nào cũng là 911 turbo đâu.

Cô bạn thở dài:

- Chắc em sẽ phải tìm một chiếc.... hợp pháp mới được. Đi nó, thích lắm, trên cả tuyệt vời.

- Anh sẽ tặng em nhân dịp giáng sinh - Edward hứa một cách chắc nịch.

Cô bạn cười với anh trai của mình, đồng thời cho xe phóng xuống sườn đồi quanh co, tăm tối. Tim tôi như muốn nhảy ra ngoài.

- Màu vàng nhé - Cô bạn lên tiếng.

Edward vẫn ôm chặt tôi trong vòng tay. Trong chiếc áo choàng xa lạ, tôi cảm thấy thật ấm áp và dễ chịu. Hơn cả dễ chịu nữa.

- Bây giờ em ngủ đi, Bella - Anh thì thầm - Mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Tôi hiểu anh nói đến những hiểm nguy, đến cơn ác mộng, trong thành phố cổ xưa, nhưng tôi vẫn phải nuốt vào một cách khó khăn mới trả lời được:

- Em không muốn ngủ. Em không mệt - Chỉ có câu cuối cùng là nói dối mà thôi.

Tôi không dám chợp mắt một tí nào. Chút ánh sáng trong xe hơi có được đều phát ra từ bảng đồng hồ, nhưng cũng đủ để cho tôi trông rõ mặt anh.

Anh đặt môi vào hõm tai của tôi.

- Nào cố ngủ đi em - Anh động viên.

Tôi vẫn lắc đầu

Anh thở dài;

- Em vẫn bướng bỉnh như ngày nào.

Phải, tôi bướng bỉnh; tôi đã chống lại đôi mắt nặng trĩu, và tôi đã thắng. Con đường tối om om thế này chẳng thể làm gì được. Ánh sáng ở sân bay Florence khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn: tôi đánh được răng và thay được bộ quần áo tươm tất. Alice cũng có thể mua được cho Edward bộ quần áo mới; còn số phận chiếc áo choàng, anh đã bỏ vào một thùng rác ở bên đường. Chuyến bay đến Rome ngắn đến nỗi tôi chưa kịp.... mệt thì đã lúc bước xuống máy bay. Tôi biết chuyến bay từ Rome đi Atlanta mới thực sự là một thử thách, nhất là khi Alice đã đặt cho chúng tôi những chiếc ghế ngồi hạng nhất.... vô cùng êm ái. Buộc lòng, tôi buộc phải hỏi xin tiếp viên hàng không một lon nước ngọt.

- Bella - Giọng nói của Edward đầy chất phản đối, anh thừa biết tôi chịu đựng rất kém chất cafein.

Alice ngồi ở ngay đằng sau chúng tôi. Tôi loáng thoáng nghe mấy câu trao đổi của cô bạn với Jasper qua điện thoại.

- Em không muốn ngủ - Tôi lại "ra rả" cái điệp khúc của mình. Lần này, tôi định thong thêm một lý do rất dễ tin, bởi lẽ đó là sự thật - Bây giờ mà em nhắm mắt lại, thế nào em cũng thấy những điều không muốn thấy. Em sẽ gặp ác mộng cho mà xem.

Và lần này thì anh không còn tranh cãi với tôi nữa.

Đây là lúc thuận lợi để trò truyện, để có được những câu trả lời tôi cần - cần, nhưng thực sự không còn thiết nữa; tôi đang thất vọng trước ý nghĩ những gì mình có thể nghe được. Tạm thời, anh và tôi sẽ ở bên nhau, ở trên máy bay như thế này, anh không thể bỏ đi được - Đúng, ít ra là như vậy, chuyện ấy vốn chẳng dễ dàng gì. Vả lại, chúng tôi có nói gì với nhau bây giờ thì ngoài Alice ra, chẳng ai còn có thể nghe thấy chúng tôi được cả. Trời đã khuya lắm rồi, hầu hết hành khách đều đã tắt đèn và thì thầm hỏi mượn cái gối. Trò chuyện sẽ giúp tôi đẩy lui được cơn mệt.

Nhưng mà, vẫn ngang bướng, tôi khóa chặt cái lưỡi của mình cùng hằng hà sa số các câu hỏi. Trong lúc mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể chất như thế này, lập luận của tôi rất có thể bị gãy; bên cạnh đó, tôi cũng hy vọng rằng với việc trì hoãn buổi trò chuyện như thế, tôi sẽ có thêm vài giờ nữa được ở bên anh - buổi trò chuyện sẽ diễn ra trong một buổi tối khác, có thể, giống như cách thức của nàng Scheherazade trong ‘’Một nghìn lẻ một đêm’’ vậy.

Thế là tôi cứ tiếp tục uống soda, và kháng cự lại cả những cái chớp mắt. Bên cạnh tôi, Edward có vẻ hài lòng với việc ôm tôi trong vòng tay, những ngón tay của anh cứ mải miết mơn trên gương mặt của tôi. Tôi cũng lần theo từng đường nét trên khuôn mặt của anh. Tôi không thể ngăn mình làm điều đó được, dù rằng từ sâu thẳm trong tâm hồn, tôi cũng lo sợ sau này, vì thế mà mình sẽ bị tổn thương hơn - những lúc phải chịu đựng nỗi cô đơn, lủi thủi một mình. Anh vẫn tiếp tục hôn lên tóc tôi, lên trán, lên cổ tay của tôi.... nhưng không bao giờ đặt nụ hôn lên môi tôi, và như vậy, đối với tôi là tốt nhất. Cuối cùng thì liệu một trái tim đã bị hủy hoại còn khả năng đập bình thường được nữa hay không? Tôi đã trải qua quá nhiều chuyện có thể kết thúc cuộc đời mình, và gần đây nhất là những ngày vừa qua, nhưng điều đó chẳng khiến tôi mạnh mẽ lên chút nào. Thay vào đó, tôi lại càng cảm thấy mình mong manh, cơ hồ như chỉ cần một từ thôi cũng có thể làm cho tôi vỡ tan ra thành muôn ngàn mảnh.

Edward vẫn im lìm, lặng lẽ. Có lẽ anh hy vọng tôi sẽ chợp mắt được một lát. Cũng có thể anh chẳng có điều gì để nói.

Hết sức cố gắng, tôi lại tiếp tục chống đỡ đôi mắt nặng trịch của mình. Khi máy bay đáp xuống phi trường Atlanta, tôi tỉnh táo hẳn; trên bầu trời Seattle, tôi còn kịp nhìn thấy ánh mặt trời của buổi bình minh lấp ló sau những rặng mây, trước khi Edward nhanh tay kép sập cái màn cửa sổ. Tôi thầm tự hào với mình. Tôi đã không bỏ lỡ một phút nào cả.

Cả Edward lẫn Alice, không ai ngạc nhiên khi trông thấy những gì đang chờ mình ở sân bay Sea- Tac, nhưng tôi thì không khỏi giật mình. Jasper... anh ta là người tôi trông thấy đầu tiên - nhưng cũng có vẻ như Jasper không nhìn thấy tôi. Đôi mắt của anh ta chỉ chú mục vào mỗi mình Alice. Và một cách nhanh nhẹn, cô bạn của tôi lao người ngay về phía anh ta. Song, cả hai không ôm chầm lấy nhau như thường thấy ở những đôi tình nhân khác.

Bác sĩ Carlisle và bà Esme thì lặng lẽ đứng chờ ở một góc, trong bóng mát của những cột tường to, cách xa máy dò kim loại. Bà Esme tiến tới đón tôi, bà ôm ghì lấy tôi, và vòng tay của bà trở nên ngượng ngịu... bởi lẽ Edward cũng đang ôm lấy tôi.

- Cảm ơn cháu rất nhiều - Bà Esme nói vào tai tôi.

Sau đó, bà ôm chầm lấy Edward, vẻ mặt vô cùng khổ sở, nếu không cố kìm nén, có lẽ bà cũng òa khóc rồi.

- Con không bao giờ được đẩy mẹ vào tính huống đó nữa nghe rõ chưa? - Bà Esme gần như gào lên.

Edward toe toét miệng cười nhưng cũng ra chiều ăn năn:

- Con xin lỗi mẹ.

- Cảm ơn cháu, Bella - Bác sĩ Carlisle lên tiếng - Tất cả chúng tôi đều nợ cháu.

- Không có đâu thư ông - Tôi lầm bầm. Chợt, cơn buồn ngủ hồi đêm thắng thế. Tôi có cảm giác như cái đầu không còn nằm trên cổ mình nữa.

- Con bé ngất rồi kìa - Bà Esme quở trách Edward - Chúng ra đưa bé về nhà ngay nào.

Không biết "nhà" có phải là nơi tôi cần đến lúc này không, tôi cứ loạng choạng bước đi trong phi trường, mắt nhắm mắt mở; Edward dìu tôi một bên, bà Esme dìu tôi một bên. Tôi không rõ Alice và Jasper có đi theo chúng tôi hay không, toàn thân tôi mệt lử, không còn sức ngoái lại mà kiểm tra nữa.

Tôi nghĩ rằng mình đã ngủ gà ngủ gật, tuy rằng đôi chân vẫn bước đến chỗ chiếc xe hơi. Rồi thật bất ngờ tôi tỉnh lại đôi chút, ai kia nhỉ... Emmett và Rosalie đang ẩn mình trong bóng râm của bãi đậu xe, cả hai đang tựa vào chiếc xe hơi đen bóng. Edward cứng người lại.

- Đừng con - Bà Esme thì thầm - Nó đã phải chịu giày vò, cắn rứt nhiều lắm rồi.

- Chị ấy nên như thế - Edward trả lời, không hề có ý muốn điều chỉnh giọng nói nhỏ xuống.

- Chị ấy không có lỗi gì đâu, anh - Tôi xen vào, giọng nói thều thào không còn chút hơi sức.

- Chúng ta hãy cho nó cơ hội chuộc lỗi - Bà Esme lấy giọng khuyên nhủ - Bố mẹ sẽ đi chung xe với Alice và Jasper.

Edward xoáy đôi mắt hừng hực lửa phẫn nộ vào cô gái tóc vàng đẹp tuyệt trần nhưng gương mặt thì lại vô cùng thiểu não, cô ấy đang đứng đợi chúng tôi.

Anh thở dài và dìu tôi tiến tới chỗ chiếc xe.

Không nói năng gì, Emmett và Rosalie nhanh nhẹn ngồi ngay vào ghế trước, còn Edward thì đỡ tôi ngồi vào ghế sau. Bây giờ thì tôi biết chắc chắn mình không thể nào còn chống đỡ nổi hai mi mắt nữa. Thất bại, tôi gục đầu vào ngực anh, để mặc cho đôi mi của mình khép lại. Và tôi lờ mờ hiểu được rằng chiếc xe hơi đang từ từ nổ máy.

- Edward à... - Rosalie húng hắng nói.

- Tôi biết rồi - Edward đáp sẵng, giọng nói không có một chút "khoan hồng"

- Bella à - Rosalie tiếp tục cất giọng êm dịu.

Ôi trời đôi mắt của tôi mở bừng ra vì sửng sốt. Đây là lần đầu tiên Rosalie chịu nói chuyện trực tiếp với tôi.

- Dạ, chị Rosalie? - Tôi hỏi lại ngập ngừng.

- Chị xin lỗi em, Bella. Thật tình, chị cũng khổ sở lắm, chị biết ơn em vô cùng, vì sau tất cả những tai hại chị đã gây ra, em đã không màng hiểm nguy đi cứu em trai chị. Chị xin em, xin em hãy nói rằng em sẵn lòng tha thứ cho chị.

Những lời lẽ ấy được thốt ra rất ngượng nghịu và nghèn nghẹn, bởi lẽ Rosalie đang vô cùng lung túng, nhưng dù sao đi nữa, xem ra, chúng cũng thực sự xuất phát từ cái tâm chân thành.

- Vâng, hiển nhiên là như thế rồi, chị Rosalie - Tôi lầm bầm đáp lời, cố gắng bám víu lấy cơ hội để có thể làm cho người nói chuyện với tôi bớt ghét mình - Thật ra chị chẳng có lỗi gì cả. Quả thật em đã lao người ra khỏi vách đá. Lẽ tất nhiên là em tha thứ cho chị.

Giọng nói của tôi nghe nhừa nhựa thế nào ấy.

- Đợi đến khi cô bé tỉnh hẳn rồi mới tính, Rose ơi - Emmett bật cười khinh khích.

- Em tỉnh mà - Tôi trả lời; giọng nói liến thoắng như ngăn một tiếng ngáp dài.

- Để cho cô ấy ngủ đi - Edward cắt ngang, trong giọng nói của anh đã có chút "nắng ấm"

Lúc này, không gian im ắng hoàn toàn, chỉ còn tiếng "rì rì... " của động cơ xe đang hoạt động. Hẳn là tôi đã chìm vào giấc ngủ say, bởi lẽ chỉ vài giây sau, tôi bỗng nghe tiếng cửa mở, và Edward bế tôi ra khỏi xe. Nhưng mắt tôi vẫn không tài nào mở ra nổi. Có lẽ tôi vẫn còn ở phi trường.

Và rồi.....

- Bella! - Trời đất ơi, đó là giọng nói của... ngài cảnh sát trưởng, "ngài" đang hét lên từ đằng xa.

- Bố - Tôi lầm bầm, ra sức rũ sạch trạng thái ngần ngừ vô thức.

- Suỵt - Edward thì thầm - Không sao đâu, em đã về nhà an toàn rồi. Em cứ ngủ đi.

- Ta không thể tin nổi mi vẫn còn có gan để chường mặt đến đây - Bố tôi gầm lên với Edward, giọng nói của bố thật gần.

- Đừng... bố ơi - Tôi rên rỉ. Nhưng tất nhiên là ngài cảnh sát trưởng chẳng thèm nghe tôi.

- Nó làm sao thế? - "Ngài" hỏi gặng

- Cô ấy chỉ bị mệt thôi, thưa ông Charlie - Edward nhẹ nhàng trả lời - Cháu xin ông, xin ông hãy để cho cô ấy được nghỉ nghơi.

- Đừng có dạy khôn ta! - Ngài cảnh sát trưởng được thể gầm lên -Đưa nó đây. Mi hãy bỏ tay ra!

Edward buộc lòng chuyển tôi cho bố, nhưng tôi vẫn ngoan cố... níu chặt lấy anh, những ngón tay bám dai... như kẹo kéo. Và tôi nhận rõ mồm một ngài cảnh sát trưởng, đang ra sức kéo tay tôi ra.

- Đừng mà, bố ơi - Lần này thì tôi cố gắng “thả hồn” vào trong giọng nói của mình, và có tăng thêm cho nó một chút âm lượng. Đồng thời tôi cũng ra sức đưa mắt về phía ngài cảnh sát trưởng, nhìn ngài bằng đôi mắt lờ đờ - Xin bố hãy chỉ nổi giận với một mình con thôi.

Hiện giờ chúng tôi đang ở trước cửa nhà tôi. Cửa ra vào đang để mở. Trên trời cao mây đang phủ dày đặc, thật khó mà đoán được thời khắc nào trong ngày.

- Còn phải chờ con nhắc nữa à, cứ chờ đó rồi xem - Ngài cảnh sát trưởng "hứa hẹn" - Vào nhà đi.

- Vâng, anh cho em xuống - Tôi thở dài, nói với Edward.

Và anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống. Tôi nhận thức rõ rang mình đang đứng, nhưng sao chẳng cảm nhận được đôi chân. Nhưng dù sao thì tôi vẫn phải bước tới chứ, nghĩ là làm, tôi lê bước, cho đến khi cái vỉa hè chợt quay cuồng và lao vào mặt tôi. Nhưng "hấp" trong giây phút cuối cùng, trước khi khối bêtông kịp va vào người tôi, đôi tay của Edward nhanh như cắt giữ tôi lại.

- Xin ông hãy cho cháu được phép đưa cô ấy lên lầu - Edward lên tiếng - Rồi cháu sẽ đi, thưa ông.

- Không - Hoảng hốt, tôi gào lên. Tôi vẫn chưa có câu trả lời cho mình. Ít ra, anh cũng ở lại vì điều đó chứ, chẳng lẽ đây lại là một đòi hỏi quá đáng hay sao?

- Anh sẽ không đi xa đâu - Edward hứa một cách chắn nịch bằng chất giọng thầm thì khe khẽ vào tai tôi, không để cho ngài cảnh sát trưởng nghe lỏm được một từ nào.

Và rồi tôi không nghe thấy lời nào của ngài cảnh sát trưởng nữa, Edward cứ thế bước vào nhà tôi. Đôi mắt của tôi chỉ tiếp nhận được hình ảnh mập mờ của những bậc thang. Và điều cuối cùng tôi còn cảm nhận được, đó chính là đôi tay lạnh giá của Edward thong thả gỡ nhẹ những ngón tay của tôi ra khỏi chiếc áo sơmi của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.